XUYÊN THÀNH BẠN TRAI CŨ CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Cảnh Từ chầm chậm đi đằng sau Doanh Kiêu, vừa đi vừa yên lặng thầm nhớ đường.
Khi tân trang khu dạy học, trường Thực nghiệm tỉnh cũng nhân tiện mở rộng sân thể dục. Hai người đi hồi lâu mà vẫn có thể cảm nhận được đường nhựa hơi mềm dưới chân.
Còn chưa tới giờ tan học buổi tối, trên sân tập không đông, im ắng, thậm chí có thể nghe được tiếng ông ông của máy giặt quần áo từ phòng giặt.
Doanh Kiêu nghiêng mắt nhìn về phía Cảnh Từ, giễu cợt: "Cách xa vậy làm gì?" Không cho Cảnh Từ từ chối, hắn nắm chặt cổ tay cậu và kéo cậu đến cạnh mình.
Hắn dùng ngón tay mình để đo đạc cổ tay của Cảnh Từ, nhíu mày: "Sao gầy thế?"
Cảnh Từ hất tay hắn ra, gương mặt tuấn tú trông đặc biệt lạnh lùng dưới ánh đèn đường: "Cậu có thể đừng táy máy tay chân không hả?"
Cậu láng máng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Tuy sách gốc là sảng văn viết dưới góc nhìn của nhân vật chính thụ, số lần ra sân của Doanh Kiêu cũng không nhiều, nhưng Cảnh Từ chưa quên rằng hắn rất ghét nguyên thân.
Mà bây giờ hắn lại hẹn mình cùng nhau về ký túc xá, đây không phải là việc mà bạn bè có quan hệ tốt mới làm ư?
"Táy máy tay chân?" Doanh Kiêu lười biếng vén tóc trên trán: "Đấy mà gọi là táy máy tay chân?" Hắn nhếch môi, bất chợt đưa tay vuốt ve vành tai Cảnh Từ, cười nhạo: "Thế cái này gọi là gì? Coi như hai ta ngủ với nhau luôn rồi hả?"
Tai Cảnh Từ cực kỳ mẫn cảm, bị hắn sờ một cái là tê tê dại dại như có dòng điện chạy qua.
Mặt cậu phiếm hồng, không chỉ giận mà còn xấu hổ. Cậu đánh "bộp" rơi tay Doanh Kiêu, sau đó giơ tay chà mạnh vành tai, cả giận nói: "Cậu thần kinh à!"
Cậu nhấc chân muốn cách xa hắn một chút.
"Được rồi, không đùa cậu nữa." Doanh Kiêu túm cổ áo phía sau của Cảnh Từ, lần nữa kéo cậu trở lại bên cạnh. Hắn nhìn bộ dáng thở phì phò của cậu, bật cười: "Đừng giận, nếu không anh cho cậu sờ lại nhé?"
Hắn nghiêng người thò mặt mình đến trước mặt Cảnh Từ, "Biết cậu ngấp nghé tôi đã lâu rồi, đêm nay cho cậu đạt được ước muốn."
Doanh Kiêu cười khẽ: "Sao nào, anh tốt với cậu chưa?"
"Ai thèm sờ cậu chứ!" Cảnh Từ gắng đẩy mặt hắn ra, "Có đi tiếp không hả?"
"Đi." Doanh Kiêu cười khẽ rồi bước không nhanh không chậm, giữ mức độ ngang hàng với Cảnh Từ, không trước không sau.
Trong ánh mắt trộm lén của hắn, Cảnh Từ đã điều chỉnh tốt biểu cảm. Cậu hơi nhếch môi, gò má tuấn tú, sống mũi cao thẳng, đường nét vô cùng đẹp đẽ.
Doanh Kiêu bất giác xoa ngón cái và ngón trỏ với nhau, vành tai nhóc biến thái còn rất mềm đó.
Hai người băng qua sân vận động, thẳng đến khu rừng nhỏ. Cảnh Từ nhíu mày, cảm thấy đường đi không đúng lắm.
Rừng cây ở ngay cạnh khu dạy học, ban ngày cậu đi qua cũng có thấy ký túc xá đâu.
Cậu không khỏi ngẩng đầu hỏi Doanh Kiêu: "Chúng ta đang về phòng ngủ à?"
"Đi mua ít đồ đã." Doanh Kiêu lấy điện thoại ra ấn hai cái, mở giao diện trả tiền rồi nhướng môi cười với cô gái bán hàng ở tiệm trà sữa: "Hai ly trà sữa, một ly vị yến mạch, một ly..."
Hắn xoay đầu nhìn Cảnh Từ: "Cậu muốn vị gì?"
Cô gái ở tiệm trà sữa không lớn tuổi lắm, thấy Doanh Kiêu cười một tiếng thì mặt lập tức đỏ lên: "Được, được, muốn nóng hay lạnh, độ ngọt bình thường à?"
Điện thoại báo tin nhắn, Doanh Kiêu mở ra, cũng không ngẩng đầu: "Ly yến mạch có đá ít đường, còn lại..." Hắn chỉ Cảnh Từ: "Cô hỏi cậu ấy đi."
"Tôi không cần." Chưa đợi cô gái hỏi, Cảnh Từ đã mở miệng từ chối.
Doanh Kiêu tặc lưỡi, "Vẫn giận à, không phải anh đây xin lỗi cậu rồi sao?" Hắn đặt điện thoại xuống rồi nhìn Cảnh Từ: "Ê, bạn học nhỏ, tôi phát hiện dạo này tính tình của cậu trở nên rất cứng nha."
Hàng mi Cảnh Từ rung rung, cậu khăng khăng giải thích: "Tôi không giận, tính cách cũng không thay đổi..."
"Ly kia cũng giống vậy." Doanh Kiêu quay đầu nói một câu với cô gái, nhận ra cậu đang cực lực che giấu thì sáng tỏ trong lòng: "Được rồi, cầm lấy giải nhiệt đi. Ký túc xá tồi tàn không điều hòa, nóng muốn chết."
Rất nhanh chóng, tay Cảnh Từ bị nhét một ly trà sữa mát lạnh.
"Cảm ơn."
Chiếc ly mang hơi nước dán lên lòng bàn tay, nháy mắt xua tan sự khô nóng. Cảnh Từ khẽ nắm chặt tay, hồi lâu sau mới bóc ống hút cắm xuống.
Đúng lúc đó có một người chạy sượt qua, không cẩn thận va phải cậu một chút. Tay Cảnh Từ lệch đi, tạo một lỗ nhỏ trên nắp ly.
Trà sữa màu cafe nhạt tràn ra từ lỗ rách và nhanh chóng dính lên túi đựng.
Cảnh Từ đâm đâm ống hút, tức khắc trà sữa càng tràn ra nhiều hơn.
Một tay cầm ống hút một tay cầm ly trà, cậu hơi nhíu mày.
Doanh Kiêu giật lấy trà sữa trong tay cậu, không quan tâm đến chất lỏng chảy tràn mà dùng sức cắm ống vào: "Uống đi."
"Cảm ơn." Lần thứ hai Cảnh Từ cảm ơn hắn, tiếp đó cậu cúi đầu cắn ống và hút một hơi.
Trà sữa hương yến mạch ngòn ngọt trượt vào trong miệng. Đôi mắt Cảnh Từ sáng lên, uống ngon.
"Chắc không quá ngọt chứ hả?" Doanh Kiêu ngắm kỹ vẻ mặt cậu, "Cho cậu đổi ly ngọt bình thường nhé?"
"Không cần." Cảnh Từ vội vàng lắc đầu.
Cậu ngước mắt cười với Doanh Tiêu, liếm liếm đôi môi đượm vị trà sữa: "Uống rất ngon."
Cảnh Từ rất hiếm khi để lộ nét mặt hân hoan như vậy. Cả ngày hôm nay, Doanh Kiêu bắt gặp vẻ lạnh lùng, trấn định, thậm chí là lúng túng ẩn giấu dưới lớp vỏ bình tĩnh của cậu, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cậu cười.
Hắn ngơ ngẩn, hơi thất thần nhìn đầu lưỡi dạo một vòng trên bờ môi phớt đỏ, trong lòng bỗng dưng thấy ngứa.
Mịa nó.
Doanh Kiêu xoa xoa mặt, vứt đống suy nghĩ loạn thất bát tao trong đầu ra ngoài: "Vậy là tốt rồi."
Quán trà sữa cách ký túc xá không xa. Lúc bọn họ tới nơi, thầy quản lý ký túc vừa mở cửa, thấy có người về sớm bèn cố tình cúi đầu xem đồng hồ.
Doanh Kiêu cũng chẳng thèm để ý. Hắn dẫn Cảnh Từ nghênh ngang vào trong, đi thẳng lên tầng ba.
Dọc đường, Cảnh Từ không ngừng thầm cân nhắc câu chữ, muốn lấy thông tin về số phòng của mình ở ký túc xá từ miệng Doanh Kiêu. Nhưng không đợi cậu lên tiếng, cậu đã được dẫn đến trước cửa số 301.
"Phòng của cậu." Doanh Kiêu nâng nâng cằm, "Mở cửa đi."
Hắn nói một cách thoải mái, Cảnh Từ giật mình, sau đó mới kịp phản ứng lại, nhanh chóng thò tay mò túi.
Song cậu lục hết túi áo đến túi quần mà vẫn chưa tìm được chìa khóa.
"Úi chà, bạn học nhỏ." Doanh Kiêu trông thấy toàn bộ động tác của cậu, nhướng mày huýt sáo và cười đầy lưu manh: "Rất tâm cơ nha, đầu tiên là không mang chìa khóa, có phải bước tiếp theo sẽ là đến phòng ngủ của tôi không?"
Cảnh Từ nhìn hắn rồi lùi về đằng sau hai bước để biểu hiện sự trong sạch, thản nhiên nói: "Tôi ở đây chờ Lý Trụ về."
"Đừng thế." Doanh Kiêu cười, kéo cậu về phía trước, "Người khác đều về phòng rồi mà cậu lại vẫn ở trước cửa phòng chúng tôi. Nếu biết cậu không mang chìa khóa thì tốt, không biết sẽ tưởng rằng cậu cố ý đánh dấu địa bàn đấy."
Hắn lấy chìa khóa, đứng trước cửa phòng 303 vặn hai ba lần là mở được cửa, "Vào đi."
Vừa uống trà sữa Doanh Kiêu mời nên Cảnh Từ không tiện từ chối hắn nữa, đành phải theo vào.
Phòng ký túc xá của Doanh Kiêu rất lớn, là phòng bốn người điển hình. Nhưng ba chiếc giường trong đó trống không, chỉ có một chiếc bày chăn đệm, nó rõ ràng là giường của Doanh Kiêu.
Cảnh Từ chỉ liếc một cái là nhanh chóng dời mắt. Cũng chẳng phải là ngượng ngùng gì, mà là do giường Doanh Kiêu rất bừa bộn, chăn vo viên một cách qua quýt khiến cậu hết sức khó chịu.
Cậu nhớ rõ sách gốc từng kể, việc kiểm tra dọn dẹp phòng ốc ở trường Thực nghiệm tỉnh vô cùng nghiêm ngặt, trên đất rơi một sợi chỉ cũng sẽ bị thầy quản lý ký túc trừ điểm. Sao đến chỗ Doanh Kiêu, nội quy trường học lại giống như để trang trí vậy nhỉ.
"Ngồi đi." Doanh Kiêu chỉ giường mình, sau đó lấy ra một chai nước từ chiếc hộp bên cạnh, "Uống không?"
"Không cần đâu." Cảnh Từ nuốt trà sữa trong miệng rồi giơ ly trà lên, nói với Doanh Kiêu, "Tôi uống trà sữa."
Doanh Kiêu gật đầu, cũng không ép cậu nữa. Hắn vặn nắp chai nước uống mấy ngụm rồi ngồi xuống cạnh Cảnh Từ.
Giường ở Thực nghiệm tỉnh không phải là tấm gỗ mà là giường lò xo, Doanh Kiêu vừa ngồi, Cảnh Từ đã cảm thấy giường rung lên. Cậu không kìm được dịch dịch sang bên cạnh.
Doanh Kiêu híp mắt, cầm khối rubik trên giường lên nghịch nghịch trong tay. Hắn hỏi một cách rất tự nhiên: "Nghe nói cậu di tình biệt luyến à?"
Cảnh Từ sửng sốt, hôm nay đã xảy ra rất nhiều việc, cậu gần như sắp quên khuấy cái tên mình thuận miệng nói ra kia. Cậu suy nghĩ chốc lát, dùng lời Doanh Kiêu nói ban sáng để chặn miệng hắn: "Là cậu muốn tôi cách xa cậu một chút."
Doanh Kiêu khẽ cắn răng, tên này phản ứng nhanh đó chứ.
"Sao tôi thấy cậu cũng không tình nguyện lắm nhỉ." Hắn nở nụ cười: "Nếu tôi không nói..."
"Không hề." Cảnh Từ sợ hắn nói mấy thứ linh tinh nên vội vàng ngắt lời: "Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ thôi."
Doanh Kiêu "xì" một tiếng: "Học hành chăm chỉ? Vậy Tiết Kim Tinh..."
Hắn còn chưa nói xong, trong hành lang bỗng truyền đến tiếng sói hú. Không biết là học sinh lớp nào đang điên cuồng bình luận về chủ nhiệm lớp của họ.
Ký túc xá Thực nghiệm tỉnh chỉ lắp ráp cửa gỗ, ở rìa còn có khe hở, hoàn toàn không cách âm. Doanh Kiêu ngồi trong phòng, nghe rõ ràng không sót chữ nào.
"Mẹ nó, chủ nhiệm lớp chúng tao ép bằng được, bắt chúng tao mua sách hướng dẫn, mua những mấy quyển! Nếu có tiền, ông đây thà ra ngoài tán gái còn hơn."
Một tên khác chép miệng: "Không phải mấy hôm trước lớp bọn mày mua rồi à, lần này lại mua nữa?"
Giọng nói ban đầu tiếp tục: "Đúng vậy, mày thấy có bực không cơ chứ? Hinh như là "Giải thích đầy đủ" của Tiết Kim Tinh gì đó, rõ ràng ban đầu nói là tự nguyện, nay lại bắt đầu ép buộc."
"Bộ sách của Tiết Kim Tinh à, bình thường thôi, mấy giáo viên bộ môn lớp tao đều đề cử."
Doanh Kiêu: "..."
Cảnh Từ không ngờ sẽ có học sinh trung học không biết Tiết Kim Tinh là ai, khóe môi khẽ nhếch cao, quay mặt cười trộm.
Doanh Kiêu cắn răng, vặn mặt cậu lại rồi hung dữ nói: "Rất buồn cười đúng không? Hả?"
Cảnh Từ mím môi không đáp, khóe mắt chân mày đều chứa ý cười.
Doanh Kiêu giơ tay nhéo mặt cậu, "Còn cười nữa, cậu thử cười một cái cho tôi xem?!"
Cảnh Từ giương môi, cố gắng đè nén nụ cười. Ánh mắt cậu bất giác đối diện với Doanh Kiêu, rốt cuộc vẫn không nhịn được, phì cười thành tiếng.
"Xin lỗi, tôi không cố ý, ha ha ha..." Cậu vừa lắc đầu né tránh bàn tay của Doanh Kiêu vừa đẩy hắn ra.
Bình thường Cảnh Từ luôn không có biểu cảm gì, thậm chí còn hơi lạnh lùng. Cậu mỉm cười như vậy, nhất thời có vẻ ôn hòa nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chút ngượng ngùng trong lòng Doanh Kiêu tiêu tán trong nháy mắt, trái tim hắn như có lông chim cọ qua, ngứa.
Hắn thuận thế buông tay rồi dùng sức một cái, trực tiếp đè Cảnh Từ xuống dưới thân. Hắn từ trên cao nhìn xuống: "Buồn cười lắm à?"
"Không, không có." Thình lình, người xấu hổ đổi thành Cảnh Từ. Cậu vươn tay đẩy Doanh Kiêu: "Cậu đứng dậy..."
Doanh Kiêu không để tâm lắm tới chút sức lực của Cảnh Từ. Hắn cầm cổ tay cậu đặt lên đỉnh đầu, đầu lưỡi ấn ấn lên hai bên má cậu, gương mặt anh tuấn chợt đượm vẻ xấu xa: "Đứng dậy? Đứng dậy từ đâu?"
Cái này còn cần phải nói hả? Cảnh Từ há miệng, nhưng lời đến bên mép lại mơ hồ cảm thấy không đúng lắm.
Cậu nhíu mày, lần thứ hai nhấn mạnh: "Cậu đứng lên."
Sự lưu manh của Doanh Kiêu trỗi dậy, được đằng chân lân đằng đầu, hắn chẳng những không đứng lên mà còn đè sát Cảnh Từ hơn: "Nói đi, đứng lên từ đâu?"
Trước nay Cảnh Từ chưa bao giờ tiếp xúc với người khác một cách thân mật thế này, sắc mặt hơi mất tự nhiên: "Cậu đừng nghịch."
"Ai nghịch với cậu?" Doanh Kiêu nhếch môi đầy xấu xa: "Bạn học nhỏ, là chính cậu không nói rõ, cậu không nói thì làm sao tôi biết?"
Hắn hơi hạ người xuống, giọng khe khẽ: "Nói đi, muốn tôi đứng lên từ nơi nào?"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi