XUYÊN VIỆT CHI NGOAN NGOÃN TIỂU PHU LANG

Lục Duy ước lượng đồ vật, đem túi nhẹ nhất đưa cho phu lang, sau đó cùng Lý đại phu từ biệt mới nắm tay phu lang rời đi.

Lưu Hi nhẹ nhàng kéo tay phu quân, trong lòng có điểm bất an:" Phu quân, Hi nhi không đáng để ngươi tiêu phí như vậy, nhiều tiền như vậy có thể mua được rất nhiều thứ còn thiếu trong nhà "

Lục Duy nghe y nói bất đắc dĩ khẽ cười, tiểu phu lang của hắn thật tri kỉ, nhưng y là người của hắn, không sủng y chẳng lẽ để dành sủng người khác sao? Hơn nữa tính hắn đã như vậy, chỉ cần không thật sự quá nghèo, hắn sẽ không để bản thân cùng phu lang sống trong túng quẫn, đây là vấn đề trong đời sống sinh hoạt, không thể tiết kiệm, cũng xem như đã mua những gi còn thiếu rồi đi.

Trước kia hắn ở hiện đại không tính là giàu có, nhưng cũng không thể nói là nghèo, hắn giữ một nửa số tiền phòng trường hợp bất trắc, còn lại sử dụng tiêu dùng hằng ngày.

Lục Duy mỉm cười, nắm tay phu lang tiếp tục đi. Phía trước là nơi lớn nhất trong trấn, nếu so với nơi vừa đi qua thì thật khác xa một trời một vực, là nơi mọi con buôn từ khắp nơi đổ về, bởi vì bên trong cái gi cũng đều có đầy đủ

Lục Duy xác định mục đích, trước tiên liền đi dạo quanh tửu lâu. Nói đến tửu lâu Lục Duy liền cảm thán thời đại này quá chất phác, tửu lâu lớn nhất trấn nhưng thực chất phía sau lại là nơi giao dịch thị trường, do lão bản của tửu lâu quản lí, mở ra vì những người dân nghèo, thị trường nơi đây chỉ cần là do nông dân đem đến, giá cả thu mua cũng tốt, mà giá bán ra cũng hợp lí

Lục Duy suy nghĩ một chút, trong không gian có một ít dược liệu, nếu có thể đem đến đây bán, nếu được thu mua với giá tốt, hắn cùng phu lang cũng không lo ăn không đủ, nếu sau này có hài tử, cũng không cần lo về cái ăn cái mặc, có nhiều dược liệu hơn cũng có thể đem đến đây bán, như vậy có thể cho tiểu phu lang tiền tiêu vặt.

Lục Duy yên lặng xem xét, rất nhanh quyết định đi thám thính thị trường, bên trong tiếng người huyên náo, rất nhiều thôn dân gánh hàng vào bên trong chờ đến lượt được thu mua đồ

Lưu Hi nhìn quanh một chút, chẳng lẽ đây là thị trường giao dịch mà a phụ từng nói? Y nhìn phu quân, thấp giọng hỏi:" Phu quân, nơi này là thị trường giao dịch đúng không? "

Lục Duy mỉm cười:" Phải, nếu trong nhà thu hoạch không tồi, ngoại trừ giữ lại một chút trong nhà, chúng ta có thể đem đến đây bán lấy tiền, nơi này cũng quy định giá cả, trật tự cũng khá tốt, hôm nay chính là muốn mang ngươi đến đây nhìn một lần ".

Lưu Hi cười gật đầu, nguyên do là phu quân cố ý dẫn y đến đây học tập.

" Xem đủ rồi, chúng ta đi thôi, Hi Nhi còn nhớ rõ muốn mua cái gi không?". Lục Duy khẽ cười, nắm tay tiểu phu lang đi ra chỗ giao dịch

Lưu Hi nghiêng đầu suy nghĩ một chút liền nhẹ nhàng cười:" Phu quân, chúng ta trước tiên mua hạt giống, một lát mua thêm vài con gà con, còn có gạo và một ít vải vóc "

Lục Duy gật đầu, ngước mắt nhìn xác định phương hướng và nơi cần đến, nhìn phía trước có một loạt cửa hàng, liền nắm tay phu lang nhấc chân chen qua, trước tiên mua hạt giống, bằng không một hồi muốn mua cũng không được.

Hạt giống trong tiệm đa dạng, bày biện các loại hạt giống như dưa và trái cây, Lục Duy nhìn chầm chầm từng loại, cũng không biết nên mua loại nào, cho nên trực tiếp cho phu lang chọn, hắn đem đồ vật trên tay tiểu phu lang ôm lấy nhìn y cười nói:" Hi nhi, ngươi chọn đi, thích loại nào chọn loại đó "

Lưu Hi có điểm giật mình, sau đó lại vui vẻ gật đầu, nhanh tay lấy ra một chiếc túi nhỏ, đem một loạt hạt giống như rau xà lách, mướp, dưa, đậu, cà chua, ớt, thậm chí gừng cùng cây tỏi non cũng bị y lấy nốt, cơ hồ muốn đem cả tiệm quét sạch.

Tiểu nhị đi phía sau lấy hạt giống nhìn một màn này cũng có chút giật mình, người này là ca nhi thế nhưng có thể tự làm chủ những việc này, phu quân của y nhìn thấy nhưng cũng không lên tiếng, thật không giống những cặp phu phu bình thường

Một lúc sau Lưu Hi chọn xong, nhìn trong túi của mình thì có chút ngượng ngùng, giương mắt nhìn phu quân, phát hiện hắn chỉ cười nhìn y, thấy vậy y cũng an tâm đôi chút, phu quân từng nói đây là nhà của bọn họ, cả hai đều có thể cùng nhau làm chủ

Sau khi trả tiền, Lục Duy cầm hạt giống cùng tiểu phu lang bước vào một cửa tiệm vải dệt, vẫn để phu lang chọn, còn hắn chỉ lo bổn phận trả tiền.

Lưu Hi chọn ba loại vải, đều là những màu hán tử thường hay mặc, cái này có thể làm ba bộ quần áo, Lục Duy thấy y chưa chọn vải cho chính mình liền bất đắc dĩ chọn hai loại cho y, tiểu phu lang nhà mình đương nhiên Lục Duy muốn đem y ăn mặc thật đẹp

Thời gian đi dạo của phu phu Lục Duy cũng không còn nhiều, hắn lôi kéo tiểu phu lang đến trước một quán nhỏ, để cả hai tùy ý giải quyết cái bụng đói, đồ càng mua càng nhiều lại không có mua được đồ vật đã nói.Phía sau hai người mang theo quá nhiều đồ, chỉ có thể một lần mua đúng đồ cần dùng, ở chỗ bán gà mua sáu con gà con, lại đi chợ mua một ít thịt heo

Lưu Hi bảo có thể làm thịt muối, bảo quản được lâu, thế nên Lục Duy liền mua nhiều một chút, lại mua thêm vài căn xương heo, có thể dùng để nấu canh. Lục Duy tuy rằng không phải đầu bếp trứ danh gi, nhưng độc thân lâu rồi, cũng sẽ luyện thành tuyệt kĩ nấu nướng, ở thời điểm này có thể vận dụng tài năng nấu vài món ngon bồi bổ phu lang. Mà Xương nơi này đặc biệt rẻ, vài đồng tiền liền có vài căn

Lục Duy cúi đầu nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay, hắn ôm vải, xách thêm thịt heo cùng gà con, tiểu phu lang thì mang chỉ cùng hạt giống, còn có dược, mà bọn họ còn phải mua gạo, hắn có chút do dự, nếu ôm không hết chi bằng hôm nào lại mua?

Chỉ là không nghĩ tới có người lại luyến tiếc

Lưu Hi đi dạo một ngày, liền vui vẻ không ngớt, huống chi phu quân thật lòng thương yêu y, cho nên khi thấy phu quân vẻ mặt không vui do dự, y có chút khó hiểu:" Phu quân, làm sao vậy?"

Lục Duy nhìn đồ vật trên tay, bất đắc dĩ than thở:" Chúng ta đều mang nhiều đồ như vậy, chỉ sợ gạo cùng gia vị có lẽ không xách hết được, để hôm nào mua được không?"

Lưu Hi cười khẽ, phu quân của y thật ra cũng có mặt ngốc nghếch nha. Y nhanh chóng lấy vải vóc trên tay phu quân, gương mặt có chút nghịch ngợm:" Phu quân, chúng ta còn có thể mua mà, chịu khó ôm một chút liền có thể thuê xe ngồi lên "

Lục Duy khẽ cười gật đầu, dù sao hắn cũng không muốn phải đi thêm chuyến nữa, đồ muốn mua cũng đã mua xong rồi, vừa rồi hắn lo lắng cho thân thể phu lang nên mới vậy, bất quá xem nhân nhi nhà hắn rất vui vẻ, như vậy cứ nghe theo y.

Hai người tới cửa hàng mua gạo, còn có gia vị, Lục Duy mang gạo, cùng gà con và thịt heo, tiểu phu lang ôm vải, xách mấy cái túi, hai người thắng lợi trở về

Khi bọn họ đi đến chỗ thuê xe,Lý đại thúc xa xa nhìn thấy họ liền vẫy tay:" Tiểu tướng công, lên xe mau, còn có thể về kịp nấu cơm "

" Đa tạ Lý đại thúc ". Lục Duy đi đến phía trước, đem hai người cùng một mớ đồ vật mang hết lên xe, nhanh chóng thanh toán tiền, theo thường lệ ôm tiểu phu lang ngồi xuống.

Lưu Hi trải qua một ngày, đối với phu quân hiểu thêm một phần: Phu quân rất giỏi, có thể mang dược bán lấy tiền, biết thị trường ở nơi nào, sẽ cho y tự do chọn đồ, cho y chọn mua đồ y thích, cũng sợ làm y mệt, sẽ không xem trọng đồ vật hơn y

Lưu Hi yên tâm mà rút vào lòng phu quân, y hẳn phải là ca nhi hạnh phúc nhất trên thế gian này, có một phu quân thương y như vậy.

Thời điểm hai người trở về Lục gia thôn, đúng ngay giờ ăn cơm chiều, rất nhiều người tụ tập ven đường vừa ăn cơm vừa bàn chuyện phiếm, bận rộn hết một ngày, giây phút này là thời gian họ được thư giãn nhất

Một vài người thấy Lục Duy lại gần, liền sôi nổi nhiệt tình chào hỏi, cũng đều là người một thôn, trồng trọt cũng cùng nhau trồng, người người thường xuyên chạm mặt, người thanh niên Lục Duy này cho bọn họ ấn tượng không tồi

" Tiểu tướng công Lục Duy, hôm nay ngươi đi lên trấn sao?". Hỏi chuyện là một ca nhi trung niên, y vẫn còn đang đúc cho hài tử trong ngực ăn cơm

Lục Duy nghe hỏi cũng cười trả lời:" Ân, trong nhà thiếu vài thứ liền cùng phu lang ra ngoài mua một ít "

Lưu Hi vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn, có chút khẩn trương mà đứng nghe, bỗng dưng thấy có người gọi y, y liền ngẩng đầu nhìn sang, là ca nhi buổi sáng vừa gặp qua- Vương Tuấn

Vương Tuấn bưng một chén cơm, cười kêu y:" Hi ca nhi, có rảnh thì tới nhà ta chơi "

Lưu Hi cũng cười, theo bản năng mà nhìn phu quân:" Phu quân, ta có thể qua nhà Tuấn ca nhi chơi không?"

Lục Duy cười đáp:" Được, đêm nay ăn cơm xong, phu quân dẫn ngươi đi. Tuấn ca nhi, Lục Duyên có nhà không?"

Vương Tuấn gật đầu cười:" Hắn ở nhà đấy, lúc ngươi thành thân chúng ta mắc về nhà mẹ đẻ nên không tham dự được, hắn hôm nay vừa trở về, đang xử lí con mồi ở trước núi"

Xung quanh Lục gia thôn có hai quả núi, một quả dựng phía trước gọi là " Trước Sơn ". một quả tương đối xa hơn gọi là " Sau Sơn ", nhà Lục Duy lại gần với quả " Sau Sơn " kia. Nhưng ở trước núi thì động vật nhiều hơn, cũng gần chút, thôn dân đều thích đi Trước Sơn, Sau Sơn có hơi xa chút, đường không dễ đi, bất quá cũng có người đi, Lục Duy trước kia cũng là ở sau núi đốn củi, ngoài ý muốn phát hiện một ít thảo dược

Lục Duy gật đầu:" Ta đêm nay đem phu lang qua chơi một chút "

Lưu Hi nghe hắn nói thì vui mừng cùng Vương Tuấn tạm biệt, theo sau phu quân về nhà. Mà sau khi phu phu Lục Duy đi rồi, một ít ca nhi sôi nổi hâm mộ, xem Hi ca nhi liền biết phu quân đối xử với y rất tốt, đã thế còn dẫn y lên trấn, thậm chí còn đáp ứng y đi sang nhà Vương Tuấn chơi

Tuy rằng quy của đối với ca nhi thật sự khắc nghiệt, nhưng nếu hầu hạ tốt, bọn họ cũng có một ít khoảng riêng tư, cùng nhau bàn chuyện thiên hạ, bình thường chỉ cần làm tốt quy củ, hán tử cũng sẽ không nói gi

Ngoại trừ ba ngày lúc vừa được gả tới, còn có thời điểm nhận lễ, nếu là ca nhi sẽ đều phải trải qua việc này. Mặt khác còn phải xem phu quân, nếu may mắn gả tới nhà phu quân tốt, như phu quân của Vương Tuấn, phu quân y thương y, chỉ làm qua loa cho xong quy củ, cũng không tùy ý đánh chửi, còn nếu phu quân tính tình không tốt sẽ giống như Ương cả nhi vậy, chỉ có một việc nhỏ cũng bị đánh chửi

Thế nhưng đại đa số hán tử giống nhau, họ đều có thói gia trưởng, cho rằng ca nhi là vậy sở hữu của họ, hầu như đều muốn ca nhi nghe lời

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi