XUYÊN QUA CHI KHÍ TỬ HOÀNH HÀNH

Thiếu niên nghe Viên đại sư chỉ điểm một hồi, không khỏi nhíu mày, lời Viên đại sư nói ba phải cái nào cũng được, điểm mấu chốt lại chưa nói ra, bất quá, thiếu niên vẫn thanh toán tiền đoán mệnh.

“Tiểu huynh đệ, ngươi cũng đoán mệnh sao?” Giang Hải Lâm nhìn Diệp Phàm, mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt.

Thanh danh của Diệp Phàm ở Thương Thành kỳ thật rất lớn, đương nhiên là ác danh (tai tiếng), bất quá, rất nhiều người đều chỉ là chỉ nghe kỳ danh, chưa nhìn thấy người thật. Giang Hải Lâm tuy rằng từng gặp qua Diệp Phàm, nhưng Diệp Phàm bây giờ ăn mặc, khí chất có sự thay đổi rất lớn, thế cho nên Giang Hải Lâm nhất thời không nhận ra.

Kế mẫu Diệp Phàm không hy vọng Diệp Phàm kế thừa sản nghiệp Diệp gia, tất nhiên sẽ làm giảm sự tồn tại của hắn, vậy nên Diệp Phàm không hay tham gia các loại yến hội, người gặp qua cũng rất ít.

Diệp Phàm lắc đầu: “Ta bán phù.”

“Ngươi có những loại phù gì?” Giang Hải Lâm hỏi.

(dreamhouse2255)

“Chỉ có phù bình an cùng phù phòng bệnh.” Diệp Phàm nhàn nhạt trả lời.

“Không có loại khác sao?”

Diệp Phàm nhìn thiếu niên một lúc, vuốt cằm: “Ngươi muốn phù đuổi quỷ sao? Trêи người của ngươi có âm khí, còn có quỷ khí, bất quá, không sao, dương khí của người nặng, an dưỡng mấy ngày là được rồi, không cần phù đuổi quỷ.”

Giang Hải Lâm kinh ngạc nhìn Diệp Phàm: “Ngươi biết ta……”

Diệp Phàm lắc đầu, lộ ra vẻ mặt cao thâm khó dò, đương nhiên, nếu Diệp Phàm không có một bên cười, một bên gặm chân gà liền càng có phong phạm cao nhân.

Diệp Phàm lau miệng, nói: “Muốn phù phòng bệnh không? Còn chơi quỷ nữa hơn phân nửa sẽ sinh bệnh, mua một tấm bảo đảm bình an?”

Giang Hải Lâm cau mày: “Phù này bao nhiêu tiền một tấm?”

“Năm vạn!” Diệp Phàm không cần nghĩ ngợi đáp.

Giang Hải Lâm cau mày: “Quý như vậy?”

“Hàng của ta là chính phẩm, giá cả đương nhiên cao hơn một ít, nếu ngươi muốn mua hàng giả, năm đồng tiền cũng có thể mua được, đi nơi khác đi.” Diệp Phàm lười biếng phẩy phẩy tay.

Giang Hải Lâm cắn chặt răng: “Cho ta năm tấm phù bình an, năm tấm phù phòng bệnh!”

Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Thiếu niên, ngươi thật biết nhìn hàng! Đầu năm nay người biết nhìn hàng giống ngươi không còn nhiều lắm đâu!”

(dreamhouse2255)

Diệp Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, chính là bởi vì cái nơi này nhiều kẻ ngốc không biết nhìn hàng như vậy mới làm hại hắn không thể phát tài.

“Ngươi biết phù đuổi quỷ, ngươi có thể vẽ ra được không?” Giang Hải Lâm hỏi.

“Cái này…… Tạm thời còn không được!” Phù đuổi quỷ so với phù bình an cùng phù phòng bệnh phức tạp hơn một chút, hiện tại linh lực của hắn có hạn, không thể vẽ cái này.

Diệp Phàm lấy ra mười tấm phù đưa cho Giang Hải Lâm, Giang Hải Lâm nhận lấy, bán tin bán nghi rời đi.

“Tiểu huynh đệ, ngươi tăng giá sao?” Viên đại sư nhíu mày hỏi. Mấy hôm trước, phù kia vẫn còn là ba vạn nguyên, lúc này mới mấy ngày a, đã bay lên đến năm vạn.

Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Tăng giá, mấy ngày hôm trước là bán giá đặc biệt, hôm nay khôi phục giá cả bình thường.”

Viên đại sư nhìn Diệp Phàm một cái, không khỏi có chút hâm mộ, vừa rồi hắn chỉ kiếm lời một ngàn, Diệp Phàm lại kiếm lời tới năm mươi vạn, sớm biết rằng bán phù dễ kiếm tiền như vậy, hắn cũng muốn bán một ít, bất quá, kiếm loại tiền này tính nguy hiểm có hơi lớn……

“Mấy ngày này ngươi vẫn nên trốn đi đi, đám thiếu gia kia bình thường dễ nói chuyện, nhưng nếu bọn họ biết bị lừa, vậy liền phiền toái lớn. Nói không chừng qua mấy ngày nữa bọn họ tụ tập một đám người tới nháo loạn, ngươi liền bị đánh một trận, bằng không đi đổi một gương mặt khác đi, một tấm phù của ngươi bán cũng không ít mà.”

Diệp Phàm: “……”

……(dreamhouse2255)

Diệp Phàm cân nhắc trước đi mua một ít dược, tiền còn dư lại cộng thêm trước đây còn thừa có thể chống đỡ qua mấy ngày, hắn hẳn là có thể nghỉ ngơi một dịp.

“Được, tuy rằng còn khá sớm nhưng có thể thu quán được rồi.” Diệp Phàm đứng lên vươn vai duỗi eo một cái.

“Tiểu huynh đệ, vận khí thật tốt, liên tiếp gặp được khách hàng lớn.”

Diệp Phàm suy nghĩ, đi một chuyến đến thư viện công lập, rất nhiều thực vật trêи địa cầu Diệp Phàm không rõ ràng lắm, có mấy loại thực vật không khớp so với nhận thức trước đây. Diệp Phàm quyết định đi thư viện, xem sách tranh thực vật.

Diệp Phàm ôm một lần hơn mười quyển sách, tìm một chỗ ngồi ngồi xuống, nhanh tay lật xem.

Diệp Phàm sở hữu cửu sắc thần hồn, đã xem qua là không quên được, tốc độ đọc sách có thể hơn xa thường nhân.

Diệp Phàm phát hiện, sau khi hắn ngồi xuống, có mấy nữ nhân liên tiếp lén lút nhìn hắn, Diệp Phàm suy đoán, có thể là bởi vì hắn lớn lên quá soái, cho nên chọc nữ tử tư xuân, dù sao thế giới này có rất nhiều tiểu muội muội ham mê nhan sắc!

Diệp Phàm xem tới quyển sách thứ ba, một nữ sinh đứng dậy đi tới trước mặt hắn.

“Diệp Phàm, ngươi không cần làm bộ làm tịch.”

(dreamhouse2255)

Diệp Phàm ngẩng đầu lên, có chút không hiểu nhìn nữ nhân: “Có chuyện gì sao?”

“Diệp Phàm, người sáng mắt không nói tiếng lóng, ngươi cùng Đình Đình tỷ là không thể, đừng si tâm vọng tưởng.”

Diệp Phàm không hiểu nhìn nữ sinh: “Nhân viên y tế của bệnh viện tâm thần nào không có trách nhiệm như vậy? Sao lại thả một nữ nhân điên như ngươi ra?”

“Ngươi……!” Khương Nhu nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Phàm.

Diệp Phàm thấy được người đưa lưng về phía hắn chính là Liêu Đình Đình, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, cuối cùng cũng rõ ràng vì sao mấy nữ nhân kia liên tiếp nhìn hắn.

“Đen đủi!” Diệp Phàm buông sách xuống, vẻ mặt chán ghét trừng mắt nhìn Liêu Đình Đình một cái, rời khỏi thư viện, tính toán hôm nào khác lại đến.

Liêu Đình Đình sinh ra ở Liêu gia thuộc tứ đại gia tộc trong Thương Thành. Liêu Đình Đình lớn lên xinh đẹp, xuất thân tốt, trong cảm nhận của nguyên thân chính là tồn tại giống như nữ thần, có hôn ước cùng Liêu Đình Đình làm nguyên chủ cao hứng vô cùng, thỉnh thoảng lại có chút tự ti xấu hổ.

Nguyên chủ đem Liêu Đình Đình tôn sùng thành nữ thần, Diệp Phàm lại không có cảm giác gì với Liêu Đình Đình, kiếp trước Diệp Phàm thấy qua nhiều mỹ nữ, hơn nữa, hắn cảm thấy Liêu Đình Đình nhìn như ôn nhu, kỳ thật tâm địa rắn rết, nguyên thân bị người khác gài bẫy lần đó, thanh danh hỏng hết, làm sao Liêu Đình Đình có thể không trộn lẫn một chân bên trong.

Diệp Phàm phẫn nộ rời đi, không một tiếng chào hỏi nào với Liêu Đình Đình.

“Ít ra hắn còn biết thức thời!” Khương Nhu tức giận nói.

Liêu Đình Đình hồi tưởng bóng dáng Diệp Phàm lúc rời đi, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, “Hắn chưa chắc đã là tới tìm ta, có thể là tới đọc sách.”

“Đọc sách? Hắn lật sách nhanh như vậy, nhìn qua liền biết thất thần, nào có bộ dáng giống như đang đọc sách.” Khương Nhu không cho là đúng chỉ trích.

(dreamhouse2255)

……….

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi