XUYÊN VIỆT THÚ NHÂN CHI TƯỚNG

Sáng sớm hôm sau, Bách Nhĩ thức dậy, luyện công xong, mới vừa đem con cá đông lạnh cuối cùng và hai củ khổ tử ma bỏ vào trong nồi, Duẫn đã tới đây. Nghe thấy tiếng động, y nhấc tấm rèm da thú lên, phát hiện bên ngoài không chỉ có Duẫn, mà còn có một con sói xám thiếu mất một chi, da lông cũng khiếm khuyết, chỉ còn lại những vết sẹo, đồng dạng gầy trơ xương.

“Tuy Nặc bị cụt mất một chân, nhưng gã chạy rất nhanh. Ta không nhìn thấy, có gã sẽ an toàn hơn nhiều.” Duẫn nói, trong lòng có chút thấp thỏm, sợ Bách Nhĩ không đồng ý, sau đó hắn nhanh chóng bồi thêm một câu “Hai chúng ta chỉ cần ngươi đáp ứng chia một nửa số thịt, sẽ không đòi thêm đâu.”

Bách Nhĩ không trả lời ngay, ánh mắt sắc bén đảo qua con sói xám im lặng nhìn mình, cũng không toát ra vẻ hèn mọn cầu xin, sau đó y nghiêng người “Vào đi.”

Vì chống chọi với giá rét, toàn bộ thú nhân vào mùa tuyết rơi vẫn duy trì hình thú, Duẫn cùng Nặc tuy đói đến mức cả xương sườn cũng lộ ra, nhưng hình thể vẫn thế, vừa tiến vào cái lều nhỏ hẹp của Bách Nhĩ, liền xoay người cũng khó khăn. Hai con thú đều co quắp lại, nằm sấp tại chỗ không dám cử động.

Thức ăn sáng còn chưa nấu xong, Bách Nhĩ thấy mũi mộc mâu của mình đã hơi cùn, vì thế y cầm dao đá gọt lại lần nữa.

“Ngươi dùng cái này săn niết thố?” Chú ý tới mũi mâu còn lưu lại vết máu đỏ sậm, Nặc vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, trong đôi mắt u ám xoẹt qua một tia sáng.

“Ừ.” Bách Nhĩ cũng không ngẩng đầu lên, dao đá mài thế nào cũng không đủ sắc, khiến người đã quen dùng bảo đao lợi khí như y thật sự thấy không thuận tiện. Vì gọt mộc mâu này, tay y đã ma sát đến phồng rộp cả lên.

“Chỗ ta có gai nhím đó.” Nặc nhìn y gọt vất vả thế, không khỏi nghĩ tới trong nhà mình có cất chứa vài vật trang trí như sừng thú, răng thú, gai thú, trong mắt gã mộc côn không sử dụng được, mà mấy thứ kia lại rắn chắc, sắc bén hơn một chút, vì thế gã nói ra.

“Hả?” Bách Nhĩ quay đầu nhìn về phía gã, nhất thời không kịp hiểu ý tứ của câu nói đó. Nặc cũng không giải thích, gã đứng lên, ra khỏi lều, chỉ chốc lát lại quay trở vào, miệng ngậm cái gai đen thùi dài bốn năm thước, gã nghiêng đầu chui vào, sau đó ném tới chân Bách Nhĩ. Bách Nhĩ nhặt lên, chỉ cảm thấy thứ đó lạnh như băng, bóng loáng trong tay, một đầu tròn thô, lớn cỡ cánh tay trẻ con, một đầu sắc nhọn, hiện lên hàn quang u ám, gần giống đoản mâu, mắt y không khỏi sáng ngời, cổ tay vừa xoay, đâm đầu nhọn vào khối đá dùng để mài dao, liền nghe răng rắc một tiếng, tảng đá kia vậy mà phân thành mấy khối, khiến cho y có chút kinh hãi, tiếp lại vui mừng. Y vẫn luôn thấy khổ vì không có vũ khí tiện tay, thế này thì tốt rồi.

“Còn có thứ như vậy nữa không?” Khóe miệng y hiện lên tiếu ý, ánh mắt nhìn về phía Nặc ôn hòa đi rất nhiều. Y thiện dùng song mâu, chẳng sợ không có nội công, song mâu trong tay cũng có thể tạo ra lực sát thương rất lớn. Nặc gật đầu, sau đó lại lắc đầu “Không dài như vậy, còn có hai cái chỉ dài bằng nửa cái này thôi.”

Bách Nhĩ liền không nói gì thêm, thấy nước canh trắng ngà đậm sệt trong nồi lăn tăn, tỏa mùi nồng đậm, xem chừng nấu cũng chín rồi, nhưng y vẫn dùng đũa chọc thử, quả nhiên đã mềm nhão đi, vì thế y bỏ thêm chút muối, sau khi quấy xong thì bưng xuống. Kế tiếp, y trợn tròn mắt nhìn cái lều nghèo nàn của mình đến bát cũng không có. Cho tới nay y đều bưng cả nồi ăn, tuy không quá thoải mái, nhưng cũng miễn cưỡng được mấy ngày này. Hiện tại đột nhiên có thêm hai con thú, y không có khả năng mặc kệ họ, y cũng biết sức ăn của họ ra sao. Y cầm bốn củ chốc đầu tới đó, hai thú lớn một thú nhỏ cùng ăn, chỉ sợ nhét kẽ răng cũng không đủ. Y lại chỉ còn hi vọng vào sức lực của họ ký thác áo cơm, đem niết thố an toàn trở về.

“Ngươi, Nặc, ngươi đi cầm bát ăn cơm của các ngươi tới đây đi.” Không có cách nào, đành phải khiến Nặc đi thêm một chuyến.

“Chúng ta ăn rồi.” Duẫn nguyên bản đang nằm sấp như đã ngủ lại ngẩng đầu lên, hiển nhiên hắn không ngờ Bách Nhĩ lại gọi họ ăn cùng. Thời điểm thức ăn khan hiếm thế này, nếu không phải là người một nhà hoặc có quan hệ tốt như hắn với Nặc, không ai sẽ chia sẻ thức ăn của mình cho người ngoài cả.

Nặc cũng bất ngờ, hôm qua Duẫn cho gã một củ khổ tử ma, đây là thứ duy nhất mấy ngày nay gã được ăn. Từ lúc tiến vào lều của Bách Nhĩ, gã liền bị mùi vị tản ra từ trong nồi dẫn tới khó mà chịu đựng, nhưng cũng không nghĩ tới có thể được chia một chút xíu, vì vậy lúc Bách Nhĩ kêu gã, gã hơi sững sờ, không có lập tức cử động.

“Lề mề gì thế.” Bách Nhĩ quen không nói hai lời, mày y nhíu lại, giọng nói bất giác mang theo uy phong của kẻ bề trên.

Nặc theo phản xạ chạy trốn ra ngoài, để lại Duẫn cứng đờ ngồi dậy trong lều, sự khó hiểu cùng áp lực khiến hắn không nằm xuống được. May mà tốc độ của Nặc rất nhanh, không để hắn khó chịu lâu, liền quay trở về, mang theo hai cái bát sứ lớn.

Nhìn hai cái bát sứ to cỡ cái thau rửa mặt trước kia của mình, cơ thể Bách Nhĩ cứng lại, sau đó mới đổ chút đồ ăn trong nồi vào, may mắn còn có nước canh, thêm bát sứ dưới hẹp trên rộng, miễn cưỡng che lấp được đáy bát, nếu không y chỉ sợ mình không khỏi cảm thấy xấu hổ.

“Bên trong còn có cá, cẩn thận xương đó.” Y bưng nồi, định ăn, đột nhiên nhớ tới điều gì, liền vội vàng nhắc nhở. Trong trí nhớ của nguyên chủ, người ở đây không ăn cá.

“Cá?” Nặc nghi hoặc nhìn thoáng y, sau đó cúi đầu ngửi đồ ăn có mùi hơi khác với củ khổ tử ma hôm qua gã đã ăn, còn chưa biết rõ cá là cái gì, gã liền nhịn không được mà liếm trước một miếng. Bởi vì bỏ thêm cá với muối, nên bớt vị thanh, ngọt đi, lại thêm vị tươi, mặn, dĩ nhiên càng phù hợp với khẩu vị của thú nhân.

“Là quái vật nhiều xương.” Duẫn đã ăn mấy miếng, vừa cẩn thận dùng đầu lưỡi đẩy xương cá tương đối thô to ra, vừa chậm chạp nói. Mục từng thấy Bách Nhĩ tới bờ sông đập băng, bắt thứ quái vật nhiều xương này, nên họ cũng bắt mấy con về nhà, thế nhưng nấu xong hai phụ tử đều nuốt không trôi, không ngờ Bách Nhĩ lại nấu ngon như thế. Quả nhiên nấu ăn vẫn là nghề của á thú.

Nếu Bách Nhĩ biết Duẫn suy nghĩ cái gì, tất nhiên sẽ dở khóc dở cười. Với địa vị của y trước kia, lúc nào chẳng có người nấu đồ ăn ngon dâng đến tận miệng, sao phải đi nấu thức ăn chứ. Thế nhưng y không phải là kẻ tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân, dù chưa từng làm qua, một chút thường thức này vẫn biết tới, ví như nấu đồ ăn phải thêm nước, lại ví như làm cá phải cạo vảy, bỏ mang cá, ruột cá đi,… Thêm hiện tại hoàn cảnh bức bách, y nấu cái gì cũng sẽ chỉ cố gắng tới trình độ nấu chín thôi, còn về phần hương vị, thật sự không dám nghĩ tới.

“Quái vật nhiều xương?” Nặc tò mò dùng đầu lưỡi cuốn thịt cá vào miệng, phát hiện mùi vị ngon, không khó ăn như trong truyền thuyết, chỉ là có rất nhiều xương, ăn thật sự quá phiền toái. Nghĩ tới Bách Nhĩ ăn thứ bình thường họ đều cho rằng không thể ăn, trong lòng Nặc không rõ là đồng cảm hay bội phục, gã không khỏi ngẩng đầu liếc mắt nhìn, lại nhìn thấy Bách Nhĩ cầm đồ ăn trong tay cùng với tư thế ăn ngây ngốc của y.

Từ nhỏ đã bị quý tộc giáo dục, khiến Bách Nhĩ dù bưng cả nồi, động tác ăn vẫn mang theo vẻ tôn quý ưu nhã không nói nên lời như trước. Dù sau này vì để thích hợp với hành quân, ra trận, y đã luyện được tốc độ ăn nhanh chóng, nhưng phong độ từ trong ra ngoài này vẫn không mảy may giảm sút. Nặc chưa từng thấy qua, cộng thêm dùng hai cây gậy gỗ nhỏ gắp đồ ăn cũng là lần đầu tiên gã thấy, không khỏi nhìn đến nhập thần.

Nhận thấy ánh mắt của gã, động tác ăn của Bách Nhĩ cũng không dừng lại, chỉ là dương mắt thản nhiên nhìn qua, nhất thời liền khiến *** thần gã hồi phục, vùi đầu im lặng ăn tiếp, không dám nhìn đông ngó tây nữa.

Chờ ba người ăn xong, Bách Nhĩ phủ thêm tấm thảm da thú rách rưới, chỉ cầm theo cái gai kia, liền xuất phát.

Bên ngoài tuyết rơi ít hơn so với hôm qua, Duẫn nói như thế càng nguy hiểm, bởi vì dã thú đi ra kiếm ăn sẽ tăng hơn nhiều. Mắt Duẫn không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào tiếng bước chân mà đi theo sau Bách Nhĩ, nhưng tốc độ cũng không tính là chậm. Đương nhiên, đây là so với Bách Nhĩ mà nói. Sau khi ra khỏi cánh rừng xung quanh bộ lạc có thú nhân phòng thủ, Nặc liền thể hiện sở trường ba chi của gã vẫn thần tốc như trước, đảo mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn của Bách Nhĩ, qua chốc lát lại từ một phương hướng khác vô thanh vô tức trở về. Theo Duẫn nói, gã đang điều tra chung quanh xem có dã thú cùng nguy hiểm khác không.

Nơi Bách Nhĩ săn niết thố cách bộ lạc không xa, ba người vô kinh vô hiểm đi tới, nhìn tuyết chung quanh cái động cây kia không có dấu vết bị đào bới, Bách Nhĩ thở phào nhẹ nhõm. Khi lôi niết thố một hai trăm cân từ trong động cây ra, ánh mắt Nặc nhìn Bách Nhĩ liền thay đổi, kỳ thật gã cũng giống như Duẫn, không phải quá tin tưởng một á thú có thể săn được niết thố nhanh nhẹn lại giảo hoạt, cho dù buổi sáng nhìn thấy mộc mâu dính máu, cũng chỉ tin có thể là ấu thú mà thôi. Bởi vì da lông thú trưởng thành vừa dày lại vừa dai, ngay cả nanh vuốt sắc bén của thú nhân cũng không dễ dàng cắn nát, huống chi một cây gậy gỗ được vót nhọn.

“Sao không có vết thương?” Xem xét niết thố một lượt từ trên xuống dưới, Nặc nghi hoặc hỏi.

“Tai phải.” Bách Nhĩ nói, đưa tay bắt lấy một chân niết thố, ý bảo hai người kia nhanh lên. Lúc này tuyết rơi ít đi vài phần, nếu tiếp tục trì hoãn, y cũng không nắm chắc có thể lại gặp vận may mà bắt được một con niết thố mập mạp như vậy.

Theo lời nhắc nhở của y, Nặc quả nhiên thấy lớp băng mỏng ở lỗ tai niết thố mơ hồ có màu đỏ, lấy tay nhấc tai nó lên, chỉ thấy bên trong là não cùng huyết ngưng kết thành những mảnh băng. Gã cũng là một thợ săn giàu kinh nghiệm, suy nghĩ một lát liền hiểu cách thức trong đó, đối với Bách Nhĩ không khỏi dâng lên một ít tôn kính.

“Để ta.” Duẫn có vẻ rất cao hứng, niết thố lớn như vậy, dù chỉ được một nửa bọn họ cũng đủ ăn mấy bữa. Lập tức không để ý thời tiết rét lạnh, hắn hóa thành hình người, thò tay bắt niết thố, muốn vác lên vai.

“Chờ một chút.” Lần đầu tiên Bách Nhĩ tận mắt thấy thú nhân biến hình, đầu tiên là cả kinh, sau đó mới chú ý tới toàn thân từ trên xuống dưới của hắn đều trần như nhộng, hơi cảm thấy xấu hổ, y cởi tấm thảm rách khoác trên người ra, ném cho hắn “Vây quanh đi.”

Mắt Nặc sắc bén đưa qua dây leo khô của cái cây rắn chắc bên kia, Duẫn nhận lấy tấm da thú cột vào hông, sau đó cúi người, sờ soạng lưng niết thố, cơ bắp cánh tay cuộn lên, ngay sau đó nhấc toàn bộ niết thố bị đông cứng lên vai phải. Nhìn bộ dáng vác vật nặng như không, Bách Nhĩ không thể không cảm khái sức mạnh của thú nhân nơi này.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi