XUYÊN THÀNH BẠN TRAI CŨ CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Hà Chúc bình tĩnh nhìn hắn, không thể tưởng tượng nổi: "Anh Kiêu, mày... Mày không cảm thấy mình nên bình thường chút sao?"
Doanh Kiêu nhíu mày: "Tao rất bình thường đấy chứ, bình thường đến nỗi Chủ nhật này sẽ đi xem phim với Cảnh Từ."
"Đúng rồi, mày biết tên phim là gì không? Là "Thích cậu", do Cảnh Từ chọn."
Hà Chúc: "..."
Hà Chúc qua loa: "Tốt tốt, chúc bọn mày đi xem phim vui vẻ."
Y quay sang Bành Trình Trình: "Lão Bành, tới nhà vệ sinh hút một điếu không?"
Bành Trình Trình gật gật đầu rồi theo sau lưng y. Tuy trên mặt không biểu hiện gì, nhưng bước chân cậu ta lại mang cảm giác chạy trối chết.
Chỉ có Trịnh Khuyết ngây ngô, nhìn Hà Chúc và Bành Trình Trình sắp ra khỏi cửa rồi lại nhìn Doanh Kiêu ngồi yên tại chỗ, nắm chắc tinh thần chủ nghĩa nhân đạo mà lễ phép mời: "Anh Kiêu, đi hút thuốc không?"
Doanh Kiêu liếc xem Cảnh Từ đang cầm cốc nước đi về hướng này: "Ai cùng mày hút thuốc chứ? Rủ tao làm gì, bị Cảnh Từ nghe thấy rồi hiểu nhầm thì làm sao bây giờ."
Trịnh Khuyết: "..."
Trịnh Khuyết bình tĩnh đưa tay đánh miệng mình một cái, sau đó đi ra ngoài với ánh mắt đờ đẫn.
Cảnh Từ bị hành động của gã làm giật mình, đứng im tại chỗ sững sờ nhìn về phía cửa: "Cậu ấy sao thế?"
"Thi không tốt nên điên rồi." Doanh Kiêu thuận miệng đáp một câu rồi vẫy tay với Cảnh Từ: "Đứng đấy làm gì, còn chưa về chỗ ngồi."
Cảnh Từ hồi phục tinh thần, đặt cốc nước lên mặt bàn, kéo ghế ra ngồi xuống.
Doanh Kiêu vẫn chưa tiêu hóa hết sự hưng phấn trong lòng. Hắn vừa định lừa Cảnh Từ nói thêm vài câu "thích cậu" thì bỗng thấy Cảnh Từ nghiêng đầu.
"Sao vậy?" Doanh Kiêu cười với cậu, chỉnh sửa vẻ ngoài: "Nhìn anh đây làm gì?"
"Bài thi của cậu." Cảnh Từ duỗi tay ra, thản nhiên nói: "Lấy ra cho tôi xem một chút."
Doanh Kiêu: "..."
Từ trước đến nay, bạn đại ca trường vốn coi nhẹ việc sinh tử, tại thời điểm này chợt nhận ra một điều: Hắn không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Cảnh Từ đòi xem bài thi của hắn.
Vì vướng kỳ thi, nên giờ tự học buổi tối của đội tuyển bị tạm dừng.
Sau khi nhận lấy bài làm của Doanh Kiêu, Cảnh Từ nhớ lại câu sáng nay Chu Siêu hỏi mình. Cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, thấy còn mười phút nữa mới đến tiết tiếp theo nên cậu đến lớp 11/2 gọi Chu Siêu.
"Sao thế? Có chuyện gì à?" Lúc thấy Cảnh Từ, Chu Siêu vẫn không hiểu ra sao, không biết Cảnh Từ gọi y ra ngoài làm gì.
Cảnh Từ ít nói, tính tình cũng hơi lạnh nhạt. Khi bọn họ cạnh nhau, bình thường đều là Chu Siêu chủ động. Đây là lần đầu tiên Cảnh Từ chủ động tìm y.
Chu Siêu bỗng thầm sốt sắng, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì đó không thể khống chế được. Trong đầu y đang suy nghĩ lung tung thì nghe thấy Cảnh Từ nói: "Bây giờ tớ giảng cho cậu đề bài ban sáng nhé."
"Cậu, cậu cố ý tới là vì việc này?"
"Ừm." Cảnh Từ gật đầu, bình tĩnh đáp: "Tớ đã đồng ý giảng cho cậu mà."
Việc hôm nay cậu đã đồng ý thì tuyệt đối sẽ không để đến ngày mai, nếu không trong lòng vẫn bồn chồn nhớ mãi.
Chu Siêu im lặng phút chốc rồi lập tức cảm động sụt sịt mũi. Y quay đầu lao vào trong phòng học: "Cậu chờ tới một chút nhé. Tớ lấy sách ra ngay đây!"
Vì kết quả của Chu Siêu tốt, đầu óc thông minh, nên lúc thầy Triệu giảng bài cho y chung quy sẽ vô thức giản lược những bước tương đối cơ bản. Điều này dẫn đến việc, đôi khi Chu Siêu nghe thầy giảng cũng vẫn không hiểu rõ.
Cảnh Từ không giống vậy. Bất kể là giảng cho ai, cậu đều sẽ nghiêm túc đi từng bước một, xưa nay không nhảy cóc. Dù chỉ là một công thức đơn giản, cậu cũng sẽ ghi ra.
Nghe xong xuôi, Chu Siêu sáng tỏ thông suốt. Y ôm sách gật đầu thật mạnh, chân thành nói: "Tớ hiểu rồi, cảm ơn cậu, Cảnh Từ."
"Không có gì." Thời gian đã trôi qua năm sáu phút, Cảnh Từ đưa bút cho Chu Siêu: "Thế tới về đây."
"Đợi chút đã! Cậu đợi tớ! Nhất định không được đi!" Chu Siêu vội vã bỏ lại một câu, rồi nhanh chóng vọt vào lớp.
Cảnh Từ nghĩ rằng y còn muốn hỏi bài nữa, hơi do dự nhưng vẫn chờ tại chỗ.
Chưa đến một phút, Chu Siêu đã trở ra. Y thở hồng hộc nhét một hộp cánh vịt vào tay Cảnh Từ: "Cho cậu ăn nè. Hôm nay mẹ tớ kho rồi mang tới, ăn cực kỳ ngon. Có điều đã chia cho lớp nên không còn lại bao nhiêu."
Cảnh Từ khẽ ngẩn ra, sau đó lập tức từ chối: "Tớ không cần đâu, không còn việc gì nữa thì tớ đi đây."
"Có còn là bạn không hả, khách sáo thế." Chu Siêu bình phục hơi thở, khoát tay: "Cầm đi cầm đi, lần sau tớ mang thêm cho cậu."
Dứt lời, sợ Cảnh Từ lại từ chối, y dứt khoát vào lớp.
Cảnh Từ ôm hộp cánh vịt nhỏ, cúi đầu nhìn chốc lát, sau đó mới quay người về 11/7.
"Đến cửa hàng tiện lợi à?" Doanh Kiêu thấy hộp đồ trên tay hắn bèn nhíu mày hỏi.
"Không." Cảnh Từ lắc đầu, đặt cánh vịt lên mặt bàn: "Chu Siêu cho. Cậu muốn ăn à?"
Cậu quay đầu xem, đám Lý Trụ và Hà Chúc đều không ở tại chỗ, chỉ đành từ bỏ ý mời bọn họ.
Còi báo động trong lòng Doanh Kiêu vang vọng: "Sao cậu ta vô duyên vô cớ tặng cậu cánh vịt?"
"Tớ giúp cậu ấy giảng một bài."
Doanh Kiêu cười gằn: "Giảng bài? Đây là cái lý do gì chứ. Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải phường gian trá thì cũng là chuyên trộm cắp."
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ ngước mắt nhìn hắn, chân thành nói: "Cậu không nên nói người khác như thế."
Trong lòng Doanh Kiêu đang bùng lửa cháy, vừa nghe đến hai chữ "người khác", ngọn lửa thoáng chốc tắt phụt.
Hắn vươn tay cầm một cái cánh vịt, gật đầu nhấn mạnh: "Ừm, không nói người khác."
Chu Siêu không khoa trương, cánh vịt kho của mẹ cậu ta thật sự rất ngon. Doanh Kiêu vừa mở hộp, mùi hương thơm phức lập tức bay ra khắp phòng học.
Mấy người khá quen thân với Cảnh Từ lập tức xông tới, xoa tay sờ miệng, thèm nhỏ nước dãi.
Cảnh Từ hào phóng đẩy hộp sang, mời bọn họ ăn.
Doanh Kiêu ở cạnh lạnh lùng xem. Mắt thấy cái cánh vịt cuối cùng sắp bị cầm đi mà Cảnh Từ còn chưa được nếm, hắn tức khắc đánh vào tay Ngô Vĩ Thành: "Để lại một cái cho Cảnh Từ."
Ngô Vĩ Thành ngượng ngùng rút tay về, liếm liếm đầu ngón tay: "Ăn quá ngon nên bị hồ đồ rồi."
Doanh Kiêu liếc nhìn gã, không nói gì, chỉ cầm lấy cái cánh vịt cuối cùng nhét vào miệng Cảnh Từ: "Ăn mau."
Ngốc, cũng không biết cho chính mình ăn trước.
Cánh vịt kho để nguội ăn càng thơm ngon, vị mặn đặc trưng của món kho nháy mắt nổ tung đầu lưỡi. Cảnh Từ rút một tờ giấy, gấp vuông vức rồi bọc lấy một đầu cánh vịt, cầm trong tay.
Ăn thật sự ngon ghê.
Nhất là khi đây là do mẹ Chu Siêu đặc biệt đưa tới.
Cảnh Từ quý trọng cắn nốt miếng thịt cuối cùng, thầm ước ao trong lòng.
Ăn xong cánh vịt, Cảnh Từ dọn dẹp mặt bàn, đang chuẩn bị đọc bài thi của Doanh Kiêu thì điện thoại trong túi quần bỗng rung liên tiếp mấy lần.
Bình thường di động của Cảnh Từ luôn để chế độ yên lặng, không để chế độ rung. Vì cậu biết mình sẽ nộp bài sớm vào buổi thi hôm nay, mà đã đáp ứng mua cơm hộ Lý Trụ, nên mới để rung. Nếu Lý Trụ đến căng tin tìm không thấy cậu thì còn có thể gọi điện liên lạc.
Cảnh Từ lấy mở điện thoại ra, bất ngờ nhận được tin nhắn từ Cảnh Miểu ——
[Cảnh Miểu]: Quần áo bố mua cho tôi đấy. Trông đẹp không? [hình ảnh]
[Cảnh Miểu]: Bữa tối đêm nay của chúng tôi, xương sườn là bố mua riêng cho tôi để bồi bổ thân thể đó. [hình ảnh]
[Cảnh Miểu]: Anh biết tại sao bố bảo anh tháng trước đừng về không? Bởi vì tôi sắp thi thử, ông ấy sợ anh làm phiền tôi, haha.
[Cảnh Miểu]: Thấy chưa, bố chỉ nhận một đứa con là tôi, vốn dĩ chẳng cần anh.
Cảnh Miểu nhoài người trên chiếc bàn trong phòng mình, xem từng tin nhắn thành công gửi đi, trong lòng tràn ngập ác ý.
Cậu ta biết rõ Cảnh Từ để ý đến điều gì nhất.
Từ nhỏ đến lớn, cái gì cậu ta cũng đều tranh với Cảnh Từ, thành công nhất là cướp được sự chú ý của ông Cảnh, chậm rãi biến Cảnh Từ thành người dưng trong nhà.
Cậu ta chỉ kém Cảnh Từ ba tuổi. Từ lúc biết ghi nhớ, mẹ vẫn luôn nhắc nhở cậu ta tuyệt đối không thể thua Cảnh Từ, nhất định phải làm đứa con bố yêu nhất.
Mười mấy năm qua, cậu ta cũng thật sự làm như vậy.
Ông Cảnh thiên vị, để cậu ta đạt được rất nhiều ưu đãi trong nhà, đồ ăn đồ dùng chắc chắn là tốt nhất. Khi có xích mích với Cảnh Từ, người ông mắng, thậm chí là đánh, nhất định là Cảnh Từ.
Cảnh Miểu vốn cho rằng cuộc đời của mình sẽ vẫn cứ tiếp tục như thế, thành tích tốt, còn có bố mẹ thương yêu. Song khi trông thấy kết quả của Cảnh Từ, cậu ta hoảng hốt.
Cậu ta không nghĩ ra tại sao Cảnh Từ lại trở nên giỏi giang hơn, nhưng cậu ta biết, nhất định không thể Cảnh Từ tiếp tục như thế, càng không thể để ông Cảnh biết được thành tích của Cảnh Từ.
Nếu không, cậu ta rất sợ ông Cảnh sẽ đem tình yêu dành cho mình trút lên người Cảnh Từ.
Sau khi về nhà, Cảnh Miểu lén lút đọc diễn đàn cấp ba Thực nghiệm tỉnh một lượt, biết được Cảnh Từ sẽ có hai buổi kiểm tra vào hôm nay và ngày mai.
Cậu ta biết Cảnh Từ thiếu tình yêu, rất hy vọng bố mẹ đối xử với mình tốt một chút, bèn cố tình nghĩ ra biện pháp như thế để kích thích cậu.
Tốt nhất là khiến cậu thi rớt.
Cảnh Miểu ác độc nghĩ, nhắn cho Cảnh Từ thêm một tin ——
[Cảnh Miểu: Mẹ ruột anh không cần anh, bố cũng không thích anh. Anh thật đáng thương.]
Tin nhắn vừa được gửi, cửa phòng Cảnh Miểu bỗng bị đẩy ra, ông Cảnh đi tới: "Làm xong bài tập chưa?"
"Sắp ạ, sắp ạ!" Cảnh Miểu chột dạ giấu điện thoại xuống dưới sách ôn tập, sau đó cầm bút viết linh tinh, giả vờ đang học.
Lông mày ông Cảnh nhíu lại, ánh mắt lướt qua mặt bàn cậu ta một vòng, rồi ông ta lập tức gật đầu rời đi.
Cảnh Từ hờ hững đọc từng tin nhắn gửi tới, hồi lâu, ngón tay cậu khẽ nhúc nhích, trực tiếp hủy bỏ kết bạn với Cảnh Miểu.
Thấy ông Cảnh không phát hiện điều gì khác thường, Cảnh Miểu thở phào nhẹ nhõm, còn định kiên trì gửi thêm mấy tin, không ngờ cuối cùng tin không gửi đi được. Cảnh Từ xóa cậu ta rồi.
"Mịa nó." Cảnh Miểu nhỏ giọng chửi một tiếng, ngay sau đó tức giận xóa khung chat với Cảnh Từ rồi bắt đầu làm bài tập.
Trong phòng khách, ông Cảnh không yên lòng nhìn điện thoại, nói với Triệu Kim Phượng đang ăn trái cây bên cạnh: "Tôi cảm thấy Miểu Miểu có điểm gì là lạ."
"Làm sao?" Chuyện liên quan đến con trai, Triệu Kim Phượng tức khắc sốt sắng. Bà ta đặt chiếc dĩa trong tay xuống và hỏi: "Lạ chỗ nào?"
"Ban nãy lúc vào phòng nó, tôi phát hiện nó đang lén dùng di động nhắn tin." Lông mày của ông Cảnh nhăn thành chữ Xuyên (chữ Xuyên = 川): "Thấy tôi qua, nó vội vã giấu điện thoại đi. Bà thấy có đúng là có vấn đề không?
"Lúc đầu tôi đã nói là đừng mua điện thoại cho nó, ông cứ muốn mua." Triệu Kim Phượng nhỏ giọng phàn nàn: "Kết quả đâu, ngộ nhỡ nếu yêu sớm thì phải làm sao mới tốt?"
Ông Cảnh suy nghĩ: "Bà biết mật mã di động của nó không? Đêm nay chờ lúc nó ngủ rồi thì lấy di động tới xem xem."
"Con tôi thì đương nhiên tôi biết rồi." Triệu Kim Phượng hài lòng trả lời một câu, đồng ý: "Được, có điều tôi cảnh cáo trước, lão Cảnh. Đến lúc đó nếu chẳng may phát hiện cái gì, ông phải xử lý thật tốt, cũng không thể mặc kệ mấy cô gái thiếu đứng đắn bên ngoài kia làm hư Miểu Miểu nhà chúng ta."
Ông Cảnh khẽ gật đầu: "Bà yên tâm."
Trong lòng Cảnh Miểu giấu lắm thứ, đã ghen ghét thành tích của Cảnh Từ, lại còn lo lắng ông Cảnh sẽ phát hiện ra chuyện này. Đầu óc cậu ta cứ ngơ ngơ ngác ngác. Làm qua loa cho xong bài, cậu ta không chuẩn bị nội dung bài học ngày mai như thường lệ, mà trực tiếp lên giường đi ngủ.
Cậu ta đang ở tuổi ăn tuổi lớn, dù là có tâm sự nhưng chất lượng giấc ngủ cũng vẫn tốt vô cùng. Sau khi ngủ thiếp, sấm đánh bên tai cũng không chắc đã tỉnh được, huống chi là ông Cảnh rón rén vào phòng.
Lấy được điện thoại rồi, ông Cảnh lại trở về phòng khách, dựa vào mật mã Triệu Kim Phượng cung cấp để mở di động của Cảnh Miểu. Ông ta kiểm tra wechat một lượt trước, không có phát hiện điều gì bất thường.
Ông ta suy tư, mở ra màn hình chính, lần lượt vào từng phần mềm Cảnh Miểu gần đây hay sử dụng.
Cuối cùng, ông phát hiện bài đăng mà hôm nay Cảnh Miểu đọc rất nhiều lần trong trình duyệt web.
Ông Cảnh ấn vào, chậm rãi đọc.
[Aaaaaa đại lão thật sự rất lợi hại. Hôm nay lúc thi, Chu Siêu hỏi cậu ấy một câu Olympics, sau khi suy nghĩ một phút là đại lão đã lập tức tìm ra ý tưởng giải bài, dọa chết Chu Siêu.]
[Nói thật, tao cảm thấy cậu ấy không cùng một trình độ với chúng ta.]
[Hiện tại tao tin câu nói kia: Có kẻ thi được max điểm, là bởi vì cuộc thi chỉ có max điểm.]
[Giờ tao đang nghĩ, nếu năm lớp mười Cảnh thần không ẩn giấu thực lực, mà tham gia các cuộc thi một cách bình thường, thì hiện tại cậu ấy sẽ thế nào.]
Lông mày nhíu chặt của ông Cảnh dần dãn ra. Ông ta nhìn Triệu Kim Phượng, cười cười: "Sợ bóng sợ gió một hồi. Cũng không có việc gì to tát, Miểu Miểu đang đọc diễn đàn của bên cấp ba Thực nghiệm tỉnh, có vẻ là bị một học sinh có kết quả tốt kích thích đến."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Triệu Kim Phượng thở phào, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống.
Ông Cảnh đang định đóng trình duyệt thì ngón tay không cẩn thận trượt lên trên một chút, một bình luận nhất thời hiện ra.
[Thật sự cực kỳ bội phục Cảnh Từ. Cậu ấy quá lợi hại, chờ mong kết quả thi đua lần này của cậu ấy.]
Động tác của ông Cảnh khựng lại, Cảnh Từ?
Triệu Kim Phương ở cạnh thúc giục ông ta: "Sao? Mau trả điện thoại về đi, nếu không Miểu Miểu sẽ phát hiện chúng ta xem trộm điện thoại của nó rồi nổi giận đấy."
"Để lát nữa." Ông Cảnh trả lời qua quít rồi tiếp tục đọc.
"Lằng nhà lằng nhằng." Triệu Kim Phượng liếc liếc, không để ý đến ông ta nữa mà đi thẳng đến nhà tắm.
Ông Cảnh mím môi, người học cực kỳ tốt được thảo luận trong bài có tên là Cảnh Từ?
Chắc là trùng tên.
Sao đứa không ra hồn nhà mình kia có thể thi được kết quả tốt như vậy?
Ông ta thật sự nghĩ nhiều rồi.
Ông Cảnh cười tự giễu, dùng tay trượt lung tung lên trên.
Nhưng ánh mắt ông ta lập tức đông cứng khi nhìn thấy tấm ảnh ——
[Chụp lén một tấm đại lão đi căng tin ăn cơm, aaa mặt lạnh cũng không che giấu được khí thế của học thần aaaaa liếm màn hình! [hình ảnh]]
[Huhuhu thật hâm mộ học sinh 11/7, bây giờ chuyển lớp còn kịp không?]
Tay ông Cảnh run vô cùng. Thậm chí ông ta còn ngây ngốc dụi dụi mắt, không ngừng tự nhủ liệu mình có nhìn lầm hay không.
Nhưng khi con mắt mở ra, gương mặt thiếu niên trên tấm ảnh vẫn quen thuộc như trước.
Mũi giống ông ta, mắt và miệng giống người đàn bà kia.
Đại lão học thần trong miệng học sinh Thực nghiệm tỉnh, đối tượng được học sinh toàn trường khâm phục, đúng là đứa con lớn không nên thân, làm gì cũng sai ăn gì cũng hết, của ông ta - Cảnh Từ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi