XUYÊN THÀNH BẠN TRAI CŨ CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Cảnh Từ theo Doanh Kiêu ra khỏi nhà vệ sinh, đột nhiên cảm thấy trong lỗ mũi có hơi ngứa. Cậu đưa tay sờ một cái, chạm đến máu mũi tùm lum.
Ngay ban đầu, nam sinh kia đã xuống tay khá nặng.
Cảnh Từ bỗng thấy kích động muốn xoay người lấy cây lau chùi ấn cậu ta thêm vài cái.
Doanh Kiêu đi phía trước, cẩn thận suy nghĩ về sự khác thường của Cảnh Từ ngày hôm nay. Khi lấy lại tinh thần, hắn phát hiện người bên cạnh đã không thấy đâu. Hắn ngoái đầu, trông thấy Cảnh Từ đứng im không nhúc nhích ở đằng sau, tay phải bụm mặt.
Hắn hơi lưỡng lự, nhưng vẫn quay về hỏi: "Bị thương à?"
"Không, không sao." Cảnh Từ bỏ tay xuống: "Chảy máu, tôi về rửa đây."
Cảnh Từ chảy không ít máu, mà cậu lại dùng tay lau nên nửa bên mặt toàn màu đỏ, trong nháy mắt tạo thành hiệu ứng hình ảnh kinh tâm động phách.
Đầu Doanh Kiêu nổ bùm một tiếng, sắc mặt chợt trắng bệch.
"Sao thế?" Cảnh Từ vốn định đi tiếp, thấy trạng thái của Doanh Kiêu không đúng bèn vô thức giơ tay xoa xoa: "Trên mặt tôi nhiều máu lắm à?"
"Đừng động!" Trán Doanh Kiêu lập tức chảy một lớp mồ hôi lạnh, dạ dày lâm râm buồn nôn. Hắn nhắm mắt lại, nắm cổ tay Cảnh Từ để ngăn cản động tác của cậu.
"Ban nãy cậu bị thương hả?" Cảnh Từ không nắm được trọng điểm, cho rằng sự bất thường của Doanh Kiêu là do bị đánh. Cậu quay đầu thoáng nhìn về phía nhà vệ sinh, có chút lo lắng.
Sau khi đánh nam sinh kia, cậu đã bị ép thành đồng minh với Doanh Kiêu. Thấy Doanh Kiêu như vậy, e rằng thương tổn không nhẹ, mà sức chiến đấu của cậu lại không tốt.
Nếu bây giờ đám người kia đi ra, hai người bọn họ gần như không có sức phản kháng, chỉ có thể bị đè ra ma sát trên đất thôi.
Thời khắc nguy cấp, Cảnh Từ vẫn bình tĩnh không hoảng loạn như trước. Cậu mím môi, đột nhiên cấu mạnh cánh tay Doanh Kiêu và nói một cách lý trí: "Nhịn, cậu có chết thì cũng phải cố ra khỏi phạm vi nhà vệ sinh đã."
Cậu cấu chẳng hề nể nang, mạnh mẽ kéo Doanh Kiêu ra khỏi sự choáng váng.
Doanh Kiêu: "..."
Doanh Kiêu rên một tiếng, vô thức ngó chỗ đau: "Sao cậu phải..."
Trên tay Cảnh Từ dính máu, chạm vào da Doanh Kiêu thì hiển nhiên sẽ dây máu lên. Doanh Kiêu vừa cụp mắt đã bị vết máu me nhầy nhụa ấy chắn đầy tầm nhìn.
Doanh Kiêu nghiêng ngả, bất ngờ ngã lên người Cảnh Từ.
Xảy ra chuyện gì? Cảnh Từ ngơ ngác.
Cảnh Từ nhớ lại tỉ mỉ cảnh tượng vừa nãy, sau đó ngó tay mình, rồi lại nhìn cánh tay dính máu của Doanh Kiêu và kẻ đang đè trên người mình.
Mấy lần như thế, rốt cuộc cậu kinh ngạc ngây ngẩn đưa ra một kết luận: Đại ca trường cấp ba Thực nghiệm, tên gọi là anh Kiêu, Doanh Kiêu!
Hắn... Sợ máu.
Thảo nào câu chuyện chưa bao giờ viết Doanh Kiêu đánh lên mặt, cũng chẳng đánh người khác đầu rơi máu chảy.
Vô số fan truyện gào thét chói tai, khóc lóc kêu muốn sinh con cho hắn, thậm chí còn đặt cho hắn biệt danh "đại ca thân sĩ". Hóa ra vốn dĩ không phải hắn người ác tay độc. toàn đánh ra nội thương! Cũng không phải vì hắn phong độ, xuống tay thường nể mặt vài phần!
Mà là do hắn có chứng sợ máu!
Cảnh Từ cúi đầu, đạn hạt nhân hình người vừa nãy lấy một chọi tám trong nhà vệ sinh, dễ dàng lật đổ cả nhóm người, lúc này đang nhíu mày dựa lên ngực cậu, vô hại như gối ôm cỡ lớn.
Cảnh Từ im lặng chốc lát mới tiếp nhận được sự thật này.
Cậu đẩy đẩy Doanh Kiêu: "Cậu có dậy nổi không?"
Doanh Kiêu không phản ứng.
Cảnh Từ lại đẩy hắn, bình tĩnh nói: "Nếu không dậy thì đám người đằng sau sẽ đánh tới đấy."
Doanh Kiêu cau mày, vẫn không phản ứng như trước.
Ngay khi Cảnh Từ định nhéo mặt hắn một cái, Doanh Kiêu thình lình ấn tay cậu xuống một cách khó khăn.
Cảnh Từ thấy hắn còn ý thức nên hỏi dò: "Tôi đưa cậu đến phòng y tế nhé?"
Doanh Kiêu nhắm mắt nghỉ ngơi chốc lát rồi khẽ nghiến răng: "Lau sạch mặt cậu đi."
Cảnh Từ thành thành thật thật nói: "Tôi không nhìn thấy."
Doanh Kiêu thở hắt một hơi, ráng chống dậy cởi áo khoác ra ném lên đầu Cảnh Từ.
Một phút sau, Cảnh Từ bị áo đồng phục trùm mặt, chỉ lộ hai con mắt, thò tay phải ra đỡ bạn học đại ca mang gương mặt cứng ngắc lạnh lùng lảo đảo đi về phía trước.
Ba phút sau, hai người tắm mình dưới nắng gắt nóng rát cuối thu, vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, giống như hai con cá biển đang chờ mặt trời phơi khô.
Doanh Kiêu chưa hết choáng váng, chỉ đành đặt phần lớn trọng tâm cơ thể lên người Cảnh Từ. Hắn nhắm mắt, cười nhạo: "Đỡ nghiện rồi nên không nỡ bỏ à?"
Cảnh Từ quay đầu nhìn hắn.
Doanh Kiêu không cần mở mắt đã có thể cảm nhận được tầm mắt của cậu, lười biếng hỏi: "Sao thế? Anh đây đẹp trai quá hả?"
"Rất đẹp trai." Cảnh Từ nghiêm túc trả lời, hơi ngừng lại, sau đó nói tiếp: "Chỉ là tôi muốn hỏi cậu một chút, phòng y tế ở đâu?"
Doanh Kiêu: "..."
Doanh Kiêu nhắm mắt cắn răng: "Cậu ở trường Thực nghiệm tỉnh một năm nay, cách một quãng thời gian là lại đến phòng y tế vì bị đánh, thời gian ở phòng y tế còn nhiều hơn ở phòng học. Bây giờ cậu lại bảo tôi là cậu không biết phòng y tế đi hướng nào ấy hả?"
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ chẳng hề lo sợ: "Cậu có nói không, không nói thì tôi bỏ cậu lại đây đấy."
Doanh Kiêu: "..."
Mẹ nó, sao hôm nay nhóc biến thái này lại không bình thường thế nhỉ.
Chứng sợ máu của Doanh Kiêu rất nghiêm trọng, may là không cần truyền đường glucose. Bác sĩ dành riêng một chiếc giường cho hắn, để hắn nằm suốt năm phút, sau đó dặn Cảnh Từ rót cốc nước nóng chờ nguội, rồi đưa cho hắn vào năm phút tới.
Thu xếp ổn thỏa cho Doanh Kiêu xong, Cảnh Từ cởi chiếc áo khoác đồng phục trên đầu xuống, xin dùng nhờ nước để rửa tay lau mặt.
Bác sĩ đứng cạnh quan sát chốc lát, thấy cậu mãi vẫn không rửa đúng nơi bèn dịch ghế tới trước gương, bê chậu nước đặt lên trên đó rồi bảo Cảnh Từ: "Rửa trước gương đi."
Hai tay Cảnh Từ tạm ngừng, cậu cụp mắt đi tới chỗ cái gương nửa người.
"Đám nít ranh các em ấy, hằng ngày không chịu chăm chỉ học tập, chỉ nghĩ kiếm chuyện. Về sau sẽ có lúc các em hối hận cho xem." Bác sĩ vừa chỉnh ghế đúng hướng vừa lải nhải: "Chờ khi các em bằng tuổi tôi sẽ hiểu, tôi thật sự hâm mộ các em cực kỳ..."
Ông chỉ vào vết trầy da bé xíu trên mặt Cảnh Từ, nói: "Lần này em gặp may, bị thương nhẹ, không thì gương mặt xinh đẹp thế này sẽ có sẹo mất, xem sau này em có hối hận không."
Dứt lời, bác sĩ lại không kìm được mà liếc mắt nhìn gương.
Người thiếu niên trong gương có nước da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo. Hàng mi dài và dày giống hai chiếc quạt nhỏ, vì rũ mắt nên hình dáng đôi mắt hoàn toàn được lông mi phác họa ra. Đuôi mắt hơi cong lên như có sẵn đường kẻ mắt. Lúc không cười vừa lạnh vừa đẹp, lúc mím môi ngượng ngùng thì mang khí chất trẻ trung tuấn tú.
Đầu tóc màu vàng rối tung cũng không che giấu được khuôn mặt xuất chúng này.
Cả người Cảnh Từ cứng đờ, hàng mi run rẩy chậm rãi nâng lên. Cậu chuẩn bị tâm lý vài giây rồi mới có thể nhìn vào chiếc gương bám đầy tro bụi ấy.
Vừa nhìn là nhất thời ngơ ngẩn, đến việc bác sĩ lau ít cồn lên mặt mà cậu cũng không biết.
Khuôn mặt này... Cậu bất giác vươn tay vuốt ve, nó giống hệt dáng vẻ ban đầu của cậu, ngay cả nốt ruồi đỏ nhỏ bé ở vành tai cũng không khác chút nào.
"Sợ rồi à." Bác sĩ lắc đầu, nghĩ thầm rằng, rốt cuộc vẫn là trẻ con thôi.
"Lần sau đừng càn quấy nữa."
Tên giống như đúc, mặt giống như đúc. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Cảnh Từ suy nghĩ kỹ càng phút chốc mới có thể đè xuống sự kinh ngạc và nghi ngờ trong lòng. Cậu nghiêm túc cảm ơn bác sĩ: "Em biết rồi, cảm ơn thầy."
Bấy giờ Doanh Kiêu đã gần như tỉnh táo trở lại, nghe thấy Cảnh Từ trả lời bèn ngạc nhiên mở mắt.
Từ lúc nào nhóc biến thái đã lễ phép thế này?
Cậu chẳng hề đen mặt đốp chát một câu giống thường ngày: Liên quan gì đến thầy chứ.
Doanh Kiêu uống một hớp nước, cụp mắt che lại sự nghi hoặc ẩn bên trong.
"Tôi giúp cậu lau tay chút nhé." Thật ra Cảnh Từ cũng không muốn tiếp xúc nhiều với Doanh Kiêu. Nhưng thứ nhất, vết máu kia là do chính cậu quẹt lên, thứ hai, làm gì cũng làm cho trót, chín mươi chín bước phía trước cũng đã đi rồi, còn một bước cuối cùng kia thôi.
Doanh Kiêu nghe vậy thì vươn tay ra.
Cảnh Từ dùng sức không nặng không nhẹ, nắm bắt rất vừa vặn. Doanh Kiêu thoải mái híp mắt lại, bỗng nhiên bật cười.
Cảnh Từ ngước mắt nhìn hắn, giống như đang hỏi hắn cười cái gì.
"Được nha, anh bạn nhỏ, kế sách chuẩn lắm."
Cảnh Từ chẳng hiểu ra sao.
"Có phải lúc dính máu lên người tôi là đã nghĩ đến cảnh này không?" Doanh Kiêu nhếch môi: "Phỏng vấn một chút, theo đuổi một năm, cuối cùng đã chạm được vào tay người mình thích thì cậu có cảm xúc gì?"
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ lạnh lùng nhét tay hắn vào trong chăn rồi đứng dậy cách hắn rất xa, không tiếp lời.
"Tôi về đây."
Cậu ngước mắt nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, đã hơn ba giờ chiều. Cậu còn phải ra ngoài cắt nhuộm lại tóc, không biết phải mất bao lâu, ngộ nhỡ bị trễ lớp tự học buổi tối là nguy.
Thình lình xuyên vào trong tiểu thuyết, dẫu có biểu hiện bình tĩnh đến đâu, kiềm chế đến đâu, trong lòng cậu cũng không cảm thấy chân thật.
Bây giờ Cảnh Từ cần làm gấp vài bài tập để bình tĩnh hơn.
Ngoại trừ Toán học, không thứ gì có thể cho cậu cảm giác an toàn.
Doanh Kiêu nhướng mày: "Về?"
Cảnh Từ "ừ" một tiếng: "Không thể đến trễ lớp tự học buổi tối được."
Doanh Kiêu bị cậu chọc tức cười, một người hàng ngày lên lớp ngủ, đến khi thi thì nộp giấy trắng, mà lại bảo hắn rằng muốn nghiêm túc lên lớp tự học?
Đùa hắn chắc.
"Chờ một lát." Doanh Kiêu đặt cốc giấy xuống rồi tiện tay lấy một chiếc băng dán cá nhân, ngoắc tay ra hiệu Cảnh Từ lại đây.
Cảnh Từ hơi chần chừ, nhưng vẫn đi đến cạnh giường hắn: "Còn có chuyện gì à?"
"Chuyện ngày hôm nay," Doanh Kiêu kéo chặt áo Cảnh Từ khiến cậu phải khom lưng xuống, sau đó dán miếng băng ngoài miệng cậu và vỗ nhẹ hai cái: "Nát ở trong lòng, hiểu chưa?"
Khi lạnh mặt, đôi mắt hẹp dài của hắn tối đen, cả người bị bao phủ bởi sự nguy hiểm đến cực hạn, giống con thú hoang khổng lồ đi săn trong rừng cây.
Tăm tối, tàn khốc.
Song Cảnh Từ không sợ hắn.
Hắn có gan đánh mình thì mình dám biểu diễn lấy máu cho hắn xem.
"Cậu nói chuyện tử tế đi, sao cứ động tay động chân thế?" Cảnh Từ tức giận xé chiếc băng dán ngoài miệng, "Tôi còn chưa nói với cậu là mình sẽ không đồng ý đâu."
Doanh Kiêu khẽ gõ mặt giường. Bây giờ hắn thật sự cảm thấy nhóc biến thái này đã thay đổi thành người khác.
Trước đây, chỉ cần hắn khẽ nhăn mày là Cảnh Từ sẽ trốn rất xa, chứ đừng nói đến việc đối đầu chính diện với hắn. Hơn nữa... Dựa theo thái độ đòi sống đòi chết vì mình của cậu, nếu có cơ hội tiếp xúc với hắn thì sao có thể là phản ứng này được.
"Hả?" Doanh Kiêu bỗng thấy hứng thú. Hắn ngồi dậy nhìn Cảnh Từ, cười như không cười: "Tại sao tôi phải tin cậu?"
Cảnh Từ cảm thấy hắn đang nghi ngờ nhân phẩm của mình, lạnh lùng nói: "Miệng tôi rất kín."
Doanh Kiêu ngả ra đầu giường, quan sát Cảnh Từ.
Nhóc biến thái này có hàng mi rợn ngợp, phác họa ra hình dáng đôi mắt cong dài, khi không cười trông đẹp lạnh lùng. Nhưng lúc này cậu nhìn hắn đầy bất mãn, trong cặp mắt đen láy kia ẩn chứa ánh nước mênh mông, không biết vì sao lại bộc lộ vẻ yên tĩnh, thậm chí thoạt nhìn còn có chút mềm mại, khiến người khác vô cùng muốn bắt nạt cậu.
Về phần cái miệng cậu ra sức giới thiệu...
Ánh mắt Doanh Kiêu dạo quanh bờ môi đỏ hồng tự nhiên kia một vòng, hắn chợt mỉm cười rồi nói với ý tứ hàm súc: "Kín cỡ nào?"


Tác giả có điều muốn nói:
Tiểu kịch trường, Doanh Kiêu: Theo lý mà nói, tôi, một đại ca đánh khắp trường không địch thủ, nhưng lại sợ máu?!
Liên Đại Sóc: Ừm, cho nên cậu còn có tên hồi nhỏ là Kiều Kiều. (kiều: mềm mại yêu kiều)

Doanh Kiêu: ...

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi