XUYÊN NHANH: NAM THẦN, BÙNG CHÁY ĐI!

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Lúc hai người nói chuyện, phía trên lại có một số đồ vật loạn thất bát tao rơi xuống, nện vào trong huyết trì, làm máu vẩy ra.

Bên ngoài huyết trì hiện lên sương mù màu máu nhàn nhạt.

Ầm ——

Tịch Lan cũng đập xuống đất.

Nàng ta đánh giá bốn phía, rồi cấp tốc đứng dậy...

Sơ Tranh lao ra chính là một cước, đạp trên người nàng ta.

"Sơ Tranh!"

Tịch Lan tức giận, bấm tay thành trảo, trở tay công kích Sơ Tranh.

Hai người so chiêu ở bên cạnh huyết trì.

Sương mù trên huyết trì càng ngày càng đậm, trước mắt Sơ Tranh giống như cũng chỉ còn lại sương mù màu máu kia.

Ở giữa huyết trì, một cái bóng màu đen, dần dần hiển lộ.

"Ha ha ha ha..."

Tiếng cười dữ tợn trừ trong sương mù truyền ra.

Thanh âm kia truyền đi rất xa.

Phảng phất như âm thanh từ trong địa ngục truyền đến, làm người nghe rùng mình, tê dại cả da đầu.

"Đại nhân!!" Tịch Lan lập tức quay người, mặt mũi tràn đầy kinh hỉ.

Đại nhân thật sự ra được rồi!

"Ngươi là người phương nào!"

Cái bóng màu đen kia lắc lư, lướt nhẹ về phía Tịch Lan.

Tịch Lan kích động nhìn, giống như tín đồ rốt cuộc cũng đợi được thần minh của mình, thành kính lại sùng bái.

"Đại nhân, ta là tùy tùng của ngài." Tịch Lan thành kính cúi đầu xuống.

Đầu gối nàng ta hơi cong, mắt thấy sắp quỳ xuống đất, nhưng một giây sau cả người nàng ta đột nhiên bay ra bên ngoài.

Có thứ gì đó túm lấy nàng ta...

Nhưng là cái gì, Tịch Lan hoàn toàn không biết.

Chỉ cảm thấy cánh tay và chân đều không cử động được.

Thứ túm lấy nàng ta kéo nàng ta lên không trung, sau đó bỗng nhiên buông ra.

Thân thể Tịch Lan vèo một cái rơi xuống dưới.

Sắc mặt Tịch Lan âm trầm, ổn định thân thể của mình, phía sau lưng vang lên tiếng xé gió, nguy cơ khiến lông tơ toàn thân nàng ta dựng đứng, theo bản năng vung ra một đạo công kích.

Trong chớp nhoáng, nàng ta thấy rõ là ai công kích mình.

Sơ Tranh!

Nữ nhân đáng chết này, lúc này lại dám quấy rầy mình và đại nhân giao lưu.

Đáng chết!

Sương mù màu máu trước mắt càng ngày càng đậm, tầm mắt Tịch Lan bị ngăn trở, chỉ có thể dựa vào trực giác để công kích.

Tịch Lan dồn nén lực lượng, chuẩn bị cho Sơ Tranh một kích trí mạng, nhưng mà một giây sau, sương mù trước mặt nàng ta tản ra, đạo công kích kia bay thẳng đến bóng đen ngưng tụ trong huyết trì.

Sắc mặt Tịch Lan đại biến.

Bóng đen trong huyết trì bỗng nhiên lắc lư, công kích rơi vào trong huyết trì, tóe lên một ít máu.

"Làm càn!" Tiếng quát lớn mang theo lửa giận, đinh tai nhức óc.

"Đại nhân!" Tịch Lan bị dọa đến sắc mặt trở nên trắng bệch: "Không phải ta cố ý, là nàng... là..."

Tịch Lan nhìn quanh bốn phía, ở đây làm gì còn bóng dáng của Sơ Tranh nữa.

"Ngươi làm tùy tùng của ta như thế này à?" Đỗ Hồi cười lạnh.

"Không phải." Tịch Lan vội vàng giải thích: "Vừa rồi có người công kích ta, không phải ta muốn công kích đại nhân."

"Ồ?"

Đỗ Hồi kéo dài âm điệu, lộ ra chút âm dương quái khí.

"Người đâu?"

Người...

Vừa rồi nàng ta còn trông thấy người, sao nháy mắt một cái đã không thấy tăm hơi đâu nữa?

Nhịp tim Tịch Lan đập như nổi trống, thận trọng hỏi: "Đại nhân, vừa rồi ngài không thấy sao?"

"Thấy cái gì?" Đỗ Hồi rõ ràng có chút không kiên nhẫn: "Ngươi đang đùa bỡn bản tôn hả?"

"..."

Không thể nào!

Lúc ấy cô đứng ở ngay chỗ đó, sao đại nhân có thể không nhìn thấy.

"Đại nhân, nơi này còn có người khác, ngài thật sự không thấy sao? Ngài tin tưởng ta..."

Hình dáng của bóng đen càng ngày càng giống hình người, lúc này đã có tứ chi, hắn giơ tay lên, sau đó khẽ đè xuống.

Lời nói của Tịch Lan lập tức kẹt lại bên miệng.

"Ngươi đang hoài nghi bản tôn?"

Đáy lòng Đỗ Hồi rất khó chịu, đây là tên tùy tùng ở đâu đến, cũng dám chất vấn hắn.

Hắn nói không nhìn thấy chính là không nhìn thấy!!

"Không dám..."

Cảm nhận được uy áp Đỗ Hồi phát ra, giọng nói Tịch Lan phát run, ngay cả nhìn thẳng vào Đỗ Hồi cũng không làm được.

"Hừ."

Đầu Tịch Lan ép xuống thấp hơn.

Đáy lòng đã đem Sơ Tranh tháo thành tám khối, cũng tò mò rốt cuộc làm sao Sơ Tranh làm được, không làm cho đại nhân phát hiện...

"Đại nhân!" Tịch Lan bỗng nhiên ngước mắt: "Ngài có thể cảm giác được ở gần đây, có lực lượng vô cùng tương tự với ngài không?"

Trong thân thể Sơ Tranh có lực lượng của đại nhân, chắc chắn đại nhân có thể cảm giác được.

Lần này Đỗ Hồi trầm mặc một trận.

Đúng là hắn cảm giác được lực lượng vô cùng quen thuộc, giống như phân liệt ra từ trong thân thể hắn vậy.

Chính là ở gần đây.

Cách hắn rất gần rất gần.

Nhưng hắn không nhìn thấy được.

Lúc này Sơ Tranh và Tuyết Uyên đứng ở cách đó không xa, xung quanh họ có những sợi dây nhỏ màu bạc đan xen.

Tuyết Uyên có chút hiếu kì đánh giá những sợi giây nhỏ này.

"Đây là cái gì?"

"Dây."

Hắn đương nhiên nhìn ra được đây là dây, nhưng là dây gì?

Tuyết Uyên: "Dây gì? Tiên khí bản mệnh của ngươi?"

"Tiên khí bản mệnh?"

Tuyết Uyên ngờ vực: "Không phải?"

Sơ Tranh: "Không phải."

Tuyết Uyên: "..."

Không phải tiên khí bản mệnh, vậy là cái gì?

Lợi hại như vậy, đến cả lão thất phu Đỗ Hồi kia cũng không nhìn thấy bọn họ.

Đôi mắt Tuyết Uyên quay tròn một vòng, bỗng nhiên có chút kích động.

Hoàn toàn không thèm quản ngân tuyến nữa.

"Ngươi nói bây giờ ta đi qua đánh hắn, hắn có thể phát hiện ra ta không??"

"Ngươi muốn đánh hắn?"

"Ừ."

Tiểu Hồ Ly liên tục gật đầu.

Sao mà không muốn đánh.

Rất rất muốn đánh.

"Vì sao."

"Không có vì sao, bản tôn chính là muốn đánh hắn." Trong con ngươi đỏ đậm của Tuyết Uyên tràn đầy đương nhiên.

"..." Sơ Tranh trầm mặc hai giây: "Ngươi đánh thắng được?"

Tuyết Uyên lập tức xù lông.

"Ngươi xem thường ai đây! Bản tôn đánh khắp thiên hạ không đối thủ, sao có thể không đánh lại lão thất phu kia, ngươi nói đùa gì vậy hả!"

Ánh mắt Sơ Tranh đi dạo trên người hắn một vòng.

Phảng phất như đang nói: Ngươi bây giờ lưu lạc đến nước này, mà còn đánh khắp thiên hạ không đối thủ?

Tuyết Uyên tức giận đến giơ chân: "Ta cho ngươi biết, ngươi bớt xem thường người đi, nếu không phải trước đó ngươi thừa dịp lực lượng của ta suy yếu, ta sẽ sợ ngươi chắc?"

Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.

Tính là anh hùng hảo hán gì!!

Không biết xấu hổ!

Sơ Tranh mặt lạnh lùng: "Ngươi không phải là người."

Tuyết Uyên: "..."

Sơ Tranh giơ tay kéo ra một sợi ngân tuyến, quấn nó lên móng vuốt của Tuyết Uyên: "Đi đi."

Tuyết Uyên chỉ cảm thấy móng vuốt có chút mát mẻ.

Sợi ngân tuyến kia đang dần dần biến mất trong không khí, hoàn toàn không thấy tung tích nữa.

"Vậy là được rồi?" Tuyết Uyên hơi nghi ngờ: "Ngươi sẽ không cố ý hại ta chứ?"

Sơ Tranh liếc hắn một cái: "Hại ai cũng sẽ không hại ngươi."

Ta không muốn sống sao?

Thẻ người tốt mà có thể tùy tiện hại được à?

Tuyết Uyên: "..."

Tuyết Uyên cúi đầu xuống, câu nói kia giống như ma âm, không ngừng vang lên bên tai.

Tim đập nhanh hơn.

Bịch bịch...

Đáy lòng Tuyết Uyên không khỏi có chút bối rối, hắn cũng không biết mình bị làm sao, dù sao chính là...

Cảm giác không nói nên lời.

Ai.

Tuyết Uyên không dám nhìn Sơ Tranh, nhảnh nhót chạy sang phía Đỗ Hồi.

Nếu như lúc này Tuyết Uyên quay đầu, liền có thể trông thấy, sắc mặt Sơ Tranh rất khó coi, và trên gương mặt không ngừng đổ đầy mồ hôi.

Cô hơi lay động thân thể một cái, có chút thoát lực đi vòng quanh.

Tuyết Uyên tiếp cận Đỗ Hồi, Đỗ Hồi thật sự không có chút phản ứng nào, vẫn đang nói chuyện với Tịch Lan.

"Nếu ngươi là tùy tùng của ta."Thanh âm Đỗ Hồi trầm thấp: "Vậy liền hiến thân thể cho ta đi."

Tịch Lan trừng lớn mắt, giống như không thể tin: "Đại nhân..."

"Thế nào, ngươi không nguyện ý?"

***

Chương này dành tặng cho BigMom1108 chúc nàng năm mới an vui ?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi