XUYÊN NHANH TÌM LẠI LINH HỒN


Nam chủ...!chẳng phải đang ở giải trí Hoàng Thành sao?
Tìm làm cái khỉ mốc gì!
[Người ở giải trí Hoàng Thành lànam chủ bị giả mạo!]
Ý ngươi là...
[Nam chủ thật đang bị bắt cóc.]
Nam chủ bây giờ là giả hả?
Vòng quang của nam chủ cũng không sáng lắm nhỉ!...
Chẳng liên quan gì đến ta!
Không tìm!
[Ký chủ, đây là nhiệm vụ bắt buộc, cưỡng chế thi hành]
Ta không làm đấy!
Hệ thống chiếu hình người yêu cô lên.
Hệ thống lại uy hiếp cô!
Làm thì làm!
Ai sợ ai?

Lê Tâm và Ôn Lam vẫn ở lại động.
Ôn Lam đi xung quanh bên ngoài, tìm thấy được một đường nhỏ đi lên cửa động, lấy camera mini quay vài kiểu rồi hai người cũng quay về tổ chương trình.
Gặp lại Vi Nhã, Lê Tâm chạy tới lay lay tay cô: “Chị Vi Nhã”
Xong đột nhiên cô ta ngã ra: “Chị Vi Nhã, sao chị lại đẩy em? Hu...!hu...”
Vi Nhã: “...”
[Tiểu Tâm can bảo bối: Ngay chương trình phát sóng trực tiếp mà dám bắt nạt Tâm tỉ tỉ, uổng cho tôi vừa mới có một chút yêu thích cô ta]
[Ta là chúa tể: Biết người, biết mặt, không biết lòng, thiện tai, thiện tai]
[Ăn dưa nói chuyện thiên hạ: Tôi là người ngoài nhưng nhìn thấy cảnh này thấy thật tội nghiệp cho Lê Tâm]
[Tiểu bảo bối của công chúa: Mấy người biết gì mà nói, nhỡ đâu Lê Tâm cố tình hãm hại tiểu công chúa thì sao?]
[Mập tròn quay: Giới giải trí thị phi lắm, không biết thì không nên đoán mò]
...
Vương Lỗi và Ôn Lam ra đỡ Lê Tâm đứng lên: “Trần Vi Nhã, cô quá đáng lắm, cô ghét Tiểu Tâm thì cũng đừng có đẩy em ấy như vậy chứ”
“Con mắt nào của anh thấy tôi đẩy cô ta hả?” Vi Nhã phản bác
“Hai mắt tôi đều thấy” Vương Lỗi phừng phừng lửa giận
Anh quay phim: Vừa mới hòa hợp được một chút lại cãi nhau rồi!
“Vậy thì anh đi khám mắt được rồi!”
“Cô có ý gì? Nói mắt tôi mù hả?”
“Anh biết thì tốt!”
“Cô...!Hừm!”
Ôn Lam đứng ra giảng hòa: “Chị Trần, hay là chị xin lỗi chị Lê đi, chị Lê cũng tha thứ cho chị Trần đi, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý nha”
Vi Nhã: “Tôi không đẩy cô ta, sao tôi phải xin lỗi”
Lê Tâm khóc lóc: “Là lỗi của em, không phải lỗi của chị Vi Nhã”
Vương Lỗi: “Em không cần phải sợ cô ta, có anh chống lưng cho em rồi”
Đạo diễn đứng ra giảng hòa: “Mỗi người bớt nói 1 câu đi, đây là chương trình phát sóng trực tiếp đấy”
“Nhưng bọn họ vu tôi là đẩy cô Lê kìa” Giọng nói của Vi Nhã sặc mùi nguy hiểm
“Vu sao? Rõ ràng là cô đẩy cô ấy!”
“Ồ, vậy anh kiện tôi đi, chúng ta lên tòa!”

Lên tòa, lên tòa, sao cô thích lên tòa thế?
Tòa án có gì hay đâu chứ!
“Có khúc mắc gì, sau chương trình về tự giải quyết với nhau” Đạo diễn gắt gỏng
Nể mặt đạo diễn, cuối cùng không ai nói gì nữa cả.
Đạo diễn thực sự đau đầu, đáng lẽ không nên để Vương Lỗi và Trần Vi Nhã cùng 1 chương trình, ai biết bọn họ lại như nước với lửa.
Nhưng ông cũng không ngờ, vì vậy mà lượt xem ngày càng tăng, đó là sức hút của drama, là sức hút của góc khuất trong giới giải trí.
Trong lúc họ đang quay chương trình thì cư dân mạng đã viết được hẳn 1 câu chuyện tình tay ba tay bốn éo le cẩu huyết giữa mấy người này rồi.
- ---------------------------------------------------------------------------------------
Kết thúc phần thi leo núi, đạo diễn công bố kết quả, đội Vi Nhã và Vương Lỗi mang kết quả về trước nên chiến thắng, được quyền chọn nguyên liệu bữa tối.
Tổ chương trình đưa ra 4 cái mẹt, rau củ gia vị giống nhau, chỉ khác nhau về thịt: Thịt gà, thịt bò, thịt lợn và cá.

Vi Nhã lập tức chọn thịt gà, Vương Lỗi chọn cá, còn lại Lê Tâm chọn thịt bò và Ôn Lam chọn thịt lợn.
Vi Nhã cầm nguyên liệu đi tìm nhà.

Sau 1 hồi lân la hỏi người trong làng, cuối cùng, cô cũng tìm được ngôi nhà của
mình.
Đây là một ngôi nhà cấp 4 cơ bản, đầy đủ phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp và phòng vệ sinh.
Vi Nhã nhìn qua căn nhà, cảm thấy hài lòng.
Xem ra tổ chương trình cũng có tâm.
Cô nhanh chóng đặt mẹt thức ăn lên bệ bếp, sơ chế nguyên liệu, động tác thành thạo.

[Ký chủ thật có tương lai làm một người vợ chuẩn mực] Hệ thống cảm thán
Hệ thống cảm thấy ký chủ nhà nó rất đa zi năng!
Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp.
Lại còn chiều người yêu.
Tên đàn ông đó sao tán được ký chủ nhà nó nhỉ?
Nhờ khuôn mặt chăng?
Tò mò quá!
Vi Nhã ăn xong, dọn bát đ ĩa, vệ sinh cá nhân xong, chuẩn bị...!đi ngủ.
[Cô không tìm nam chủ à?]
Mi bảo một cô nương liễu yếu đào tơ như ta, nửa đêm đi qua đi lại nơi rừng vắng sao?
[Bây giờ cô không đi cứu là hắn nghẻo đấy]
Xùy! Nam chủ có vòng hào quang, không nghẻo sớm thế đâu!
Mặc kệ hệ thống lải nhải, cô trực tiếp trùm chăn ngủ.
- -----------------------------------------------------------------------------------------.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi