VỤNG TRỘM CƯNG CHIỀU EM


Một tuần nữa đã đến,sau khi kết thúc lễ chào cờ,Tần An Nhiên trên đường trở về lớp học,gặp lớp trưởng lớp 2 Lí Mạn Tinh.

Tần An Nhiên cùng cô ấy trong đại hội ban cán bộ có gặp mặt vài lần,cũng quen sơ sơ
Lí Mạn Tinh có khuôn mặt to như quả trứng ngỗng, đường nét có chút lệch,nhìn tổng thể tương đối thẳng thô,cùng tính cách của cô ấy có chút tương đồng.

Lúc này,cô ấy đứng ở cửa sổ lớp 11 nhìn ra xa,tựa hồ đang tìm gì đó
Nhìn thấy cô,bèn gọi lại: "Chào cậu,có thể giúp tớ gọi bạn cậu là Hứa Giác không?"
Tần An Nhiên đồng ý,cô thò người vào cửa sổ,hướng về phía cuối lớp hô to một tiếng: " Hứa Giác,có người tìm"
Hứa Giác lúc này đã về chỗ ngồi,nằm sấp,lúc này nghe thấy tiếng của Tần An Nhiên liền đưa mắt nhìn,sau đó lại hạ xuống,biểu cảm thản nhiên,tựa hồ lười phản ứng
Tần An Nhiên không biết là hắn có nghe thấy hay không, liền đi vào từ cửa sau đến chỗ hắn ngồi,gõ vào bàn hắn,lặp lại:
" Bên ngoài có người tìm cậu "
Thanh âm của Hứa Giác tản mạn " Nghe rồi,không muốn ra"
Tần An Nhiên nhấn mạnh: "Không phải nam sinh,là nữ sinh"
Cô nghĩ đến như vậy hắn sẽ ra ngoài
Hứa Giác đảo mắt qua nói " Thì sao? Không phải chỉ có hai giới tính này?"
"......"
" Lần sau có loại thứ ba,thì hãy tới bảo lại tôi"
"......"
Tần An Nhiên không nói gì,lúc trước nhìn thấy hộp sữa mà Hứa Giác đặt trên ban công còn tưởng hắn sẽ trở nên ôn nhu,kết quả qua một ngày,vẫn là bộ mặt thối này
Cô không có cách nào,chỉ có thể ra ngoài nói với Lí Mạn Tinh.

Cô không muốn làm mặt mũi của cô gái này xấu hổ,lấy cớ Hứa Giác thân thể không thoải mái,cho nên không thể đi ra
"Nếu có chuyện gì,tớ sẽ giúp cậu nói lại" Tần An Nhiên có hảo ý giúp

"Không có gì,quên đi,khi khác nói" Lí Mạn Tinh xua tay rời đi
Vừa trở lại chỗ ngồi,Khúc Sam Sam liền tiến đến chỗ Tần An Nhiên nói nhỏ:" An Nhiên,cậu phát hiện không, từ lúc trở về từ KTV,Tiểu Vi không vui vẻ"
Tần An Nhiên liếc nhìn Đằng Vi ở đằng sau,quay đầu nói: "Lúc này sinh nhật xảy ra sự cố ấy,ai mà chả buồn chứ"
"Không phải " Khúc Sam Sam lắc đầu "Không phải vì vậy"
"Không phải vì vậy? Cậu biết nguyên nhân chứ?"
Khúc Sam Sam lại nói nhỏ đi một chút " Tớ biết"
"Cậu có thể hay không nói cùng một lúc chứ?" Tần An Nhiên rất mất kiên nhẫn
"Hì hì" Khúc Sam Sam lộ ra biểu cảm bát quái nói "Cậu hẳn là biết Đằng Vi thích Hứa Giác chứ?"
"Ừm? Tớ hẳn là biết sao?"
"Quả nhiên,cậu quả nhiên là không có khứu giác bát quái (bói toán) của con gái" Khúc Sam Sam lộ vẻ bất đắc dĩ,lập tức chỉ vào cô nhấn mạnh nói " Nhưng giờ cậu đã biết rồi"
"Ờ,vậy cho nên?"
"Lần trước sau sinh nhật,Đằng Vi có dũng khí nói với Hứa Giác..." Khúc Sam Sam tạm dừng chút " Nhưng Hứa Giác lập tức cự tuyệt,và đó là kiểu từ chối không dành cho người tốt,không chỉ thế,còn bổ một đao"
"....Hắn nói gì?"
"Hắn nói hắn đã có người mình thích rồi"
"Hứa Giác?Hắn nói lung tung đi" Tần An Nhiên như nào cũng không tin tưởng,cô cảm thấy không chừng mười mấy năm sau bản thân đã có hai đứa con, Hứa Giác nhất định còn độc thân
"Không đâu,tớ thực cảm thấy,người đó có thể là..." Khúc Sam Sam nhìn chằm chằm vào Tần An Nhiên,vừa giơ ngón tay lên muốn chỉ __
"Này!Hai vị mỹ nữ,phải điền vào hạng mục báo danh đại hội thể dục thể thao này" Ủy ban đại hội thể thao Đại Cường mang bảng thống kế đến,đưa tới trên bàn hai người,cắt ngang lời Khúc Sam Sam
"Đại hội thể dục thể thao? Tốt a!" Tần An Nhiên trước đây bị chuyện này hấp dẫn,đại hội thể dục thể thao so với bát quái về Hứa Giác còn tốt hơn
Cô cầm lấy tỉ mỉ xem xét
"Cậu muốn báo danh?" Khúc Sam Sam miệng tấm tắc
"Ừ.

Vì cái gì mà không báo?"
Tần An Nhiên nhìn lướt qua hạng mục,ở chạy 1500 mét liền ghi tên mình vào,sau đó đen tờ giấy đưa cho Khúc Sam Sam

Khúc Sam Sam trực tiếp trả lại Đại Cường " Coi như hết,tôi đăng ký làm người xem"
Lúc này,"Tích" __chuông vang lên.

Hai người lại không có tiếp túc bát quái,lấy sách giáo khoa chuẩn bị học
Trong giờ học,Tần An Nhiên đi ra sau phòng học,dọn rác xung quanh ném vào thùng rác,chuẩn bị mang đi
Vừa lúc Khúc Sam Sam từ cửa sau tiến vào " Hôm nay cậu trực nhật? Làm sao giờ lại bắt đầu quét?"
"Tớ muốn dọn dẹp giữa các tiết học,như vậy lúc tan học có thể về sớm hơn chút" Sau khi đặt chổi và thùng rác xuống, đứng dậy giải thích " Hôm nay đầu tuần,mẹ tớ sẽ đem tạp dề ra bán ngoài thị trường, tớ tan học muốn đi giúp mẹ,mẹ tớ không thể làm một mình được"
"Nga,như vậy" Nói xong Khúc Sam Sam cũng cúi người xuống " Tớ sẽ cùng giúp cậu quét"
"Cám ơn"
Cả hai quét dọn sau lớp học sạch sẽ rồi trở về chỗ ngồi
Buổi chiều khi đang giảng bài,chủ nhiệm lớp Cố Cầm nổi giận bước vào lớp
"Hôm nay ai trực nhật?" Cố Cầm lớn tiếng
"Là em,thưa Cố lão sư" Tần An Nhiên giơ tay lên,nhưng không biết Cố Cầm tìm là có ý gì
"Tốt lắm,em hôm nay không cần làm,để cho Hứa Giác làm"
Cố Cầm nói xong,Tần An Nhiên mới để ý,hóa ra phía sau của lão sư còn có Hứa Giác đi theo,với bộ dáng đạm phong khinh ( lạnh nhạt không để tâm), như chính mình không có quan hệ
"Trong lúc vào học,ra ngoài trèo tường mua bánh Takoyaki ăn,trong mặt không còn có nội quy của nhà trường sao? Liền như vậy mà đi sao?" Giọng của Cố Cầm tăng lên quãng 8,thoạt nhìn rất là tức giận " Lần sau tái phạm,phải dọn dẹp lớp trong cả một học kỳ"
Hiệt Tú Nhất Trung thường có sự quản lý chặt chẽ,học sinh không được ra ngoài cổng trước 6 giờ.

Tuy nhiên một số học sinh cho rằng căng tin trường đồ ăn không ngon,bèn trộm leo tường ra ngoài ăn hoặc là gọi đồ ăn mang qua từ khoảng trống trên lan can
Xem ra,Hứa Giác là bị Cố Cầm bắt được rồi
Cố Cầm phê bình vài câu,liền tức giận bỏ đi
Hứa Giác trở lại chỗ ngồi,bạn cùng bàn Mã Hành Phong nghiêng người qua " Tôi nhờ vào,không suy nghĩ kĩ a,cậu cõng tôi cùng ra ngoài ăn?"

Hứa Giác khoảng chứng đánh giá hắn ta,hắn liếc mắt một cái " Lưng không thể cử động"
Mã Hành Phong ".........."
Tần An Nhiên quay người nhìn về chỗ Hứa Giác,hắn nghiêng người tựa vào tường,thật giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh,tiếp tục cùng nam sinh xung quanh cười cười nói nói
Cũng không phải lần một lần hai hắn bị phê bình,lỗi to,lỗi nhỏ,phê bình vài câu chỉ như gãi ngứa cho hắn
Tần An Nhiên thu hồi tầm mắt,cô lười không muốn nghĩ nhiều như vậy,vội vàng đến văn phòng giao bài tập
Đi ngang qua văn phòng Cố Cầm,nghe được cô ấy cùng giáo viên khác vô cùng bức xúc tức giận mà nói " Sao lại có học sinh như vậy chứ! Hôm nay tôi đến phố đi bộ để in tài liệu,nhìn thấy nam sinh lớp ta trèo tường đi mua đồ ăn vặt,nhìn thấy tôi chẳng những không hề trốn tránh ngược lại công khai cầm bánh Takoyaki trong tay hỏi tôi: Lão sư,người ăn không? Tôi mời lão sư.

Thật là vô pháp vô thiên"
Tần An Nhiên dựa sát vào nghe,nói chính là Hứa Giác.

Cô nhớ tới lúc trước bộ dáng Hứa Giác hỏi cô có ăn kem không,hắn thật là ai cũng dám hỏi
Khó trách Cố lão sư tức giận như vậy,bị phạt cũng là tự làm tự chịu
Bất quá hoàn toàn đem chuyện trực nhật cho hắn,chính mình đi mất,giống như không thể nào nói nổi
Sau khi kết thúc một ngày học,bạn học trong lớp lần lượt rời đi
Tần An Nhiên dọn sách vở,đi lên bục giảng,bắt đầu lau bảng
Bỗng nhiên,rẻ lau bảng trên tay bị cầm đi.

Cô ngẩng đầu lên thấy Hứa Giác
Hắn cầm rẻ lau bảng không chút để ý cầm phấn ấn sát,khi nói chuyện cũng không nhìn cô " Cố lão sư không phải nói hôm nay tôi trực nhật sao,cậu có thể đi rồi"
"Chúng ta ở đây cùng làm đi.

Tôi đi quét rác"
Nói xong Tần An Nhiên đi đến phía sau lớp học,Hứa Giác nghiêng người cản cô
"Cậu là thích dọn dẹp,hay là ngu ngốc thích ở lại cùng tôi?" Hứa Giác đưa mắt nhìn cô,ngữ khí cà lơ phất phơ
"Hả?"
"Nếu không như thế nào cậu lại không đi?"
Nhìn thấy lòng tốt của mình bị hiểu nhầm,không nói được,đang muốn mở miệng,Hứa Giác chầm chậm nói,vẻ mặt đắc ý " Nhưng mà xin lỗi,tôi lại nguyện ý ở một mình"

"...."
Nếu không phải xuất phát từ lương tâm,cô thật sự muốn rời đi,hắn thích thì cứ làm
Nhưng cô nghĩ lại,vẫn là nói:"Tôi hôm nay quả thực có việc phải vội về,như vậy đi,ngày cậu trực nhật,tôi sẽ giúp cậu"
Hứa Giác gật đầu "Cũng được"
Sau đó Tần An Nhiên về chỗ cầm túi sách rồi đi khỏi lớp học
Hứa Giác dọn xong bước ra khỏi phòng học,sắc trời đã mờ tối,đèn hai bên dần sáng lên,cùng ánh sáng còn sót lại trên bầu trời xa xa phản chiếu
Vừa bước ra ngoài vài bước,đã bị Lí Mạn Tinh chặn lại
"Xin chào tớ là học sinh lớp 2 Lí Mạn Tinh" Cô cười nhẹ chủ động nói chuyện
Hứa Giác nhìn qua cô ấy một cái,biểu tình không có gì thay đổi,bước chân không dừng lại
Lí Mạn Tinh đi theo,sùng bái nói:" Cuối tuần ở KTV tớ có gặp qua cậu,cậu đánh nhau rất soái,ngay cả từng sợi tóc đều rất đẹp "
"Cảm ơn,tôi sẽ chuyển lời tới tóc của tôi" Hứa Giác nhìn không chớp mắt,thanh âm lãnh đạm
"........"
Lí Mạn Tinh nhìn thái độ này của Hứa Giác,lại đuổi theo đến hỏi " Cậu không thích Đằng Vi à?"
Hứa Giác không nói gì,hoặc là không kịp nói,Lí Mạn Tinh ngầm cho rằng hắn thừa nhận,mở miệng rồi nói " Đằng Vi nữ sinh này,nhìn giống búp bê,kỳ thực gió thổi liền gục,trông không ổn.

Kỳ thực tìm bạn gái a,phải kiên cường chút,có điều tốt, lên được phòng,xuống được bếp.."
Cô ấy ý thức mà nói rất nhiều,Hứa Giác đều không phản bác,thậm chí đôi khi còn có thể ngắn gọn mà nói một tiếng "Thật không?","Ừ" linh tinh
Lí Mạn Tinh thấy hắn tỏ vẻ đồng tình,nghĩ đến hắn nghe được,tâm hoa nộ phòng ( vui mừng),càng hăng say nói,cứ như vậy nói từ phòng học cho đến cổng trường.

Cuối cùng chỉ cảm thấy miệng lưỡi đều khô,ngay cả giọng nói cũng có chút khàn
Lúc này Hứa Giác đi tới ven đường,vẫy tay đón xe
Lí Mạn Tinh ở sau gọi hắn lại,mặt lộ vẻ vui mừng:"Kia..."
"Lời cậu nói đều đúng" Thanh âm Hứa Giác trong trẻo nhưng lạnh lùng " Nhưng tôi không phải vì Đằng Vi"
Nói xong hắn cũng không quay đầu lại mà ngồi vào trong xe,cửa xe đóng sầm lại
"...."
Chỉ còn lại Lí Mạn Tinh đứng ven đường,không phản ứng lại một lúc lâu.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi