XỬ LÝ VẠN NHÂN MÊ MỘT TRĂM LOẠI PHƯƠNG PHÁP

Thân Giác tỉnh lại đã là vào buổi chiều. Lúc tỉnh lại, bên mép giường còn có một người nữa đang ngồi. Người kia đang vắt khăn, vắt khăn xong chuẩn bị xoay người đắp lên trán Thân Giác thì bất ngờ đối diện với đôi mắt thanh minh trắng đen rõ ràng

"Ngươi đã tỉnh!" Lý Phong kinh hỉ nói, "Để ta đi lấy thuốc cho ngươi, thuốc vẫn luôn hâm nóng ở trên bếp."

Thân Giác không ngờ Lý Phong lại đi chăm sóc mình, ngẩn người, còn chưa kịp nói lời nào thì Lý Phong đã vội vàng đi ra ngoài, giống như đằng sau có ai đó đang đuổi theo gã. Thân Giác thấy gã đã đi ra ngoài rồi, mới chống thân thể ngồi dậy.

Lưu An Thuận nói muốn chuyển cậu ra khỏi Kỳ Chương Điện, nhưng cậu đoán việc này chắc chắn không thể thành công. Rốt cuộc thì Lưu An Thuận cũng chỉ là một thái giám tổng quản ở Ngự Thiện Phòng, chỉ cần Mộ Dung Tu không chịu thả người, Lưu An Thuận cũng không còn cách nào khác. Thân Giác sờ sờ lớp chăn hơi ẩm ướt ở trên người, so với đời trước có một loại cảm giác cách biệt như trời với đất. Đột nhiên cậu có chút buồn cười, đời trước cậu giết Mộ Dung Tu quyết tuyệt như thế, làm sao biết được trong lòng Mộ Dung Tu lại tích tụ oán khí lớn như vậy, phải kéo cậu một lần nữa trải qua luân hồi cùng với hắn.

Thân Giác nghe được Lý Phong nói đến chuyện sắc thuốc, cũng biết Mộ Dung Tu trong một chốc một lát sẽ không giết cậu ngay, nhưng phỏng chừng cũng sẽ không để cho cậu được sống yên ổn.

Cậu còn đang tính toán ở trong lòng, Lý Phong đã bưng thuốc trở về. Gã thấy Thân Giác đang ngồi thì hét to một tiếng, "Ai da." Gã vội vàng chạy lại, "Làm sao mà ngươi lại ngồi dậy rồi, đầu không choáng à?"

Thân Giác lắc lắc đầu.

Lý Phong ha hả cười, đưa thuốc tới trước mặt Thân Giác, "Thế thì ngươi mau uống thuốc đi."

Thân Giác tiếp lấy bát thuốc, nhỏ giọng nói, "Cảm ơn Phong ca."

Trên mặt Lý Phong lộ ra biểu tình cổ quái, nhưng cũng không nói gì. Hôm nay gã vất vả lắm mới nhặt được khối ngọc quyết kia lên, lại nhận được một đạo mệnh lệnh khác -- phải chiếu cố Thân Giác cho thật tốt, để cậu khỏi bệnh hoàn toàn.

Nếu không thì gã hãy tự mình đi đến Hình Phạt Tư mà lãnh phạt.

Lý Phong nào dám đi Hình Phạt Tư, vì thế nên gã lập tức tới chăm sóc cho Thân Giác, thái độ hiền lành như gió xuân, phảng phất người mới buổi sáng khi dễ Thân Giác không phải là gã.

Thân Giác uống một ngụm thuốc đã dừng lại. Hiện tại thân thể của cậu thu nhỏ, năng lực thừa nhận ở bất cứ phương diện nào cũng đều thấp đi, ngay cả uống thuốc cũng uống không nổi nữa. Cậu nhìn chất lỏng màu nâu ở trong bát mà e ngại, không muốn uống vào. Lý Phong nhìn cậu, chờ Thân Giác uống thuốc xong, hai người giằng co một hồi, Lý Phong đành mở miệng trước, "Ngươi sợ đắng sao?"

Thân Giác suy nghĩ một chút, dù sao hiện tại cậu cũng chỉ là một tiểu hài tử, cho nên cậu trực tiếp đẩy cái chén kia về phía của Lý Phong, "Quá đắng, ta ngủ một giấc là tốt rồi, không cần uống đâu."

"Thế này sao được? Dược liệu này quý lắm đó." Lý Phong ai một tiếng, "Ngươi vẫn nên uống hết đi."

"Không muốn uống." Thân Giác nói.

Lý Phong khó xử nhìn bát thuốc kia, thật sự muốn nổi nóng với Thân Giác, nhưng trong lòng lại nhớ kỹ mệnh lệnh của Mộ Dung Tu, gã định thử khuyên một chút, nhưng thái độ của Thân Giác thật sự rất kiên quyết. Gã sợ thuốc để đây lâu sẽ lạnh, đành phải bưng thuốc đi ra ngoài. Không ngờ tới, trên đường đi tới phòng bếp gã lại đụng phải Mộ Dung Tu, Mộ Dung Tu liếc nhìn gã một cái, Lý Phong đã sợ tới mức vội khom lưng cúi đầu thỉnh an.

Mộ Dung Tu nhìn chén thuốc vẫn còn đầy kia, một lát sau mới nói: "Để cho ngươi đi chăm sóc, làm sao mà đút thuốc cũng không đút được?"

Vẻ mặt Lý Phong đau khổ, "Bẩm điện hạ, Thân Giác vô cùng sợ thuốc đắng, không chịu uống, nô tài có khuyên thế nào cũng đều vô dụng. Mà nô tài lại sợ thuốc để lâu sẽ bị lạnh, cho nên mới đi để thuốc trên bệ bếp trước."

Mộ Dung Tu trầm mặc một lát, đi đến đoạt lấy chén thuốc trong tay Lý Phong.

Lý Phong không nghờ tới Mộ Dung Tu sẽ cầm lấy chén thuốc, hơi sững sờ, thì đã nhìn thấy Mộ Dung Tu bưng chén thuốc đi về hướng túc xá của cung nhân.

Thân Giác ở trong phòng thấy Lý Phong đi rồi, lại một lần nữa nằm xuống, chỉ là không nằm bao lâu, cửa lại bị đẩy ra. Cậu tưởng là Lý Phong đã quay lại, muốn giả bộ ngủ, cho nên dứt khoát nhắm chặt hai mắt, không ngờ lại nghe được thanh âm lạnh như băng của Mộ Dung Tu.

"Thân Giác."

Thân Giác mở choàng mắt, mặt cậu đang đối diện với vách tường.

"Ngồi dậy uống thuốc." Mộ Dung Tu nói.

Thân Giác mím môi, thành thật từ trên giường ngồi dậy. Cậu vừa muốn xuống giường hành lễ với Mộ Dung Tu, đã nghe được Mộ Dung Tu nói: "Ngươi dám bước xuống giường, ta sẽ chặt chân của ngươi."

Thân Giác: "......"

Cậu yên lặng mà thu chân về, một đời này tính tình của Mộ Dung Tu thật sự quá kém.

Hôm nay Mộ Dung Tu mặc một kiện cẩm y màu vàng nhạt, nếu chỉ nhìn tướng mạo của hắn, nhất định sẽ cảm thấy người này đẹp như tiên đồng, khiến cho người ta vọng tưởng muốn được thân cận. Nhưng một khi thấy rõ đôi mắt của Mộ Dung Tu rồi, sẽ chỉ thấy trước mắt làm gì có tiên đồng nào, chỉ có quỷ dạ soa đang khoác lớp áo da của tiên đồng thì có.

Hắn đi đến mép giường, nhìn xuống bát thuốc trong tay, bất thình lình ra lệnh: "Há miệng."

Giữa mày Thân Giác nhíu lại, biệt nữu nhìn thuốc trong tay Mộ Dung Tu, xem ra hôm nay thuốc này không uống không được. Cậu cắn chặt răng, vươn tay chuẩn bị nhận lấy chén thuốc, nào biết Mộ Dung Tu lại nhấc tay ra, né tránh tay của Thân Giác.

Thần sắc Mộ Dung Tu kiêu căng nhìn Thân Giác, "Kêu ngươi há miệng, ngươi không nghe thấy sao?"

Thân Giác nghe vậy đành phải mở miệng ra, mà Mộ Dung Tu cũng đưa chén thuốc đến bên môi cậu. Thân Giác thấy vậy, bất đắc dĩ vươn tay bóp mũi của mình lại, bắt đầu chủ động uống thuốc.

Bị Mộ Dung Tu uy thuốc cũng không phải trải nghiệm tốt đẹp gì cho cam, đặc biệt là ánh mắt chăm chú của đối phương lúc nào cũng thẳng băng đặt ở trên người cậu.

Thân Giác chỉ có thể cực lực xem nhẹ vị đắng trong miệng, tận lực nhanh chóng uống xong thuốc. Chỉ là mỗi khi cậu nóng nảy uống thuốc, Mộ Dung Tu sẽ cầm chén xê dịch ra một chút, được vài lần, Thân Giác chỉ có thể từng ngụm từng ngụm nhỏ mà uống thuốc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhăn thành một đoàn, phảng phất như sắp nhăn ra nước tới nơi.

Chờ một chén dược rốt cuộc cũng uống xong, Mộ Dung Tu liền cầm chén không quăng vào trong tay Thân Giác, lạnh nhạt nói: "Lần sau còn dám bệnh nữa, tự mình đi đến Hình Phạt Tư đi."

Hắn nói xong, trực tiếp phất tay áo xoay người rời đi.

Thân Giác cầm chén không ở trên giường ngồi một hồi, mới chậm rì rì đặt chén qua một bên, tiếp tục nằm xuống ngủ.

......

Thân Giác bệnh ước chừng ba ngày mới khỏe lại. Trong ba ngày này Lý Phong đối đãi với Thân Giác cực kỳ tốt, vô cùng chu đáo. Bất cứ công việc gì cũng không cho Thân Giác động vào, còn đi tìm mứt hoa quả cho cậu ăn.

"Bên trong cái hộp nhỏ này đều là mứt hoa quả, nếu ngươi cảm thấy uống thuốc quá đắng thì ăn chút mứt hoa quả này vào." Lý Phong đặt hộp nhỏ ở bên gối của Thân Giác, nếu không phải Thân Giác đã biết Lý Phong đối với cậu có bao nhiêu chán ghét, nhất định sẽ cho rằng người trước mắt này chính là một huynh trưởng tri tâm.

Thân Giác quay đầu nhìn hộp mứt hoa quả kia. Hộp đựng mứt hoa quả này thủ công cực kỳ tinh xảo, đặc biệt là mặt trên khắc hoa, có thể nhìn ra được không phải thợ thủ công bình thường nào cũng có thể làm ra, mà loại hộp này dĩ nhiên cũng không phải dạng người như Lý Phong có thể có được. Sợ là có người mượn tay Lý Phong đưa mứt hoa quả cho cậu.

Nhưng Thân Giác cũng chỉ có thể làm như không biết gì. Cậu duỗi tay ôm hộp mứt hoa quả vào trong ngực, ngửa đầu cười ngọt ngào với Lý Phong, "Cảm ơn Phong ca."

Lý Phong bài trừ một nụ cười khó coi, "Không có gì."

Ba ngày trôi qua, đãi ngộ của Thân Giác lại trở về như lúc đầu. Tiếp tục làm công chuyện vừa bẩn vừa mệt, được cái là Mộ Dung Tu mấy ngày gần đây không có tới giày vò cậu, nhưng mỗi ngày Thân Giác vẫn rất mệt mỏi. Việc cần làm mỗi ngày căn bản không phải người tuổi còn nhỏ như cậu có thể làm xong.

Hôm nay, Lư Lực tự mình đến phân phó Thân Giác đi làm một việc. Bây giờ đã mau nhập thu, dựa theo quy tắc trong cung, thái giám bọn họ mỗi mùa đều có thể lãnh hai bộ quần áo. Lư Lực phân phó Thân Giác đi nhận quần áo.

Thân Giác đành phải buông xuống công việc trong tay, rửa sạch tay, đi ra khỏi Kỳ Chương Điện.

Cậu ở Hoàng cung này không biết đã bao nhiêu năm rồi, đối với mỗi đường to ngõ nhỏ đều rõ như lòng bàn tay. Kỳ Chương Điện là nơi hẻo lánh, muốn đi tới Nội Vụ Phủ ít nhất phải tốn hơn nửa canh giờ, quay về nữa là tốn hơn một canh giờ. Thân Giác liền chọn đường tắt mà đi. Lúc này đang là buổi trưa, là thời điểm độc nhất trong ngày, các chủ tử trong cung đều không muốn đi lại vào canh giờ này, cho nên Thân Giác gần như không gặp phải người nào ngoại trừ thị vệ tuần tra.

Đang lúc Thân Giác vòng qua khúc cua của hành lang dài trước mắt, đi thêm một đoạn đường ngắn nữa là có thể tới Nội Vụ Phủ, cậu đi qua chỗ rẽ, lại chính diện va phải một người.

Người nọ bị cậu đụng phải, không chút sứt mẻ, ngược lại là Thân Giác trực tiếp ngã về phía sau. Thời điểm cậu chuẩn bị té ngã, người nọ nhanh tay lẹ mắt kéo tay cậu lại. Nhưng lần kéo này lại dùng sức quá lớn, Thân Giác một lần nữa đụng vào người nọ. Lần này tuy rằng không ngã, nhưng cậu bị đâm cho mắt đầy sao xẹt, cả người choáng váng.

Ngực người này làm sao lại cứng như vậy?

"Ngươi không sao chứ?" Trên đầu truyền đến thanh âm ôn hòa.

Thân Giác lấy lại bình tĩnh, mắt thấy rõ quan phục trên người đối phương, lập tức phản ứng lanh lẹ mà lui ra phía sau một bước. Cậu đang định quỳ xuống hành lễ, thân thể liền nhịn không được nhoáng lên. Hai lần đâm kia thật sự là thương tổn quá lớn đối với Thân Giác.

Người nọ thấy Thân Giác như thế, có chút buồn cười mà giữ chặt cậu lại "Được rồi, ngươi đừng quỳ nữa, choáng váng sao?"

Thân Giác giơ tay xoa xoa thái dương, "Bẩm đại nhân, nô tài không sao."

"Trán của ngươi cũng đỏ lên rồi, thật sự là không sao chứ?" Người nọ so với Thân Giác cao hơn rất nhiều, hình như y muốn nhìn rõ trạng thái của Thân Giác, cho nên đành ngồi xổm xuống. Y ngồi xổm xuống xong, Thân Giác lập tức nhìn thấy rõ mặt đối phương.

Đồng tử Thân Giác đột nhiên phóng đại.

Người nọ thấy Thân Giác đột nhiên ngơ ngác nhìn mình, cho rằng Thân Giác thật sự bị đâm đến váng đầu, lo lắng vươn tay ra quơ quơ ở trước mắt Thân Giác, "Ngươi không sao chứ?"

Thân Giác đột nhiên lắc đầu, cậu thế nhưng lại gặp được Nhiếp Chính Vương trước, không đúng, lúc này Nghê Tín Nghiêm mới chưa đầy hai mươi tuổi, còn chưa phải là Nhiếp Chính Vương, hiện tại y mới chỉ là Vĩnh Vương thế tử.

"Ta cảm thấy tình huống của ngươi hình như không được tốt." Nghê Tín Nghiêm đứng lên nhìn trái lại nhìn phải, lại nhìn về phía Thân Giác, y đột nhiên khom lưng đem Thân Giác chặn ngang bế lên, Thân Giác sợ tới mức trợn tròn đôi mắt, nhưng Nghê Tín Nghiêm hoàn toàn không cảm thấy mình đột nhiên bế một tiểu thái giám lên có vấn đề gì, "Ta dẫn ngươi đi tìm ngự y."

"Không được, đại nhân, nô tài không có việc gì, đại nhân vẫn nên buông nô tài xuống trước." Thân Giác không nghĩ tới Nghê Tín Nghiêm cư nhiên lại muốn dẫn cậu đi tìm ngự y, vả lại đường đường là Vĩnh Vương thế tử làm sao có thể ôm một tiểu thái giám trong cung nơi nơi đi loạn?

Nhưng Nghê Tín Nghiêm căn bản không màng tới phản kháng của Thân Giác, sức lực y lớn, ôm Thân Giác lên, Thân Giác căn bản là xuống không được.

"Ngươi đừng câu nệ như vậy, ta va phải ngươi, làm cho ngươi bị choáng đầu thì chắc chắn sẽ giúp ngươi trị, đừng sợ, tiểu đệ đệ." Nghê Tín Nghiêm nói xong thì xoay người đi.

Thân Giác á khẩu không trả lời được, cậu không có cách nào phản kháng, chỉ có thể duỗi tay ôm cổ đối phương, miễn cho bị ngã xuống. Chỉ là một lát sau, cậu rốt cuộc nhịn không được nói: "Đại nhân, đường này sai rồi, Thái Y Viện không ở hướng này."

Bước chân Nghê Tín Nghiêm khựng lại, y mím môi, xoay người đi về hướng khác.

Thân Giác nhìn chằm chằm y, "Đại nhân, cũng không phải hướng này." Cậu duỗi tay chỉ về một hướng.

Nghê Tín Nghiêm ho nhẹ hai tiếng, nghiêm nghị anh tuấn trên mặt đã có chút đổ vỡ "Ta biết."

Thân Giác cũng có chút xấu hổ, rốt cuộc như thế nào thì cậu và Nghê Tín Nghiêm cũng chưa từng hòa hợp ở chung như bây giờ. Cậu rũ mắt, thấp giọng nói: "Là nô tài lắm miệng."

Nghê Tín Nghiêm người này thật sự là nói được thì làm được, không chê mệt một câu nào đã ôm Thân Giác tới Thái Y Viện. Trên đường Thân Giác phản kháng mấy lần không có hiệu quả, có thị vệ muốn hỗ trợ cũng bị Nghê Tín Nghiêm cự tuyệt.

Thời điểm Thái y ở Thái Y Viện nhìn thấy Nghê Tín Nghiêm ôm một tiểu thái giám tiến vào, trên mặt lộ ra biểu tình vi diệu, mà bước chân của Nghê Tín Nghiêm vô cùng vội vàng, vẻ mặt sốt ruột kêu thái y lại đây xem bệnh, phảng phất như Thân Giác bị bệnh rất nặng, sắp chết tới nơi.

Thái y vội không dám ngừng giúp Thân Giác kiểm tra, một lúc sau mới nói với Nghê Tín Nghiêm: "Thế tử, vị tiểu công công này không có gì đáng lo ngại."

Vẻ mặt Nghê Tín Nghiêm hoài nghi, "Nhưng mà mới vừa rồi đầu hắn vẫn còn choáng váng, lúc nãy đồng tử cũng dãn to ra."

Thái y nói: "Vị tiểu công công này thân thể hư nhược, có phản ứng giống như đại nhân vừa nói là rất bình thường, về sau bồi bổ thân thể thì sẽ tốt hơn."

Nghê Tín Nghiêm hô một tiếng, lại nhìn về phía Thân Giác, "Ngươi không có việc gì, yên tâm đi."

Thân Giác: "......"

Cậu đâu có lo lắng đâu?

Không, cũng có chút lo lắng đấy, đó là Thái Y Viện cách Phủ Nội Vụ rất xa.

Cho nên vô luận là như thế nào, Nghê Tín Nghiêm trời sinh đã khắc cậu sao?

**********

Tác giả có lời muốn nói:

Tra tác giả: Tuy rằng mỹ nhân Mộ Dung đã hắc hóa, nhưng ngươi vẫn còn có một ngốc bạch ngọt tạm thời Nhiếp Chính Vương đó nha.

Thân Giác: Cút.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi