XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Nghỉ ngơi ở gần đây đi."

"Mấy người các ngươi kiểm tra xung quanh một chút, còn lại nghỉ ngơi tại chỗ."

Đội ngũ gần hai mươi người dừng lại, vốn là một nơi an tĩnh, chợt náo nhiệt lên.

Ánh lửa dần dần sáng lên, toàn bộ rừng cây bắt đầu có mùi hương của đồ ăn phiêu đãng.

"Mộ Dung công tử, ngươi nói xem mấy ngày trước có động tĩnh lớn như vậy, là cái gì nhỉ?"

Công tử áo lam ngồi cạnh đống lửa, nghe thấy người hỏi, nhíu mày cười nói: "Ngươi muốn biết thì có thể đi xem một chút."

"Mộ Dung công tử nói đùa rồi, động tĩnh lớn như vậy, với thực lực này của ta làm sao dám đi xem." Người kia vội vàng khoát tay.

Hắn cũng chỉ là hiếu kì.

Lúc ấy bọn họ cách khá xa, chỉ trông thấy ở một phương hướng nào đó có động tĩnh lớn.

Bây giờ cũng đã trôi qua nhiều ngày rồi, cho dù có đi cũng không kiếm được chỗ tốt gì.

Mộ Dung Sách chậc một tiếng: "Đồ hèn nhát."

Sắc mặt người kia lập tức biến hóa.

Nhưng lại trở ngại thân phận của Mộ Dung Sách, không dám phát tác.

Mộ Dung Sách: "Đi dẫn người tới đây."

Người kia biết Mộ Dung Sách nói ai, nhanh chóng vứt đồ vật xuống, đi dẫn người tới.

Người này là do nhóm bọ họ nhặt được vào mấy ngày trước, lúc ấy người này bị một con Huyền thú công kích, mắt thấy sắp bị Huyền thú cắn đứt cổ, Mộ Dung Sách đột nhiên bảo bọn họ cứu hắn.

Đừng nhìn Mộ Dung Sách người này dung mạo đẹp mà nhầm.

Hắn tâm ngoan thủ lạt, bọn họ cộng lại cũng không thể sánh bằng.

Mộ Dung Sách cứu mạng người này, chỉ vì tra tấn hắn, bọn họ cũng không rõ là vì cái gì, chỉ có thể đồng tình với người này.

Ai bảo hắn đụng phải Mộ Dung Sách.

Người rất nhanh được dẫn đến trước mặt Mộ Dung Sách.

Hồng y trên người nam tử có chút cũ nát, dính vết máu đen sẫm, bị người ném xuống đất, thân thể nam tử ngã về phía trước, lộ ra cánh tay tràn đầy vết thương.

"Hôm nay lại muốn làm gì?" Thanh âm nam tử mang theo nét đùa cợt, tựa hồ không chút e ngại Mộ Dung Sách.

Mộ Dung sách bóp lấy cằm nam tử: "Nhiều ngày như vậy mà vẫn còn cốt khí, bản công tử rất bội phục."

"Đa tạ." Khóe miệng nam tử kéo ra một độ cong trào phúng.

Lửa giận của Mộ Dung Sách lập tức xuất hiện: "Tạ Xu, ngươi sẽ không cho là nàng sẽ đến cứu ngươi chứ?"

Tạ Xu không lên tiếng.

Mộ Dung Sách đột nhiên cười to hai tiếng: "Nàng thích không phải chính là gương mặt này của ngươi sao, ngươi nói xem, nếu như không có gương mặt này, nàng còn thích ngươi nữa hay không."

"Vậy ta phải đa tạ Mộ Dung công tử." Tạ Xu cười lạnh.

"..."

Mộ Dung Sách đá một cước vào người Tạ Xu.

Hắn rút một cành khô trong đống lửa đang cháy ra, đưa đến trước mặt Tạ Xu.

Khuôn mặt Tạ Xu được chiếu sáng, trên gương mặt tinh xảo tuyệt luân làm người ta ghen ghét, lúc này không có chút sợ hãi nào, ngọn lửa nhảy nhót trong đáy mắt, giống như đáy lòng hắn lúc này đang có liệt hỏa thiêu đốt.

"Ngươi thật sự cho rằng ta không dám động thủ?" Đáy mắt Mộ Dung Sách tràn đầy ngoan lệ.

"Động thủ đi." Tạ Xu chủ động đưa mặt sang phía bên kia, hắn nhếch miệng lên nở nụ cười yêu dã: "Ta sẽ cảm tạ Mộ Dung công tử."

Con ngươi Mộ Dung Sách hơi híp lại.

Người xung quanh đều an tĩnh lại, nhưng cũng không có nhiều người dám nhìn, người nào người nấy cúi đầu làm pho tượng.

"Giỏi lắm Tạ Xu, ngươi có cốt khí đúng không!" Mộ Dung Sách nắm lấy bả vai Tạ Xu, ngọn lửa cách đáy mắt Tạ Xu càng ngày càng gần, Tạ Xu có thể cảm giác được ngọn lửa nóng rực.

Tay Mộ Dung Sách rơi xuống, nhưng cũng không rơi vào mặt hắn, mà ngược lại rơi trên bả vai hắn.

"Ta sẽ không ra tay với gương mặt này của ngươi, dù sao đẹp mắt như vậy mặt, cũng sẽ có rất nhiều người thích." Âm thanh âm trầm của Mộ Dung Sách vang lên: "Chờ rời khỏi nơi này, ta cam đoan ngươi sẽ trở thành tiểu quan được nhiều người yêu thích nhất."

Cảm giác đau đớn trên bờ vai lan tràn, làm mồ hôi lạnh trên trán Tạ Xu chảy ra.

Nhưng hắn vẫn đang cười, nụ cười giống như hoa bỉ ngạn nở rộ trong đêm tối, yêu dã chói mắt.

"Mộ Dung công tử không lọt vào mắt điện hạ được, vậy đem sự tức giận này trút lên người ta thì làm được gì, cho dù không có ta, điện hạ vẫn sẽ không coi trọng ngươi."

"Câm miệng!"

Mộ Dung sách bị chọc giận, cành khô trong tay đâm về phía gương mặt Tạ Xu.

Tạ Xu siết chặt nắm đấm, nhắm mắt lại.

Nhưng mà cũng không có đau đớn như trong tưởng tượng.

Quần áo tung bay phát ra tiếng vang rất nhỏ, một tiếng tiếng răng rắc thanh thúy vang lên từ phía trên, cảm giác nóng rực trên gò má đồng thời biến mất.

Tạ Xu mở mắt ra.

Mộ Dung Sách bị nữ tử giẫm trên mặt đất, cành khô bị đốt cháy đang đối diện với y.

Nữ tử phản quang mà đứng, giống như thần tôn đột nhiên giáng lâm, toàn thân đều là khí chất lạnh lùng thanh nhã cách xa trần tục.

"Các ngươi rất ồn ào."

Âm thanh lạnh lẽo của nữ tử trong bóng đêm càng tăng thêm mấy phần tĩnh mịch.

Mộ Dung Sách hiếm khi không có bất kỳ cái gì phản ứng, cứ như vậy nhìn trừng trừng vào cô.

"Buông Mộ Dung công tử ra!"

Người bên ngoài sau khi vượt qua nỗi khiếp sợ ban đầu, nhanh chóng phản ứng, dồn dập xúm lại.

"Ai bảo các ngươi tới đây, tránh ra hết!" Mộ Dung Sách quát lớn một tiếng, vẻ mặt ngoan lệ biến thành thâm tình: "Ứng Ngữ, không dọa đến nàng chứ?"

Sơ Tranh: "..."

Người này ở Gia Ninh quốc có thanh danh rất lớn.

Nhưng hắn tựa hồ cũng không phải là người Gia Ninh quốc.

Bởi vì một lần ngoài ý muốn, Mộ Dung sách gặp phải Sở Ứng Ngữ, vừa gặp đã yêu, sau đó theo đuổi Sở Ứng Ngữ không buông.

Nhưng Sở Ứng Ngữ không hề thích hắn, nên không muốn phản ứng với hắn.

Cho nên...

"Ta không phải Sở Ứng Ngữ." Sơ Tranh đạp hắn xuống đất, bẻ tay hắn, đem cành khô vẫn còn cháy ấn lên bả vai hắn, nữ tử giọng điệu băng lãnh cảnh cáo: "Đừng gọi bậy."

Dung mạo giống con chó điên kia, thật sự là số đen tám kiếp.

Mộ Dung Sách cảm nhận được cảm giác đau giống như Tạ Xu, nhịn không được kêu ra tiếng.

Sơ Tranh từ trên cao nhìn xuống hắn, đáy mắt một mảnh hờ hững, ngay khi cô chuẩn bị giết chết Mộ Dung Sách, thì hai đạo huyền khí một trái một phải đánh tới.

"Mộ Dung công tử!"

Khi Sơ Tranh né tránh huyền khí, Mộ Dung Sách được người lôi ra.

Sơ Tranh nhìn sang bên kia một chút, thật nhiều người...

Đánh không thắng.

Được rồi.

Sơ Tranh quay người đi đến bên cạnh Tạ Xu.

Lúc này Tạ Xu mới nhìn rõ trong tay cô còn ôm một thứ màu vàng, con vật nhỏ kia ngẩng đầu, con ngươi đỏ như lửa quay tròn đánh giá hắn, giống như không có hảo ý.

Sơ Tranh đứng ở trước mặt hắn, không biết đang suy nghĩ gì.

Một hồi lâu sau cô ôm chắc Thiên Cẩm Thử, vươn tay về phía hắn: "Đứng lên."

Ánh mắt Tạ Xu liếc qua Mộ Dung Sách thần sắc âm trầm vặn vẹo đang nhìn sang bên này.

Tạ Xu thu lại tầm mắt, nhìn cánh tay trước mặt, cánh tay ấy trắng nõn lại thon dài.

Trước kia chỉ cần nàng ta muốn chạm vào mình, Tạ Xu đã cảm thấy buồn nôn, nhưng bây giờ hắn thế mà lại cảm thấy cánh tay kia rất đẹp, rất muốn giơ tay nắm chặt.

Mà hắn quả thực cũng đã làm như vậy.

Tạ Xu che lại sát niệm nơi đáy mắt, ngước mắt cười khẽ: "Điện hạ đã đi thật xa mà còn quay lại tìm ta, ta hẳn phải cảm tạ điện hạ nhỉ?"

Sơ Tranh thật lòng gật đầu: "Ừ."

Cảm ơn ta cho tốt vào!

Ta chính là người tốt đấy!

Tạ Xu: "..."

Lông mày Tạ Xu nhẹ cau lại một chút, lại là loại cảm giác cổ quái kia, rốt cuộc cô đang chơi trò gì chứ?

Tạ Xu mượn sức Sơ Tranh đứng lên.

Những ngày này hắn bị Mộ Dung Sách tra tấn không ít, thân thể căn bản không chống đỡ nổi, còn chưa đứng vững thì đã té xuống đất.

Sơ Tranh ôm Thiên Cẩm Thử, không muốn buông tay, bởi vậy chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạ Xu té xuống.

Sơ Tranh: "..." Không được, chuột nhỏ rất quan trọng!

Thiên Cẩm Thử: "..." Con người thật là đáng sợ, nhân loại nhỏ bé này cũng thật đáng thương, vừa bị nam nhân kia tra tấn xong, bây giờ lại sắp bị nữ nhân này tra tấn.

Tạ Xu: "..."

Đây là cô đang trừng phạt vì mình chạy trốn sao?

Tạ Xu chống thân thể đứng lên lần nữa.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi