XUYÊN VIỆT CHI NGOAN NGOÃN TIỂU PHU LANG

Thời điểm Lưu Hi bưng thao gỗ đi vào nhà, Lục Duy cũng vừa lúc thức dậy, đứng ở cửa phòng duỗi người, thấy y trở về mỉm cười vẫy tay:"Hi nhi, lại đây "

Lưu Hi đem quần áo bỏ xuống, bước nhanh đến, thời điểm ở trước mặt phu quân liền lập tức quỳ gối, ngẩng đầu nhìn hắn:" Phu quân, ngươi dậy rồi, do Hi nhi mới vừa đi giặt quần áo, không hầu hạ phu quân rời giường, xin phu quân trách phạt ". Lưu Hi hơi hơi cúi đầu nói, y là phu lang của người này, có trách nhiệm hầu hạ hắn rời giường, thế nhưng y lại làm không tốt

Lục Duy nghe được nguyên nhân thì bật cười, đem người dưới đất bế lên, lưu manh trêu đùa:" Nếu vậy thì cái mông của ngươi đâu? Còn có cả chân của ngươi nữa? "

Lưu Hi đột nhiên bị bế lên, hơi hoảng hốt choàng tay ôm cổ phu quân, nghe y hỏi chuyện tuy có hơi sợi hãi nhưng vẫn nghiêm túc đáp lại:"Hi nhi không có hầu hạ phu quân rời giường, phạm phải quy củ, trách phạt là chuyện nên làm "

Lục Duy nhìn người trước mặt thần sắc sợ hãi, cũng không đành lòng tiếp tục trêu đùa y, đem y ôm vào trong lòng, ngồi xuống mở miệng

" Lần này không phạt, về sau Hi nhi có thể đem việc của mình làm trước, nếu ta có muốn ngươi hầu hạ liền nói với ngươi, đến lúc đó làm không tốt, cái mông của Hi nhi liền phải ngoan ngoãn chịu phạt, biết chưa?"

Lưu Hi ngoan ngoan ngoãn gật đầu, sau đó ngẩng đầu lén nhìn phu quân, nhẹ giọng nói:" Phu quân, Hi nhi hầu hạ ngươi ăn bữa sáng "

Lục Duy cười khẽ, ôm tiểu phu lang nhà mình đến không nỡ buông tay, vừa mềm vừa thơm, đây là đại bảo bối của một mình hắn

" Không vội, một hồi chúng ta lên trấn rồi ăn luôn. Ngươi vừa rồi đi ra ngoài? Còn kết bằng hữu? ". Lục Duy sủng nịch nhéo khuông mặt nhỏ bắt đầu hỏi chuyện

Lục Hi e lệ gật đầu, đem chuyện hôm nay kể hết cho phu quân nghe, thời điểm nhắc đến Lục Duyên, Lục Duy cũng nhớ đến người này chính là bạn tốt của nguyên chủ

Lục gia thôn toàn bộ thôn trang đều mang họ Lục, các hộ các nhà ít nhiều đều có quan hệ họ hàng, trưởng bối của Lục Duy cùng Lục Duyên có chút huyết thống, thế nên bọn họ còn có thể xem như anh em họ, chỉ là cách vài thế hệ, nhưng bởi vì tính của Lục Duyên cùng Lục Duy hợp nhau, ngày thường cũng qua lại với nhau nhiều chút, bằng không với tính cách nguyên chủ, không có việc gi tuyệt đối không bước ra cửa

Lục Duy tâm tư rối rắm, tiểu phu lang vừa gả vào đối với người ở đây cũng không thân, có thêm mấy ca nhi làm bằng hữu cũng tốt, phu lang của Lục Duyên, trong kí ức nguyên chủ là một người không tệ, có thể kết giao, nếu tiểu phu lang muốn cũng có thể mang y qua nhà Vương Tuấn chơi

" Nếu ngươi thích, chờ đêm nay trở về, ta mang ngươi qua nhà Tuấn ca nhi, dù sao cũng một thời gian rồi ta chưa có gặp qua Lục Duyên ". Lục Duy khẽ cười nói

Lưu Hi vui mừng liền gật đầu, y cũng muốn đi ra ngoài, nhưng nếu phu quân không có phép, ca nhi không thể tự tiện đi lại, nếu không sẽ bị xem là phóng đãng

Lục Duy mỉm cười, liền nhớ đến hôm nay phu lang vẫn mang thương tích đi làm việc, đem người từ trong lòng ngực kéo ra, đưa tay vỗ vỗ mông y:" Cởi quần ra, ghé vào trên đùi ta, để phu quân xem vết thương của ngươi "

Lưu Hi nghe lời cởi bỏ đai lưng, đem quần cởi ra, nằm sấp trên đùi Lục Duy, lộ ra cái mông trắng phấn nộn

Cái mông cùng phần đùi sưng đỏ cũng không còn gi đáng lo nữa, riêng cái miệng nhỏ kia vẫn có chút hồng, Lục Duy liền cẩn thận xem xét, xác nhận không có vấn đề mới yên tâm

Lưu Hi nằm trên đùi phu quân, tay của hắn làm y thật an tâm, y nhớ lại những gi bà mối cha đã dạy, liền không nhịn được mở miệng:"Phu quân, bà mối cha từng nói, phía sau phu quân có thể nhét viên tắc vào, như vậy phu quân liền có thể tùy ý muốn Hi nhi bất cứ lúc nào cũng được "

Lục Duy nghe y có ý tốt liền lắc đầu, phía sau hậu đình là nơi nhạy cảm, ca nhi nhét viên tắc vào đều sẽ khó chịu, hắn có nghe vài người nói qua, hắn không muốn phu lang của mình cũng phải chịu cái loại cảm giác này

" Không cần đâu, Hi nhi nhớ kỹ, mỗi buổi tối đều phải dùng hương cao khuyết trương phía sau, phu quân sẽ kiểm tra ". Nói rồi phu quân đem người lật lại, đem y sửa sang quần áo lại cho thật tốt.

Lưu Hi nghe phu quân nói không cần viên tắc cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, nghe hắn hỏi chuyện liền vội vàng gật đầu:" Hi nhi đã biết. Phu quân chắc hẳn đói bụng lắm rồi, Hi nhi đi đem cơm sáng dọn ra "

Lục Duy mỉm cười gật đầu, nhìn tiểu phu lang chạy đi, bản thân cũng theo y ra ngoài, vừa vặn thấy thao đựng quần áo đặt trên đất, thuận tiện mang lại đây, đem quần áo mắc lên sào trúc phơi. Lưu Hi đem bánh bao cùng rau dọn ra, lại thấy phu quân đã hỗ trợ đem quần áo phơi tốt, trong lòng liền ấm áp, không có phu quân nhà ai sẽ bằng lòng làm việc này, chỉ có phu quân của y là tốt nhất

" Phu quân, Hi nhi làm bánh bao, còn có cháo trắng, rau ngâm, ngươi ăn thử xem ". Lưu Hi trước tiên múc một chén cháo đưa cho Lục Duy, trên mặt mang theo tia chờ mong

Lục Duy khẽ cười tiếp nhận cháo trên tay phu lang, lại nhìn một bàn thức ăn sáng, xem ra phu lang rất nghiêm túc làm, vừa có thể lắp đầy bụng tiện thể cũng không quá nhạt nhẽo

" Ăn rất ngon, cám ơn Hi nhi ". Lục Duy uống một ngụm cháo lại nói:" Hi nhi có thể làm bánh bột ngô không? Chúng ta có thể đem bắp mài thành bột, ngày thường có thể làm bánh bột ngô để ăn "

Lưu Hi nghe thấy ý kiến hay liền gật mạnh đầu cam đoan:" Có thể, phu quân, Hi nhi sẽ làm thật nhiều bánh bột ngô "

Lục Duy trong lòng vui sướng, tuy rằng không biết triều đại hắn xuyên qua tên gi, thậm chí còn có chút bất mãn với chế độ cưới hỏi hà khắc, nhưng có lẽ tất cả đều có nguyên nhân cả, là bước ngoặc để hắn gặp gỡ người này

Phu phu Lục Duy dùng xong bữa sáng đạm bạc, Lưu Hi cầm chén bát đi rửa sạch sẽ, đi vào phòng bếp phát hiện phu quân thế mà vẫn đang chờ y, trên tay còn xách theo một cái bao

" Phu quân, Hi nhi có thể, để cho ta mang đi ". Lưu Hi sửa sang lại quần áo một chút, đi đến bên cạnh phu quân, nhanh tay giành xách cái bao, thực nhẹ, không biết bên trong là cái gi

" Được, chúng ta cũng mau đi thôi, ngươi có nhớ kỹ muốn mua cái gi chưa?". Lục Duy quay đầu nhìn phu lang, khóe miệng sủng nịch luôn nhìn y cười

Lưu Hi nghe hắn hỏi liền gật đầu:" Phu quân phải dùng một ít hạt giống, còn có gạo, một ít gia vị.."

Lục Duy dắt tay y, bàn tay hắn to ôm gọn bàn tay nhỏ của y, khóa cửa lại, nhẹ nhàng nhắc nhở thêm một câu:" Còn phải mua cho ngươi thêm mấy bộ quần áo "

Lưu Hi kinh ngạc, chớp mắt nhìn phu quân bên cạnh mình, phu quân đối tốt với y như vậy không sợ y vì được phu quân chiều mà sinh hư sao?

" Phu quân, không cần mua quần áo đâu, Hi nhi biết làm, phu quân chỉ cần mua mấy khúc vải, Hi nhi có thể làm ra quần áo ". Lưu Hi liền mở miệng

Lục Duy không nghĩ đến phu lang nhà mình thế mà còn biết làm quần áo, hắn kinh ngạc nhìn y một cái, ngay sau đó nụ cười liền hiện trên môi:" Tốt, vậy mua mấy khúc vải, ta thật mong chờ quần áo mà tiểu phu lang làm ra "

Lưu Hi được công nhận tài năng trong lòng liền đắc ý hẳn lên, bước chân cũng nhẹ nhàng không ít, phu quân nói muốn chờ xem quần áo y làm. Phu quân đẹp như vậy, nhất định phải làm nhiều hơn mấy bộ.

Không phải y khoe khoang gi đâu, nhưng phu quân y là người đẹp nhất trong số những hán tử mà y từng gặp qua, mày kiếm mắt sáng, một đầu tóc đen đơn giản cột lên, khóe miệng luôn luôn cười, hơn nữa lớn lên cũng cao lớn, cái thứ bên dưới cũng thô to, làm y mỗi đêm đều thật vất vả, may mắn phu quân cũng rất thương tiếc y.

Nghĩ đến buổi tối, Lưu Hi cúi đầu mặt đỏ bừng, không có phu lang nào trắng trợn như hắn, ý dâm hiện rõ trên mặt, nhìn vô cùng lơ đãng, ban ngày mà cũng có thể suy nghĩ đến chuyện kia

Lục Duy không biết phu lang của mình lại suy nghĩ nhiều như thế, nếu biết phỏng chừng còn cười lớn hơn, tiểu phu lang cũng quá thành thật đi, ban ngày lại nghĩ đến chuyện kia, làm hắn hận đến độ không thể ngày ngày cùng tiểu phu lang triền miên

___________________________________________

Em Hi cũng bắt đầu biết suy nghĩ bậy bạ rồi, có lão công khoai to không khoái mới lạ =")))

Đọc chương kia tôi mắc cười nhất là Lý Lan ca nhi, anh này như đại diện cho hội chị em bạn dì thời hiện đại ấy

__________________________________________________________________

Nay tôi làm một lúc 3 chương luôn "v") các bác xem tôi có giỏi không?

Mấy ngày kia lười quá nên làm bù cho các bác đọc thỏa thích luôn

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi