XUYÊN VỀ BỘ LẠC NGUYÊN THỦY LÀM THỦ LĨNH


Chẳng mấy chốc, trước cửa hang động đã khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, thi thể của bầy Thụ Lang đã bị kéo vào bên trong, chuẩn bị trở thành thức ăn dự trữ trong mùa đông của bộ lạc Viêm.

Đôi khi, tự nhiên chính là tàn nhẫn như vậy, kẻ đi săn trước đó vẫn còn hung hãn giương nanh múa vuốt, hiện tại lại bị chính con mồi của mình hạ gục.

Hỏa cùng mấy tộc nhân bị thương nhẹ hiện đang đứng trước cửa sơn động, dùng lửa đốt ô hao đã phơi khô được ngắt xuống từ cuối thu năm ngoái, một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra dần xua tan mùi máu tươi trong không khí.

Sau khi thu thập thỏa đáng hết thảy, bọn họ mới lê tấm thân mệt mỏi cẩn thận quay vào bên trong sơn động.

Thời điểm Hỏa đi vào liền nhìn thấy em gái, em rể cùng với nhóm tộc nhân của bộ lạc Châm đang phân phát đồ ăn cho mọi người.


Hiện tại Hỏa mới có tâm tư nghi hoặc, tại sao trên người bọn họ lại ăn mặc thứ màu trắng xù xù kỳ lạ như thế, hơn nữa trên đầu còn được che chắn bởi một lớp lông, nếu nhìn kỹ thì thứ đồ vật trên đầu bọn họ hơi rủ xuống… nhìn giống hệt hai viên lông xù!Tiểu Nam Nam: Khụ, đúng là kiểu dáng của loại mũ len này thoạt nhìn có chút đáng yêu!Hỏa đi đến chỗ cha mẹ và em gái, ngồi xuống bên cạnh đống lửa, vừa ăn canh thịt vừa giao lưu với mọi người.

“Em gái, đây là thịt cá mọi người mang đến à? Mùa này sao có thể bắt được mẻ cá lớn tươi mới như vậy?”“Còn có, tại sao các người lại đến đây lúc này?”Bất quá, sau khi nghe em gái giải thích cẩn thận mọi chuyện, Hỏa liền lâm vào trầm mặc.

Hắn cũng là thủ lĩnh, vì sao tộc nhân của hắn ăn không đủ no mặc không đủ ấm, gặp phải bầy sói chỉ có thể ẩn nấp hoặc chạy trốn.

Vạn - em rể hắn cũng là thủ lĩnh, tộc nhân của Vạn không chỉ có thể ăn no mặc ấm mà thậm chí còn dư ăn dư mặc, vượt qua một ngọn núi đến giúp bộ lạc bọn họ chiến đấu.


Tiêu rồi… uy phong của anh vợ xem như mất hết, hắn không thể so sánh với đối phương…Không đúng! Nam - cháu gái hắn chính là Thánh Nữ, Nam là con gái của em gái hắn, chín bỏ làm mười vẫn là công lao của em gái nhà mình! Bại bởi em gái thì không tính là gì hết, không tính, ha ha ha…!Bất quá Hỏa vẫn rất cảm kích ơn cứu mạng của bộ lạc Châm, nếu không phải bọn họ đến kịp lúc thì có lẽ toàn thể bộ lạc Viêm đã sớm bị diệt sạch.

“Vạn, lần này ta thật sự đa tạ các người.

”“Không có gì, không có việc gì, ha ha…”Hiện tại Vạn đã bị bà vợ nhà mình khen đến mức phổng mũi, nào là quá nam tính, rồi lại vừa lực lưỡng vừa cường đại, còn đặc biệt đáng tin cậy.

Thật là, như thế nào có thể nói ra mấy lời đáng xấu hổ như vậy trước mặt những dã nhân khác!Vạn phải rất nỗ lực mới có thể giữ được sự bình tĩnh của người làm thủ lĩnh, đồng thời tay vẫn không ngừng chọc chọc ý bảo vợ mình bớt khen vài câu.

Hỏa thấy vậy, những nghi ngờ và mặc cảm trong lòng hắn cũng lập tức biến mất không dấu vết.

Được, quả nhiên vận khí của tên tiểu tử Vạn này quá tốt nên mới cưới được em gái hắn và sinh ra cháu gái Nam, còn em rể vẫn ngây ngốc như xưa….


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi