XUYÊN THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA NAM CHÍNH

Trình Nghiên không nói chuyện, chỉ là sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn hắn cảnh giác lại sợ hãi.

Thích Trạch cười, ôn nhu lại có chút bệnh trạng, khiến người sởn tóc gáy, giúp cô kéo cổ áo vào, che khuất những dấu hôn, để cô ngồi dậy, nhìn chăm chú cô, ý vị không rõ mà nói "Nếu cậu sợ, nghe lời một chút, tôi có thể chờ, trừ phi cậu ép tôi, thì ngay cả một cơ hội chờ cũng không có!

Trình Nghiên đầu ngón tay đều lạnh, nhìn hắn khom người giúp cô đi giày vào, cô bỗng nhiên đẩy hắn, chạy ra.

Thích Trạch nhìn cô chạy lên tầng, một lúc lâu sau, sắc mặt bình tĩnh dần dần biến mất, cảm xúc trở nên phập phồng bất thường, vung tay đem toàn bộ đồ vật trên bàn choang xuống mặt đất, tiếng pha lê vỡ vụn ở trong phòng khách thực rõ ràng.

Sau đó, như là mất sức lực, hắn ngã vào sô pha, ánh mắt có vài phần thống khổ mờ mịt nhìn trần nhà.

Hắn rốt cuộc nên làm như thế nào mới làm cô bằng lòng yêu hắn?

* * *

Trình Nghiên cả đêm cũng chưa thể nào ngủ, ngày hôm sau, thời điểm xuống tầng, cô đã ngửi thấy mùi rượu rất nồng.

Đi đến, cô thấy phòng khách một mảnh hỗn độn, Thích Trạch nằm ở sàn nhà lạnh băng, sắc mặt trắng bệch, bên người lăn lóc rất nhiều vỏ, trong tay còn có một chai đang uống dở.

Hắn chỉ mặc một kiện áo ngủ, vạt áo tản ra, lộ ngực, nhìn đều cảm thấy lạnh.

Hắn chẳng nhẽ ngủ như vậy cả đêm?

Trình Nghiên tâm tình có chút phức tạp, lại cứ không thể như vậy ngồi xem mặc kệ hắn, cô đi qua, đẩy đẩy hắn, lại phát hiện trên người hắn cả người nóng bỏng, khuân mặt lộ ra vẻ ẩn nhẫn thống khổ.

Thích Trạch căn bản không ngủ, hắn mở mắt, ngữ khí đạm mạc" Cậu tới làm gì? "

Trình Nghiên nhìn hắn" Cậu bị bệnh "

Thích Trạch" Tôi bị bệnh, cậu liền muốn chạy trốn sao? "

Trình Nghiên" Cậu hẳn là nên đi gặp bác sĩ "

Cô thấy điện thoại của hắn ở trên sô pha, duỗi tay cầm lên, Thích Trạch ngồi dậy tưởng ngăn cản cô, rồi bỗng nhiên thần sắc thay đổi, bộ dáng tựa hồ rất đau, môi trắng bệch, mặt cắt không còn không còn giọt máu, cái trán nhỏ giọt mồ hôi.

Cứ như vậy, hắn kéo góc áo cô, môi mỏng lộ ra vẻ ẩn nhẫn lại cố chấp" Tôi không cần bác sĩ! "

Trình Nghiên ngồi xổm xuống" Cậu rốt cuộc làm sao vậy? "

Thích Trạch rõ ràng đã rất khó chịu, còn chống ngạnh nói" Chỉ là đau dạ giày mà thôi, ăn cơm sáng rồi uống thuốc là hết "

Trình Nghiên sờ sờ cái trán của hắn, chỉ cảm thấy nóng như cái phích nước, cô mở màn hình điện thoại, nhìn hắn" Mật khẩu? "

Thích Trạch không nói chuyện.

" Mật khẩu! "Trình Nghiên nhấn mạnh.

Thích Trạch nhìn chằm chằm cô, từng chữ một nói" Tôi sẽ không đi bệnh viện! Không thứ gì có thể tách chúng ta ra "

" Giờ nào rồi? Cậu còn suy nghĩ cái này? "Trình Nghiên tức giận.

Thích Trạch cúi đầu, thấy không rõ biểu tình" Nghiên Nghiên, tôi sẽ tự mình tốt lên "

Trình Nghiên nhìn bộ dáng dầu muối không ăn của hắn, có chút bất lực đỡ trán, thấy mảnh vỡ trên mặt đất, cô thuận tay cầm lên" Nếu cậu không nói, tôi liền.. "

Cứa vào tay a.

Khuôn mặt Thích Trạch có biến hóa, hắn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sâu thẳm, một lúc lâu sau, mới quay đầu, báo ra một dãy số.

Trình Nghiên mở khóa, trước tiên gọi bệnh viện, suy nghĩ một chút, chưa vội báo cho cha mẹ hắn, mà là anh trai.

Hắn dù sao cũng cần phải có người chăm sóc mới được.

Tác giả có lời muốn nói: Phòng tối kết thúc có chút ngược, phía sau nhất định sẽ ngọt.

Xe cứu thương hiển nhiên rất đáng tin cậy, mười phút, liền có tiếng ấn chuông cửa bên ngoài.

Nhưng là__

Trình Nghiên nhìn Thích Trạch đang hôn mê bị cô kéo dài tới cửa, nhất thời có chút đau đầu, cô lục tung khắp chỗ này lên cũng không kiếm được chìa khóa, thậm chí liền áo ngủ Thích Trạch cũng vạch lên, cũng vẫn là.. Không! Có!

Nhân viên y tế ngoài cửa rõ ràng nôn nóng, gõ cửa rầm rầm.

" Bên trong có người sao? Nghe được xin trả lời! "

Im lặng một lát, Trình Nghiên mới mở miệng:", Ngại quá, khóa cửa bị hỏng rồi.. Làm phiền mọi người có thể phá cửa vào được không? "

"... "

Khu biệt thự dành cho người giàu khóa cửa đương nhiên là không dễ phá, đạp là không có khả năng, với lại các bác sĩ cũng đâu phải đại lực sĩ gì, cho nên lại cấp tốc mà gọi tới chuyên viên chở khóa.

Lại đi qua mười phút.. Cửa rốt cuộc cũng được mở.

Hành đông kế tiếp có bao nhiêu nhanh chóng liền phải có bao nhiêu nhanh chóng, nâng Thích Trạch lên xe cứu thương, Trình Nghiên cũng theo ra.

* * *

Thích Trạch hay thức đêm làm việc, ăn uống cũng không điều độ, dạ dày liền sẽ có chút xấu, lại còn một lần uống lên một lượng rượu tương đối lớn, dẫn tới sốt cao, chứng bệnh thêm ở bên nhau liền dẫn tới hôn mê bất tỉnh, tình huống không xong.

Trình Nghiên nhìn hắn bị đẩy vào phòng cấp cứu, tâm tình bỗng trở nên phức tạp, ánh mắt mờ mịt lên.

" Nghiên Nghiên? "

Phía sau bỗng vang lên một giọng nam, có vẻ chần chừ, hàm chứa vài phần run rẩy mừng như điên.

Trình Nghiên xoay người, liền thấy một thân quần áo quý khí, ăn mặc phong lưu Trình Hướng Dương, nút thắt áo sơ mi tản ra vài viên, mặt của hắn không có gì biến hóa, vẫn là đôi mắt đào hoa xinh đẹp mê người, chỉ là khí chất càng thêm trầm ổn một chút.

Hắn nhìn cô, biểu tình tựa hồ thực kích động, rồi lại có một loại cảm giác không biết làm sao.

Trình Nghiên trước tiên mở miệng, thử tự nhiên cùng hắn chào hỏi:" Anh.. "

Trình Hướng Dương bỗng nhiên bước nhanh tới chỗ cô, duỗi tay ra liền đem cô gắt gao ôm lấy, trong thanh âm tựa hồ hơi nghẹn ngào:

" Em cái đồ vô tâm này! Cư nhiên không nói một tiếng nào liền đi rồi, còn nhớ tới người anh này hay không a. Một cú điện thoại, một tin nhắn hồi âm cũng không cho anh, thật là không bao giờ muốn nói chuyện với em, em có biết anh lo lắng thế nào hay không? "

Cô chậm rãi nâng lên tay ôm lấy hắn, cười, thấp giọng nói:

" Nhớ rõ, anh là anh trai của em.. "

Thân thể hắn cứng đờ, cúi đầu nhìn cô.

" Là người luôn bao dung, quan tâm, khiến cho em vui vẻ.. "Cô nhìn hắn" Cho nên, anh cũng nhất định sẽ tha thứ cho em tùy hứng, đúng hay không? "

" Tha thứ? "Trình Hướng Dương ngữ khí thực hung, nhìn chằm chằm cô.

Cô biểu tình bình tĩnh, ánh mắt trong suốt sáng ngời, bộ dáng tốt đẹp khiến nhân tâm mềm mại.

Trình Hướng Dương nghiêm khắc duy trì không được, trầm mặc, thở dài, bàn tay to đem tóc cô xoa lộn xộn:" Nói cái gì tha thứ hay không tha thứ? Anh trước nay liền không có trách em, chỉ cần thấy em bình an quay về là được rồi. Về sau, không chuẩn lại chạy trốn, biết chưa? "

Đúng lúc này, bỗng nhiên liền vang lên một giọng nữ do dự:" Cô chính là.. em gái của tôi? "

Ở chỗ ngoặt hành lang, Bạch Lê đứng ở chỗ đó,

Biểu tình có chút khẩn trương, tò mò, lại chờ mong.

Trình Hướng Dương nhìn thấy cô, mới nhớ tới là hắn cùng ai đi đến, bởi bì thời điểm Nghiên Nghiên gọi điện thoại, hắn đang ở cùng Bạch Lê, cho nên thuận tiện mang cô ấy tới đây luôn.

" Nghiên Nghiên, đây là Bạch Lê.. "

Trình Hướng Dương đang muốn giải thích rõ ràng.

Trình Nghiên đã mở miệng" Em biết "cô nhìn Bạch Lê, nhưng lời lại là nói với Trình Hướng Dương" Thân thế sự thật em đã tra rõ ràng "

Trình Hướng Dương nhận ra các cô hẳn là có chuyện muốn nói" Anh ở chỗ này là được rồi, hai người đi ra ngoài chậm rãi tâm sự đi "

Phía trước nhìn thấy hắn, cô liền cảm thấy kỳ lạ, chờ hắn nói ra những lời này, cô mới bỗng nhiên ý thức được, hắn căn bản không có quan tâm Thích Trạch, vì cá gì sẽ ở bệnh viện, tình huống hiện tại như thế nào, hắn đều một bộ thờ ơ lãnh đạm.

Chỉ sợ qua 5 năm, tình cảm anh em bọn họ vẫn lạnh nhạt như vậy.

Trình Nghiên nhìn thoáng qua Trình Hướng Dương, hắn ở trên ghế dài ngồi xuống, đối với cô mỉm cười, là cái loại biết rõ ràng cô suy nghĩ cái gì rồi lại làm bộ không có gì.

- _

Trình Nghiên cùng Bạch Lê đi tới bồn hoa trong bệnh viện.

Ánh nắng mặt trời thực đẹp, trong vườn nở hoa rực rỡ, còn có mấy đứa trẻ chạy tới chạy lui vui đùa.

Trình Nghiên ngồi ở ghế dài, nhìn thoáng qua những bông hoa, nghe thấy Bạch Lê dùng một loại ngạc nhiên lại vui sướng thanh âm nói:

- Thật sự không thể tưởng tượng được, trên thế giớ cư nhiên có một người cùng mình lớn lên giống nhau như đúc, như là phản chiếu mặt gương vậy, nếu mẹ thấy em, nhất định sẽ rất vui mừng.

Cô chần chờ một lát:

- Em sẽ đi xem mẹ sao? Bà ấy không phải không quan tâm em, chỉ là không biết em tồn tại, bà sinh chúng ta thời điểm khó sinh..

Bạch Lê lông mi rất dài, có vài phần khẩn trương mà nhảy, nhìn cô ánh mắt thực chuyên chú.

Trình Nghiên nhìn cô, cười:

- Sẽ a, em cũng muốn trông thấy bà ấy.

Bạch Lê cũng cười, bộ dáng dường như rất vui vẻ, bỗng nhiên, cô nhăn lại mi, giống như nhớ lại cái gì:

- Dường như chị cảm thấy ở nơi nào gặp qua em, còn có giọng nói của em..

Nghĩ nghĩ, cô bỗng nhiên" A"một tiếng, không thể tin tưởng mà nói:

- Em là chị gái giúp chị ở công ty hồi đó!

Trình Nghiên nhìn cô biểu tình khoa trương, cười khẽ, tâm tình bỗng nhiên nhẹ nhàng rất nhiều.

- Nguyên lai em cùng Thích tổng quả nhiên đã sớm nhận thức a, cậu chủ cũng quen biết em, Tần tổng cũng vậy..

Bạch Lê bừng tỉnh, có chút ngượng ngùng mà nhìn cô:

- Bọn họ đầu tư giúp chị nguyên lai không phải vì tính cách tốt, bất quá cũng thực cảm ơn bọn họ, nói cho em a, chị đã lên làm nữ chính, quá mấy ngày nữa liền liền sẽ khai máy.

Bạch Lê nổi lên thú vị kể về chuyện mình đóng phim, sinh hoạt, rồi lại hỏi cô rất nhiều chuyện.

Trình Nghiên giống như vô tình:

- Nói như vậy, chị có bạn trai chưa?

Nhắc tới đề tài này, Bạch Lê liền đỏ mặt, rất nhỉ mà lắc đầu:

- Chị cũng có thể kêu em Nghiên Nghiên chứ?

Trình Nghiên gật đầu, liền lại nghe cô có chút nho nhỏ mừng thầm:

- Không nghĩ tới chị cư nhiên lại là chị của em, anh ấy cũng là anh trai lớn lên cùng em, chúng ta có chung một người em gái, thật là có duyên phận a.

Trình Nghiên đáy lòng dự cảm không tốt.

- Chị là nói?

- Chính là anh trai em a!

* * *

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi