XUYÊN THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA NAM CHÍNH

So với 5 năm trước, Thích Trạch không thể nghi ngờ là đã biến thành tổng tài cường thế lạnh lùng trong sách, thậm chí còn nhiều hơn một chút tối tăm khiến người khó có thể đoán trước, cảm giác rất nguy hiểm.

Trình Nghiên chỉ ở chung với hắn một lát, đều không dám cùng hắn đối diện, đôi mắt âm u của hắn giống như đem cô toàn bộ nhìn thấu, có một loại sắc bén bên trong, khiến người cảm giác hoàn toàn bị hắn khống chế, khí tràng vô hình ép đến có chút khó thở.

Cho nên, cô cảm thấy vẫn nên ra tay từ phía nữ chủ Bạch Lê vẫn tốt hơn.

Nhà đầu tư kia không có chiếm được tiện nghi khẳng định sẽ rút vốn, người đại diện cũng sẽ giận chó đánh mèo chỉ trích nữ chủ, lần này lại không có nam chính ra tay giáo huấn, cảnh ngộ kế tiếp của nữ chủ khẳng định sẽ không tốt.

Đây sẽ là một cơ hội tốt để cho cô tiếp cận nữ chủ.

Sáng sớm hôm sau, Trình Nghiên lại thay đổi cho mình một thân phong cách quý cô lịch lãm, tinh tế trang dung, đeo lên hoa tai, vòng cổ. Liền tính đeo khẩu trang, nhưng cũng là da trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời, chuẩn bạch phú mỹ thanh lãnh mỹ nhân phong tư.

Cô mặc vào áo khoác, cầm lấy túi xách, ra cửa

Nơi Trình Nghiên muốn đi là công ty giải trí Anh Hoàng, cũng là công ty nữ chủ kí hợp đồng, công ty này là do Vệ gia làm chủ, hiện tại là anh trai Vệ Dương đang làm tổng giám đốc, bất quá cô nhớ một chút, Tần Tu ở thời điểm học sinh sản nghiệp cá nhân phát triển rất rộng, mới cao trung mà đã là đại cổ đông của Anh Hoàng.

Cho nên, Tần Tu mới có thể đề bạt nữ chủ tiến vào công ty này, chỉ là không biết cốt truyện lại có biến hóa gì, Tần Tu giống như không quản nữ chủ, để nữ chủ tự sinh tự diệt ở giới giải trí.

Tới công ty, Trình Nghiên đang muốn đến quầy lễ tân hỏi một câu tổng giám đốc của các người ở tầng mấy, thì thấy một cô gái mặc chiếc áo lông vũ màu lam đuổi theo một người phía trước, khuôn mặt trắng nõn hiện nên vài phần nôn nóng cùng tức giận, đôi mắt phiếm vài vệt thủy quang.

Là Bạch Lê cùng người đại diện.

Không biết là nữ chủ mị lực thêm vào, hay vẫn là do huyết thống trời sinh, Trình Nghiên thực không muốn nhìn cô có bộ dáng đáng thương này.

Cô sắc mặt thanh lãnh, cất bước đi lên.

* * *

Người đại diện Liễu Nghi đi tới trước cửa thang máy, thang máy hiện tại còn ngừng ở tầng 17, cô ta phía trước ấn mũi tên, phía sau liền nghe thấy một thanh âm hàm chứa tiếng khóc nức nở:

- Chị Liễu, buổi thử kính của em không phải đã hoàn thành rồi sao, vai diễn ấy đã được định là của em, bây giờ nói muốn thay đổi người liền thay đổi?

Liễu Nghi tức giận đầy mình, không kiên nhẫn mà nói:

- Trách tôi được? Chính cô đắc tội Tề tổng, lại không chịu buông cái giá thanh cao đi lấy lòng nhận lỗi, hắn hiện tại muốn hủy đầu tư! Đoàn phim không chạy nhanh đem cô đuổi đi chẳng lẽ còn lưu trữ cô để cô tiếp tục đắc tội với người khác sao?

Bạch Lê ngữ khí có chút tức giận:

- Cái gì kêu tôi đắc tội hắn? Rõ ràng là các người hạ thuốc tôi, cũng may còn có Giang tổng, nếu không tôi chính là chết cũng sẽ không buông tha cho các người! Chị Liễu, hiện tại chị cư nhiên trách ngược lại tôi?

Bạch Lê ngày thường mềm mềm mại mại, không hay cãi lời, tự dưng hôm nay lại nói lý với cô ta, Liễu Nghi khinh miệt mà cười:

- Không buông tha? Cô nói một chút, cô có bản lĩnh gì không buông tha tôi?

- Chị..

Bạch Lê tức giận đến muốn khóc.

- Cô ấy không có.

Một đạo thanh âm dễ nghe từ đâu cắm vào, rơi xuống hai chữ rất có khí thế:

- Tôi có!

Liễu Nghi quay đầu, liền thấy một cô gái mặt mày xinh đẹp đến xuất trần, quần áo đẹp đẽ quý giá, dáng người mê người, cô ta chú ý tới chiếc hoa tai cùng vòng cổ.

Ở giới giải trí tẩm dâm nhiều năm, cô ta thực sẽ biết xem người, khí chất, dung mạo, cách ăn mặc của cô gái này vừa thấy chính là một đại tiểu thư có quyền có thế.

Tuy rằng không biết là nhà ai, nhưng nhất định cô ta đắc tội không nổi.

Tưởng tượng như vậy, sắc mặt Liễu Nghi liền trở nên ôn hòa, cho rằng đối phương là bằng hữu của Bạch Lê, cô ta cười đối với Bạch Lê nói:

- Tiểu Lê, em như nào nhận thức được vị tiểu thư xinh đẹp này, cũng không giới thiệu một chút?

Bạch Lê há hốc mồm, cô từ bao giờ sẽ quen biết bạch phú mỹ a, hơn nữa lại vô cùng xinh đẹp.

- Em, em không biết a.

- Cô không cần quản tôi là ai.

Trình Nghiên đem Bạch Lê kéo đến phía sau mình, nhìn vào Liễu Nghi, nhàn nhạt nói:

- Cô vừa rồi mắng cô ấy?

Liễu Nghi vội giải thích:

- Không thể nào, tiểu Lê khóc là vì không được diễn vai nữ chính của bộ phim, bởi vì em ấy đắc tội nhà đầu tư, cho nên ngài ấy muốn huỷ bỏ hợp đồng.

Bạch Lê cắn môi, nhịn không được tưởng nói sự tình không phải như vậy, liền thấy bạch phú mỹ bên cạnh tiếng nói nhàn nhạt mở miệng:

- Thiếu bao nhiêu tiền, tôi toàn bộ đầu tư vào.

Ngữ khí bình đạm, Bạch Lê nghe được trừng lớn đôi mắt, ngực không biết vì sao có chút nóng lên, cả hốc mắt cũng vậy.

(Ấy nữ chủ, đừng có cảm động quá mà yêu luôn chị tôi Nga)

Liễu Nghi kinh hỉ không thôi, nhìn chằm chằm đối phương giống như là đang xem thần tài:

- Thật vậy chăng? Tiểu thư, ngài thật sự nguyện ý đầu tư?

Trình Nghiên:

- Đương nhiên là có điều kiện.

- Ngài nói ngài nói.

Cô ta thực nhiệt tình lấy lòng mà cười, trong lòng nghĩ chắc phải cho Bạch Lê diễn nữ chủ hay đại loại gì đó.

Trình Nghiên lại nhìn chằm chằm cô ta, từng chữ một mà nói:

- Từ hôm nay trở đi, cô liền biến mất ở công ty này.

(Hảo phong thế tổng tài, vỗ tay vỗ tay)

Liền ở thời điểm giọng nói cô rơi xuống, cửa thang máy cũng "đinh," một tiếng mà mở ra.

(Phù, cuối cùng sau 17 tầng, các anh cũng được tham diễn)

Bạch Lê sửng sốt.

Liễu Nghi cũng sửng sốt, ý cười trên mặt dần cứng đờ, ánh mắt dần dần trở nên chua ngoa, đối với thái độ không khách khí của cô, cả giận nói:

- Mặc kệ cô là thiên kim đại tiểu thư hay quái gì đi nữa, đừng nói cô, ngay cả tổng giám đốc cũng không có tư cách đuổi tôi đi.

- Thực sự rất có ý tứ.

Một đạo trầm thấp mềm nhẹ tiếng nói chậm rãi vang lên, có chút không để ý:

- Vệ tiểu thiếu gia, nhân viên nhà cậu đều cuồng vọng như vậy sao?

Thang máy, đứng ba cái nam nhân, hai người ăn mặc tây trang đánh cà vạt, một người khác ăn mặc chiếc áo hoodie nhàn nhạt, khí chất bất đồng nhau, có lãnh khốc, có ôn nhu, có ánh mặt trời, dung mạo cũng khác nhau, nhưng cả ba đều là thịnh thế mỹ nhan.

Ba người đứng chung một chỗ, lại đều lộ gia một loại thượng vị giả thanh cao quý khí cường thế, trang bị ba khuôn măt đẹp trai đến làm người hít thở không thông, hình thành một cổ lực đánh sâu vào thị giác.

Bỗng nhiên chi gian gặp được ba vị đại lão, trái tim Liễu Nghi hơi kém bị dọa dừng, vội khom lưng cười chào hỏi:

- Thiếu gia. Tần tổng. Thích tổng.

Nam nhân ban đầu nói chuyện ôn nhu bước ra đầu tiên, khi thấy Bạch Lê, ánh mắt hơi đốn, nói:

- Nguyên lai là cô nhận thức tôi a, như vậy tôi có phải hay không có tư cách đuổi cô?

Liễu Nghi trong lòng kêu khổ, chỉ tưởng do mình nói sai làm Tần tổng không cao hứng, vội sửa miệng nói:

- Ngài đương nhiên là có, thực xin lỗi, tôi chỉ là nhất thời tức giận mới không lựa lời, vị tiểu thư kia nói chuyện thực quá đáng, cũng không biết từ nơi nào tới, tự cho mình cái quyền thế ngài làm chủ đòi đuổi tôi đi!

Bị điểm danh Trình Nghiên muốn chết a, cô xoay người, đối diện với bọn họ, định lặng lẽ rời đi.

Bỗng nhiên, một bàn tay mềm mại mềm ấm kéo lấy cô, cô quay đầu lại, thấy Bạch Lê có chút ngượng ngùng mà đối với cô cười:

- Chị, cảm ơn chị đã giúp em, thiếu gia hiện tại cũng ở nơi này, hắn nhất định sẽ vì em làm chủ, chỉ là chị có thể ở chỗ này chờ em không, em tưởng sau khi mọi chuyện kết thúc, em sẽ mời chị đi ăn.

- Thấy tôi liền đi sao?

Nam nhân sắc mặt lạnh lùng, một đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cô, môi mỏng khẽ mở, chậm rãi mở miệng.

Tần Tu thấy ngữ khí Thích Trạch nói chuyện có chút kì quái, cũng nhìn qua đi.

Vệ Dương vẫn luôn có vẻ thực trầm mặc, hắn thật là không muốn cùng hai tên tình địch nói chuyện một câu nào, trong lòng vẫn ghi hận chuyện Thích Trạch để Trình Nghiên chạy trốn như thế nào cũng tìm không ra, hắn cũng đã điều tra mọi chuyện năm ấy là như thế nào, biết đầu sỏ gây tội là Trình Phong, nhưng vẫn là phi thường chán ghét Thích Trạch.

Chỉ là, Thích Trạch không gần nữ sắc thanh danh quả thực truyền xa, thấy hắn chủ động cùng nữ nhân chuyện, hắn liền cũng nhịn không được nhìn qua.

Cho nên, Trình Nghiên trong phút chốc liền tiếp thu ba ánh mắt bất đồng đến từ ba người nam nhân.

"..."

Cô nuốt một ngụm nước miếng, hiện tại chạy, còn kịp không?

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi