XUYÊN NHANH: XUYÊN THÀNH ANH TRAI NỮ CHÍNH

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥ 

Vệ Chiếu không thể nào hiểu được.

Vì sao những người này có thể vì dung mạo Vệ Tâm Bảo đẹp mà tha thứ hết thảy khuyết điểm của cô ta? Rõ ràng Vệ Thiên Phượng lớn lên còn đẹp hơn gấp vạn lần Vệ Tâm Bảo, nhưng cũng không thấy Thẩm Kinh Hồng tha thứ cho Vệ Thiên Phượng vô điều kiện nha?

Vệ Chiếu cảm thấy có thể mình già rồi, tách rời khỏi cái xã hội này mất rồi.

Cái hệ thống này còn bảo hắn đến tái tạo tam quan cho nữ chính? Phải là tái tạo tam quan cho xã hội này mới đúng chứ!

Mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết nhìn cũng rất đẹp nha, sao lại không thấy công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn tha thứ cho bà ta vô điều kiện chứ? Yêu tinh và ma quỷ trong truyện xưa, đều là bởi vì dáng dấp đẹp mới có thể dẫn dụ người đó.

Vệ Chiếu tự mình hờn dỗi.

Cũng may Vệ Chiếu vẫn luôn là người biết điều tiết bản thân mình, cứ nghĩ theo hướng ngột ngạt lắm thì cũng đang tự làm khổ cuộc sống của mình thôi, dù sao nhiệm vụ không có khả năng sẽ dễ làm như vậy.

Tối thiểu là ở thế giới này chưa từng xuất hiện người nào xuyên việt hoặc trùng sinh không phải sao?

Mặc dù bây giờ Vệ Chiếu rất cần những người này đến vả mặt em gái nữ chính vài cái.

Nhưng mà những người đáng chán ghét như vậy, khi ngươi cần bọn họ thì một tên cũng không thấy chui ra, khi không cần thì hết người này đến người khác nhảy ra, quả thực là sinh vật làm cho Vệ Chiếc chán ghét nhất.

Nghĩ tới đây, Vệ Chiếu lại nhịn không được đi mở những Weibo đó ra.

Mặc dù đại bộ phận người đều cảm thấy Vệ Tâm Bảo thế này là bình thường, có thể tha thứ, nhưng vẫn có một phần nhỏ văn nhân cho rằng, cho dù Vệ Tâm Bảo đẹp hơn nữa, cho dù gia cảnh tốt đến mấy, thì cấp bậc lễ nghĩa tối thiểu nhất của con người vẫn phải hiểu. Những thứ này và điều kiện sống của một người không hề liên quan đến nhau, hoàn toàn là phép lịch sự cơ bản của con người.

Không sai, trước mắt thứ Vệ Tâm Bảo thiếu nhất chính là loại phép lịch sự cơ bản này.

Đương nhiên, phía dưới các Weibo tương đối lôi cuốn sẽ có các loại chuyên mục quảng cáo.

Tỷ như cái này.

"Người đẹp làm gì cũng tốt. Gầy đi che trăm xấu, béo một cái hủy hết tất cả, thông qua XX dạy bảo, trong vòng một tháng tôi giảm được 10kg, làn da đẹp hơn thấy rõ, cũng không tiếp tục là một người mập mạp bị kỳ thị..."

Mập mạp?

Vệ Chiếu nháy mắt mấy cái, lại nhìn Weibo mình một chút.

Ta thật sự quá ngu ngốc!

Vệ Chiếu nghĩ như vậy.

Vất vả lắm ta mới rút được kỹ năng, sao có thể chỉ làm một chủ blog mỹ thực nho nhỏ chứ?

Muốn giỏi thì phải sử dụng kỹ năng của mình nha.

...

Cuộc sống trong ký túc xá đối với Vệ Tâm Bảo mà nói rất là mới mẻ, nhưng tương tự cũng sẽ kèm theo những áp lực cực lớn.

Nhà cô không phải đặc biệt có tiền, nhưng dầu gì cũng sống trong biệt thự, lúc học cao trung mặc dù cũng học trường tốt, nhưng bởi vì là cao trung tư thục, cho nên đồ ăn trong căn tin vẫn rất tốt, phòng học cũng là nơi người ít phòng lớn. Không giống cái ký túc xá này, vừa nhỏ lại vừa nát không nói, mà còn ở tận lầu sáu, lại là kiểu dùng thang lầu, phải dùng hai chân đi lên mới được.

Đáng sợ nhất là, nhà vệ sinh là nơi công cộng, hoàn toàn không có chút riêng tư nào cả.

Những bộ quần áo giày dép cô mang đến căn bản không chứa nổi, chỉ có thể tìm người đưa đồ dư thừa về.

Nơi này, một người chỉ có một cái tủ nhỏ, thời điểm tranh tài có trang phục riêng cho bọn họ, hoàn toàn là không cần bọn họ tự chuẩn bị trang phục.

Vệ Tâm Bảo cảm thấy hết thảy đều quá hoang đường.

Bởi vì hổ thẹn với Vệ Tâm Bảo, cho nên Trương Hiểu Khiết chủ động đổi vị trí với Vệ Tâm Bảo, cô ngủ ở phía trên, Vệ Tâm Bảo ngủ ở phía dưới. So sánh ra, cái giường ngủ này của Vệ Tâm Bảo đã là cái tốt nhất trong toàn bộ ký túc xá, nhưng cô vẫn đứng ngồi không yên.

Cô hận không thể ngày nào cũng ở trong phòng tập tập vũ đạo, không hề muốn quay lại ký túc xá chút nào.

Loại thái độ ghét bỏ này của Vệ Tâm Bảo tất nhiên cũng bị người khác thấy được, trong âm thầm lại có thêm chút trò cười chế giễu.

Có thể nói, trong ba trăm tuyển thủ này, trừ Trương Hiểu Khiết ra, cơ hồ không ai muốn ở chung một chỗ với Vệ Tâm Bảo.

Cho dù nịnh bợ thì bọn họ cũng muốn chọn người thông minh.

Tất cả mọi người có thể nhìn ra được Vệ Tâm Bảo là đồ ngu, trông cậy vào cô ta cho mình chỗ tốt, còn không bằng đi trông cậy vào người khác thì hơn!

Mấy người xem Trương Hiểu Khiết bận trước bận sau vì cô ta, mà đến cả tiếng cảm ơn cũng không có, ca hát khiêu vũ cũng không thấy Vệ Tâm Bảo chỉ điểm người ta câu nào.

Đương nhiên, đây chính là có sự hiểu lầm với Vệ Tâm Bảo.

Trình độ ca hát của Vệ Tâm Bảo thật sự không tốt, ưu thế duy nhất là có chất giọng rất tốt, chỗ người khác cần dùng kỹ xảo bổ túc thì cô có thể tự nhiên mà hát tốt được. Còn khiêu vũ, cũng là nguyên nhân cùng loại.

Dạng ưu thế bẩm sinh này, làm cho từ nhỏ Vệ Tâm Bảo học những thứ này đã không phải chịu khổ gì, cho nên sau khi cha mẹ yêu cầu cô trở thành học sinh trường nghệ thuật, cô đáp ứng không chút do dự, bởi vì cô cảm thấy làm nghệ thuật không có gì khó.

Chỉ là Vệ Tâm Bảo biểu hiện càng dễ dàng không thèm để ý, thì đặt trong mắt những tuyển thủ khác, liền biến thành một loại hương vị khác.

"Vệ Tâm Bảo, không phải cậu vừa được giáo viên khen sao? Khúc chuyển âm ấy cậu xử lý thế nào vậy?" Mấy tuyển thủ xô đẩy lẫn nhau mấy lần, cuối cùng vẫn có một thiếu nữ bộ dáng thanh thuần đi tới. Cô ta ở rất gần ký túc xá của Vệ Tâm Bảo, cũng từng gặp nhau mấy lần.

"Chuyển âm, chuyển âm cái gì?" Vệ Tâm Bảo có chút không nghĩ ra.

"Chính là khi cậu hát "Một đời một kiếp", không phải có một khúc chuyển âm à?" Thiếu nữ tiếp tục hỏi, " Khúc ấy không phải âm điệu tương đối cao sao? Muốn thuận lợi chuyển đổi được thì rất khó khăn, cậu làm thế nào vậy?"

"Cứ như vậy mà hát lên thôi." Vệ Tâm Bảo trả lời đầy vẻ đương nhiên, "Bởi vì không lên cao được nên chỉ có thể chuyển."

"Vệ Tâm Bảo, tôi đang hỏi thật lòng." Thiếu nữ tức giận, cô ta đương nhiên biết là không lên được.

"Cái kia, tôi thật sự không biết cậu đang hỏi cái gì." Vệ Tâm Bảo cũng cảm thấy bất đắc dĩ, kỳ thật lý thuyết của lớp âm nhạc cô không học tốt lắm, dù sao chỉ cần hát lên mà giáo viên không nói gì là tốt rồi.

"An Mật, cậu để ý cô ta làm gì? Người ta chỉ là không muốn nói cho cậu biết mà thôi." Một thiếu nữ khác lôi kéo cô ta, không khỏi châm chọc nói, "Tất cả mọi người là đối thủ, cậu còn đến hỏi người khác bí quyết, đây không phải tự tìm phiền toái à?"

"Không muốn nói thì không muốn nói, làm ra vẻ như thế làm gì, thật làm cho tôi buồn nôn." Thiếu nữ tên An Mật kia tức đến đỏ bừng mặt, hừ lạnh một tiếng, bỏ lại một câu như vậy rồi rời đi.

"Tôi thật sự không biết." Vệ Tâm Bảo cảm thấy rất ủy khuất.

Trương Hiểu Khiết đến gần, cũng cảm thấy có chút đau đầu, "Nếu cậu không muốn nói, thì cứ xem như không nghe thấy vấn đề của bọn họ hoặc cứ nói không biết là được rồi."

"Tớ chính là đang nói tớ không biết mà." Vệ Tâm Bảo rất buồn bực, cô vẫn chưa hề nói rằng mình biết mà.

Trương Hiểu Khiết phức tạp nhìn Vệ Tâm Bảo một chút, không biết nên nói thế nào mới tốt?

Nhưng mà thôi đi, cho dù cô nói, chắc chắn Vệ Tâm Bảo cũng nghe không hiểu.

"Vệ Tâm Bảo, anh trai em bảo tôi mang đồ đến cho em." Giờ nghỉ ngơi khi lên lớp, một nhân viên công tác mang theo một bao đồ tới, "Em phải huấn luyện thật tốt, chẳng mấy chốc sẽ chính thức so tài."

"Được rồi, cảm ơn." Vệ Tâm Bảo nói tiếng cảm ơn, mở đồ ra.

"Oa, Tiểu Khiết, mau tới đây." Vệ Tâm Bảo nhìn đồ vật bên trong liền mừng rỡ không thôi, "Ngũ ca của tớ thật sự quá tốt."

Trương Hiểu Khiết xúm lại, phát hiện trong bọc này toàn bộ đều là các loại điểm tâm nhỏ.

Đồ ăn trong nhà ăn của ký túc xá tất nhiên không có thứ gì ngon, cơ hồ đều là các loại salad và lương khô, đến một miếng thịt cũng không có. Cái này nếu như đặt trên người những minh tinh kia, thì còn có thể ăn, dù sao rau quả đều rất mới mẻ. Nhưng những thiếu nữ đang ở vào thời kỳ phát dục như bọn họ, những thứ này căn bản không đủ chất, tăng thêm mỗi ngày bọn họ đều phải tiến hành các loại huấn luyện, ngày nào cũng có người bị đói đến bất tỉnh.

Vệ Tâm Bảo cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng bọn họ không được phép ra ngoài, trong nhà ăn cũng không có món ăn gì ra hồn, ngày nào cũng chỉ có thể tận lực ăn nhiều salad hơn một chút.

Hiện tại Vệ Chiếu đưa tới những món ăn này, ngọt mặn đều có, tất nhiên làm Vệ Tâm Bảo rất mừng rỡ.

Sống trong ký túc xá, ít nhất cũng làm Vệ Tâm Bảo có chút EQ tối thiểu.

Tỉ như cô biết những món ăn này có thể chia cho mọi người cùng ăn.

Cô vốn cũng không phải là người hẹp hòi.

Số điểm tâm này tản ra mùi thơm mê người, đối với những người liên tục nhai rau nhiều ngày như bọn họ mà nói, quả là mỹ vị không cưỡng lại được.

Bốn người, một bao điểm tâm.

Rất nhanh liền bị ăn sạch.

"Ngon quá." Một bạn cùng phòng nhịn không được tán thưởng nói, "Tớ chưa từng nếm qua điểm tâm ngon như vậy đâu."

"Tớ cũng thế."

"Ăn ngon thật." Mặc dù Trương Hiểu Khiết ăn rất chậm, muốn giữ lại tư vị của món điểm tâm này, nhưng vẫn rất nhanh đã ăn xong.

Bọn họ ngước nhìn Vệ Tâm Bảo.

"Tớ... Tớ tìm một cơ hội nói với Ngũ ca, để anh ấy đưa cho chúng ta nhiều một chút." Vệ Tâm Bảo khó có khi hiểu được hàm nghĩa trong ánh mắt mấy người bạn cùng phòng, ngay lập tức đồng ý.

Về phần Vệ Chiếu có đồng ý hay không, căn bản không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cô.

Vệ Chiếu đương nhiên sẽ đồng ý.

Những điểm tâm hắn đưa qua kia, cái nào cũng có lưu lượng dầu mỡ rất cao, mỗi một miếng đều là thịt.

Đương nhiên, ngần ấy thể trọng đặt trong sinh hoạt hàng ngày thì không ai phát hiện ra.

Thế nhưng ở dưới ống kính, sẽ rất dễ dàng bị phát hiện.

Chỉ tiếc muốn nuôi béo Vệ Tâm Bảo thì phải cần thời gian tương đối dài, còn muốn ngay lập tức thì chỉ sợ không có cách nào. Nhưng mà không sao, hắn còn có thể tìm thuỷ quân dẫn lối dư luận.

Hắn tin, dạy Vệ Tâm Bảo làm người không khó như vậy!

"Tiểu Ngũ, đồ ăn con làm ngon quá." Mẹ Vệ cũng không nhịn được đi vào phòng bếp nhìn đứa con trai bình thường mình không chú ý đến, "Hôm nay chúng ta ăn gì thế?"

"Ăn gan ngỗng." Vệ Chiếu khẽ cười nói, "Gần đây gan ngỗng không tệ."

"Vậy thì tốt, chúng ta chờ con đấy. Trừ Tam ca con, tất cả mọi người đều ở đây!"

"Dạ."

"Đúng rồi, còn có em gái con nữa, ký túc xá hiện tại nó ở có bốn người, nó cũng không thể ăn một mình được. Khi con làm thức ăn thì làm nhiều hơn một chút, miễn cho đến lúc đó em gái con không đủ ăn."

"Được."

"Còn có cha con bên kia nữa, ông ấy đi câu cá với bạn, cũng nhờ con."

"Vâng."

Vệ Chiếu đuổi mẹ Vệ nói dông dài đi, nhấc dao phay lên, một đao liền chặt đứt một khúc xương lớn.

Ha ha.

Vệ Tâm Bảo bây giờ cách hắn quá xa xôi, nếu hắn muốn trực tiếp giáo huấn Vệ Tâm Bảo thì còn cần một quãng thời gian, nhưng bây giờ, có thể giáo huấn cha mẹ của thân thể này trước.

Vệ Chiếu thấy rất rõ ràng.

Hiện tại chỗ dựa lớn nhất của Vệ Tâm Bảo trong nhà này chính là cha mẹ, cô ta biến thành thế này, nguyên nhân toàn bộ đều do cha mẹ.

Muốn tái tạo tam quan cho cô ta, thì trước hết phải cho cặp cha mẹ vô trách nhiệm này nhận được giáo huấn đã!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi