XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Đừng nói là mua club, Sơ Tranh chỉ tiến vào club rồi tìm ông chủ của chỗ này thì cũng đã tốn không ít thời gian.

Đợi cô liên hệ được với ông chủ, lại là một trận cãi cọ.

Nhưng đối với Sơ Tranh, cô không cần lợi ích, chỉ mua lại cái vị trí ông chủ, hơn nữa cô vẫn còn là trẻ vị thành niên, không có cách nào trực tiếp thâu tóm cái club này xuống dưới danh nghĩa của mình.

Đây quả thực là tiền từ trên trời rơi xuống.

Ông chủ cuối cùng cũng đồng ý giao dịch.

Ông chủ nhìn số dư trong tài khoản, tặc lưỡi một cái.

Hứa... trong vòng tròn hào môn này quả thực có một cái Hứa thị.

Nhưng hắn nhớ kỹ Hứa gia toàn là con trai, không có con gái.

Cô gái này nhìn rất lạ mặt, chưa từng thấy bao giờ...

Nhưng ông chủ này cũng là người đã nhìn quen kẻ có tiền khắp nam bắc, có lẽ là người từ nơi khác đến cũng nên?

Nhìn người này ra tay hào phóng, xem ra cũng không phải là người bình thường.

...

Mặc dù Sơ Tranh mua được club, nhưng cũng không tìm được Kỷ Thành.

Không biết có phải hắn thừa dịp cô mua club mà đi mất rồi không.

Không tìm được người, Sơ Tranh lập tức dẹp đường hồi phủ, bây giờ cô cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

【 Khoan đã, cô cứ ném thẻ người tốt ở đây à? 】

"Nếu không thì sao? Ta lại không biết hắn ở đâu." Sơ Tranh cực kỳ bình tĩnh.

【 Lỡ như thẻ người tốt gặp nguy hiểm thì phải làm sao! Sao cô có thể như thế, tiểu tỷ tỷ, phải cố gắng làm người tốt a! 】

"Một ngày không cứu cũng không sao, dù sao hắn cũng không chết được."

【...】

Sơ Tranh quyết đoán cự tuyệt đề nghị đi tìm thẻ người tốt của Vương Giả.

Khi cô về nhà thì ông bà Hứa đều không có nhà, chỉ có phòng Hứa Thịnh Huy có âm thanh trò chơi.

Cô cất đồ vào phòng, cầm quần áo đi rửa mặt.

Trước sau cũng chỉ có mười mấy phút, lúc Sơ Tranh đi ra, liền phát hiện cái túi mình đặt trên giường bị lục lọi, điện thoại cũng không thấy đâu.

Sơ Tranh ra khỏi phòng, nhìn về phía phòng của Hứa Thịnh Huy.

Cô đi qua gõ cửa.

Hứa Thịnh Huy đang chơi trò chơi, mở âm thanh rất lớn, giống như không nghe thấy tiếng gõ cửa của cô.

Sơ Tranh lui lại hai bước, nhấc chân đạp.

Cửa phòng cũ kĩ nên không còn rắn chắc, Sơ Tranh còn chưa đạp được hai cái thì đã mở ra.

"Hứa Sơ Tranh mày làm gì đấy!" Âm thanh tức hổn hển của Hứa Thịnh Huy vang lên.

Sơ Tranh đứng ngoài cửa phòng, mặt lạnh vươn tay ra: "Đồ vật."

"Thứ gì, điên à! Biến ra ngoài!"

Hứa Thịnh Huy ngồi trước bàn máy vi tính, quay người trừng mắt nhìn cô.

Tuổi tác còn nhỏ, mà mặt mũi tràn đầy lệ khí.

"Điện thoại."

"Điện thoại? Đùa gì thế, mày lấy đâu ra điện thoại?" Hứa Thịnh Huy không chút chột dạ, thậm chí còn dương dương đắc ý: "Hứa Sơ Tranh, nếu mày không đi ra tao sẽ nói với cha mẹ!"

"Hứa Sơ Tranh, mày đứng trước cửa phòng em mày làm gì?" Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ông bà Hứa đồng thời trở về.

Thấy cô đứng trước cửa phòng Hứa Thịnh Huy, thì lập tức lên tiếng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, còn mở miệng phân phó cô: "Đi làm chút đồ ăn ra đây."

"Cha, mẹ." Hứa Thịnh Huy lập tức cất giọng cáo trạng: "Con vừa nhìn thấy rất nhiều quần áo trong phòng Hứa Sơ Tranh, chắc chắn là chị ta trộm tiền của hai người!"

Hứa Thịnh Huy không biết những nhãn hiệu kia, nhưng cũng nhìn ra được là quần áo rất đắt.

Bà Hứa nghe Hứa Thịnh Huy nói, sắc mặt lập tức biến đổi: "Cái gì? Trộm tiền?"

"Đúng vậy!" Hứa Thịnh Huy cười ác liệt với Sơ Tranh: "Không tin hai người có thể vào phòng chị ta mà xem."

Bà Hứa lập tức xông vào phòng Sơ Tranh.

Một lát sau cầm quần áo ra, lại chạy đến nơi mình cất tiền lục lọi.

Có thể là thật sự mất tiền, bà Hứa xanh mặt, hai mắt như phun lửa: "Con nha đầu chết tiệt kia, bây giờ mày còn học được cách trộm tiền nữa à?"

Ông Hứa nhìn vài lần, cũng giận tái mặt: "Đồ phí tiền vô dụng này, mày cũng to gan thật đấy, còn dám lấy trộm tiền trong nhà!"

Ông bà Hứa kẻ ca người xướng.

Nghe đến mức Sơ Tranh cực kỳ không kiên nhẫn.

Cô lạnh mặt đi vào phòng Hứa Thịnh Huy, chân khẽ câu lên, cánh cửa đóng sầm ngay trước mắt ông bà Hứa.

Ông bà Hứa sững sờ.

Một lát sau liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Hứa Thịnh Huy từ bên trong truyền tới.

Sắc mặt hai người lập tức đại biến, đồng thời nhào về phía cửa phòng.

Khóa cửa rõ ràng đã bị hỏng, nhưng bọn họ làm cách nào cũng không đẩy ra được.

"Hứa Sơ Tranh, mày muốn làm gì!"

"Mày làm gì bên trong đấy, mở cửa!!"

"Con ranh kia, mày mở cửa ra cho ông!"

"Con trai! Con sao thế!! Huy Huy, Huy Huy... Con ranh con chết tiệt kia, nếu mày dám làm em trai mày bị thương, thì tao nhất định sẽ bắt mày đền mạng, mở cửa, mở cửa!!"

Hứa Thịnh Huy kêu thảm một tiếng, làm tâm can của ông bà Hứa như bị siết chặt.

Ông bà Hứa vừa mắng chửi vừa phá cửa.

Cánh cửa nhìn có vẻ không chắc chắn, lúc này lại chắc chắn một cách dị thường, một người đàn ông như ông Hứa cũng phá không ra.

Mười phút sau.

Sơ Tranh kéo cửa ra, cầm trong tay điện thoại di động của cô, một sợi ngân quang hiện lên trong không khí, rồi ẩn vào tay áo Sơ Tranh.

Ông Hứa bước nhanh về phía trước, giơ tay muốn đánh Sơ Tranh.

"Mày, cái đồ tốn tiền vô dụng..."

Ầm!

Trán ông Hứa bị đụng vào ván cửa.

Sơ Tranh an tĩnh đứng sau cửa, khí chất thanh lãnh lưu chuyển khắp bốn phía, nhiệt độ trong phòng dường như cũng giảm xuống.

"Đi đường cẩn thận." Cô kéo căng khuôn mặt nhỏ, hết sức nghiêm túc.

Giống như người đột nhiên đóng cửa vừa rồi không phải cô.

"Huy Huy!"

Bà Hứa nhìn thấy Hứa Thịnh Huy nằm dưới đất, không có thời gian quản Sơ Tranh nữa, trực tiếp đẩy ông Hứa ra chạy vọt vào, lo lắng gọi con trai bảo bối của mình.

Ông Hứa che cái đầu bị đụng đến choáng váng, đáy lòng tràn đầy lửa giận.

Cái đứa phí tiền vô dụng này cũng dám động thủ!

Những ngày này không có thời gian trừng trị cô, cô liền cảm thấy cánh mình cứng cáp rồi phải không!

"Lão Hứa, lão Hứa, ông mau đến xem con trai." Bà Hứa kêu to, giống như bị hù dọa.

Ông Hứa nghe thấy chuyện con trai bảo bối của mình xảy ra chuyện, vội vàng che trán chạy vào.

Sơ Tranh ra khỏi phòng, thần sắc lạnh lùng đứng ở cửa phòng nhìn cái gia đình này.

Hứa Sơ Tranh cho tới bây giờ cũng không được xem là một thành viên của gia đình này.

Trong cái nhà này, chỉ có ông bà Hứa và Hứa Thịnh Huy.

Thật đúng là vừa đáng buồn lại vừa đáng thương.

Sơ Tranh khoanh tay trước ngực, lên tiếng: "Không chết, yên tâm."

"Đồ phí tiền vô dụng!" Ông Hứa giận dữ, quay người xông lại: "Mày dám đánh em trai mày thành ra thế này, mày có còn là con người không?"

Sơ Tranh tránh khỏi bàn tay ông Hứa, đạp một cước và hông ông ta.

Ông Hứa thường xuyên hút thuốc uống rượu, lại thức đêm đánh bài, nên nhìn qua thì có vẻ khỏe mạnh, nhưng kỳ thật lại chẳng có chút sức lực gì.

Vừa bị Sơ Tranh đạp một cái, đã trực tiếp ngã xuống đất.

Trước khi ông Hứa kịp phản ứng, Sơ Tranh đã vào phòng.

Ông Hứa ở bên ngoài mắng chửi đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy, cuối cùng bởi vì Hứa Thịnh Huy bị thương, nên hai vợ chồng bọn họ hùng hùng hổ hổ đưa nó đến bệnh viện.

Sơ Tranh chờ bọn họ rời đi, cũng thu dọn đồ đạc rời khỏi nơi này.

Ở chỗ này thật là phiền phức.

Ngày thứ hai Sơ Tranh tìm được một cái chung cư ở gần trường học, lập tức xách túi vào ở.

Có lẽ ông bà Hứa vội vàng lo cho Hứa Thịnh Huy, nên không có thời gian đến tìm cô tính sổ.

Vết thương của Hứa Thịnh Huy không nặng, cùng lắm thì chỉ đau một chút thôi.

Nhưng ông bà Hứa khẩn trương như sắp chết tới nơi, Sơ Tranh cũng không còn lời nào để nói.

Trước kia mạng sống của Hứa Sơ Tranh như treo trên đầu sợi tóc, cũng không thấy bọn họ có nửa phần sốt ruột.

Đây chính là đặc quyền của việc nhiều hơn hai lạng thịt à?

Thật đáng sợ.

...

Thứ hai đầu tuần.

Xét thấy hành vi Sơ Tranh mời toàn bộ bạn học ăn đồ ăn, nên khi cô đến trường học, cũng không có người dám trắng trợn thảo luận về cô nữa.

Kỷ Thành đến trễ hai tiết, vừa tiến vào lớp học đã nhìn như rất buồn ngủ, trực tiếp nằm sấp trên bàn ngủ thiếp đi.

Sơ Tranh cầm điện thoại xem cái topic đang hot kia.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi