XUYÊN THÀNH THỜI XƯA CẨU HUYẾT TRONG SÁCH TRA A


Khi một lớn một nhỏ đi vào phòng khách, Lâm Thanh Hàn cũng đã dọn dẹp xong, về phòng đổi áo ngủ, vừa đi ra liền nhìn thấy một lớn một nhỏ oa ở bên nhau nhìn di động, một người hỏi một người trả lời, trông rất hòa thuận vui vẻ, cô đều cảm thấy ghen tị, rõ ràng lúc trước người mà Điềm Điềm dính nhất là cô.

"Mommy, cái này là cái gì? Ăn ngon sao?" Thẩm Điềm nháy mắt, phe phẩy bím tóc nhỏ hỏi.

"Ăn ngon, cái này phía dưới làm bằng sữa chua, phía trên có một tầng xoài miếng, ăn vào mềm mềm mịn mịn, Điềm Điềm nhất định sẽ thích.

" Thẩm Tiện giải thích.

Ồn ào cả đêm, kỳ thật thời gian cũng không còn sớm, đã hơn 9 giờ, trẻ con ăn quá nhiều ngược lại không tốt cho cơ thể, Thẩm Tiện quyết định đặt ba phần sữa chua hai tầng vị xoài, một phần vì phần ăn của món này không nhiều, nhóc con sẽ không ăn quá no, một phần là vì nó tương đối có dinh dưỡng, sẽ không có ảnh hưởng đến sức khỏe của nhóc con.

"Vậy mommy, sữa sữa gì đó khi nào đến?" Thẩm Điềm dựa vào lòng ngực Thẩm Tiện, mở to đôi mắt nhìn hình ảnh sữa chua hai tầng trên màn hình.

Thẩm Tiện buồn cười, xoa đầu đồ tham ăn trong ngực nói: "Một lát liền đến, măng cụt chờ ngay mai Điềm Điềm tan học mommy mua cho Điềm ĐIềm được không?".

"Dạ~" Thẩm Điềm kéo dài âm cuối làm nũng.

Chỉ trong thời gian ngắn, shipper đã đem sữa đông hai tầng đến, Thẩm Tiện còn đang đứng ở cửa, nhóc con đã nhào tới ôm lấy đùi Thẩm Tiện, Thẩm Tiện một bên ôm nhóc con một bên cười nói: "Điềm Điềm gấp vậy sao? Mommy cho Điềm Điềm ăn ngay đây".

Thẩm Tiện mở túi ra, bên trong chỉnh tề đặt ba chén sữa chua nhỏ, Thẩm Tiện lấy ra trước một chén, mở nắp, đưa cho Thẩm Điềm cái muỗng nhỏ, "Điềm Điềm ăn đi".

Bàn tay nhỏ của Thẩm Điềm cầm lấy cái muỗng, múc ra một muỗng nhỏ sữa chua từ trong chén, bỏ vào trong miệng, sau đó đôi mắt sáng ngời, hướng về phía Thẩm Tiện chớp chớp mắt.

"Mommy, sữa chua ăn ngon, Điềm Điềm thích!" Thẩm Điềm hướng về phía Thẩm Tiện cười nói.


"Ừm, Điềm Điềm thích là được, sau này mommy lại mua cho Điềm Điềm".

Thẩm Tiện nói, cười cười sờ khuôn mặt nhỏ của nhóc con.

Cô lại mở ra một hộp sữa chua hai tầng, cắm muỗng nhỏ vào chén, nhìn nhìn Lâm Thanh Hàn đang ngồi ở sô pha, đưa qua, "Thanh Hàn, em cũng ăn một chút đi, mệt cả đêm rồi".

Lâm Thanh Hàn vẻ mặt tràn đầy mệt mỏi dựa vào sô pha, nhìn thoáng qua Thẩm Tiện, "Tôi không ăn, để lại cho Điềm Điềm ăn đi".

"Đồ ăn làm từ sữa để lâu ăn không ngon, nếu ngày mai Điềm Điềm muốn ăn thì mua tiếp là được rồi".

Thẩm Tiện đưa tay qua cũng không thu về, Lâm Thanh Hàn nhìn cô một cái, cuối cùng vẫn cầm sữa chua hai tầng Thẩm Tiện đưa qua.

Thẩm Tiện nhạy bén nhận ra, từ lúc Lâm Chí Tân rời đi con số trên đỉnh đầu Lâm Thanh Hàn liền biến thành -90, mà bên Thẩm Điềm biến thành 10, đã là số dương, như vậy cũng đủ làm Thẩm Tiện vui vẻ, cô cũng cầm lấy sữa chua trên bàn ăn một chút.

Nhìn đồng hồ đã 10 giờ tối, Thẩm Tiện nói với Lâm Thanh Hàn: "Thanh Hàn, nếu không còn việc gì thì tôi về nhà đây, em với Điềm Điềm cũng ngủ sớm một chút đi".

Thẩm Điềm vừa nghe Thẩm Tiện muốn đi, khuôn mặt nhỏ lập tức xụ xuống, ngay cả sữa chua đang ăn trong miệng cũng không còn ngon, mở to đôi mắt vô tội hỏi Thẩm Tiện: "Mommy phải đi sao? Nhưng mà mommy không ở đây Điềm Điềm sợ hãi, không ngủ được".

Nói xong bàn tay nhỏ còn bắt lấy cánh tay Thẩm Tiện.

Thẩm Tiện thấy nhóc con không muốn để cô đi, có chút khó xử, Lâm Thanh Hàn khẳng định không muốn cô ở lại, dù sao cô cũng là một cái Alpha, hơn nữa những chuyện trước đó cô làm, đối với Lâm Thanh Hàn cho cô ở lại không khác gì là bom hẹn giờ.

Thẩm Tiện không muốn làm Lâm Thanh Hàn khó xử, ôm nhóc con vào ngực dỗ: "Điềm Điềm ngoan, ngủ sớm ngày mai mới có thể đi nhà trẻ chơi cùng các bạn nhỏ, ngày mai là có thể nhìn thấy mommy".


Thẩm Điềm bĩu môi, hốc mắt lại đỏ một chút, bé chỉ biết hiện tại mommy không giống như trước kia, mommy sẽ dịu dàng nói chuyện với bé, sẽ ôm bé vào ngực dỗ dành, sẽ mua đồ ăn ngon cho bé, còn giúp bé đuổi đi cậu út đáng ghét, bé biết mẹ và mommy của các bạn nhỏ trong lớp đều ở chung với nhau, bé cũng muốn mommy và mẹ ở chung một chỗ.

Thẩm Điềm nhìn Thẩm Tiện lại nhìn Lâm Thanh Hàn, cánh tay nhỏ ôm lấy eo Thẩm Tiện, rõ ràng là không muốn để Thẩm Tiện đi, không biết tại sao, bé cảm thấy có mommy ở đây rất an toàn.

Lâm Thanh Hàn suy nghĩ nửa ngày, nhìn bộ dáng đáng thương của Thẩm Điềm, cuối cùng mở miệng nói: "Hơn 10 giờ rồi, cô cũng ở lại đi, cứ ngủ ở phòng ngủ phụ".

Thẩm Điềm vừa nghe Lâm Thanh Hàn đồng ý, lập tức ôm eo Thẩm Tiện, cười nói: "Mommy, mẹ cũng muốn mommy ở lại, mommy phải giống như Điềm Điềm, nghe lời của mẹ, vậy mới ngoan~".

Nghe nhóc con nhà mình giảng đạo lý, Thẩm Tiện bật cười, phụ họa nói: "Được rồi, vậy mommy ở lại với Điềm Điềm".

Người nói vô tình, người nghe có ý, Lâm Thanh Hàn bên này bị Thẩm Điềm nói đển đỏ mang tai, cô ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Điềm Điềm, không được nói bậy".

Thẩm Điềm mở to đôi mắt giảng đạo lý: "Điềm Điềm không có nói bậy, mommy của Manh Manh cũng rất nghe lời mẹ của bạn ấy, Manh Manh kể với con".

Thẩm Tiện bị hình ảnh nhóc con tranh luận với Lâm Thanh Hàn chọc cười, phụt một tiếng, dỗ dành nói: "Được rồi được rồi, Điềm Điềm nói có đạo lý, mommy sau này cũng ngoan ngoãn nghe lời mẹ, được không?".

Nghe được Thẩm Tiện đồng ý, nhóc con mới nghiêm trang gật đầu, Thẩm Tiện cảm thấy nhóc con rất đáng yêu, cười nhìn qua Lâm Thanh Hàn, liền nhìn thấy Lâm Thanh Hàn trừng mắt nhìn cô.

Thẩm Tiện ngay tức khắc đầy đầu chấm hỏi, thật không biết vì sao Lâm Thanh Hàn trừng cô?
Lâm Thanh Hàn thấy Thẩm Điềm ăn xong sữa chua hai tầng, có chút ghen tị Thẩm Điềm dính Thẩm Tiện như vậy, rõ ràng cô mới là người ở bên Thẩm Điềm nhiều nhất, nhẹ giọng nói với Thẩm Điềm: "Mẹ dẫn Điềm Điềm đi đánh răng được không?".


Thẩm Điềm nhìn Thẩm Tiện, lưu luyến không rời nói: "Dạ, mommy, Điềm Điềm đi súc miệng trước, đợi chút nữa mommy cũng phải đi, phải là một mommy nghe lời".

Thẩm Tiện nén cười trả lời: "Được, mommy sẽ nghe lời, Điềm Điềm đi trước đi".

Lâm Thanh Hàn ôm Thẩm Điềm đi đặt lên cái ghế nhỏ, trét sẵn kem đánh răng, mím môi hỏi nhỏ Thẩm Điềm: "Điềm Điềm thích mommy sao?".

Thẩm Điềm thông qua gương nhìn Lâm Thanh Hàn, cười, hai má lúm đồng tiền liền hiện ra, "Điềm Điềm thích mẹ nhất, nhưng mà, nhưng mà mommy bây giờ rất tốt, Điềm Điềm cũng thích mommy của bây giờ".

Lâm Thanh Hàn thở dài không nói gì, cô cũng hy vọng Thẩm Tiện có thể vẫn luôn giống như bây giờ, nhưng Thẩm Tiện là người như thế nào cô biết rõ, cô sợ Điềm Điềm lại thất vọng lần nữa.

Giúp Thẩm Điềm súc miệng xong, Lâm Thanh Hàn chuẩn bị dắt Thẩm Điềm về phòng, Thẩm Điềm nhìn Thẩm Tiện trên sô pha, hỏi Lâm Thanh Hàn: "Mẹ, mommy sẽ ngủ chung với chúng ta sao?".

Vì thế, Thẩm Tiện liền nhìn thấy sắc mặt Lâm Thanh Hàn lạnh xuống, vì cứu vớt giá trị hảo cảm đang tràn ngập nguy cơ, Thẩm Tiện vội vàng giành trả lời trước một bước: "Cái này, mommy ngủ một mình là được, Điềm Điềm yên tâm, có mommy ở đây thực an toàn, mommy sẽ đánh người xấu bỏ chạy, Điềm Điềm ngoan ngoãn ngủ là được rồi, phải nghe lời mẹ".

Thẩm Điềm nghe được Thẩm Tiện không muốn ngủ cùng cũng có chút mất mát, nhưng không quên giả bộ như bà cụ non dặn dò Thẩm Tiện: "Vậy mommy cũng phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ".

Thẩm Tiện cười dỗ dành: "Ừ, mommy cũng giống Điềm Điềm, ngoan ngoãn nghe lời mẹ được không?".

Lúc này Thẩm Điềm mới gật gật đầu, được Lâm Thanh Hàn dắt về phòng ngủ.

Thẩm Tiện tìm đồ dùng một lần trong nhà vệ sinh, thấy Lâm Thanh Hàn ở trong phòng khách liền hỏi: "À ừ, Điềm Điềm ngủ rồi?".

Lâm Thanh Hàn liếc nhìn Thẩm Tiện một cái, gật gật đầu, có chút muốn nói lại thôi: "Vừa rồi Điềm Điềm nói mấy cái đó cô đừng để trong lòng, đều là con nít nói bậy".

Thẩm Tiện gật đầu, "Ừm, tôi hiểu rõ, cũng biết em chán ghét tôi, chuyện trước kia xác thật là tôi không đúng, Thanh Hàn, hôm nay tôi chính thức xin lỗi em, thực xin lỗi, tôi biết hiện tại tôi nói gì cũng vô dụng, nhưng mà tôi sẽ chứng minh, tôi thật sự thay đổi, hy vọng có một ngày chúng ta còn có thể làm bạn bè".

Thẩm Tiện nói thật thành khẩn, nhưng vào tai Lâm Thanh Hàn lại không có gợn sóng, dĩ vãng Thẩm Tiện cũng nói như vậy quá nhiều lần, không có lần nào là nói thật, cô không thể bởi vì hành động gần đây Thẩm Tiện mà dỡ bỏ đề phòng, bình tĩnh nhìn thoáng qua Thẩm Tiện, mở miệng nói: "Chuyện hôm nay cảm ơn cô, dù sao cô chỉ cần biết rằng chúng ta không có khả năng là được".


Nói xong Lâm Thanh Hàn lấy ra thuốc cách trở tin tức tố phun khắp phòng, trong không khí nhanh chóng tràn ngập hương vị tươi mát của thuốc, phun xong Lâm Thanh Hàn xoay người vào phòng ngủ, chỉ trong chốc lát lấy ra một cái váy ngủ đưa cho Thẩm Tiện, "Mặc đỡ cái này đi, tôi giặt qua rồi, sạch sẽ".

"Cảm ơn em, vậy em cũng ngủ sớm một chút đi, ngủ ngon".

Lâm Thanh Hàn nhìn Thẩm Tiện một chút, cuối cùng chúc một câu ngủ ngon.

Thẩm Tiện thay váy ngủ của Lâm Thanh Hàn, nằm trên giường gọi điện cho Phương Tĩnh Lan: "Mẹ, đêm nay con ở chỗ Điềm Điềm, không về nhà".

Phương Tĩnh Lan nghĩ nghĩ, quyết định mở miệng hỏi: "Con với Thanh Hàn hòa hảo rồi?".

"Không có, mẹ đừng nói bậy, vừa rồi Lâm Chí Tân tới quậy, làm Điềm Điềm sợ tới mức không dám ngủ nên con mới ở lại, mẹ với ba cũng ngủ sớm một chút đi".

Thẩm Tiện lại nói vài câu rồi mới tắt điện thoại.

Từ trước đến nay Thẩm Tiện luôn dậy sớm, cô không có chìa khóa nhà nên cũng không ra ngoài chạy bộ buổi sáng, xem tủ lạnh còn một ít tôm bóc vỏ hôm trước mua, liền đi phòng bếp nấu cháo hải sản, chờ đến lúc Thẩm Điềm cùng Lâm Thanh Hàn tỉnh lại, trong phòng đã tràn đầy mùi hương của cháo.

Thẩm Điềm vốn còn đang buồn ngủ, ngửi được mùi hương lập tức có tinh thần, "Mẹ, thơm quá nha, Điềm Điềm đói bụng".

Lâm Thanh Hàn vừa tỉnh dậy nên có vài phần dịu dàng mà bình thường không thấy được, "Ừ, để mẹ thay quần áo, rửa mặt cho Điềm Điềm trước đã".

Khi Lâm Thanh Hàn cùng Thẩm Điềm ra tới liền nhìn đến Thẩm Tiện trong phòng bếp, Thẩm Tiện hướng về một lớn một nhỏ cười, "Chào buổi sáng, vừa lúc cháo chín".

Có thể vì không có quá tỉnh táo, Lâm Thanh Hàn nhìn Thẩm Tiện cười một cái: "Chào buổi sáng, tôi dẫn Điềm Điềm đi rửa mặt trước".

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi