VỤNG TRỘM CƯNG CHIỀU EM


Do có quá nhiều học sinh vượt tường ra ngoài ăn nên nhà trường phải cử người canh hàng rào hàng ngày.

Thời điểm tuyên bố tin này,cả lớp ồ lên
Mã Hành Phong quay đầu về phía Hứa Giác hỏi: " Có phải hay không cậu bị tóm lần trước giờ mới đặt ra quy định này?Cậu thực ngốc a,biết rõ thời điểm kia Cố chủ nhiệm đi in tài liệu,còn chạy đi mua Takoyaki,cậu nghĩ là muốn* chân đạp mấy chiếc thuyền chạy tới ăn mấy cái này"
*
"Cút đi" Hứa Giác đạp một cước vào ghế của Mã Hành Phong,tựa lưng vào ghế ngồi,nghiêng liếc cậu ta một cái "Không cho cậu lật cậu cũng không lật,cho cậu học tập cậu liền học tập?"
Mã Hành Phong "...."
Do giáo viên được phân công đi ăn cơm trước,cho nên giao phó mỗi lớp trưởng được bố trí trông chỗ giáo viên trong thời gian này,rất nhiều lớp trưởng làm ngơ
Chỉ riêng Tần An Nhiên,cận trọng,làm tròn bổn phận
Bản thân cô cũng rất phản đối loại hành vi này,trước đây cửa hàng gần trường phía trước dùng dầu cống ngầm bị phát hiện,có học sinh ăn gặp rắc rối.

Cho nên đối với sự bày trí của trường học,cô nguyện ý chấp hành,đã muốn kiên trì khoảng 2 tuần
Một ngày,cô đi đến hàng rào trường học như thường lệ
"Không phải chứ?Ngài thực là mỗi ngày ở đây canh gác?"Mã Hành Phong đi đến nhìn thấy bóng dáng của cô liền hét lên,cậu ta không nghĩ tới cô gái này lại có nghị lực đến vậy
Bọn họ một hàng nam sinh đi tới,đều là tính toán cùng tập thể ra ngoài ăn,Hứa Giác đương nhiên sẽ tham gia.

Hắn nhìn Tần An Nhiên,tựa hồ cũng không ngoài ý muốn,chưa nói cái gì
"Đúng,vì không muốn mấy người ăn gì không khỏe mạnh" Tần An Nhiên đại nghĩa thản nhiên mà nói
"Không phải nói lớp có hơn mười bạn học trèo tường ra ngoài ăn,liền cho đi sao?" Hứa Giác bỗng mở miệng nói
Tần An Nhiên sửng sốt:" Khi nào thì ra quy định,lão sư nào nói?"
"Chính tôi đã nói..." Hứa Giác mặt không đổi sắc
"......."
Quả nhiên cô không có cách nào cùng người này đối thoại một cách bình thường
"Cậu không đói sao?" Một nam sinh khác lên tiếng
"Đói.

Nhưng tôi có thể cự được cho đến khi lão sư đến"
Tần An Nhiên ít nhiều giằng co một trận,nam sinh này cũng không có biện pháp,chung quy vẫn không có biện pháp đuổi cô đi rồi trèo tường ra ngoài,chỉ có thể xoay người đi đến căng tin

Chờ lúc sau lão sư đến đây,Tần An Nhiên xem như giao ca,cũng đến căng tin dùng bữa.

Các bạn còn chưa có ăn sớm,cô cùng mọi người ngồi với nhau
Khúc Sam Sam biết cô lại đi đến canh hàng rào,bèn nói với cô: "Cậu quản họ làm gì,dễ bị trở mình không ngã"
"Không được,bên ngoài dầu cống ngầm,trước đây đã xảy ra chuyện" Tần An Nhiên ngữ khí thực kiên định " Trung học là thời điểm thân thể lớn lên,ăn nhiều quá sẽ không tốt,nếu bị ốm sẽ lỡ việc"
Kỳ thực chính cô ta cũng biết,bởi vì cô "Hay xen vào",tiếng tăm ở trong lớp của Tần An Nhiên trong lớp với nam sinh cũng không tốt lắm,ước chừng cũng có vài người ghét,trừ bỏ Tống Thư Giai,bình thường ngay cả một người tiếp xúc thân cùng cô cũng không có
Tuy rằng Tần An Nhiên thực không quan tâm đ ến vận đào hoa của bản thân,nhưng đây không phải là giải thích rõ ràng,cô lớp trưởng này cũng có chút thất bại
Bên kia,một hàng nam sinh đang ăn cơm,tìm chỗ ngồi xuống
Các nam sinh ồn ào trò chuyện trò chơi,bỗng nhiên,Hứa Giác lên tiếng " Quên đi,về sau cũng không ra ngoài ăn"
Lời vừa nói ra,nam sinh khác bình tĩnh lại nhìn hắn
Mã Hành Phong lên tiếng trước: " Khảo,không phải cậu bảo ăn ở căng tin là ác mộng sao?"
Hứa Giác khinh thường nhìn hắn,giống như việc này dễ dàng giải quyết "Không phải không ngủ được rồi?"
"...."
"Được" Mã Hành Phong gật đầu,nhịn không được cảm thán một câu " Tôi là trung khuyển của Giác ca"
Hứa Giác liếc mắt nhìn hắn một cái,không nói gì,tiếp tục ăn cơm
Hứa Giác có uy tín cao trong đám con trai,nhân duyên tốt,đáng tin cậy,đám con trai ở hai hàng cuối cùng hắn hòa lẫn.

Nếu hắn nói như vậy,mọi người cũng không dị nghị gì,dù sao vui vẻ là quan trọng nhất,như thế nào đều ăn được
Ngày sau,Tần An Nhiên đi đến chô hàng rào gác,nhưng rốt cuộc cũng không tìm được bóng dáng của nam sinh trèo tường đi ra ngoài ăn.

Bọn học giống như trở nên ngoan ngoãn,hết giờ bọn họ liền thành thành thật thật đến căng tin ăn cơm
Đột nhiên cải tà quy chính khiến cô có chút bất ngờ,cũng không biết là bị gì k1ch thích.

Nhưng là giảm bớt gánh nặng của cô,mỗi ngày đều có thể đúng hẹn cùng Khúc Sam Sam xuống căng tin ăn cơm
Một ngày,Tần An Nhiên từ căng tin ăn cơm trở về,nhìn thấy Hứa Giác thuần thục từ rào chắn nhảy xuống,thoải mái mà xuống trong vườn trường
Cô lập tức chạy đến:" Hứa Giác,cậu lại chạy đi ăn"
Thật là,toàn bộ nam sinh đều ngoan ngoãn nghe lời không ra,chỉ có hắn không nghe lời,tại sao người này lại có thể bất hảo đến vậy?
Hứa Giác dừng lại một chút,tựa hồ là không nghĩ tới gặp đúng dịp như vậy,vừa lúc bị tóm đến.


Hứa Giác xoay người,mặt hướng về phía Tần An Nhiên,nhất thời không biết nói gì cả,có thể là do vội vàng chạy trốn,hai má có chút hồng,trên trán tỉ mỉ còn có chút mồ hôi
Tay hắn còn cầm một hộp nhựa plastic màu trắng
"Cậu như thế nào lại nhìn chằm chằm tôi?" Hắn hơi nhíu mày
"Ai rảnh rỗi đi nhìn chằm chằm cậu?" Tần An Nhiên nói "Cậu vì cái gì phải trèo tường ra ngoài ăn?"
"Bởi vì không thể theo cửa chính ra ngoài a"
"..........."
Tần An Nhiên nhìn hắn bộ dáng không biết hối cải,không tức giận
Cô muốn dạy dỗ lại hắn,bỗng nhiên nhìn cách đó không xa Cố Cầm đang đi tới chỗ này.

Nếu Cố Cầm đến coi chỗ này,nhìn trong tay cầm gì đó,nhất định biết hắn trèo tường ra ngoài mua đồ ăn
Cái này sẽ khiến hắn trực nhật một học kì
Vì thế cô không chút suy nghĩ,nhanh chóng vươn tay,đem hộp trong tay Hứa Giác đoạt lấy,để trong tay mình.

Hộp vẫn có chút nóng,đặt trong lòng bàn tay có chút nóng lên
Hứa Giác nhướng mày,có chút bất ngờ với hành động của cô.

Hắn lập tức nhìn thấy Cố Cầm đang đi đến,thần sắc khẽ biến đổi,tựa hồ hiểu được gì đó,im lặng không nói chuyện
Cố Cầm nhìn thấy hai người đứng bên hàng rào,theo bản năng muốn phê bình Hứa Giác lại trèo tường ra ngoài,nhìn thấy đồ vật trong tay của Tần An Nhiên,cô nao nao
"Cố lão sư..." Tần An Nhiên cúi đầu chào cô,thần sắc có chút ngượng ngùng
"An Nhiên,em đứng đây làm gì?" Cố Cầm hỏi han
"Em..Em" Tần An Nhiên ngập ngừng
Cố Cầm đánh giá cô,đoán là cô trèo tường ra ngoài mua đồ ăn vặt,cô hơi ngạc nhiên khi một học sinh ngoan như vậy lại vi phạm nội quy và kỉ luật của nhà trường.

Nhưng cô vẫn là luyến tiếc không nỡ phê bình môn đệ của mình,chỉ nói một câu " Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa" Sau đó bước đi
Cố Cầm đi xa,Hứa Giác không nhịn được nói một câu "Khảo,tiêu chuẩn kép"
"Không biết xấu hổ"Tần An Nhiên tức giận nói
** 你好意思说: mình có tra thì nó là không biết xấu hổ
Nếu không phải vì tránh khiến hắn bị phạt,cô cũng không muốn bị oan uống và làm tổn hại hình tượng học sinh tốt của mình với lão sư

"Này, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa,nhớ rõ những lời này" Tần An Nhiên vươn tay,đem đồ trả lại cho Hứa Giác
"Không cần đưa tôi,cậu cầm lấy đi,tạ lễ" Hứa Giác không đưa tay nhận lấy
"Không cần,tôi không ăn"
"Cậu trước tiên mở ra"
Tần An Nhiên nghe hắn nói liền mở ra,cư nhiên là bánh đậu tương món ăn vặt cô thích nhất.

Mềm dẻo trắng noãn,tầng trên phủ một lớp trắng mịn bột đậu tương,tản ra hơi nóng tạo thành hương vị ngọt ngào lâu dài
Cô ngẩng đầu,nhìn về phía Hứa Giác " Cậu ra ngoài là vì mua thứ này?"
Hứa Giác thần sắc có chút cứng ngắc,dời tầm mắt nói "Không phải,mua đồ khác được tặng,tôi ăn không vô"
Là như vậy sao?
Tần An Nhiên cúi đầu nhìn vật trong tay,hương vi quanh quẩn trong hơi thở,cô thực không cự lại được hấp dẫn,dùng cây tăm tặng kèm,chọn một viên bỏ vào miệng,bánh đậu tương nhẵn nhụi,bột đậu tương phân tán,hương vị ngọt ngào,rất ngon miệng.

Tuy rằng là quà tặng,cũng không gây trở ngại,hương vị rất ngon
Cô không tự chủ được mà cười cười,lâu rồi không được ăn,vẫn ngon như vậy
Nhưng lập tức,biểu cảm của của cô lại trở nên nghiêm túc " Đừng tưởng rằng hối lộ tôi,về sau còn có thể đi"
"Không nghĩ như vậy,cậu ăn đi" Hứa Giác tùy ý nói,phủi bụi trên quần
Sau đó hai người theo hướng lớp hoc mà về
Tần An Nhiên ăn hai viên,bỗng nhiên cảm thấy chỉ bản thân ăn cũng không tốt lắm,liền đưa hộp qua "Cậu cũng ăn đi"
Nói xong cô mới phát hiện,chỉ có một cây tăm.

Cô sửng sốt một chút,còn nói thêm" Cái này,,,lúc ăn tôi không dụng tới"
Ý tứ là cậu cũng có thể dùng
Hứa Giác nhìn cô một cái,không nói gì,cầm lấy cây tăm,chọc một viên bánh đậu tương,sau đó dùng răng nanh bên cạnh cắn xuống,càng làm cây tăm xuyên trở về
"Cậu thấy như nào,bánh đậu tượng ăn ngon chứu?" Tần An Nhiên cười hỏi
Hứa Giác chỉ nhận xét hai từ "Dính răng"
".........."
Thấy hắn không cảm kích,cô đơn giản cũng không...cho hắn ăn nữa
Tần An Nhiên rất nhanh trên đường ăn hết bánh đậu tương,đã lâu không ăn loại mỹ thực này,giờ thật sự làm cả người tâm tình trở nên vui vẻ hơn
Đi đến cửa phòng lớp 11,Tần An Nhiên vừa lúc ăn xong,Hứa Giác tự nhiên cầm hộp trong tay cô
"Gì?"
"Tôi đi cửa sau tiện thể vứt giúp cậu"
"A"
Hai người cư nhiên tách nhau ra,lần lượt bước từ cửa trước và cửa sau đi vào

-
Một ngày học kết thúc,tan học về nhà,Tần An Nhiên nhìn thấy trên bàn bày trí bốn năm món ăn hiếm thấy,toàn món cô yêu thích
"Hôm nay là có khách sao ạ?" Tần An Nhiên đem cặp sách đặt trên sô pha hỏi
"Không có" Tiết Hiểu Bình từ phòng bếp đi tới,còn đeo tạp dề,mỉm cười " Là cho con"
"Con?"
" Đúng vậy con đã quên,hôm nay sinh nhật con a"
Tần An Nhiên đột nhiên tỉnh ngộ,chính cô đều quên,hôm nay sinh nhật cô.

Cô 15 tuổi!
Ba Tần Tần Vệ Quốc cũng từ phòng đi ra,ông còn mặc quần áo xưởng lao động,hình thể có chút gầy,cổ hơi ngả về phía trước,dáng vẻ có chút khom
Ông ấy cười nói với cô " An Nhiên,chúng ta trong nhà chỉ cho con đơn giản như vậy,con cảm thấy được chứ?"
Tần An Nhiên vội vàng gật đầu " Vâng,như vậy rất tốt,ở nhà là tốt nhất"
Một nhà ba người vây quanh bàn ăn,Tần An Nhiên háo hức kể với cha mẹ những gì xảy ra ở trường,về chuyện bạn bè và bài tập,không khí vô cùng hòa thuận vui vẻ
Cô cảm thấy sinh nhật này thực vui vẻ,không tốn kém,lại rất ấm áp.

Cùng cha mẹ nói chuyên,còn có đồ ăn mình thích,món bánh đậu tương thích nhất
Bánh đậu tương?
Cô bỗng nhiên nghĩ tới Hứa Giác nên sẽ không........!
Cô lập tức lại lắc đầu,hẳn là không thể.

Vì ngày sinh nhật cô ít nói với ai,ngay cả Khúc Sam Sam cũng không biết.

Hắn không thể nhớ rõ sinh nhật cô được,lại càng không có lòng thành trèo tường mua bánh đậu tương cho cô....!
Nhưng là,cô vẫn là đi vào phòng ngủ
Lấy điện thoại di động ra,nhìn thấy tin nhắn từ Hứa Giác hiện lên
Cô nhíu mày
Sẽ không phải là chúc mừng sinh nhật vui vẻ đi?
Không thể nào,không thể nào hắn thực là nhớ rõ sinh nhật của cô a! Người này đột nhiên thay đổi,đột nhiên hắn trở nên ấm áp a?!
Tần An Nhiên kinh ngạc nhìn một cái
Hứa Giác nói là: Tần An Nhiên,lần trước đã hứa giúp tôi dọn dẹp,hôm nay đến phiên tôi trực nhật,tan học liền đi nhanh như vậy,ngày mai cậu còn phải cảm thấy xấu hổ mà bồi thường tôi một chai Coca"
Tần An Nhiên:............!
Cô quả thực rất thất vọng về chuyện này.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi