XUYÊN VIỆT CHI TOÀN NĂNG PHU LANG


Lâm Võ tức giận nắm chặt tay, lại là loại này lời nói này.

Trước kia, hắn thường xuyên nghe ông nội nói với cha rằng, thân huynh đệ đánh gãy xương cốt còn hợp với gân.

Lâm Hào là cháu trai ruột của cha, cháu trai lớn lên thành tài sẽ báo đáp nhị thúc, tương lai Lâm Võ hắn cũng sẽ không thể rời khỏi sự giúp đỡ của Lâm Hào, nhưng cha hắn là do bị tên súc sinh Lâm Hào này hại mà trọng thương mất sớm, vậy mà hiện tại ông ta còn có thể nói ra được loại lời nói này.

Tóm lại, trong cảm nhận của ông nội, đại bá cùng đại đường huynh mới là quan trọng nhất, Lâm Võ hắn nhất định phải ôm tâm thái mang ơn đội nghĩa đi giúp đỡ đường huynh, một nhà bọn họ có phải chỉ xứng đáng làm trâu làm ngựa cho Lâm Hào hay không?Lâm Văn cũng bị chọc cho tức cười, rũ mắt che khuất tia sắc lạnh trong mắt, y ghét nhất lão gia tử ở điểm này, so Hoàng thị tr@n trụi tới cướp đoạt thì còn ghét hơn.

Y ngẩng đầu mỉm cười nhìn lão gia tử, lão gia tử vừa rồi vẫn còn làm dáng vẻ “Ta đang suy nghĩ cho hai đứa trẻ các ngươi” đường hoàng lắm, nhưng không hiểu vì sao lại không dám nhìn thẳng vào trong mắt y.


Cũng chỉ là một song nhi mười lăm tuổi mà thôi, ông ăn muối còn nhiều hơn Lâm Văn ăn cơm, sao phải sợ ánh mắt của một đứa trẻ chứ?“Ông nội.

”Thanh âm dịu dàng của Lâm Văn vang lên.

“Ngài luôn là người rất công bằng, cho nên thời điểm cha mẹ còn sống ông nội luôn muốn cha chiếu cố gia đình đường bá cùng đường ca, ông nội nói, sau này đường ca lớn lên sẽ báo đáp cho cha con, hiện giờ ông nội lại nói với con cùng A Võ, đem bạc đưa cho đường ca dùng, sau này đường ca sẽ để A Võ cùng hưởng phúc.

Nhưng cha của con đến chết vẫn còn chưa được hưởng sự báo đáp của đường ca.

Thời điểm con cùng A Võ sắp không còn gì để ăn, đại bá mẫu vẫn còn có thịt để ăn, ông nội, nếu không phải có số bạc ngoài ý muốn này, có thể chúng còn đã không thể chờ được sự báo đáp chăm sóc của đường ca mà đã chết đói trước rồi, dù không đói chết, A Võ vì để nuôi gia đình rất có thể sẽ không màng nguy hiểm mà đi tham gia săn thú, chỉ cần không cẩn thận một chút có thể sẽ một đi không trở về, không có cách nào nhìn thấy sự thành công của đường ca trong tương lai, càng không thể hưởng phúc do đường ca mang lại, ông nội nói cho chúng con biết đi, chúng con thật có thể mong chờ ngày này sao?”Lâm lão gia tử nghe vậy thì lòng ngực nghẹn lại, chân không khống chế được mà lùi về phía sau một bước, buổi nói chuyện này cứ như đang xé rách lớp da trên mặt ông ta, máu chảy đầm đìa, khiến cho ông ta sau này không thể gặp người khác được nữa.

Thôn dân vây xem cũng bị lời nói này làm cho sững sờ, trước kia còn cảm thấy những lời Lâm lão gia tử nói rất có đạo lý, huynh đệ không nên giúp đỡ nhẫn nhau sao, người dư giả giúp đỡ kẻ khốn cùng, như vậy thì mới cùng nhau sống tiếp được, nếu không chỉ sợ sớm muộn gì hai huynh đệ sẽ có mâu thuẫn.

Nhưng thời điểm Lâm lão nhị mất, cuộc sống của hai đứa trẻ thật sự rất thê thảm, hàng xóm xung quanh còn giúp đỡ một chút, nhưng một nhà Lâm lão đại lại không thấy một bóng người, hiện tại đã như thế, còn có thể mong cầu xa vời rằng sau này khi đại phòng phát đạt sẽ giúp đỡ nhị phòng sao?Nếu không phải có chút bạc ngoài ý muốn này, chuyện sau đó có lẽ sẽ giống như những gì Lâm Văn nói, để nuôi gia đình mà Lâm Võ sẽ vào núi săn thú, vậy thì mọi chuyện sẽ như thế nào nữa chứ?Ngoại trừ lần Lâm Nguyên Hổ bị thương, Lâm Hào đã lớn như vậy nhưng chưa từng vào núi lần nào, cho nên, Lâm gia nhị phòng xứng đáng bị đại phòng dẫm đạp sao?Lão gia tử luôn cho rằng mình là người rất có thể diện trong thôn, nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của thôn dân, ông ta chịu không nổi mà che ngực, ý của ông ta không phải như vậy, sao ông ta có thể không quan tâ m đến một nhà lão nhị chứ.

“Phi! Tao nói cho hai thằng ranh con chúng mày biết, nhà chúng mày thiếu một nhà lão đại rất nhiều, để chúng mày giúp đỡ một nhà lão đại thì có gì sai?”Lão thái thái cảm thấy không có gì không đúng cả, hai tên tiểu súc sinh này vậy mà dám làm xấu mặt trưởng bối.

“Hai đứa bất hiếu chúng mày, vậy mà dám chống đối lại trưởng bối!”“Lâm Văn, ngươi xem, ngươi khiến cho ông nội tức giận đến sắp phát bệnh, còn không mau xin lỗi ông nội đi!”Lâm Mai phẫn nộ lên án.

Lâm Văn ngẩng đầu nhìn, lão gia tử bây giờ, mặt mũi trắng bệch, dáng vẻ bị chọc tức đến choáng váng, y không thèm nhìn lão thái thái càn quấy, chỉ nhìn lão gia tử, hỏi.


“Ông nội cũng cảm thấy cha của con thiếu một nhà đại bá sao? Ông nội cảm thấy cuộc sống bên ngoài tốt hơn trong thôn sao, chỉ cần ra ngoài là có thể có được cuộc sống tốt sao? Nếu ông nội đã nghĩ vậy, vì sao không đưa đường huynh ra ngoài hưởng phúc đi? Con cùng A Võ chắc chắn sẽ nghĩ đường ca thiếu chúng con.

”“Phốc—— phốc——……”Trong đám người không ngừng truyền ra tiếng cười nhạo, châu đầu ghé tai xì xầm không ngừng, có người lớn tiếng nói:“Lâm đại gia, ông cùng lão thái thái còn có Lâm Nguyên Quý sẽ không thật sự nghĩ như vậy đấy chứ, người trong thôn chúng ta bán con không ít, nhưng có bao nhiêu người có thể sống trở về, nếu thật sự sống tốt, chúng ta cũng sẽ rời khỏi nơi này mà đi.

”“Nguyên Hổ huynh đệ lấy mệnh đua tiền đồ, còn cái tên Lâm Nguyên Quý hèn nhát kia, ha ha…”Rõ ràng là bản thân bất công, vậy mà nói một nhà mình thiếu đại phòng, Lâm Văn cảm thấy bi ai cho logic của lão gia tử.

Lâm Văn không có kiên nhẫn ứng phó với đại phòng hết lần này đến lần khác, cho nên dứt khoát xé rách mặt luôn đi.

Thanh danh?Thanh danh là thứ gì, y cùng A Võ không sống nhờ thành danh, y kéo kéo ống tay áo của Lâm Võ, nói:“A Võ, chúng ta về thôi, ta lắm đói đến đi không nổi rồi.

”“Được, chúng ta về nhà.


”Lâm Võ không quan tâm vì sao ca ca lại nói dối chúng ta vẫn chưa ăn cơm, kiên định mà đứng bên cạnh ca ca của mình, trước khi đi còn nói quay lại đầu lại nói với lão gia tử.

“Ông nội, con cùng ca ca đều không long cầu xa vời rằng đường ca cùng đại bá sau này sẽ chiếu cố chúng con, chúng con chỉ muốn sống thật tốt thôi.

”Cho nên đừng nhắc lại chuyện bọn họ phải giúp đường ca, phúc của đường ca, bọn họ không gánh nổi, lỡ dính vào có khi ngay cả mạng cũng chẳng còn.

Hai huynh đệ dắt nhau rời khỏi đó, so với tòa nhà này, so với số lễ vật trên ván trúc, thân ảnh của hai huynh đệ họ có vẻ đặc biệt cô đơn thê lương.

☆.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi