XUYÊN QUA CHI KHÍ TỬ HOÀNH HÀNH

“Diệp thiếu, ngài còn nhớ ta chứ?” Chu Cẩn Chi đầy mặt tươi cười ngồi xuống bên cạnh Diệp Phàm.

Diệp Phàm gật đầu: “Ta đương nhiên là nhớ! Ngươi chính là tên gian thương bán ngọc thạch kia, đồ vật ta đưa còn chưa đến tay người nhận a!”

“Quả thật không có.” Chu Cẩn Chi nói.

Diệp Phàm cau mày: “Hiệu suất làm việc của ngươi quá thấp!”

“Thật xin lỗi!” Chu Cẩn Chi cười cười.

“Bỏ đi!”

“Diệp thiếu, phương thuốc ngươi viết kia là lấy được từ chỗ nào?” Chu Cẩn Chi nhịn không được hỏi.

Thời điểm Chu Cẩn Chi gọi điện thoại cho Bạch lão đầu nói hắn tìm được phương thuốc của một vị tuyệt thế cao nhân chẳng qua là nói giỡn, bất quá, sau khi Hoa lão y sư xem qua phương thuốc của Diệp Phàm, cư nhiên bội phục không thôi, còn nói cái gì mà sáng nghe đạo, chiều chết cũng không nuối tiếc, thần y, thật là thần y a!

Bạch lão đầu hay tin liền gọi điện thoại ngay cho hắn, một hai muốn hắn hỗ trợ gặp mặt vị tuyệt thế cao nhân kia một lần.

“Ta khai a!” Diệp Phàm thản nhiên nói.

Chu Cẩn Chi: “……”

(dreamhouse2255)

“Lần trước hắn phát bệnh có phải là đã cách hai năm rưỡi rồi không?” Diệp Phàm hỏi.

Chu Cẩn Chi gật đầu: “Đúng vậy.”

“Nói như vậy thời gian chỉ còn nửa năm nữa.” Diệp Phàm không khỏi lắc đầu.

Chu Cẩn Chi nhìn Diệp Phàm: “Có phải có biện pháp trị liệu không?” Chu Cẩn Chi cùng Bạch lão gia tử Bạch Sĩ Nguyên là huynh đệ kết nghĩa, cho nên chuyện của Bạch Vân Hi, Chu Cẩn Chi cũng rất để bụng.

“Dùng dược chỉ có thể kéo dài.”

Hai mắt Chu Cẩn Chi sáng lên: “Nếu dùng dược chỉ có thể kéo dài, vậy còn có biện pháp khác sao?”

Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy!”

“Biện pháp là gì?” Chu Cẩn Chi hỏi.

“Để hắn ngủ cùng ta a! Chỉ cần để hắn ngủ cùng ta, bệnh của hắn liền có thể giải quyết. Hắn trời sinh thể hàn, ta hỏa khí trọng, cái này không phải vừa vặn bổ sung cho nhau sao?” Người sinh ra ở đại lục Thương Huyền mà có thân thể băng tủy đều trị liệu như vậy. Tìm một tu luyện giả thuộc tính hỏa để song tu, người có thân thể băng tủy đều là lô đỉnh tốt nhất, nữ tu có thân thể băng tủy vẫn luôn là đối tượng được theo đuổi hàng đầu, nam tu cũng vậy, đương nhiên, rất nhiều nam tu không biết mình có thân thể băng tủy, đang sống sờ sờ lai đem mình đông lạnh chết.

Chu Cẩn Chi thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn Diệp Phàm, Giang Hải Lâm nhìn Diệp Phàm, ánh mắt cực kỳ sùng bái.

(dreamhouse2255)

Tiền Dụ che mặt, biểu tình vặn vẹo.

Chu Cẩn Chi đột nhiên đứng lên, giơ ngón tay chỉ vào Diệp Phàm, “Ngươi…… Ngươi……”

Diệp Phàm nhìn Chu Cẩn Chi: “Ngươi có vẻ rất kϊƈɦ động, lớn tuổi như vậy rồi không nên quá kϊƈɦ động, sẽ giảm thọ……”

Chu Cẩn Chi trừng mắt nhìn Diệp Phàm, xoay người bỏ đi.

Giang Hải Lâm sùng bái nhìn Diệp Phàm, “Diệp thiếu, sao ngươi lại phải đắc tội Chu lão a?”

“Đắc tội Chu lão? Ta đắc tội hắn khi nào, hắn muốn thỉnh giáo ta mấy vấn đề, ta đều trung thực nói cho hắn.” Diệp Phàm vô tội đáp.

Giang Hải Lâm: “……”

“Diệp thiếu, lá gan của ngươi thật lớn, cái gì cũng dám nói!” Tiền Dụ sùng bái nhìn Diệp Phàm.

Diệp Phàm hoang mang nhìn Tiền Dụ: “Ta còn chưa nói cái gì dọa người đâu!”

Tiền Dụ: “……” Nói muốn để Bạch tam thiếu ngủ cùng ngươi như vậy còn chưa đủ dọa người sao?

“Lão nhân kia thật nóng tính, ta tiết lộ cho hắn nhiều chuyện như vậy, hắn còn trừng ta!” Diệp Phàm cực kỳ bất mãn mắng nhỏ.

……(dreamhouse2255)

Trong đại sảnh, Liêu Hà trầm mặt, trong lòng không khỏi hoang mang, “Diệp Phàm làm sao có thể quen biết Chu lão?”

Liêu Đình Đình nhìn biểu tình nghiêm túc của Liêu Hà: “Chu lão rất ghê gớm sao?”

Liêu Hà gật đầu: “Chu lão xuất thân từ kinh đô, trước cũng là một nhân vật quyền quý, hiện tại tuy rằng đã lui khỏi vòng luẩn quẩn, nhưng nhân mạch vẫn còn đó. Bất quá, vừa rồi hình như quan hệ của Chu lão cùng Diệp Phàm không tốt lắm. Đáng tiếc, Diệp Phàm không biết nắm lấy cơ hội, ngược lại đắc tội Chu lão, tiểu tử kia đúng là bùn nhão không trét nổi tường.”

Liêu Đình Đình nhấp môi: “Diệp Phàm sao có thể có quan hệ cùng bọn Tống Bá Huy?” Tuy bây giờ Tống gia vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển, nhưng không thể khinh thường!

“A Phàm, ngươi tới nói chuyện với ta một chút!” Võ Tư Hàm đi tới bên người Diệp Phàm nói.

Diệp Phàm đứng lên, rời đi theo Võ Tư Hàm.

“Sao ngươi lại đắc tội Chu lão?” Võ Tư Hàm xoay người, hận không thể rèn sắt thành thép.

“Ta không có đắc tội hắn a! Là lão nhân kia tính tình quá kém, không hầu hạ được!” Diệp Phàm bất mãn oán giận nói.

Võ Tư Hàm: “……”

“Biểu ca, ngươi làm sao vậy?” Diệp Phàm hỏi.

“Địa vị của Chu lão rất lớn, không đơn giản, nếu ngươi gặp lại hắn, thái độ nhất định phải tốt một chút cho ta.” Võ Tư Hàm nhắc nhở.

Diệp Phàm gật đầu: “Được rồi.”

“Hôm nào ngươi đi gặp Chu lão xin lỗi đi!”

Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Xin lỗi? Tại sao ta phải xin lỗi hắn? Ta cũng không có đắc tội hắn a.”

Võ Tư Hàm: “……”

(dreamhouse2255)

……….

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi