XUYÊN THÀNH THỜI XƯA CẨU HUYẾT TRONG SÁCH TRA A


"Không cần, tôi không muốn một mình ở nhà, hay là chiều nay tôi đi công ty với chị?".

Vì cơ thể cô không thoải mái mà Thẩm Tiện đã hai ngày không lên công ty, Lâm Thanh Hàn sợ làm trễ nải công việc của Thẩm Tiện.
"Ừ, em đói chưa? Muốn dựa thêm chút nữa hay muốn ăn cơm?".

Thẩm Tiện nhẹ nhàng ôm Lâm Thanh Hàn, nhẹ giọng hỏi.
Hai bên tai Lâm Thanh Hàn có chút ửng hồng, dựa vào ngực Thẩm Tiện, ngại ngùng không nhìn cô, "Dựa thêm chút nữa".
Thẩm Tiện rũ mắt nhìn hai bên tai ửng hồng của Lâm Thanh Hàn, khóe môi hơi giơ lên, trong phòng khách hương cam ngọt cùng hương hoa quế Long Tỉnh hòa lại với nhau, hình thành một loại mùi hương đặc biệt.
"Ừ, vậy lát nữa tôi mới đi nấu cơm".

Thẩm Tiện buổi sáng đã dậy sớm, sau đó bận rộn cả buổi nên lúc này cũng có hơi mệt, hơn nữa trong ngực cô còn ôm Lâm Thanh Hàn vừa mềm vừa ấm, chỉ một lát sau đôi mắt Thẩm Tiện đã mở không lên, ngồi trên sô pha ngủ.
Lâm Thanh Hàn thấy Thẩm Tiện đã nửa ngày không có động đậy, mở mắt ra liền thấy người nào đó đã ngủ rồi, ánh mắt Lâm Thanh Hàn mang theo ý cười, rõ ràng làm việc rất mệt nhọc, còn vì một cuộc gọi của cô liền chạy về nhà nấu cơm cho cô, làm sao bây giờ? Giống như càng không nỡ để Thẩm Tiện rời đi.
Trong lúc suy nghĩ, tay Lâm Thanh Hàn không tự giác mà bóp nhẹ vào hông Thẩm Tiện vài cái, thấy Thẩm Tiện đang ngủ ngon, Lâm Thanh Hàn cũng không muốn đánh thức cô, nhe nhàng cầm lấy cánh tay Thẩm Tiện đang đặt trên eo cô, điều này vô tình làm Thẩm Tiện giật mình.

Thẩm Tiện chớp chớp mắt hỏi: "Sao vậy Thanh Hàn? Hình như tôi ngủ quên?".
Lâm Thanh Hàn mỉm cười nói: "Không có gì, thấy chị ngủ ngon nên không muốn làm phiền chị, chị nghỉ ngơi một lát đi, tôi đi nấu cơm".
Thẩm Tiện giơ tay kéo cổ tay Lâm Thanh Hàn lại, "Không cần, vốn dĩ về nhà là để chăm sóc em, sao có thể để người bệnh nấu cơm? Em ngồi ở đây đợi, tôi đi nấu cơm".


Thẩm Tiện vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói còn mang theo mờ mịt nên càng trở nên dịu dàng.
Cô để Lâm Thanh Hàn nghỉ ngơi, bản thân đứng dậy đi vào nhà bếp, buổi sáng Thẩm Tiện đã nấu dư cháo và đồ ăn nên bây giờ hâm lại rất nhanh.
Trong khi Thẩm Tiện đi vào nhà bếp, hương cam ngọt bên người Lâm Thanh Hàn ngày càng nhạt dần, cô dứt khoát đứng lên, đi đến cạnh cửa nhà bếp, dựa vào khung cửa nhìn Thẩm Tiện.
Thẩm Tiện thấy Lâm Thanh Hàn đi đến, cười cười nói: "Xong liền đây".
Lâm Thanh Hàn nhìn Thẩm Tiện bận rộn, ngập ngừng hỏi: "Thẩm Tiện, sau này chị có tính toán gì không?".
Thẩm Tiện nghe Lâm Thanh Hàn hỏi vậy thì sửng sốt một chút, cười nói: "Sao tự nhiên em hỏi tôi vấn đề nghiêm túc vậy?".
Lâm Thanh Hàn vén tóc mái ra sau tai, "Không có gì, chỉ là thuận miệng hỏi vậy thôi".
"Sau này hả..." Thẩm Tiện nghĩ nghĩ, sau đó mở miệng nói: "Tôi cũng không có ý nghĩ gì xa vời, chỉ cần chăm sóc ba mẹ, chăm sóc em với Điềm Điềm, sau đó quản lý công ty cho tốt là được".

Đời trước, chí hướng của Thẩm Tiện thật ra rất rộng lớn, một lòng nhào vào công việc, kết quả là khiến bản thân chết trẻ, đời này cô không muốn lại giống như đời trước, đối với cô mà nói, người nhà quan trọng hơn sự nghiệp rất nhiều.
Lâm Thanh Hàn nghe Thẩm Tiện nói, bên tai có hơi nóng lên, giương mắt nhìn Thẩm Tiện một cái, lẩm bẩm nói: "Chị nói thật hay không? Chị đừng tùy tiện nói, tôi sẽ tin là thật".
Thẩm Tiện cười cười, vừa múc cháo vừa nói: "Đương nhiên là thật, tôi có khi nào gạt em đâu?".
Lâm Thanh Hàn lẩm bẩm, mấy tháng trước chị còn đầy miệng nói dối đây này, nhưng mà Lâm Thanh Hàn luôn cảm thấy Thẩm Tiện trước kia và Thẩm Tiện của bây giờ không nên đặt chung với nhau, cô cũng không muốn nhớ đến những chuyện Thẩm Tiện từng làm trước đó.
"Được rồi, vậy tôi tin chị".

Trong lúc nói chuyện, khóe môi Lâm Thanh Hàn không ngừng giơ lên, cô muốn đi vào bếp múc cho Thẩm Tiện chén cháo cũng bị Thẩm Tiện ngăn lại không cho đi.
"Cơ thể của em còn không thoải mái, ngoan ngoãn ngồi chờ tôi, không cần em làm mấy cái này, không phải có tôi ở đây sao?".
Lâm Thanh Hàn nhấp môi nhìn Thẩm Tiện một cái, khóe môi lại không tự giác nhếch lên, xoay người đi về chỗ ngồi.
Chỉ một lát sau Thẩm Tiện đã bưng cháo và đồ ăn lên, trong lúc ăn cơm Thẩm Tiện nói với Lâm Thanh Hàn: "Thanh Hàn, ngày mai nếu vẫn không thoải mái thì xin nghỉ đi".

Lâm Thanh Hàn lắc lắc đầu, "Không cần, thật ra đã tốt hơn nhiều, chẳng qua không muốn thấy Lục Kiến Bạch".
"Ở bệnh viện nhiều người như vậy, anh ta không dám làm gì em, đừng quan tâm anh ta, ngày mai tôi đón em tan làm".

Thẩm Tiện nghĩ khoảng chừng một hai ngày nữa là Lục Kiến Bạch sẽ bị trừng trị, bên Phó Nho Nhã hẳn là cũng mau ra tay.
"Ừm, mai tôi chờ chị".
Sau khi ăn cơm xong, hai người thoáng nghỉ ngơi một lát liền lái xe đi công ty, đi vào văn phòng Thẩm Tiện, Thẩm Tiện đưa gối đầu và một tấm chăn nhỏ cho Lâm Thanh Hàn, "Nếu buồn ngủ thì nằm trên sô pha ngủ một lát".

Sô pha trong văn phòng Thẩm Tiện cũng đủ để một người nằm ngủ.
Có Thẩm Tiện ở kế bên, tin tức tố hương cam ngọt rất là nổng đậm, Lâm Thanh Hàn thoải mái, xác thật cũng có chút mở mắt không lên, dứt khoát đắp chăn lên người, ở trong văn phòng Thẩm Tiện ngủ một giấc.
Thẩm Tiện mỉm cười nhìn về phía Lâm Thanh Hàn đang nằm ngủ, thầm nghĩ lần này sửa chữa công ty vẫn nên tách ra một gian nhỏ để làm phòng nghỉ ngơi, cũng không phải vì tăng ca mà vì để ngừa lúc Thanh Hàn và nhóc con tới chơi không muốn về cũng có chỗ để ngủ lại.
Đến khi Lâm Thanh Hàn tỉnh lại thì đã gần bốn giờ chiều, Lâm Thanh Hàn vừa tỉnh ngủ nên đầu óc còn hơi mơ màng, nhìn thấy Thẩm Tiện mới nhớ đến bản thân đang ngủ trong văn phòng Thẩm Tiện, mở miệng nói: "Thẩm Tiện, chị từng để người khác ngủ ở đây lần nào chưa?".
Thẩm Tiện mỉm cười, đứng dậy đi đến máy lọc nước rót cho Lâm Thanh Hàn một ly nước ấm, đi đến sô pha ngồi xuống, "Đương nhiên không có, chỗ của tôi cũng không phải khách sạn, sao có thể để người khác ngủ ở đây? Em có khát không? Uống một ít nước không?".

Thẩm Tiện nói, đưa ly nước qua.
Lâm Thanh Hàn cầm lấy ly nước, mở miệng uống vài ngụm nước, trong lòng lại rất vui vẻ, giương mắt nhìn Thẩm Tiện một cái, một tay cầm lấy cánh tay Thẩm Tiện quơ quơ, sau đó nói: "Tự nhiên có hơi đói bụng, Thẩm Tiện, tôi muốn ăn bánh gato của cửa hàng dưới lầu".
Thẩm Tiện nhìn Lâm Thanh Hàn, dịu dàng trả lời: "Ừ, em muốn ăn vị gì? Tôi đi mua".
Lâm Thanh Hàn một tay cầm cái ly, một tay ôm lấy cánh tay Thẩm Tiện, dựa nhẹ đầu vào vai Thẩm Tiện, "Tôi cũng không biết, chị lựa đi".


Thẩm Tiện rũ mắt nhìn nhìn Lâm Thanh Hàn đang dựa vào người mình, cười trả lời: "Được rồi, để tôi đi xuống nhìn thử".

Nói thì nói như vậy, nhưng Lâm Thanh Hàn đang dựa vào vai cô cũng không có ý định ngồi lên, nhưng mà nói đến cái này, gần đây Thanh Hàn có vẻ rất thích dựa vào cô.
Thẩm Tiện buồn cười nhìn Lâm Thanh Hàn trong ngực mình, "Thanh Hàn, em không buông tôi ra thì tôi đi kiểu gì?".
Lâm Thanh Hàn lúc này mới từ trong ngực Thẩm Tiện ngồi thẳng lên, thấy Thẩm Tiện mỉm cười nhìn chằm chằm bản thân, Lâm Thanh Hàn có chút ngại ngùng sờ sờ tóc, khô cằn nói: "Vậy chị đi đi".
Thẩm Tiện nghẹn cười, nhìn Lâm Thanh Hàn vài lần, sau đó mới đứng dậy đi ra văn phòng.
Cửa hàng bánh kem Lâm Thanh Hàn nói nằm ở lầu một, bánh gato của bọn họ có rất nhiều vị, trong lúc nhất thời Thẩm Tiện có hơi lưỡng lự.
Nhân viên cửa hàng thấy Thẩm Tiện còn đang lưỡng lự, mở miệng giới thiệu: "Chào cô, mấy loại bánh kem này đều rất được khách hàng trong tiệm hoan nghênh, cô muốn mua cho bạn trai hay bạn gái?".
Thẩm Tiện theo bản năng trả lời: "Tôi không có bạn trai".
Nhân viên cửa hàng mỉm cười, tiếp tục giới thiệu: "Vậy là bạn gái rồi, con gái thông thường sẽ thích vị trà xanh hoặc là black forest, nhưng mà hai loại bánh kem và bánh chà bông này cũng bán rất chạy".
Thẩm Tiện gật gật đầu, "Được, vậy mấy loại này mỗi loại lấy cho tôi một phần đi".

Thẩm Tiện muốn mua nhiều vị một chút để Lâm Thanh Hàn chọn, dư lại vừa lúc cho nhân viên ăn chiều, dù sao hai cậu con trai ăn cũng tương đối nhiều, ăn mấy cái bánh kem không thành vấn đề.
Lâm Thanh Hàn ngồi trong văn phòng Thẩm Tiện buồn chán muốn chết, nhớ đến lần trước con gái ngồi trên ghế Thẩm Tiện chơi đồ chơi, Thẩm Tiện vì con gái còn nhỏ mà không nói cái gì, vậy nếu là cô ngồi ở đó, Thẩm Tiện có tức giận hay không?
Lâm Thanh Hàn còn nhớ thương chuyện của Dư Thanh Uyển, bản thân cô cũng muốn biết giới hạn của Thẩm Tiện đối với cô lớn đến đâu, thế nên quyết định ngồi trên ghế Thẩm Tiện chơi điện thoại.
Sau khi trả tiền, Thẩm Tiện hai tay xách bánh kem đi về, vừa vào văn phòng liền thấy Lâm Thanh Hàn đang ngồi trên ghế cô chơi gì đó.
Thẩm Tiện mỉm cười đi qua, thò lại gần nhìn xem Lâm Thanh Hàn đang làm gì, mỉm cười nói: "Giám đốc Lâm đang bận rộn gì đó? Tới đây, trà chiều cho em, giám đốc Lâm nhìn thử xem có hài lòng không".
Thẩm Tiện nói, sắp xếp mấy phần tài liệu trên bàn, để chúng gọn qua một bên, sau đó cầm sáu phần bánh gato đặt lên bàn, "Giám đốc Lâm nhìn xem muốn ăn cái nào".
Lâm Thanh Hàn bị xưng hô của Thẩm Tiện làm cho đỏ tai, đánh nhẹ lên cánh tay Thẩm Tiện, hơi ngại ngùng nói: "Đừng đùa".
Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Lâm Thanh Hàn nhớ tới bản thân đang ngồi trên ghế của Thẩm Tiện nên chuẩn bị đứng lên, Thẩm Tiện cười, đè lại bả vai Lâm Thanh Hàn, "Không cần đứng lên".
Ngay sau đó nói với người đứng bên ngoài: "Vào đi".

Trong tay Lý Tỉnh cầm một phần văn kiện cần Thẩm Tiện ký tên, sau đó đẩy cửa ra liền thấy vợ giám đốc đang ngồi trên ghế của giám đốc, trên bàn còn bày ra không ít bánh gato, Lý Tỉnh liền cảm thấy bản thân ở đây có vẻ hơi dư thừa, nhìn Thẩm Tiện một cái, nói: "Giám đốc, tôi cũng không vội, ngày mai tôi lại đến tìm giám đốc ký tên".

Nói xong nhanh chóng đóng cửa lại.
Diêm Cường thấy Lý Tỉnh quay lại nhanh như vậy, đầu còn đang hạ xuống, hỏi: "Sao cậu trở về nhanh vậy?".
"Vô nghĩa, tôi có thể không nhanh sao?".

Lý Tỉnh đè thấp giọng, tiếp tục nói: "Giám đốc ở trong đó dỗ vợ vui vẻ kìa, tôi có thể đi vào sao?".
Diêm Cường thấp giọng cười cười, nói: "Tôi hiểu rồi, thoạt nhìn tình cảm giữa giám đốc với vợ còn rất tốt".
"Đương nhiên rồi, giám đốc tốt như vậy, nhất định cũng rất tốt với vợ".

Lý Tỉnh lẩm bẩm nói.
Lâm Thanh Hàn thấy người đi rồi mới duỗi tay đẩy Thẩm Tiện một cái, "Đáng ghét".
Thẩm Tiện cười cười, cô cũng không tức giận, "Ừ, tôi nhận sai được không? Với lại, em ngồi ở đâu chẳng được".
Lâm Thanh Hàn cầm phần bánh gato vị trà xanh trên bàn, "Tôi muốn cái này, phần dâu tây để lại cho Điềm Điềm, còn phần Black Forest, không phải chị thích ăn sao? Để lại cho chị, còn lại cho nhân viên của chị đi".
"Được, đều nghe theo giám đốc Lâm".

Thẩm Tiện cầm ba phần bánh kem còn lại bỏ vào trong túi, đi ra văn phòng của nhân viên, đưa túi bánh cho Tống Mẫn để cô ấy phân phát.
Lý Tỉnh cười nói: "Giám đốc, có phải là vợ giám đốc mời chúng tôi không?".
Thẩm Tiện bất ngờ với cách xưng hô của Lý Tỉnh, cô với Thanh Hàn không phải loại quan hệ đó nha, nhưng mà để giải thích rõ ràng lại có hơi phức tạp, Thẩm Tiện đành gật đầu.
Lý Tỉnh nở một nụ cười tôi đã sớm biết..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi