XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit: Q.A -

Beta: Sa Nhi

=====================

Hạ Cừu thật sự là hung thủ sao?

Đội trưởng Tống cũng đã nhiều lần tự hỏi mình câu này.

Thế nhưng mọi chứng cứ ở hiện trường đều chỉ vào Hạ Cừu.

Đội trưởng Tống từ bệnh viện ra, lên một chiếc xe dừng ở ven đường.

Trong xe còn có người, thấy hắn lên xe đã lập tức hỏi thăm: "Sao rồi?"

Đội trưởng Tống lắc đầu, "Vẫn chẳng nói lời nào."

"Ai..." Người kia thở dài, "Cho dù vụ án này có tra rõ ràng, cậu ta... Cũng không thể đánh giá được."

Đội trưởng Tống nhíu mày suy tư, "Lại đến hiện trường xem sao."

"Ngay bây giờ?"

"Ừ."

"Được thôi..."

-

Sơ Tranh bận điều tra chuyện nên không dành nhiều thời gian cho Hạ Cừu.

Cũng may phần lớn thời gian Hạ Cừu đều chìm đắm trong thế giới riêng của hắn, Sơ Tranh không đến, hắn cũng không làm phiền.

Sơ Tranh cần rất nhiều tư liệu, đều phải tự mình đi làm.

Còn phải phân tích từng tí từng tí một, mỗi ngày đi ngủ đều phải chịu không ít áp lực dồn nén.

Nhưng công việc khó khăn cuối cùng cũng được đền đáp, cũng thật sự tìm ra một vài thứ.

Sơ Tranh tự mình tìm ra manh mối mà không dùng được, đành phải dẫn đội trưởng Tống đi tìm.

Cho nên cô cảm thấy cả ngày của mình mệt mỏi quá.

Mỗi lần đều chỉ có thể tự khuyên nhủ mình phải kiên trì, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng.

Dưới sự chỉ dẫn bí mật của Sơ Tranh, cuộc điều tra của Đội trưởng Tống rốt cuộc cũng có một hướng đi mới.

Sơ Tranh không có tâm trạng giúp hắn ta tra ra ai là hung thủ thực sự, cho nên khi Đội trưởng Tống có tiến triển thì không theo sát nữa.

"Bác sĩ Sơ, cô đây là... Muốn tặng quà cho cậu bạn nhỏ sao?"

Sơ Tranh đi vào bệnh viện liền bị người vây quanh nhòm ngó.

Bởi vì trong tay cô là một con búp bê.

Nó cao gần bằng cô.

Một cô gái sắc mặt lãnh đạm, ôm một con búp bê tuy lớn nhưng vẫn rất đáng yêu, đương nhiên khiến người khác chú ý.

"Ừ." Sơ Tranh thản nhiên đáp lại đồng nghiệp, ôm búp bê lên lầu.

Sơ Tranh làm việc trước, ăn trưa nghỉ ngơi xong xuôi mới ôm búp bê lên phòng bệnh của Hạ Cừu.

Hạ Cừu ngoan ngoãn ngồi trước bàn nhỏ, thấy Sơ Tranh ôm búp bê đến, ánh mắt hắn liền bị nó hấp dẫn..

Ánh mắt kia giống hệt mấy đứa bé ở nhà trẻ nhìn thấy thứ mình thích.

"Muốn không?"

Hạ Cừu vươn tay chạm vào cánh tay con búp bê, khóe môi chậm rãi nhếch lên, hắn nhẹ gật đầu.

Sơ Tranh đưa con búp bê cho hắn.

Hạ Cừu ôm con búp bê, con búp bê quá lớn, hắn lại ngồi, cả người dường như đều bị chặn.

"Để nó ra kia, ăn cơm trước đã."

Hạ Cừu ngoan ngoãn đặt con búp bê sang một bên, để nó ngồi giống như mình..

Sơ Tranh ngồi xuống phía đối diện, Hạ Cừu đột nhiên chống cả lên mặt bàn.

"Làm gì vậy?"

Hạ Cừu chống tay lên bàn, chồm người qua, hôn bẹp một cái lên mặt Sơ Tranh..

Thật sự là bẹp, có thể nghe thấy cả tiếng luôn.

Hạ Cừu bẹp xong thì ngồi phịch xuống, đưa tay ôm con búp bê, nửa gương mặt vùi vào bờ vai lông lá của búp bê, nửa gương mặt kia để lộ ra nụ cười dễ thương.

Sơ Tranh: "..."

Nếu không phải thấy anh có bệnh...

Sơ Tranh gõ xuống mặt bàn, "Mau ăn cơm."

Có thể là Hạ Cừu rất thích con búp bê, tâm trạng cả ngày đều rất tốt.

Con búp bê có lúc bị hắn kéo vào trong góc, có lúc lại bị hắn bày bên cạnh giá vẽ.

Một lúc sau sẽ lại đặt ở cạnh tường.

Búp bê bị hắn giày vò rất lâu.

-

Mỗi lần trước khi tan làm Sơ Tranh sẽ nói với Hạ Cừu một tiếng, hôm nay cũng thế.

Khi Sơ Tranh đi vào, Hạ Cừu đang ngồi trêи thảm ôm búp bê, cơ thể lắc lư, ánh mắt như rơi vào khoảng không vô định.

"Hạ Cừu." Sơ Tranh gọi hắn một tiếng.

Hạ Cừu ánh mắt dần dần có tiêu cự.

"Tôi sắp tan làm." Sơ Tranh lấy màn che camera xuống, "Anh đến đi ngủ đi."

Bởi vì Hạ Cừu ở đây, cho nên Sơ Tranh gần như tối nào cũng tan làm trễ nhất.

Bây giờ đã đến lúc phải đi ngủ.

Hạ Cừu ôm con búp bê đến chỗ hắn ngủ, kéo cái chăn nhỏ lên, vô cùng ngoan ngoãn.

Sơ Tranh thấy mà nhộn nhạo hết cả lòng mề.

Muốn mang người về...

Cuối cùng Sơ Tranh chịu đựng sự xúc động, giúp Hạ Cừu đắp kín chăn.

"Em đi đây."

Sơ Tranh vừa muốn đứng dậy, tay áo đã đột nhiên bị trĩu xuống.

Hạ Cừu thò tay ra từ trong chăn, nắm lấy tay áo cô.

"Ừ?"

Hạ Cừu đứng lên, ngồi quỳ chân trêи thảm, nửa ôm con búp bê, hôn bẹp một cái lên mặt Sơ Tranh.

Lần này trực tiếp hôn trêи môi.

Hạ Cừu làm xong chuyện xấu, lập tức nằm xuống co rụt vào chăn.

Sơ Tranh: "..."

Đòe mòe!

Sơ Tranh mất một lúc để bình tĩnh lại, kéo chăn ra để lộ gương mặt Hạ Cừu.

Hạ Cừu chăm chú, ngoan ngoãn nhìn cô.

Sơ Tranh sờ sờ đầu hắn, "Mau ngủ đi, em chờ anh ngủ say rồi mới đi."

-

Hạ Cừu có thể là tìm được cách chơi mới, thời điểm vui vẻ sẽ lại hôn bẹp Sơ Tranh một cái.

Hành vi rất giống trẻ con vì vui mà hôn cô giáo mầm non...

Tâm trạng Sơ Tranh lại rất phức tạp...

Có lúc cảm xúc Hạ Cừu vẫn còn bất ổn, nhưng lần nào cũng có Sơ Tranh ở bên cạnh trấn an.

Một tuần sau.

"Bác sĩ Sơ, cô mau tới đây một chuyến, phòng 309 xảy ra vấn đề rồi!!"

Sơ Tranh nhận được thông báo tin nhắn lúc 3 giờ sáng, từ ký túc xá chạy tới phòng bệnh hết hơn mười phút.

Lúc này hơn nửa đêm, bệnh viện không có người nào.

Bác sĩ trực ban cùng y tá đứng tại cửa ra vào, đều là dáng vẻ không dám tiến vào.

"Xảy ra chuyện gì?"

"Bác sĩ Sơ, cô tự xem đi..." Biểu cảm của bác sĩ trực ban vô cùng kì lạ.

Sơ Tranh: "??"

Sơ Tranh đến gần phòng bệnh, thứ trông thấy đầu tiên chính là mặt tường trắng dính không ít vệt màu đỏ

Nhìn không ra là cái gì, tựa như là có người dùng sơn đỏ vẽ nguệch ngoạc trêи tường.

Giá vẽ đổ trêи mặt đất, thuốc màu loang lổ khắp nơi.

Con búp bê cũng bị dính đủ loại màu sắc, cánh tay còn bị kéo rách.

Mà Hạ Cừu thì đang trùm chăn, co lại trong góc, nhìn không rõ tình trạng ra sao.

"Giao cho tôi, mọi người đi làm việc đi."

Bác sĩ trực ban chần chờ: "Bác sĩ Sơ, tình huống này..."

"Tôi có thể xử lý được."

"..."

Mặt bác sĩ trực ban lộ vẻ lo lắng, cuối cùng vẫn cùng y tá trực ban rời khỏi phòng bệnh.

Sơ Tranh đóng cửa lại, tắt camera đi, sau đó mới đi đến chỗ Hạ Cừu.

"Hạ Cừu, nhìn tôi."

Hạ Cừu không có động tĩnh.

Sơ Tranh thử kéo lại chăn mền, chăn chỉ che lại Hạ Cừu, cũng không có bị hắn níu lại.

Chăn mền kéo xuống, Hạ Cừu lộ mái đầu bù xù ra.

"Hạ Cừu..."

Ánh mắt Sơ Tranh rơi xuống tay Hạ Cừu, tay hắn lốm đốm vết đỏ, còn có một số vết nhỏ xuống thảm dọc theo đầu ngón tay.

Sơ Tranh ngửi thấy mùi máu tươi.

Sơ Tranh xoay người lại, ánh mắt Hạ Cừu đờ đẫn nhìn cô, trong mắt không có tiêu cự.

Sơ Tranh nuốt lại lời muốn nói.

Cô kéo tay Hạ Cừu ra kiểm tra, tay phải đang chảy máu, còn lại đều là màu sơn.

Nhìn có vẻ do chính hắn dùng móng tay gây ra.

Sơ Tranh lấy nước, di chuyển hắn đến chỗ sạch sẽ, chậm rãi rửa sạch sơn trêи tay đi.

Sơn khô rồi không dễ rửa, còn phải tránh miệng vết thương của hắn.

Làm sạch sẽ hết mọi thứ mất khoảng nửa giờ.

Hạ Cừu dựa vào người cô, lúc này đã từ từ nhắm hai mắt, ngủ thϊế͙p͙ mất.

Sơ Tranh: "..."

Con mẹ nó chứ tôi thiếu nợ anh phải không!

*

Vụ án không phải trọng yếu, cho nên tôi trực tiếp giải quyết nó luôn rồi ~

==============19.06.2021

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi