YÊU ĐỘI

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + Beta: Vịt

Tiêu Mục Đình thu hồi súng lục, bình tĩnh nói: "Về rồi."

"Về rồi cái gì!" Thiệu Phi kích động dị thường: "Ngài vừa rồi bắn là cái gì? Ngài tung súng! Còn là hai tay cùng lúc bắn!"

"Có sao?" Tiêu Mục Đình cười nhạt: "Cậu nhìn lầm rồi."

"Làm sao có thể nhìn lầm!" Thiệu Phi chạy về phía bia ẩn hiện đứng ở giữa hai bia, "Ngài đồng thời bắn trúng cả hai! Ngài rốt cục là ai?"

Tiêu Mục Đình rút băng đạn ra, "Kiến thức lý luận của tôi vững chắc, vừa rồi vừa vặn bắn trúng."

"Vừa vặn hai súng đồng thời bắn trúng? Vừa vặn hai tay cùng lúc tung súng lên cò? Tiêu đội, ngài đừng gạt tôi!"

"Được rồi, luyện súng lục của cậu đi. Nắm chắc thời gian, đừng ỷ vào tôi lề mề."

Túm được tin tức lớn như vậy, Thiệu Phi đâu còn luyện được, súng nắm trong tay, dư quang lại cứ liếc về phía trên báng súng của Tiêu Mục Đình. Tiêu Mục Đình sau đó lại bắn mấy súng, hợp quy hợp củ.

Trên đường về ký túc xá, Thiệu Phi lặp lại hơn mười lần "Tiêu đội ngài rốt cục là ai", Tiêu Mục Đình thủy chung cười không đáp, lúc đi ngang qua trạm gác quân nhân phục vụ đi vào xoay một vòng, mua một cây kem tiểu học sinh (*), bóc vỏ, đưa tới khóe miệng Thiệu Phi, "Không tin lấp không được cái miệng này của cậu."



Kem tiểu học sinh

Môi Thiệu Phi bị buốt một chút, một ngụm cắn rớt cái mũ màu cà phê của "tiểu học sinh".

Tiêu Mục Đình đi chưa được mấy bước, quay đầu nhìn lại, trong tay Thiệu Phi cư nhiên cũng chỉ còn dư lại một cái que gỗ nhỏ.

"Tiêu......" Thiệu Phi tiếp tục truy vấn, không nghĩ vừa hô lên một chữ, đã bị nước miếng của mình làm sặc, ho hồi lâu, mặt đều đỏ lên, giương mắt vừa nhìn, Tiêu Mục Đình lại đưa tới một cây kẹo que, "Ăn xong hết tìm tôi lấy, vừa rồi mua một bó lớn, đủ cho cậu ăn."

Thiệu Phi giọng ồm ồm la: "Tiêu đội, ngài không phải như vậy!"

"Tôi thế nào?" Tiêu Mục Đình khẽ nâng cằm lên, "Tôi cầm thư thuyên chuyển công tác tới Liệp Ưng nhậm chức, giữ khuôn phép mà làm việc, kết quả suốt ngày bị lính cần vụ của mình hoài nghi là gián điệp, chuyên gia sách đạn...... bây giờ còn biến thành tay súng kép. Muốn giải thích, bạn nhỏ người ta không nghe, không giải thích, chỉ sợ an vị thật cái thân phận tay súng kép kia. Gì chứ, tôi đều hơn 30 rồi, như nào cũng phải có mặt mạnh, bạn nhỏ nếu như gặp người liền nói "Tiêu đội là một tay súng kép", mọi người chạy tới vây xem, tôi khẩn trương, đạn toàn bộ bắn không trúng bia, cái mặt này triệt để không có chỗ đặt."

Thiệu Phi ngậm kẹo que la: "Tiêu đội, ngài còn giả bộ!"

Tiêu Mục Đình mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, "Lính cần vụ của tôi biết quá nhiều, bụng dạ cũng nhiều, công việc không làm tốt, chỉ thích đoán mò. Hôm nào nói với chính ủy một chút, đổi lính cần vụ được rồi."

Thiệu Phi không hề nghĩ ngợi liền rống: "Đừng đổi!"

Tiêu Mục Đình vui vẻ, "Hồi đó cậu không phải đặc biệt bài xích làm lính cần vụ cho tôi sao? Làm sao, hiện tại tôi đuổi cậu đi, cậu không nỡ đi? Ỷ vào tôi rồi?"

Thiệu Phi câm luôn.

Tháng 3 lúc vừa làm lính cần vụ cho Tiêu Mục Đình, cậu hận thấu công việc chăm sóc người này, phiền muốn chết tên thiếu tướng không nói tiếng người này.

Bây giờ ba tháng trôi qua, cảm xúc mâu thuẫn đã thình lình biến mất tích.

Cậu không muốn thừa nhận, sớm chiều chung đụng, mâu thuẫn đã biến thành một loại lệ thuộc khó tả.

Nhận thức như vậy khiến cậu áy náy tự trách.

Khách quan mà nói, đi theo Tiêu Mục Đình có rất nhiều chỗ tốt.

Có thể ăn đãi ngộ đặc biệt của sĩ quan cao cấp, có thể nhận được một vài chỉ đạo ly kỳ cổ quái, nhìn giống như là thường xuyên đứng gác, trên thực tế huấn luyện cũng không bị làm lỡ.

Chăm sóc sinh hoạt thường ngày của một người đàn ông mặc dù có chút mất mặt, giống như người hầu ăn nói khép nép, nhưng Tiêu Mục Đình bình thường chỉ để cho cậu giặt mấy cái áo khoác, làm vệ sinh ký túc, gắp chăn. Mặc dù thích sai cậu, bảo cậu bóp vai rót trà, nhưng ở chung lâu cậu gần như có thể nhận thấy được, loại sai sử này chỉ là đùa giỡn không ảnh hưởng toàn cục, coi cậu là trẻ con mà trêu chọc.

Cậu 20 tuổi, Tiêu Mục Đình 34 tuổi, Tiêu Mục Đình coi cậu là trẻ con cũng không gì đáng trách.

Nói sâu hơn, nếu như cứ đi theo Tiêu Mục Đình, sau này con đường ở bộ đội đều sẽ càng thêm dễ đi.

Cậu rất giận loại ý nghĩ này của mình, nhưng vô luận thế nào bỏ đi không được.

Tiêu Mục Đình từng phạt cậu, từng dạy bảo cậu, nhưng một hạt mầm tên là lệ thuộc cũng đang ghim càng sâu trong lòng cậu.

Cậu không cách nào không tức giận.

Tiêu Mục Đình nhìn bóng lưng của cậu, lộ ra vẻ mặt suy nghĩ.

Sau khi trở lại kí túc, Thiệu Phi không nói chuyện súng kép nữa, ra sức giặt quần áo làm vệ sinh. Tiêu Mục Đình không quản cậu, tắm rửa xong đi ra ngoài mặc quần áo, phát giác trên cơ lưng rơi xuống một ánh mắt nóng bỏng.

Thiệu Phi đang chọc cây lau nhà, đứng ở bên giá sách âm thầm quan sát.

Tiêu Mục Đình không khỏi buồn cười, cầm lấy một cái áo ba lỗ màu trắng mặc lên người.

Nói tới, đây là lần đầu tiên anh ở trước mặt Thiệu Phi "lộ thịt".

Trước kia lúc không nóng như vậy, anh sẽ mang theo áo T-shirt để thay tới phòng vệ sinh, thay xong trở ra. Hôm nay nhiệt độ quá cao, anh dứt khoát ở trong phòng lõa nửa người trên, quên mất bên cạnh có một gia hỏa đang nóng lòng túm nhược điểm của anh.

Anh trời sinh da trắng, cơ bụng bằng phẳng hữu lực bị ánh đèn ban đêm chiếu lên một vầng ánh sáng nhu hòa, giống như cẩm thạch được thợ thủ công tỉ mỉ mài dũa. Thiệu Phi nhìn tới mắt đều sắp mọc trên bụng anh rồi, chờ anh mặc áo lót vào mới bịt tay trộm chuông mà ho khan hai tiếng, đỏ mặt nói: "Tiêu đội, cơ bắp của ngài, thật đẹp."

Cơ bụng tám múi, có thể không đẹp sao......

Tiêu Mục Đình cười, "Lúc này lại nghĩ cái gì? Tôi có phải là từ tay súng kép biến thành tiên sinh kiện mỹ rồi hay không?"

Thiệu Phi bĩu môi, "Kiện mỹ tiên sinh không đẹp bằng ngài."

"Kẹo que ăn nhiều? Miệng ngọt như vậy."

"Tiên sinh kiện mỹ loại cơ bắp xấu òm." Thiệu Phi tranh luận: "Kiểu như ngài mới đẹp. Ngài luyện thế nào ra được."

Rồi, lại bắt đầu tra hỏi rồi.

Tới Tiêu Mục Đình có chút nhức đầu, nhu nhu huyệt Thái Dương, "Trước kia công việc rảnh rỗi, không có chuyện gì tôi liền tới phòng gym luyện chút sức lực, tới bể bơi bơi mấy lần."

Thiệu Phi tự nhiên không tin, lại sợ hỏi nhiều chọc người phiền, khóe mắt lén lút liếc qua bụng Tiêu Mục Đình, thỏa hiệp ngừng lại.

Nhưng hiệp có thể thỏa, lòng hiếu kỳ lại sống chết không áp xuống được.

Thiệu Phi chưa kể cho bất cứ ai chuyện Tiêu Mục Đình bắn song súng, một mình mà suy nghĩ.

Tiêu Mục Đình ở trong phòng làm việc, cậu liền đẩy ra một cái khe nhỏ nhìn vào bên trong. Tiêu Mục Đình có việc rời phòng làm việc, cậu liền dè dặt chạy vào, xem trên laptop đến tột cùng có cái gì.

Trong máy tính tất cả đều là tư liệu số liệu, nếu không chính là phân tích bố cục chiến thuật của quân diễn đặc chiến, cậu bình thường không thích xem mấy thứ này, nhìn một cái đầu liền đau, tìm không được thứ hi vọng nhìn thấy, ngược lại bị Tiêu Mục Đình tóm hiện trường mấy lần.

Tiêu Mục Đình phạt cậu tới sân chướng ngại vật chạy, cậu mặt khổ làm theo, chạy lại giống như được phần thưởng vậy.

Như thế qua một tuần, Thiệu Phi rốt cục nhịn không nổi, đầu tiên là chạy đi nói bóng nói gió với chiến hữu Trung đội 2 mà hỏi thăm, hỏi bình thường có nhìn thấy Tiêu đội có chỗ nào không đúng hay không.

Ngải Tâm thần kinh điều động, nhớ lại hồi lâu nói: "Không có chỗ nào không đúng đi? Chính là gần đây trời nóng nực, hắn ta lúc tới xem bọn anh huấn luyện không mặc lễ phục quân đội, chỉ một cái áo sơ mi một cái quần thường phục quân đội, boot cao đổi thành giày da, vẫn là không mặc đồ ngụy trang, vẫn là một bộ giả tạo."

Trần Tuyết Phong hỏi: "Máy Bay, cậu cảm thấy hắn có chỗ nào không đúng?"

Thiệu Phi ngồi xếp bằng ở trên giường "Cũ" của mình", "Em cảm thấy anh ta không đơn giản, thâm tàng bất lộ, lần trước...... Thôi vậy, cảm thấy người này á, nhất định là có gì đó."

"Đệt, Máy Bay, chú nói chuyện có thể dứt khoát chút không?" Ngải Tâm thúc giục: "Lần trước cái gì? Con mẹ nó chú nói một tràng dài, ông đây cũng không nghe ra."

Thiệu Phi vốn định nói lần nhìn thấy Tiêu Mục Đình song súng cùng bắn đồng thời bắn trúng mục tiêu, lại cảm thấy nói người khác cũng sẽ không tin, sau này tin đồn truyền ra, Tiêu Mục Đình nói không chừng còn có thể tức giận, liền nhịn xuống, chỉ nói nhìn thấy Tiêu Mục Đình có 8 khối cơ bụng.

Ngải Tâm vừa nghe liền vui vẻ, vén áo lên nói: "Lính đặc chủng đứa đíu nào mà không có 8 khối cơ bụng a?"

Thiệu Phi quăng tới một xem thường, "Tiêu đội trước kia là lính đặc chủng sao?"

"cho nên cậu cảm thấy hắn che giấu cái gì?" Trần Tuyết Phong nói: "Nhưng lại không biết rốt cuộc là cái gì?"

Ngải Tâm chen vào nói, "Nghe các chú vừa nói như vậy, anh sao lại cảm thấy hắn giống như gián điệp a?"

Thiệu Phi không có phủ nhận.

Nhưng cậu không biết, "Gián điệp" ở chỗ mình có ý tứ là "Tiêu đội là lính đặc chủng ở trong bộ đội làm công việc gián điệp", ở chỗ Ngải Tâm là "Tiêu Mục Đình là gián điệp của kẻ địch ghim trong quân ta".

"Tiêu Mục Đình là gián điệp" Không bao lâu liền một truyền mười mười truyền một trăm, Tiêu Mục Đình người lại không để ý, cười trừ, Lạc Phong lại rất nổi giận, theo lời đồn sờ ngọn nguồn, không phí thời gian đã túm được đầu sỏ tung tin đồn.

Thiệu Phi đứng ở phòng làm việc chính ủy, lần đầu thấy Lạc Phong nghiêm túc như thế, vội vã muốn giải thích, lại thấy Lạc Phong vỗ bàn: "Lính cần vụ tạo tin đồn cho thủ trưởng, biết là tính chất gì không? Biết phải chịu xử phạt gì không?"

"Tôi......" Cậu đỏ mặt nói: "Tôi không có tung tin đồn! Tôi không phải là ý tứ kia......"

"Vậy cậu có ý gì?" Lạc Phong nói: "Phái cậu làm lính cần vụ, cậu không hài lòng, biến thành chỉnh Tiêu đội?"

"Tôi không có!" Thiệu Phi có miệng khó cãi, đỏ mắt, giống như cầu trợ nhìn về phía Tiêu Mục Đình ngồi ở trên ghế sa lon uống trà.

Lạc Phong cũng nhìn về phía Tiêu Mục Đình, "Thiệu Phi là binh của tôi, cũng là lính cần vụ của anh, chuyện này ảnh hưởng chính là anh, tôi không bao che cậu ấy, anh nói xử lý như thế nào!"

Thiệu Phi trong đầu nhanh chóng hiện lên "Vậy thì đổi lính cần vụ đi, người này không cần nữa, lui về bộ đội ban đầu", nhất thời tâm loạn như ma.

Tiêu Mục Đình đặt chén trà xuống, "Trẻ con lắm mồm, lại thích phiền người, nhốt hai ngày đi, trước bình tĩnh chút rồi hẵng nói."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi