XUYÊN THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA NAM CHÍNH

Trong lòng cô khiếp sợ cũng không kém Trình Hướng Dương.

Bạch Lê như thế nào xuất hiện sớm như vậy?

Trình Nghiên nhấp môi, không biết đây là thật hay giả, cốt truyện, nữ chủ Bạch Lê là ở lúc về sau nam chủ cầm quyền trở thành tổng tài mới xuất hiện, khi đó bạch nguyệt quang cũng đã ở nước ngoài, không có cơ hội gặp nữ chủ, ngay cả Trình Hướng Dương cũng là ở khi nam chủ đem nữ chủ về nhà với thân phận là bạn gái mới thấy.

Chẳng lẽ là bởi vì cô không có hoàn toàn đi theo cốt truyện, cho nên cốt truyện đã xảy ra một ít lệch lạc?

Hệ thống có nói qua nguyên nhân trói định kí chủ, khi thế giới trong truyện hóa thành thế giới hiện thực về sau, những người đó liền có linh hồn cùng nhận thức của riêng mình, dù cốt truyện có cường đại đến đâu, nhưng vẫn có khả năng sẽ sinh ra một chút lệch lạc cùng sai lầm.

Cho nên, liền yêu cầu kí chủ tới duy trì mấu chốt cốt truyện, nếu không cốt truyện sụp đổ sẽ dẫn tới hướng đi của thế giới không lường trước được, khả năng sẽ rơi vào cục diện hỗn loạn, vai chính có thể trở thành vai phụ, người qua đường cũng có thể ngịch tập thành nhân vật chính.

Hiện tại Trình Hướng Dương thấy Bạch Lê, nhất định sẽ hoài nghi thân thế của cô, những hiện tại cô chưa thể bị lộ được.

Trình Nghiên bay nhanh mà nghĩ, ở Trình Hướng Dương trở về thời điểm, cô quay mặt đi, liếc nhìn hắn một cái, ngữ khí tựa hồ khiếp sợ lại chần chờ:

- Nữ sinh kia.. Có phải lớn lên cùng tôi có chút giống nhau?

- Có chút chỗ nào..

Trình Hướng Dương chưa định thần được, buột miệng mà nói ra:

- Rõ ràng là giống nhau như đúc!

".. Có lẽ là trùng hợp?" Trình Nghiên thử tính hỏi

Trình Hướng Dương lắc đầu, biểu tình ngưng trọng, nhìn cô.

Trình Nghiên hơi nhột:

- Anh, anh có.. ý nghĩ khác sao?

Trình Hướng Dương như suy tư gì, để sát vào cô, hạ giọng thần bí:

- Anh cảm thấy cô ấy khả năng cùng em là.. song bào thai?

Trình Nghiên sắc mặt không đổi, ngữ khí hờ hững "Có lẽ đi."

".. Bất quá.." Trình Hướng dương nhíu mày, biểu tình khó hiểu:

- Nói như vậy cũng không thông a, không nghe nhà chúng ta nói còn có cái nữ nhi lưu lạc bên ngoài, loại sự tình như vậy hẳn không có khẳ năng nói dối đi?

Trình Nghiên hàng mi dài nồng đậm buông xuống, sườn mặt trắng nõn tinh xảo, nhàn nhạt nói:

- Chẳng qua là gặp phải cái cùng tôi tương tự nữ sinh mà thôi, thực hiếm lạ sao, anh tích cực vậy, có phải hay không trong lòng đã sớm phiền chán tôi, muốn đổi một cái em gái?

Trình Hướng Dương trong đầu đang phỏng đoán lung tung rối loạn, bỗng nhiên nghe thấy cô lãnh đạm thanh âm, cũng không nghĩ nữa, phóng nhẹ thanh âm hống cô vui vẻ:

- Nào có em gái nào, Nghiên Nghiên chính là duy nhất a, đừng giận, ân?

- Không giận.

Trình Nghiên bỗng nhiên nhìn về phía hắn, đôi mắt thanh triệt xinh đẹp, lại có vài phần sương lãnh:

- Nhưng mà, anh, có thể hay không đừng đem chuyện này nói cho người khác.

Trình Hướng Dương sửng sốt "Vì cái gì?"

Trình Nghiên hình như không vui, cười lạnh:

- Anh thấy nữ sinh kia liền muốn có thêm một em gái, chẳng nhẽ cha lại không như vậy, a di có lẽ cũng muốn một cô con gái xinh đẹp hiểu chuyện hơn ta đâu.

Trình Hướng Dương thở dài, hắn chút nữa đã quên tính tình em gái hơi mẫn cảm lại yếu ớt.

- Được được được, anh không đề cập đến, ai có thể so Nghiên Nghiên ưu nhã xinh đẹp hiểu chuyện chứ.

Hắn cười đến thực mê người, thanh âm lại càng thêm ôn nhu.

Trình Nghiên khuôn mặt nhỏ lạnh nhạt, không nói chuyện, cũng không nhìn hắn.

Trình Hương Dương ngược lại lại cảm thấy cô lãnh đạm biểu tình bộ dáng thực chọc người đau lòng, cười khẽ, liền thò lại gần, nói:

- Em xem, môi em bị dính lên trà sữa kìa.

Nói, hắn liền duỗi tay muốn lau đi một chút trắng ngà dấu vết trên cánh môi cô, chỉ là ngón cái ấn thượng đôi môi đỏ bừng của cô thời điểm, hắn gần như không thể phát hiện mà sửng sốt, ngón tay như tê tê có một luồng điện tràn xuống toàn thân, đáy lòng cũng dâng lên một loại cảm xúc khác thường.

Trình Nghiên không thấy biểu tình của hắn, chụp bay tay hắn, lạnh lùng mà phun ra ba chữ:

- Không cần anh lo.

Nếu là ngày thường, đối mặt với vài câu lạnh nhạt của cô, hắn còn có thể cười hồi vài câu, nhưng lúc này đây lại có chút hơi xấu hổ mà lui trở về.

Thẳng đến lúc đem xe khai trở về nhà, Trình Hướng Dương cũng không có nói một chữ, có chút thất thần.

- _

Mấy ngày kế tiếp, trong nhà không có điều gì khác thường, liền mẹ kế cũng không có chột dạ sợ hãi cảm xúc gì, Trình Nghiên liền yên tâm, xem ra Trình Hướng Dương thật là nghe lời cô nói không hề nhắc tới sự kiện kia.

Chỉ là, cô vài ngày cũng không có thấy Trình Hướng Dương, mẹ kế cũng oán giận vài câu, hắn tựa hồ lại quen bạn gái mới, nên mang theo bạn gái đi bên ngoài chơi.

Thích trạch cũng bận về việc ôn tập công khóa chuẩn bị thi cử, cô cũng không cần lo lắng về sau nên cùng hắn đối mặt như thế nào.

Quý tộc cao trung học sinh không coi trọng việc thi đại học như các trường khác, nhưng rốt cuộc cũng là kì thi quan trọng, cho nên mấy hôm nay bầu không khí trong trường học có chút an tĩnh khẩn trương.

Đảo mắt đã tới ngày thi đầu tiên.

Trình Hướng Dương vẫn là không về nhà, trên bàn cơm không có bất luận âm thanh gì, cô an an tĩnh tĩnh mà ăn một lát, Trình Phong không đối cô nói một chữ, nhưng thật ra mẹ kế ngoài mặt làm tình, cũng chỉ nói bốn chữ "Thi tốt nhé con"

- Đồ khảo thí mang đầy đủ sao?

Âm thanh pha chút ý cười vang lên trước cổng lớn. Trình Nghiên nhìn qua đi.

Trình Hướng Dương mấy ngày không gặp nay đang đứng ở cửa, ăn mặc soái khí lại tùy tiện, áo sơ mi tản ra mấy viên, xương quai xanh lộ, quần màu xám nhạt ôm lấy đôi chân thon dài gợi cảm.

Trình Nghiên vẫn là chậm rãi đi lại, lôi kéo cặp sách nói "Mang đủ"

Trình Hướng Dương kéo ra cửa xe, thân sĩ mà cười mời cô lên xe.

Hắn lại thay đổi xe, giá cả vừa thấy liền rất xa xỉ, màu đen, lại có chút điệu thấp*

*Điệu thấp: Ý nói khiêm nhường, không phô trương.

Hẳn là sợ cô xay xe, cho nên hắn đi rất êm, thực không giống với phong cách thường ngày của hắn.

Trình Nghiên "Anh đưa tôi đi học?"

Trình Hướng Dương cười, duỗi một bàn tay vỗ vỗ đầu cô:

- Nhà người khác đều có người đưa, nay Nghiên Nghiên cũng phải vậy.

Trình Nghiên lại trào phúng hắn:

- Tôi cho rằng anh bận bồi bạn gái.

Trình Hướng Dương biết cô nói chuyện từ trước đến nay đều là bộ dáng này, nếu là đối với hắn hòa khí, hắn ngược lại còn lo lắng hơn.

- Bạn gái nào chứ!

Trình Hướng Dương liếc cô một cái, ngữ khí chân thành tha thiết:

- Đã sớm chia tay, thực sự.

Trình Nghiên không quan tâm mà "Nga" một tiếng, thuận miệng hỏi câu:

- Vậy mấy ngày nay anh làm cái gì?

Trình Hướng Dương không nhìn cô, ngữ khí ra vẻ bình tĩnh:

- Cũng không có gì.

Trình Nghiên dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, ngồi xe thực dễ dàng buồn ngủ.

Trình Hướng Dương lúc này mới quay đầu nhìn cô một cái, âm thầm nhẹ nhàng mà thở ra.

Hắn không muốn lừa cô, nhưng lại không thể nói cho cô biết, hắn là đi điều ra nữ hài tương tự cô kia.

Sau ngày hôm đó, không biết vì sao hắn vẫn không bỏ xuống được chuyện này, đáy lòng có chút ý niệm tò mò, làm hắn đứng ngồi không yên, máu sôi trào.

Còn tốt hắn còn nhớ đồng phục nữ hài kia có ghi tên Bạch Lê, cho nên tìm được cô cũng thực dễ dàng.

Bạch Lê trong nhà rất nghèo, cha đã mất, mẹ thì bệnh nặng, cô vừa làm vừa học kiếm tiền cũng thực vất vả.

Hắn nghĩ cách lấy được tóc của Bạch Lê cùng mẹ của cô, làm xét nghiệm ADN.

Kết quả cũng không vượt qua hắn dự kiến, Bạch Lê thật là con của người khác, như vậy.. Nghiên Nghiên giống tướng mạo của cô, có phải hay không cũng không phải em gái ruột của hắn.

Vẫn là.. người cùng người giống nhau thôi chỉ là trùng hợp mà thôi.

Trình Hướng Dương không có tiếp tục điều tra, mặc kệ cô có phải em gái ruột của hắn hay không, hắn giống như đều có thể tiếp thu.

- _

Mấy ngày nay khảo thí đều là Trình Hướng Dương đưa đón cô, cô phát hiện Trình Hướng Dương đôi lúc sẽ nhìn cô xuất thần, ánh mắt có chút không thích hợp, nhưng lại không thể nói chỗ nào nào không thích hợp.

Bất quá cô cũng không có tâm tư đi tìm tòi nghiên cứu, cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Ngày thi đại học kết thúc, cô bảo Trình Hướng Dương không cần tới đón cô, bởi vì buổi tối có buổi tụ hội, mọi người trong lớp đều sẽ đi.

Trình Nghiên trước tiên hẹn cùng Thích Trach gặp mặt, thời gian còn sớm, cô chậm rì rì mà đi qua.

Điều ngoài ý muốn chính là Thích Trạch cư nhiên trước ở đầu hẻm chờ cô, hôm nay trời đầy mây, trong không khí cũng nhàn nhạt sương mù, thiếu niên đứng ở chỗ đó thân hình thon dài anh tuấn, sườn mặt trong sương mù nhìn có chút mông lung, rồi lại lộ ra một loại gầy guộc lãnh ngạo khí thái.

- Cậu như thế nào liền ở chỗ này?

Trình Nghiên dừng lại, móc khóa trên cặp sách cũng theo mà tạo ra vài tiếng vang.

Thích trạch thấy cô, ho khan vài tiếng, cô mới thấy sắc mặt của hắn có chút tiều tụy tái nhợt.

- Nộp bài thi trước.

Hắn âm thanh có chút nghẹn ngào.

- Bởi vì bị bệnh sao?

Trình Nghiên nâng tay sờ lên trán hắn:

- Giống như có chút nóng.

Thích Trạch đứng im không nhúc nhích, cảm nhận tay cô đặt lên trán hắn, có chút mềm mại, hắn yết hầu khẽ nhúc nhích, thật sâu mà nhìn cô, như là muốn đem tâm cô nhìn thấu dường như:

- Tôi sinh bệnh, cậu sẽ lo lắng sao?

Trình Nghiên sửng sốt, nhìn hắn, hắn đáy mắt tựa hồ có chút chờ mong, cố chấp, yếu ớt đủ loại cảm xúc, làm nhân tâm trở nên mềm mại, liền một câu phủ nhận cũng khó có thể nói ra.

Cho nên, cô liền nghĩ ra cái phương án thứ ba:

- Cậu thích nghĩ như nào thì là thế ấy.

Khi cô muốn thu hồi tay thời điểm, hắn lại cầm tay cô.

Tay hắn rất lạnh, cô có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn hắn.

Thích Trạch lại hiểu lầm, khẩu khí lạnh lùng:

- Không thể chạm vào cậu sao?

Hắn lạnh lùng bộ dáng như là để che dấu đi cảm xúc nội tâm của hắn, ẩn ẩn có chút mất mát.

Trình Nghiên nhìn chằm chằm hắn một lát, chậm rãi thu hồi tay, nhẹ nhàng cười:

- Đi thôi, chúng ta trước tiên đi mua thuốc, sau đó đến địa điểm tụ họp.

Thích Trạch thần sắc có chút hòa hoãn, đem tay cô nắm gắt gao, hai người sóng vai mà đi.

Trình Nghiên cúi đầu, nhìn hai người năm tay, tâm tình có chút phức tạp.

Nếu hắn biết, đêm nay cô không thể không nói ra một chút sự tình đau lòng máu lạnh, hắn nhất định sẽ không nắm gắt gao sợ cô chạy mất như bây giờ, ngược lại sẽ hận cô thấu xương đi?

Cô bỗng nhiên có chút không nhịn được hỏi hắn:

- Thích Trạch, nếu tôi làm một điều tổn thương cậu, cậu sẽ hận tôi?

Ngoài dự đoán, Thích trạch không chút do dự nói:

- Sẽ không.

Trình Nghiên thật sự sửng sốt:

- Vì cái gì?

Thích Trạch cúi đầu xem cô, đạm mạc thần sắc có chút nhu hòa:

- Dù cậu có làm sai chuyện gì, tôi cũng sẽ không hận cậu, bởi vì tôi đã đủ thống khổ, còn muốn đi hận một người tôi yêu, không phải là càng thêm tàn nhẫn đối với chính mình sao?

Trình Nghiên trầm mặc, trên mặt cũng không nhìn ra cảm xúc gì.

"Cho nên.." Thích Trạch ánh mắt gần như sắc bén, làm người vô pháp nhìn thẳng:

- Nghiên Nghiên, cậu tính toán làm cái gì?

"..."

Trình Nghiên nghẹn lời, duỗi tay chỉ vào tiệm thuốc đằng sau hắn:

- Tới rồi, chúng ta đi phía trước mua thuốc đi.

Thích Trạch thâm ý mà liếc cô một cái, cũng không truy vấn, cùng cô vào tiệm thuốc.

Trình Nghiên yên lặng thở sâu, nam chủ khí tràng thật là kinh người, cô chỉ mong đêm nay cô đem những lời bạch nguyệt quang nói ra, không cần lắp bắp mà OCC đi?

* * *

Sắp tận thế rồi..

12/08/21

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi