XUYÊN THÀNH BẠN TRAI CŨ CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Mãi đến tận khi ngồi lên ghế sau xe Doanh Kiêu, tai Cảnh Từ vẫn đỏ bừng.
Cậu cụp mắt, hơi thở có phần dồn dập. Sao Doanh Kiêu lại nói là nhớ cậu?
Là... Là đang trêu chọc cậu à? Hẳn vậy đi. Tính cách Doanh Kiêu chính là thế này, huống chi thỉnh thoảng bạn bè đùa nhau chút cũng không sao.
Cậu vỗ vỗ gương mặt nóng bỏng của mình, không nghĩ thêm về chuyện này nữa, buộc mình dời sự chú ý sang vấn đề khác.
Nhà họ Cảnh và nhà Doanh Kiêu đều gần trường học, cách nhau cũng không xa.
Chưa đến hai mươi phút, hai người đã đến nơi.
Đây là lần thứ hai Cảnh Từ tới nhà Doanh Kiêu. So với sự lúng túng ở lần đầu tiên, bây giờ trong lòng cậu càng ngượng ngùng và hồi hộp hơn.
"Uống gì không?" Doanh Kiêu mở tủ lạnh: "Nước lọc hay nước ngọt?"
"Nước lọc đi."
Doanh Kiêu nhìn ra vẻ mất tự nhiên của cậu. Hắn cầm hai chai nước ngồi xuống sofa rồi vỗ lên vị trí cạnh mình, cười hỏi: "Trò chuyện chốc lát rồi mới làm bài nhé?"
Cảnh Từ gật đầu, ngồi xuống nhận nước do Doanh Kiêu đưa, vặn ra uống một ngụm.
"Muốn xem TV không?" Doanh Kiêu cầm điều khiển hỏi Cảnh Từ: "Cậu thích chương trình gì?"
Cảnh Từ không hề hứng thú với phim truyền hình, hơn nữa... Cậu ngước mắt nhìn Doanh Kiêu, nét mặt đượm ý cười. Ngộ nhỡ không kịp phòng bị, trông thấy máu trên TV thì biết làm sao bây giờ?
Bắt gặp sự vui vẻ sóng sánh trong mắt Cảnh Từ, Doanh Kiệp lập tức hiểu suy nghĩ của cậu.
"Cậu giỏi lắm." Doanh Kiêu ôm vai Cảnh Từ, đè cậu vào lòng mình, định véo má cậu xem như trả thù: "Lén lút thầm cười nhạo tôi đúng không?"
"Không có." Cảnh Từ nhịn cười, nghiêng đầu muốn tránh.
Doanh Kiêu cũng không nỡ véo mạnh, thuận thế buông ra: "Biết nhược điểm của tôi mà vui vậy hả?"
"Không phải." Cảnh Từ sửa sang lại đầu tóc bị hắn làm rối bù, sợ Doanh Kiêu hiểu lầm bèn nhẹ giọng giải thích: "Không phải là tôi đang cười nhạo cậu, chỉ là..."
Cảnh tượng ở rạp chiếu phim hôm ấy hiện lên trong đầu cậu, Doanh Kiêu suy yếu nhưng lại cực kỳ để ý việc mình có được hay không.
Cảnh Từ mím môi, đè lại khóe miệng đang nhếch lên không thể khống chế.
"Chỉ là..."
Chỉ là không hiểu sao lại cảm thấy Doanh Kiêu choáng máu có chút đáng yêu.
Nhưng cậu không nói ra được từ ngữ sến rện như vậy, nên hồi lâu vẫn chưa nói nốt được nửa sau câu này.
"Ừm." Doanh Kiêu gật đầu, không có ý làm khó cậu nên không tiếp tục ép hỏi: "Tôi biết rồi."
Cảnh Từ thở dài một hơi, chưa kịp thầm cảm kích Doanh Kiêu hiểu ý mình thì nghe thấy hắn nói tiếp: "Cậu biết bí mật của tôi, theo lý, có phải là cũng nên chủ động tiết lộ bí mật của cậu cho tôi không?"
Cảnh Từ sửng sốt: "Tôi không có bí mật."
Không có?
Doanh Kiêu bật cười, bạn học nhỏ này thật đúng là mạnh miệng, chẳng lẽ sự tồn tại của cậu không phải là bí mật lớn nhất sao?
Kỳ thực Doanh Kiêu rất muốn hỏi lai lịch của cậu, hỏi tại sao cậu lại đến đây, hỏi cậu.... Sẽ có một ngày cậu lặng lẽ rời đi như khi cậu đến chứ?
Nhưng lời nói đến bên môi rồi lại bị hắn nuốt xuống.
Quan hệ của hắn và Cảnh Từ phát triển đến độ như bây giờ đã không dễ dàng gì. Nếu hôm nay hắn thật sự hỏi, sợ rằng sẽ dọa sợ Cảnh Từ tới nỗi cách hắn xa xa.
Doanh Kiêu dằn sự kích động xuống đáy lòng, nhíu mày: "Thật sự không có à?"
Cảnh Từ cụp mắt: "Không có."
"Thế..." Doanh Kiêu hơi nhếch môi, xích lại gần cậu và thấp giọng hỏi: "Quả bình an của Kiều An Ngạn là sao đây?"
Đại não của Cảnh Từ lập tức chết máy, toàn bộ gương mặt xoẹt đỏ bừng.
Nhìn biểu hiện của cậu, Doanh Kiêu còn gì không hiểu chứ.
Không phải sai sót, không phải để nhầm, mà là Cảnh Từ cố ý bỏ quả táo ấy vào trong rương.
"Cậu..." Nhịp tim Doanh Kiêu bất giác bắt đầu tăng tốc. Hắn cố giữ vững hơi thở, đôi mắt chăm chú dán chặt lên mặt Cảnh Từ: "Sao lại muốn làm vậy?"
Làm chuyện xấu bị bắt quả tang, nỗi xấu hổ chưa từng có dâng lên trong lòng. Gương mặt Cảnh Từ nóng bỏng sắp bốc khói. Cậu rũ mắt, không nói câu nào.
Lần này Doanh Kiêu không buông tha cậu, hỏi thêm một lần: "Tại sao?"
"Bởi, bởi vì..." Cơ thể Cảnh Từ cứng ngắc, cậu ấp úng đáp: "Tôi... Tôi rất ghét cậu ta."
Chỉ mỗi thế?
Doanh Kiêu không hài lòng với đáp án này. Mắt hắn xoay một vòng, lại nói: "Vậy cậu có biết là trong quả bình an đó có thư tình của cậu ta gửi tôi không?"
Cảnh Từ hít thở không thông.
Thư tình? Trong đó có thư tình!
Quả bình an đó đã đưa cho giáo viên, sao Doanh Kiêu lại biết?
"Rất xin lỗi." Ngón tay Cảnh Từ run rẩy, đầu óc rối tung rối mù. Cậu buộc bản thân phải tỉnh táo lại: "Là thầy cô tìm cậu à? Đều là lỗi của tôi, khi vào học tôi sẽ báo..."
"Được rồi." Doanh Kiêu vốn chỉ muốn dụ cậu nói mấy cậu, không ngờ sẽ hù dọa cậu. Nắm chặt rồi ma sát tay cậu, hắn thầm hối hận: "Chuyện có bao nhiêu đâu, sợ thế cơ à. Thầy Lưu có tìm tôi, tuy nhiên chuyện này không liên quan tới tôi. Sau khi hiểu rõ thì thầy thả tôi đi. Buổi trưa hai ngày trước cùng lúc tìm hai ta, nhớ không?"
"Thật à?"
"Ừm." Cảnh Từ nặng tâm sự, Doanh Kiêu sợ cậu vẫn suy nghĩ nhiều, bèn cố tình trêu chọc: "Nói đùa thôi, lão Lưu đã sớm biết cậu là vợ nhỏ của tôi, sao có thể hiểu nhầm tôi và người khác có vấn đề gì chứ. Thà hủy mười tòa miếu cũng không được phá một đám cưới, biết chưa?"
Vợ nhỏ Cảnh Từ: "..."
Vợ nhỏ chật vật đứng dậy khỏi sofa, xoay lưng về phía Cảnh Từ: "Làm, làm bài tập thôi."
Doanh Kiêu xấu xa thưởng thức trọn vẹn dáng vẻ ngượng ngùng của cậu, sau đó mới gật đầu: "Ừ."
Hai người cùng tới phòng sách.
Cảnh Từ xuống tầng vội, sách vở đều tùy tiện nhét vào cặp. Bây giờ cậu bình tĩnh lại, nhìn đống sách giáo khoa ngổn ngang lộn xộn, lập tức không nhịn được thêm dù chỉ một giây. Cậu đổ hết tất cả đồ vật bên trong ra, bắt đầu sắp xếp từng quyển một.
Doanh Kiêu nhìn thấy sách luyện Olympics thì hỏi cậu: "Kết quả thi của cậu vẫn chưa công bố à?"
"Tám giờ sáng mai có thể tra cứu điểm thi trên mạng." Cảnh Từ lấy ra bài tập cần làm, sắp xếp gọn gàng trên mặt bàn, bảo Doanh Kiêu: "Nhưng cụ thể có đạt giải không thì phải đợi thêm vài ngày."
Doanh Kiêu không hiểu lắm: "Không phải là có ngay à?"
Cảnh Từ lắc đầu: "Ra kết quả trước, sau đó ra điểm chuẩn của tỉnh, cuối cùng mới công khai danh sách đạt giải."
Doanh Kiêu chẹp một tiếng: "Sao phải phiền toái thế?"
Hắn lại hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đso..." Cảnh Từ hơi dừng rồi mới nói tiếp: "Nếu được tuyển vào đội tuyển tỉnh thì có thể tham gia chung kết toàn quốc. Hàng năm có hơn hai trăm người tiến vào trận chung kết toàn quốc, tỉnh chúng ta... Thầy Triệu nói rằng mỗi năm chỉ một người."
Doanh Kiêu yên lặng, mức độ cạnh tranh như vậy có phần quá kịch liệt rồi, tuy nhiên ——
"Nếu năm nay vẫn chỉ một người..." Doanh Kiêu thông thạo xoay bút, cười khẽ: "Vậy nhất định là cậu."
Cảnh Từ lắc đầu: "Chờ thành tích mới biết được."
Quả nhiên là câu trả lời style Cảnh Từ. Dù bây giờ mình đã là bạn bè thân thiết nhất của cậu, nhưng trước mặt mình, cậu vẫn có điểm che giấu.
Doanh Kiêu thở dài, lật qua lật lại bài Hóa trong tay. Rồi sẽ tới, ít nhất hiện tại Cảnh Từ đã chịu cùng hắn về nhà.
Hôm qua Cảnh Từ đã làm hơn nửa bài tập, hơn nữa tốc độ làm bài của cuậ rất nhanh, chưa đến sáu giờ đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ. Mặc dù Doanh Kiêu không lơ là, nhưng vẫn không theo kịp tiến độ của cậu, vẫn thừa vài bài chưa làm.
Hai người đã viết hơn ba tiếng, Doanh Kiêu nhìn giờ rồi bảo Cảnh Từ: "Đi ăn cơm đã, sau đó trở về làm tiếp?"
Cảnh Từ cất sách của mình vào cặp theo đúng trật tự, từ chối: "Tôi muốn về nhà."
Về nhà? Doanh Kiêu cười khẩy, hôm nay hắn lừa Cảnh Từ ra là không nghĩ đến việc thả cậu đi.
"Mới sáu giờ, về sớm thế làm gì." Doanh Kiêu một mặt quang minh lẫm liệt, hoàn toàn không nhìn ra tâm địa gian giảo trong bụng: "Tôi còn có câu muốn hỏi cậu, dù sao ngày mai được nghỉ, tối nay trở về cũng thế cả."
Cảnh Từ quan tâm tình hình học tập của Doanh Kiêu nhất, nghe hắn nói vậy thì gật đầu đồng ý không chút nghĩ ngợi: "Được, vậy tôi giảng bài cho cậu xong rồi đi."
Hai người mặc áo khoác đi xuống lầu. Doanh Kiêu dẫn Cảnh Từ tới tiệm đồ Nhật hôm qua hắn tới.
Chủ tiệm là người Nhật Bản, từ cách trang hoàng cửa tiệm đến món ăn đều mang hương vị Nhật Bản chính thống.
Doanh Kiêu cầm lấy tờ menu bên cạnh, hỏi Cảnh Từ: "Cậu muốn ăn gì?"
Cảnh Từ lật hai trang, giá cả đắt kinh người, mà còn đều là món cậu chưa ăn bao giờ. Cậu sợ gọi bừa sẽ gọi nhầm, bèn khép thực đơn lại và nói: "Cậu gọ đi, tôi sao cũng được."
"Đừng thế." Doanh Kiêu bất đắc dĩ: "Cậu đây là muốn tôi khó xử à, cậu thích ăn gì? Thích cơm nhím biển không?"
"Tôi chưa từng ăn đồ Nhật." Cảnh Từ cũng không cảm thấy xấu hổ, thành thật: "Gọi món nào cậu thấy ngon ấy."
Ngón tay Doanh Kiêu khựng lại, trong lòng càng khẳng định suy đoán của mình về hoàn cảnh gia đình của Cảnh Từ.
Mặt Doanh Kiêu không đổi sắc, gật đầu nói: "Được, để tôi gọi."
Hắn không gọi luôn, mà trước tiên xác nhận với Cảnh Từ: "Đã từng ăn đồ sống bao giờ chưa?"
"Chưa."
Chưa ăn sống thì không thể ăn nhiều một lúc được, nếu không Doanh Kiêu sợ dạ dày cậu không chịu nổi. Hắn quyết đoán bỏ qua trang về sashimi, gọi một nồi lẩu Sukiyaki. Trời lạnh, thích hợp ăn một nồi lẩu ấm.
Lật sang trang sau, gọi thêm một phần thịt xiên nướng, một phần lưỡi bò nướng, một phần bít tết thịt trâu, một phần bò wagyu, một suất bánh xèo Okonomiyaki, thêm một suất canh thịt bò nồi đá nóng.
Món sống chỉ chọn một suất tôm hồng. Nếu Cảnh Từ ăn không có vấn đề gì, vậy thì chứng tỏ cơ thể cậu chị được.
Sau khi xác nhận menu với Doanh Kiêu, nhân viên phục vụ rời đi. Trong phòng ăn nho nhỏ lập tức chỉ còn hai người.
Cửa tiệm này làm vô cùng tốt việc cung cấp sự riêng tư cho khách. Giữa mỗi bàn đều có vách ngăn. Trên bức tường đen tuyền khảm một chiếc đèn anh đào 3D. Ánh đèn dịu dàng hắt lên mặt bàn, tăng thêm một phần lãng mãn.
Doanh Kiêu thỏa mãn uống một ngụm trà. Đêm Giáng Sinh đó không thể dẫn Cảnh Từ đi ăn một bữa ngon, sự tiếc nuối ấy rốt cuộc đã được bù đắp vào hôm nay.
"Cảnh đêm nhìn từ nơi này cũng không tệ lắm." Doanh Kiêu chỉ ra ngoài cửa sổ, nói: "Có thể nhìn thấy cầu lớn vượt biển."
Cảnh Từ thuận theo ánh mắt của hắn, quả nhiên trông thấy dải sáng thật dài, nổi bật chói lọi trong bóng đêm như ngân hà.
Cảnh Từ không khỏi ngầm cảm thán, quả nhiên, quý cũng có cái giá của quý. Chưa nói đến món ăn, chỉ riêng khung cảnh này đã rất hấp dẫn thực khách.
Cửa tiệm mang thức ăn lên rất nhanh. Hai người mới nói mấy câu, lẩu Sukiyaki đã được bưng lên. Nhân viên phục vụ mở bếp cho bọn họ, cũng đặt trước mặt mỗi người một bát trứng gà sống, bảo bọn họ có thể đánh tan để chấm thịt trâu.
Doanh Kiêu là khách quen, tùy ý gật đầu, sau đó cầm đũa bắt đầu khuấy. Lần đầu tiên Cảnh Từ tỏ vẻ kháng cự đồ ăn.
"Đây là trứng gà vô khuẩn". Doanh Kiêu kẹp một miếng thịt trâu từ trong nồi, chấm xuống chén trứng gà rồi bỏ vào miệng, nói với Cảnh Từ: "Không có mùi tanh."
Cảnh Từ bối rối lắc đầu: "Vẫn là bỏ qua đi."
"Không sao." Doanh kiêu biết cậu chỉ là bị ảnh hưởng từ ấn tượng sẵn có về trứng gà mới không dám ném thử. Hắn chấm nhẹ miếng thịt trâu vào bát dịch trứng gà rồi đưa tới bên miệng Cảnh Từ: "Nếm thử đi."
Cảnh Từ hơi do dự, vẫn lắc đầu: "Tôi không thể, tôi không ăn được món này."
"Thật sự không tanh đâu." Doanh Kiêu bật cười: "Có lúc nào anh đây lừa cậu không?"
Cảnh Từ chần chờ chốc lát: "Vậy để tôi tự làm."
"Cứ ăn phần của tôi đi, nhanh lên. Tôi đã giơ rất lâu đấy." Hắn thấy sắc mặt Cảnh Từ hơi mất tự nhiên, bèn nói: "Ở gian này chỉ có hai ta, có cái gì mà ngượng ngùng chứ. Há mồm."
Cảnh Từ đối diện với đôi mắt ngập ý cười của Doanh Kiêu, quyết tâm há miệng.
Hương vị thịt trâu trong miệng rất ngon, quả nhiên không hề có mùi tanh của trứng gà.
Doanh Kiêu ngắm gương mặt thả lỏng của cậu, hỏi: "Không lừa cậu nhỉ?"
Cảnh Từ xấu hổ cười cười, khẽ gật đầu.
Dường như lần nào ở bên Doanh Kiêu cũng đều đem lại trải nghiệm mới mẻ.
Phân lượng món ăn Nhật rất nhỏ, nhưng Doanh Kiêu lại gọi nhiều. Cảnh Từ là người có tính không chịu nổi thức ăn bỏ thừa, đến cuối cùng hai người đều no căng.
Trong thang máy, Doanh Kiêu cười bảo Cảnh Từ: "Chờ lúc về cân thử, xem xem bữa này chúng ta đã ăn bao nhiêu."
Tâm trạng của Cảnh Từ rất tốt, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều: "Nhà cậu còn có cân à?"
"Ừm, trước kia rảnh rỗi buồn chán mua một cái dụng cụ đo lường thể trọng bằng sóng siêu âm. Đứng lên trên là hiện ra chiều cao cân nặng."
Cảnh Từ bị hắn gợi lên sự thích thú: "Vậy tôi cũng muốn cân một chút."
Hai người trở về nhà, đi thẳng đến chỗ dụng cụ đo lường.
Doanh Kiêu đứng lên nó vài giây, sau đó liếc con số trên màn hình, cười nói: "Nặng thêm một cân. Không tồi, bữa cơm này ăn xong rất đáng giá."
Cảnh Từ chờ khi con số trên mặt biến mất mới đứng lên, màn hình lập tức hiện ra số đo cơ bản của cậu
Chiều cao: 179cm
Cân nặng: 65kg
Cảnh Từ ngạc nhiên nhìn mấy con số ấy: "Chỉ thiếu một centimet là tôi được 1m8 rồi."
Lúc trước cậu cao 178cm, không ngờ tới thế giới này lại tăng thêm một centimet!
Doanh Kiêu nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, chợt cười.
Cảnh Từ như lọt vào sương mù: "Sao thế?"
Tục ngữ nói "no bụng thì nghĩ dâm dục", Doanh Kiêu tựa lên máy, nhìn con mắt lấp lánh của Cảnh Từ. Thật sự không nhịn được, hắn nở một nụ cười lưu manh với cậu: "Đây là cậu... Mệnh trung chú định thiếu 1 rồi."


Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường, Doanh Kiêu: Thấy chưa, tôi chính là mệnh trung chú định của Cảnh Từ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi