XUYÊN THÀNH THỜI XƯA CẨU HUYẾT TRONG SÁCH TRA A


Lâm Thanh Hàn làm ở bệnh viện tư lập, từ trước đến giờ thực vất vả, có Thẩm Tiện ở đây cô có thể không làm bữa sáng cũng không cần đưa con đi học, như vậy đã giúp Lâm Thanh Hàn giảm bớt không ít việc, nhưng mà cô cũng không ngừng nói với bản thân, Thẩm Tiện ở đây chỉ là tạm thời, chờ bản thân giải quyết được việc trong nhà, Thẩm Tiện đương nhiên cũng sẽ không tiếp tục ở đây, quen với việc có Thẩm Tiện đối với cô mà nói là một việc rất nguy hiểm.
Cô ném những suy nghĩ rối rắm ra khỏi đầu, ngồi lên xe điện chạy đi làm.
Còn Thẩm Tiện lại dẫn nhóc con đi nhà trẻ, "Điềm Điềm, mommy chờ con tan học rồi qua rước con".
"Dạ, Điềm Điềm sẽ ngoan ngoãn đợi mommy, tạm biệt mommy".

Thẩm Điềm chào tạm biệt Thẩm Tiện rồi mới chạy vào nhà trẻ.
Thẩm Tiện nghĩ bây giờ cô nên chuẩn bị một chiếc xe, cô dùng 3000 nộp lệ phí cho một trung tâm trong thành phố, Thẩm Tiện ở đời trước đã biết lái xe, vì thế những việc này với cô mà nói cũng không khó, chỉ cần phát huy như bình thường là có thể thi đậu bằng lái xe, buổi chiều cô đi qua trung tâm hẹn thời gian thi xong liền trở về nhà Phương Tĩnh Lan.
Phương Tĩnh Lan mở cửa, thấy Thẩm Tiện về nhà liền hỏi: "Thế nào? Con ở bên kia có tốt không?"
Thẩm Tiện gật gật đầu, còn không phải là vì sợ Lâm Chí Tân qua đòi tiền nên cô mới qua đó ở sao? Sao lại cảm thấy mẹ của cô trông rất vui vẻ?
"Cũng tốt đi, mấy ngày nay con tìm được công việc, nhưng mà cũng không quá bận, phụ giúp đón đưa Điềm Điềm".

Thẩm Tiện cũng giải thích một chút.
Phương Tĩnh Lan hỏi: "Con còn tiền không? Không còn thì mẹ lại cho con một ít, đừng để đến lúc đứa nhỏ muốn mua cái gì con lại không có tiền".

Phương Tĩnh Lan cuối cùng vẫn là lo lắng con gái của bà, trước kia lo con gái không hiểu chuyện đòi tiền bà, hiện tại nó không đòi tiền bà lại lo lắng không biết nó có chuyện lớn gì giấu mình không.

"Mẹ, thật sự không cần, trên người con có tiền".

Thẩm Tiện vào nhà liền dọn dẹp sạch sẽ, cũng không phải là vì kiếm tiền mà là tận lực làm nhiều việc một chút để phụ mẹ cô, dọn dẹp xong xung quanh Thẩm Tiện lại đi lau phòng bếp, thấy trong bếp không còn nhiều mì và gạo, lập tức lên app siêu thị mua gạo, mì, gia vị cùng một ít trái cây, nguyên thân khiến cho ba mẹ bị thiệt đòi quá nhiều, hiện tại cô chỉ có thể làm vài việc để bù đắp.
Lúc người giao hàng gõ cửa đưa đồ Phương Tĩnh Lan còn tưởng rằng cậu ta sai địa chỉ, "Không phải, tôi đâu có đặt mấy thứ này? Cậu có nhầm địa chỉ không?" Phương Tĩnh Lan không biết sử dụng những app công nghệ, mua đồ vẫn là tự mình đi siêu thị mua, chạy xe máy điện một đoạn rồi chạy về.
Thẩm Tiện nghe được động tĩnh bước ra, nói với người giao hàng: "Là tôi mua, để chỗ này là được, cảm ơn anh, vất vả rồi".
"Không vất vả, việc nên làm, bác gái, là con gái của bác hiếu thảo mua cho bác".

Người giao hàng nói vài câu rồi vội vàng rời khỏi.
Thẩm Tiện nghĩ thầm, hiếu thảo? Nguyên thân chính là thiếu điều hại chết ba mẹ, khiến cho cô nghe hai chữ hiếu thuận đều cảm thấy chột dạ.
"Mẹ, con thấy mấy thứ này trong nhà còn không nhiều lắm nên mua một chút, còn có trái cây ba me để đó ăn, con đi sắp xếp lại mì, gạo và gia vị".

Nói xong Thẩm Tiện liền đi vào trong, để lại Phương Tĩnh Lan đang khiếp sợ đứng tại chỗ.
Trước kia Thẩm Tiện chỉ cần đi ra ngoài mua cái bánh bao đều đòi bà đưa 100 đồng, hiện tại chủ động mua đồ cho nhà này? Hơn nữa thời gian này Thẩm Tiện vẫn luôn an phận, vui vẻ trong lòng Phương Tĩnh Lan căn bản che giấu không được, về phòng đóng cửa lại liền bắt đầu gọi điện cho em gái Phương Tĩnh Bình, chỉ lát sau video liền được kết nối.
"Tĩnh Bình, chị nói với em, Thẩm Tiện trong thời gian này thật sự trở nên tốt lên, không chỉ không đòi tiền, giành làm việc nhà mà còn mua không ít đồ trong nhà, chị cảm thấy nó thật sự thay đổi".


Phương Tĩnh Lan cười, miệng đều khép không được.
"Chị hai, Thẩm Tiện thay đổi khẳng định là chuyện tốt, nhưng chị cũng đừng vui sớm, chỉ sợ còn có chuyện gì đó chờ chị đâu, dù sao chị nhớ kỹ nếu nó đòi tiền, chị đừng cho là được, chú ý một chút vẫn tốt hơn".
Phương Tĩnh Lan biết em gái cũng là muốn tốt cho bà, trước kia Thẩm Tiện nói mười câu có mười một câu đều là giả, họ hàng thân thích đều bị cô vay tiền đến sợ, không tin là bình thường, dù sao cả việc lừa tiền cô chú Thẩm Tiện cũng từng làm qua, không ai tin nó cũng là chuyện bình thường, nhưng nói đến cùng Phương Tĩnh Lan vẫn có chút mất mát, dù sao cũng là con gái bà, xem như bà tin tưởng nó một lần cuối cùng đi, nếu Thẩm Tiện vẫn giống như trước kia, vậy bà thật sự có thể ngừng hi vọng.
Thẩm Tiện sắp xếp lại những thứ vừa mua, không hay biết Phương Tĩnh Lan suy nghĩ gì, sắp xếp xong lại rửa sạch trái cây, gọt một mâm trái cây rồi đem qua cho ba cô, một bên cánh tay của Thẩm Văn Khang luôn trong trạng thái run rẩy, không còn nhanh nhẹn mạnh mẽ như lúc còn trẻ, Thẩm Tiện đặt mâm trái cây trước mặt Thẩm Văn Khang, nói: "Ba, ăn ít trái cây, tốt cho sức khỏe".
Thẩm Văn Khang ậm ự vài tiếng trong miệng, bởi vì có bệnh parkinson nên ông nói cũng không rõ ràng, nhưng mà con số trên đỉnh đầu Thẩm Văn Khang trong khoảng thời gian này đã lên đến 60, Thẩm Tiện càng cảm thấy khó chịu trong lòng, ông ấy chưa từng ghi hận nguyên thân dù phía trước cô ta làm đủ loại chuyện không tốt.
(Bệnh Parkinson là một trong những bệnh về thần kinh, thường xảy ra khi nhóm tế bào trong não bị thoái hóa, không thể kiểm soát được vận động của cơ bắp, khiến cho con người đi lại khó khăn, cử động chân chạp, chân tay bị run cứng.

Khi bệnh tiến triển có thể ảnh hưởng đến các tế bào thần kinh, làm thiếu hụt dopamine.)
Thẩm Tiện ngồi với Thẩm Văn Khang trong chốc lát, gõ gõ cửa phòng Phương Tĩnh Lan, cửa mở ra, "Mẹ, con đi ra ngoài, Điềm Điềm cũng sắp tan học, có việc gì thì nhớ gọi điện thoại cho con".
Phương Tĩnh Lan cười nói: "Mau đi tiếp đứa nhỏ đi, chúng ta có chuyện gì được?".
Đôi mắt Thẩm Tiện hơi nóng lên, nguyên thân có cha mẹ tốt như vậy lại không biết quý trọng, đây là tình cảm mà đời trước cô muốn lại không có được, "Ừm, thi thoảng con sẽ về nhà, dù sao hai chỗ cách nhau cũng gần".

Thẩm Tiện cũng cười với Phương Tĩnh Lan.
Phương Tĩnh Lan đi đến phòng khách liền nhìn thấy trái cây vừa rồi Thẩm Tiện gọt, trong lòng ấm áp.
Bên kia, Thẩm Tiện cũng giống như những phụ huynh khác, đứng ở cửa nhà trẻ chờ nhóc con nhà mình, không ít phụ huynh bàn chuyện ngoại thành vừa mở một vườn bách thú, nói là dắt con nhà mình đi chơi, đứa nào cũng vui vẻ, Thẩm Tiện âm thầm ghi nhớ, con người ta đi chơi vui, cô cũng phải dắt nhóc con đi chơi một lần.

Chỉ một lát sau, cửa nhà trẻ liền mở ra, bọn trẻ như ong vỡ tổ, nhìn thấy người nhà đang đợi ở chỗ nào lập tức chạy đến, Thẩm Điềm cũng giống mọi người, vừa nhìn thấy Thẩm Tiện liền chạy qua, bị Thẩm Tiện ôm vào trong lòng, nhóc con vui vẻ cười to.
"Mommy, hôm nay cô giáo dạy xếp khăn tay thành hình thỏ con, Điềm Điềm về nhà xếp cho mommy".

Nhóc con ngây ngô khoe với Thẩm Tiện.
"Được, Điềm Điềm giỏi quá, mommy thương Điềm Điềm nhất".

Thẩm Tiện nhấc Thẩm Điềm lên lắc qua lắc lại, Điềm Điềm tự hào ôm cổ Thẩm Tiện.
Hai mẹ con đùa giỡn một hồi Lâm Thanh Hàn liền đến, vừa rồi ở xa nhìn thấy Thẩm Tiện chọc nhóc con cười vui vẻ, khóe môi Lâm Thanh Hàn không tự giác giương lên.
"Đừng đùa nữa, về nhà trước đi".

Lầm Thanh Hàn tiếp nhận nhóc con, nhóc con hưng phân ôm Lâm Thanh Hàn, bé cảm thấy có mẹ với mommy rất vui vẻ.
Thẩm Tiện như cũ ngồi ở yên xe, ôm eo Lâm Thanh Hàn, Lâm Thanh Hàn vừa vặn tay lái, xe liền chạy ra ngoài.
Buổi tối, Lâm Thanh Hàn cùng Thẩm Tiện và nhóc con xem phim hoạt hình, "Điềm Điềm, cuối tuần được nghỉ có muốn đi xem động vật nhỏ không?" Thẩm Tiện hỏi, xoa bím tóc nhỏ của nhóc con.
Thẩm Điềm "whoa" một tiếng nhảy lên, rất nhiều bạn nhỏ trong nhà trẻ đều đi qua vườn bách thú, mấy bạn đều nói động vật nhỏ rất đáng yêu, kỳ thật bé con cũng muốn đi, nhưng mà mẹ lại rất bận, lúc trước bé cũng không thấy mommy được mấy lần, vì vậy chưa từng nói với ai bé muốn đi xem động vật nhỏ, nhưng mà lần này mommy lại nói muốn dắt bé đi!
Mắt Thẩm Điềm sáng lên, nhào vào lòng Thẩm Tiện hỏi: "Đi được không?"
Thẩm Tiện cười cười nói: "Đương nhiên được, vốn dĩ muốn dắt Điêm Điềm đi".
Thẩm Điềm lại nhìn về phía Lâm Thanh Hàn hỏi: "Vậy mẹ cũng đi chung hả?"
Lâm Thanh Hàn làm việc ở bệnh viện tư lập, một tháng chỉ có một ngày nghỉ, nhưng mà nếu con gái muốn đi, vậy cô nhất định đi chung, "Được, nhưng phải đi chủ nhật, thứ bảy mẹ còn phải đi làm".


Thẩm Điềm nhận được đáp án như ý lập tức vui vẻ ôm chặt Thẩm Tiện, tuy rằng mẹ với mommy không nói, nhưng mà Thẩm Điềm cũng có thể cảm nhận được mẹ với mommy cũng giống như mẹ và mommy của các bạn, đây là lần đầu tiên hai người dắt bé ra ngoài chơi, đối với Thẩm Điềm ba tuổi rưỡi, nói không hưng phấn là không có khả năng.
"Yeah! Mẹ với mommy dắt Điềm Điềm đi chơi, Điềm Điềm thích~" Thẩm Điềm kéo dài âm thanh làm nũng.
Lâm Thanh Hàn thấy con gái vui vẻ như vậy, cô lại có chút chua xót, cô vừa phải công tác vừa phải vội vàng chăm sóc con gái, cô thật sự mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần, thậm chí thời gian cùng tinh lực để suy xét những mặt khác cũng không có, bây giờ nghĩ lại, con gái so với những đứa trẻ cùng tuổi càng hiểu chuyện chứng tỏ con gái cô trải qua càng cực khổ, mà người đang ở bên cạnh, càng là vắng mặt trong khoảng thời gian con lớn lên.
Thẩm Tiện không biết chuyện gì xảy ra, Lâm Thanh Hàn nhìn cô, sắc mặt cũng không tính là tốt, bị Lâm Thanh Hàn nhìn chằm chằm đến không tự nhiên, nhìn thấy giá trị hảo cảm không rớt mới nhẹ nhàng thở ra.
Đúng lúc này, điện thoại Thẩm Tiện vang lên, Thẩm Tiện thấy là Giang Hi liền băt máy: "Tiểu Giang tổng, có việc gì tìm tôi sao?".
"Dạ, Thẩm tỷ tỷ, chị gái em muốn gặp chị, chị xem ngày mai có lúc nào rảnh không, chúng ta hẹn gặp mặt một lần?" Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói ngọt ngào của Giang Hi.
"Lúc nào cũng được, hai người chọn thời gian đi, đến lúc đó tôi qua là được".
"Dạ, lát nữa em báo địa điểm cho chị, tạm biệt Thẩm tỷ tỷ".
"Tạm biệt".
Thẩm Tiện cúp máy, lại nhìn thấy nhóc con trong ngực mình đỏ hốc mắt.
Ở trong trí nhớ của Thẩm Điềm, có vài lần mommy tới tìm mẹ đòi tiền, sau khi nhận được điện thoại sẽ táo bạo lên, bé không muốn mommy lại trở về bộ dáng trước kia, nhóc con ôm cánh tay Thẩm Tiện, nhỏ giọng nói: "Mommy, có thể không đi chơi, mommy không cần chơi với người xấu, Điềm Điềm hơi sợ".
Nhớ tới hành động trước kia của nguyên thân, Thẩm Tiện biết là nhóc con hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải người xấu, là sếp của mommy, Điềm Điềm yên tâm, mommy sẽ không chơi với người xấu".

Nói xong bế nhóc con lên, an ủi.
Thẩm Điềm nghe Thẩm Tiện giải thích, bất an trong lòng mới hạ xuống.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi