XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Tổng bộ của Điểm Kim Các.

"Mẹ ơi, đây là ai vậy!" Một người đàn ông đột nhiên hét lớn: "Mọi người mau đến đây xem đi."

"Xem gì? Sao mà vội vàng thế, vừa rồi người của Đào Không sơn bảo tôi đưa đạo cụ qua cho hắn, buổi chiều đã cần rồi, thời gian gấp gáp quá đây này."

Nói thì nói như thế, nhưng người đó vẫn xúm lại xem, những người còn lại cũng dồn dập vây qua, nhìn về phía màn hình của người kia.

Cục diện có chút yên tĩnh.

Cuối cùng có người đánh vỡ trầm mặc: "Cái này... không phải là đứa con ngốc của nhà giàu nào đó chứ?"

...

Đứa con ngốc của nhà giàu nào đó lúc này cũng không biết, mình được người ta ghi chú là khách hàng lớn "ngốc nghếch lắm tiền".

Cô bay bay bên người Hạ Hàn, nhìn hắn ăn bữa sáng.

Trên bàn ăn chỉ có Hạ Hàn và sư huynh bím tóc dài, còn Tưởng tiên sinh ở trong phòng không chịu xuống lầu.

Hạ Hàn thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười cực kỳ đẹp, lông mi hắn dài và rậm, như tạo nên cái bóng của một chiếc quạt nhỏ nơi mí mắt.

Trên người hắn vẫn mặc một thân xiêm y kiểu Trung Quốc như cũ, giống như vị đại thiếu gia thời kỳ dân quốc, tự phụ ưu nhã.

Hoa văn hình rồng thêu trên ống tay áo, dưới ánh mặt trời lại phá lệ bắt mắt, giống như giây tiếp theo có thể phá không mà bay lên.

"Hạ Hàn, cậu đang nhìn gì thế?"

"Sư huynh, không có gì." Hạ Hàn lắc đầu, cúi đầu húp cháo.

"Đêm qua không có gì dị thường à?"

Hạ Hàn tiếp tục lắc đầu.

"Nếu nữ quỷ này không ngoi đầu lên thì có hơi phiền toái, hôm nay cứ đợi thêm một chút, xem cô ta có ra không." Sư huynh bím tóc dài nói: "Nếu hôm nay vẫn không ra, thì ngày mai sẽ dẫn cô ta ra."

Cái chữ "dẫn" này, Hạ Hàn đương nhiên hiểu được.

Hạ Hàn xiết chặt cái thìa, trầm mặc uống cháo.

"Tôi đang nói chuyện với cậu đấy, cậu đã nghe thấy chưa?" Sư huynh bím tóc dài gõ bàn nói.

"Nghe thấy rồi, sư huynh." Hạ Hàn thấp giọng trả lời.

"Cậu đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cậu. Tôi đã thông báo cho các đạo hữu ở gần đây, bọn họ cũng tới hỗ trợ, nên sẽ không có việc gì đâu."

"Cảm ơn sư huynh..."

Ầm!

Mảnh thủy tinh vỡ vụn, một quả bóng golf không biết bay từ chỗ nào tới, đập thẳng vào gáy sư huynh bím tóc dài, trực tiếp làm mặt hắn úp thẳng vào chén cháo.

Quả bóng golf rơi trên mặt đất, rồi nhanh như chớp lăn đến góc khuất.

Hạ Hàn cầm thìa, đôi mắt trừng lớn nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đã quên cả phản ứng.

"Rất xin lỗi, rất xin lỗi!" Ngoài cửa sổ có người hô to: "Cậu không sao chứ?"

Sư huynh bím tóc dài che gáy, ngẩng đầu lên, trên mặt hắn dính đầy cháo, nhìn cực kỳ chật vật.

Người giúp việc nghe thấy âm thanh, lập tức chạy từ trong phòng bếp ra, khi nhìn thấy cục diện thế này thì cũng rất ngơ ngác.

Đây không phải là thiên sư sao?

Sao mà... lại bị một cái quả bóng golf đánh trúng được?

"Rất xin lỗi." Người bên ngoài còn đang hô: "Cậu không sao chứ? Tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé?"

Người giúp việc nhận ra đó là hàng xóm sát vách, nên mở cửa cho người đó vào.

Người kia cung kính xin lỗi, nói mình không cẩn thận nên mới đánh quả bóng golf sang bên này, không nghĩ tới là sẽ đánh trúng người.

Hạ Hàn có chút đứng ngồi không yên, thừa dịp sư huynh bím tóc dài bị kéo đi bôi thuốc, hắn đi đến bên cửa sổ đã vỡ tan.

"Tiểu mỹ nhân, sao cô phải làm thế?"

Sơ Tranh tựa vào nơi âm u ngoài cửa sổ, ngữ điệu băng lãnh không chút chập chùng: "Hắn bắt nạt ngươi, giáo huấn hắn một chút."

Hạ Hàn hơi sửng sốt, hắn há miệng ra, lại không biết phải nói cái gì.

Sống đến tận tuổi này, cô là người đầu tiên vì hắn mà ra mặt.

"Tiểu mỹ nhân, cô thật tốt."

Sơ Tranh liếc hắn một cái, quay người bay đi.

Hạ Hàn: "???"

Sao vừa rồi lại có cảm giác cô ấy đang trừng mình nhỉ?

Hắn nói sai câu nào rồi à?

...

Sư huynh bím tóc dài bôi xong thuốc, Tưởng tiên sinh nghe được chuyện nên từ trên lầu đi xuống, bắt bẻ hàng xóm một trận, sư huynh bím tóc dài sợ chậm trễ chính sự, nên không truy cứu, nói Tưởng tiên sinh mau chóng tiễn người đi.

Hắn sờ gáy, thần sắc cổ quái.

Mặc dù hắn là thiên sư, dựa vào thuật pháp để bắt quỷ, nhưng tố chất thân thể cũng không kém.

Lúc quả bóng golf đánh tới, vì sao đến cả một chút cảnh giác hắn cũng không có?

Chẳng lẽ là con nữ quỷ kia đang giở trò quỷ?

Buổi trưa, có hai nam một nữ tới, Tưởng tiên sinh nghe nói bọn họ đều là thiên sư, thì vô cùng vui vẻ tiếp đãi bọn họ.

"Sao Hạ Hàn cũng ở đây? Lại tới cản trở à?" Cô gái kia có chút bất mãn trừng mắt nhìn Hạ Hàn, lộ ra vạn phần ghét bỏ.

Người đàn ông bên cạnh cô gái cũng cười nhạo: "Lớn lên có một khuôn mặt đẹp như thế, kết quả cũng chỉ là phế vật."

Sư huynh bím tóc dài đối với những lời như vậy cũng không có bất kỳ phản ứng gì, giống như tập mãi thành thói quen rồi.

Đầu ngón tay Sơ Tranh sờ sờ cổ tay, ánh mắt lạnh lẽo, xem ra quả bóng golf kia đánh còn rất nhẹ.

Một người đàn ông khác cũng hơi chướng mắt Hạ Hàn, nhưng không lên tiếng.

Đối với bọn họ mà nói, Hạ Hàn ngoại trừ có thể nhìn thấy quỷ ra, thì một chút năng lực cũng không có, thế mà còn xuất hiện ở đây, chính là đang kéo chân bọn họ, đến lúc đó xảy ra chuyện gì lại làm liên lụy đến bọn họ.

Cô gái và người đàn ông kia châm chọc Hạ Hàn xong, lúc này mới hỏi sư huynh bím tóc dài về chính sự.

Sư huynh bím tóc dài nói lại chính sự một lần, mấy người lại đi xem xét căn nhà lần nữa, nhưng cũng không phát hiện ra điều gì dị thường.

Hạ Hàn sợ Sơ Tranh bị bọn họ phát hiện, nhưng thấy Sơ Tranh bay ngay trên đỉnh đầu bọn họ, mà đám người này cũng không có bất kỳ phản ứng nào, thì hắn mới có chút thở phào.

Tiểu mỹ nhân thật lợi hại.

Sư huynh bím tóc dài gọi điện thoại thúc giục Điểm Kim Các, bảo bọn họ nhanh chóng đưa đạo cụ tới.

Điểm Kim Các khẩn cấp đưa đến trước khi trời tối.

"Oa!" Cô gái kia thán phục một tiếng: "Đây là bùa thất tinh nha! Sao nhiều thế này?"

Loại bùa này tương đối quý, giá của một tấm cũng phải từ mười vạn đến hai mươi mấy vạn.

Hơn nữa sư huynh bím tóc dài còn mua thêm những vật khác, ba người kia không khỏi cảm thán: "Nghiêm đạo hữu tự bỏ vốn ra luôn à? Không hổ là người của Đào Không sơn, chúng tôi không mua nổi loại đạo cụ này đâu."

Sư huynh bím tóc dài vừa kiểm tra đạo cụ, vừa nói: "Nữ quỷ lần này không thể coi thường được, cẩn thận một chút sẽ tốt hơn."

Cô gái kia nhìn về phía anh trai giao hàng, phát hiện đối phương còn rất nhiều thứ, lắm mồm hỏi một câu.

"Sao anh mang nhiều đồ thế?"

Anh trai giao hàng nói: "À, của Hạ Hàn tiên sinh, địa chỉ cũng là chỗ này, mọi người ở chung một chỗ với nhau à? Vậy bảo Hạ Hàn tiên sinh ra ký nhận một chút đi."

Sư huynh bím tóc dài: "..."

Tổ ba người: "..."

Cô gái có chút không thể tin nói: "Anh nói ai?"

Anh trai giao hàng: "Hạ Hàn."

Cô gái tiếp tục hỏi: "Hạ trong mùa hạ, Hàn trong hàn băng?"

Người giao hàng gật đầu: "Không sai."

Đám người: "..."

Bọn họ xuất hiện ảo giác, hay là đối phương đưa sai hàng đây?

Sư huynh bím tóc dài gọi Hạ Hàn ra, Hạ Hàn cũng là một mặt mờ mịt: "Tôi... Không phải của tôi."

Hắn đào đâu ra tiền mà mua những thứ này chứ?

"Đối phương có nhắn lại, nói là đem đến tặng cho Hạ Hàn tiên sinh." Anh trai giao hàng cười đến thập phần chuyên nghiệp: "Hạ Hàn tiên sinh, mời ký nhận một chút?"

"Ai... tặng cho tôi?"

"Thật xin lỗi Hạ Hàn tiên sinh, chuyện này không thể nói cho ngài được."

Hạ Hàn choáng váng ký nhận xong, đợi người giao hàng rời khỏi, cô gái kia trực tiếp mở đồ ra xem.

"Ôi trời ơi..."

Hai người kia cũng xích lại gần để xem, đồ vật lấy ra, có bùa chú, có kiếm, còn có các loại đạo cụ dùng để bắt quỷ.

Đây là dọn cả cái Điểm Kim Các đến luôn rồi à?

Nhưng mấu chốt là mấy thứ này đưa đến cho Hạ Hàn?

Hạ Hàn nha!

Tên phế vật kia!

Hắn làm sao mà có tiền để mua những thứ này được?

"Hạ Hàn." Cô gái nhìn về phía Hạ Hàn, trong chất vấn mang theo ghen tị nồng nặc: "Cậu mua nổi nhiều đồ như vậy à?"

Hạ Hàn: "..."

Sư huynh bím tóc dài cũng mang theo nghi vấn như thế: "Hạ Hàn, cậu nói thật đi, những thứ này là ai tặng cho cậu?"

Hạ Hàn: "..."

Hắn cũng không biết mà!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi