ABO TÔI TRỞ LẠI THỜI TRUNG HỌC CỦA BA MÌNH!

Tần Thập Ngũ sững sờ hồi lâu mới nói “Quà của con”

Tần Sơ phỉ nhổ “Không dễ dàng đâu, phải tìm mười lăm cái lận đấy”

Tần Thập Ngũ như nhận ra được điều gì đó, trong lòng có một linh cảm không tốt “Sao lại không dễ dàng?”

Trên mặt Tần Sơ hiện lên nụ cười mỉm cực kỳ quỷ quyệt “Bởi vì chúng ta đã chuẩn bị không dễ dàng, cho nên con cũng không thể dễ dàng tìm được”

Tần Thập Ngũ bị ba cậu đẩy từ phía sau lưng một cái “Đi thôi con trai, chúc con trước 12 giờ tìm ra được hết”

Cậu loạng choạng hai bước, ngẩng đầu nhìn công viên giải trí trước mắt.

Đã mới hơn mười sáu năm trước, cũng to lớn hơn mười sáu năm trước nữa.

Bên trong công viên giải trí không có phòng bán vé, dựa theo tình huống mở cửa vừa rồi thì công viên này quanh năm không mở cửa.

Nói cách khác, đây thực sự là công viên giải trí của một mình cậu, chưa có ai từng tới đây cả.

Tần Thập Ngũ tìm được một món quà bên trong xe đụng, Lộ Đồng đi theo phía sau cậu, nhìn qua “Quà gì vậy?”

“Blackcard” Tần Thập Ngũ lật qua lật lại tấm thẻ “Trực tiếp ghê, đưa thẳng tiền cho con luôn.

Để con coi, cái này là quà 10 tuổi”

Khóe miệng Lộ Đồng co giật, nhìn chằm chằm Tần Sơ “Em đưa hả?”

Tần Sơ “Không phải mỗi người một nửa sao?”

Lộ Đồng “Em đưa cho đứa con nít 10 tuổi blackcard làm gì?”

Tần Sơ thản nhiên chỉ vào Tần Thập Ngũ “Nó có phải 10 tuổi đâu, không phải nó đã 15 tuổi rồi sao, muốn mua gì thì tự mình đi mua thôi”

Tần Thập Ngũ phỉ nhổ “Quả nhiên là quà mà ba có thể cho con.

Con khỏi đoán cũng biết, mấy quà mà ba chuẩn bị chắc toàn là bất động sản, đất đai, cổ phần gì đó chứ gì, rốt cuộc là ba tặng qua hay viết di chúc vậy?!”

Cậu vừa nói, vừa mò vào bên trong chiếc xe đụng bên cạnh tìm được món qua thứ hai.

Tần Sơ với Lộ Đồng tặng riêng, ở bên trong xe đụng này là quà sinh nhật 1 tuổi của Lộ Đồng.

“Tấm card?” Tần Thập Ngũ lấy ra,

Tần Sơ thò đầu qua “Cho ba xem”

Tần Thập Ngũ “Ba cũng không biết sao?”

Tần Sơ “Phí lời, ba đương nhiên không biết.

Cho ba xem mẹ con tặng con cái gì, chủ nghĩa nhân đạo có đánh bại được sự xa hoa không?”

Tần Thập Ngũ vội vàng giữ chặt lấy tấm card này, mở ra xem, đó là giấy chứng nhận đặt tên ngôi sao.

Lộ Đồng nói với cậu “Ngôi sao này được phát hiện vào năm con sinh ra.

Chỉ có một nhà thiên văn học Thổ Nhĩ Kỳ nhìn thấy một lần, đăng ký nó vào Bảo tàng thiên văn học, mẹ đã liên lạc với anh ta, hy vọng có thể mua được quyền sở hữu của ngôi sao này”

Tần Thập Ngũ miết ngón cái trên hai chữ “Tần Thư”

Lộ Đồng ngồi ở bên cạnh cậu “Con có thể tra tên của nó ở tất cả các Bảo tàng thiên văn học trên thế giới”

Tần Thập Ngũ kinh ngạc nhìn anh “Nó xa lắm sao?”

Lộ Đồng “Rất xa, cho nên trong đời chỉ có thể nhìn thấy một lần, nhưng cũng rất quan trọng, bởi vì nó chỉ là ngôi sao của một mình mẹ”

“Mẹ có một người bạn, khi đi, cậu ấy đã nói với mẹ rằng, cậu ấy sẽ đến một nơi rất xa.

Mẹ nghĩ khoảng cách xa nhất cậu ấy có thể đến, chính là khoảng cách của ngôi sao này với Trái đất”

Tần Thập Ngũ nhớ rõ, đó là cậu “đã chết” mà buổi tối trước đó Lộ Đồng đã nhắc tới.

“Vậy cậu ấy có trở về không?” Tần Thập Ngũ quay đầu lại hỏi Lộ Đồng.

“Đã trở về” Lộ Đồng trả lời cậu “Tuy rằng mất rất nhiều thời gian để trở về, có điều trở về là tốt rồi”

Tần Thập Ngũ nuốt nước miếng, cố nén nước mắt không cho chảy ra.

“Vậy là tốt rồi” Cậu dùng cánh tay dụi mắt “Con đi tìm món quà tiếp theo đây!”

Quả nhiên, chờ sau khi tìm ra hết được tất cả món quà, Tần Thập Ngũ liền phát hiện quà tặng của hai người rất khác nhau.

Quà của Tần Sơ tặng vô cùng thẳng thắn, không khác mấy so với những gì cậu đoán, nếu không phải là trang trại rượu thì là đất đai, thậm chí còn có xe thể thao.

Cái này còn bị Lộ Đồng phỉ nhổ, nói bây giờ Tần Thập Ngũ còn chưa đủ tuổi, không thể nào lái xe này chạy trên đường, mua xe này hoàn toàn để cho bản thân hắn chạy thì có!

Quà của Lộ Đồng thì quan trọng về mặt ý nghĩa hơn, hơn nữa còn thể hiện nhu cầu của cậu trong từng đổ tuổi, dường như nó thực sự đã được chuẩn bị ngay từ khi cậu chỉ mới 1 tuổi thôi, mỗi năm đều không bỏ qua.

Có một số thứ là do anh tự tay làm, chẳng hạn như là khăn quàng cổ, áo len các thứ, một số thứ thì có tính chất giống như công viên giải trí của Tần Sơ, chuẩn bị một vài điểm giải trí cho cậu, còn dùng danh nghĩa của cậu quyên tặng tòa nhà bệnh viện, vân vân.

Chờ sau khi Tần Thập Ngũ bóc hết tất cả các món quà ra, vẫn không bỏ tấm card trong tay xuống được.

Chi phiếu và chứng nhận bất động sản bị Lộ Đồng thu lại, Tần Thập Ngũ chỉ cất tấm card chứng nhận ngôi sao kia vào trong túi.

Công viên giải trí được chiếu sáng rực rỡ, mất hơn nửa tiếng mới đi được một vòng lớn.

Cậu vừa đi vừa nói “Thật sự không có ai khác tới đây chơi sao?”

Tần Sơ “Không có, có điều đã bị báo chí đưa tin”

Dù sao thì cả một công viên giải trí lớn như vậy được xây dựng xong, lại không mở cửa, cũng không cho ai vào, vị trí địa lý ở đây cũng không phải là một nơi hẻo lánh, ai cũng có thể nhìn thấy nó từ đường ray chạy ở phía trên.

Một năm nọ, tờ báo địa phương ở Hàng Châu đã đưa tin về công viên giải trí “Không có người ở” này, khiến cho một số học sinh tới đây để khám phá, nói rằng công viên giải trí này bị nguyền rủa, linh tinh, đủ các loại truyền thuyết đô thị kỳ quái về công viên giải trí này được đưa ra để mọi người bàn luận sôi nổi.

“Con ở Hàng Châu chưa từng nghe nói à?” Tần Sơ hỏi lại cậu.

Tần Thập Ngũ lắc đầu “Không có”

Khi đó ngày nào cậu cũng mải lo đánh nhau trốn học, làm gì có tâm tư ngồi xuống bàn luận những chuyện này với bạn bè.

Tần Thập Ngũ chỉ vào vòng đu quay phía trước “Con muốn chơi cái kia, chắc không ngồi được một nửa thì rơi xuống đâu ha?”

Tần Sơ sờ sờ cằm, tự nói “Chắc là không”

………Gì mà chắc là không chứ!

Tần Thập Ngũ đầu đầy hắc tuyến!

(Hắc tuyến: vạch đen, là kiểu này nè ( =△ =|||)

Trên đường đi tới vòng đu quay, có đi ngang qua một vườn hoa hồng rộng lớn.

Tần Thập Ngũ kỳ lạ hỏi “Hoa nở sớm quá vậy, bây giờ mới có tháng hai”

Cậu ôm bả vai, tiếp tục lẩm bẩm “Con lạnh muốn chết, chúng nó còn nở hoa được nữa!”

Tần Sơ “Đương nhiên không nở ở đây, nó được trồng trong nhà kính rồi vận chuyển đến đây, mới được chuyển vào trong vườn hoa này vào tối hôm qua thôi”

Tần Thập Ngũ kinh ngạc sững sờ “Mang tới nhiều hoa hồng như vậy sao?”

Tần Sơ “Hỏi Lộ Đồng, là ý tưởng của anh ấy”

Lộ Đồng nghiêng đầu “Mẹ nghĩ rằng con sẽ thích hoa hồng”

Anh nhớ tới mười sáu năm trước, Tần Thập Ngũ vẽ nguệch ngoạc mấy bức tranh, trong đó có một trang vẽ rất nhiều hoa hồng.

Tần Thập Ngũ xua tay “Con đọc trong sách thôi, hoàng tử bé có một vườn hoa hồng thật lớn!”

Tần Sơ vặn lại cậu “Người ta chỉ có một đóa thôi”

Tần Thập Ngũ không hề xấu hổ, mạnh miệng nói “Vậy con muốn một vườn hoa lớn!”

Tần Sơ “Thế thì con không thể làm hoàng tử bé được, con là địa chủ bé”

Tần Thập Ngũ lập tức đối đáp trôi chảy “Còn ba là địa chủ lớn!”

Tới vòng đu quay rồi, Tần Sơ giữ chặt Tần Thập Ngũ “Con muốn ngồi chung với Lộ Đồng?”

Tần Thập Ngũ giương nanh múa vuốt “Chứ sao!”

Tần Sơ “Từng nghe vợ chồng ngồi với nhau, chưa nghe qua ngồi cùng với bóng đèn.

Lúc này con không thể tự giác lăn sang bên kia hưởng thụ cảm giác một mình một chỗ sao?” Hắn ngừng lại “Đây không phải là chuyện con thích làm nhất à?”

Tần Thập Ngũ kéo Lộ Đồng vào trong cabin vòng đu quay “Hôm nay là sinh nhật con, con có đặc quyền”

Tần Sơ liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay “Sinh nhật của con chỉ còn 10 phút nữa thôi”

Tần Thập Ngũ không biết ăn năn hối cải, vội vàng kéo Lộ Đồng vào trong cabin vòng đu quay “Kịp mà kịp mà, 10 phút khẳng định là quay xong một vòng”

Cuối cùng Lộ Đồng nói “Em đừng trẻ con như con trai em được không”.

Dưới sự đe dọa của Lộ Đồng, ba người ngồi cùng nhau trên một cabin.

Khi lên tới điểm cao nhất, có thể nhìn thấy được pháo hoa được phóng lên từ rất xa.

Mười sáu năm sau, trong thành phố đã cấm đốt pháo hoa, pháo trúc, chỉ có vùng sâu vùng xa hoặc là nông thôn mới xuất hiện pháo hoa.

Tần Thập Ngũ dựa vào cửa sổ, nhớ rõ bản thân đã từng cùng xem bắn pháo hoa như vậy với Tần Sơ và Lộ Đồng, còn nhớ rõ khi ấy hình như là năm mới.

Kim giây di chuyển theo trình tự, tích tắc tích tắc, đặc biệt rõ ràng trong không gian kín đáo tĩnh lặng như vậy.

Tới 0 giờ, Tần Sơ xoa nhẹ đầu Tần Thập Ngũ một cái “Sinh nhật vui vẻ, lại lớn thêm một tuổi rồi”

Lộ Đồng lên tiếng theo “Sinh nhật vui vẻ, hôm nay con có vui không?”

Tần Thập Ngũ ngáp một cái “Có ạ.

Con xuống được chưa?”

Tần Sơ liếc nhìn điện thoại “Còn không phải tại con, bây giờ là giờ con phải đi ngủ, cứ đòi lên đây làm gì?”

Tần Thập Ngũ “Đứng trên cao thì nhìn mới được xa! Nếu ngày nào cũng được tổ chức sinh nhật thì hay quá”

Tần Sơ “Chiều theo con thì gia đình phá sản mất”

Bánh xe vòng đu quay dừng lại trên mặt đất, Tần Thập Ngũ có chút mệt mỏi rã rời, hai mắt không thể mở ra nổi.

Tần Sơ cõng cậu lên, đứa nhỏ cứ như vậy mềm oặt nằm ở trên lưng hắn, mơ hồ ngủ thiếp đi.

Trên đường đi còn lẩm bẩm trò chuyện được vài câu với Lộ Đồng, cho tới khi trở về khách sạn thì đã hoàn toàn ngủ say.

Tần Sơ động tác rất nhẹ nhàng đặt cậu xuống, Lộ Đồng lau mặt mũi chân tay giúp cậu, sau khi đắp chăn lên, lại thay cậu tắt đèn.

Vốn dĩ cho rằng Tần Thập Ngũ sẽ ngủ một giấc tới trưa hôm sau, kết quả mới bốn giờ sáng cậu đã thức dậy.

Tối hôm qua chơi rất mệt, ngủ rất ngon, sáng liền dậy sớm.

Tần Sơ dậy sớm hơn cả cậu, đại khái là vì trong công ty có chuyện gấp cần giải quyết, lúc Tần Thập Ngũ tìm được hắn thì Tần Sơ đã ngồi trong phòng khách tập trung nhìn vào máy tính một lúc lâu.

Lộ Đồng thức dậy cùng với hắn, sau khi làm xong chút bữa sáng cho Tần Sơ thì phát hiện con trai mình cũng đã tỉnh dậy.

“Sớm vậy? Không ngủ thêm một chút nữa sao?” Lộ Đồng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối.

Tần Thập Ngũ dụi dụi mắt “Con không ngũ nữa, chờ một chút, con phải cho hai người xem đồ tốt”

Trong phòng có mở điều hòa, ấm ám dễ chịu, nhưng Lộ Đồng cũng không cho cậu để chân trần đi tới đi lui.

Tần Thập Ngũ nhanh chóng mặc vào quần áo của mình, lại mang đôi vớ thật dày vào, sau đó chạy tới phòng khách, dùng điều khiển từ xa mở màn cửa.

Chờ Tần Sơ giải quyết công việc xong, bên ngoài trời đã bắt đầu hửng sáng.

Trong căn phòng là một kính cửa sổ trong suốt thật lớn đặt sát đất, nằm ở trên tầng 31, bức màn vừa được mở ra, cảnh tượng mặt trời mọc vô cùng ngoạn mục hiện ra trước mắt họ.

Lộ Đồng hơi kinh ngạc, ánh sáng chiếu vào người cũng không quá chói mắt, Tần Sơ liếc mắt nhìn con trai hắn, hỏi “Sao con biết ở đây có thể ngắm được mặt trời mọc”

Tần Thập Ngũ cười hì hì “Con tự biết đó”

Cậu nói xong, từ cửa phòng chạy tới ghế sopha, chen vào giữa Lộ Đồng với Tần Sơ.

Mười sáu năm trước, trong ngày sinh nhật của cậu, cậu đã thầm ước một điều, nhưng không nói ra, đó chính là có thể cùng ba mẹ ngắm bình minh trong ngày sinh nhật.

Kết quả là trong ngày sinh nhật đó, chưa qua được 12 giờ, cậu đã bị đẩy mạnh tới phòng cấp cứu, sau đó thì ý thức hoàn toàn biến mất.

Thứ duy nhất để lại cho Lộ Đồng, chính là bức tranh minh hoa Hoàng tử bé, phi công và hồ ly cùng nhau ngắm hoàng hôn.

Mặt trời sẽ sớm lặn xuống, nhưng mặt trời cũng sẽ sớm mọc lên vào ngày mai.

Tần Thập Ngũ ngồi ở bên cạnh anh, cười hì hì nói “Con đã nói rồi mà, khi mặt trời mọc, con sẽ ở bên cạnh mẹ”

Lộ Đồng nắm lấy tay anh, một tay khác của Tần Thập Ngũ nắm lấy Tần Sơ.

Hai mắt cậu đỏ hoe lên, nức nở nói “Về sau con sẽ không bao giờ làm cho hai người giận nữa đâu”

Lộ Đồng nhìn về phía trước, Tần Sơ bỗng nhiên mở miệng “Con trai”

Tần Thập Ngũ lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Vẻ mặt của Tần Sơ nghiêm túc không ngờ, điều này khiến cho Tần Thập Ngũ cảm giác có hơi quen quen, có điều cậu bỏ qua, nhưng rất mau cậu liền biết được bản thân đã bỏ qua điều gì.

Tần Sơ nói “Có một chuyện, ba cảm thấy con có quyền được biết”

Tần Thập Ngũ:……..Hả?

Lời thoại này, tình cảnh này, sao cứ thấy quen quen.

Cậu cảnh giác nhìn Tần Sơ “Khoan đã, ba ba, con có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ lắm, con cứ cảm thấy lời thoại này hình như ba đã từng nói với con y chang vậy luôn, mà phía sau lời thoại này lại kèm theo chuyện gì đó mà độ tuổi của con bị cấm!!!! Đợi đã đợi đã đợi đã!!! Ba đừng nói trước!!! Có phải kết quả kiểm tra lần trước của con có rồi phải không? Đó không phải là bài thi do mẹ con chấm sao?!”

Có nói cũng vô ích, Tần Sơ đã vô cùng bình thản mà mở miệng “Lộ Đồng có thai”

Tần Thập Ngũ lập tức lại chết máy.

………..Từ từ!

Vì sao phải nói là “lại” nữa.

Tần Sơ mở miệng “Tiện thể nói luôn, điểm thi trắc nghiệm của con chỉ có 35, chuyện này sẽ phụ huynh sẽ tính sổ với con sau.

Còn nữa, không phải vì thành tích của con quá tệ nên muốn chuyển hướng chú ý của con, chính là đau dài không bằng đau ngắn, để con phải kinh ngạc hai lần, chi bằng một lần nói ra luôn”

Cuối cùng Tần Thập Ngũ mới từ trạng thái chết máy hoàn hồn lại, lầm bẩm tự nói “Sao mình cứ thấy cảnh này quen mắt lắm luôn vậy ta?”

Cậu nhìn về phía Lộ Đồng.

Lộ Đồng mở miệng “Mẹ tôn trọng ý kiến của con, nếu con không muốn, đời này mẹ cũng chỉ có mình con là con”

Tần Thập Ngũ bỗng nhiên đứng lên “Không đúng!”

Lộ Đồng:?

Anh đang nói với bầu không khí nghiêm túc như vậy, mà thằng nhóc này lại phá vỡ nó bằng một câu “Không đúng”!

Tần Thập Ngũ đột nhiên chỉ vào Tần Sơ “Không đúng! Lúc này không phải ba nên bảo con quay đầu đi sao! Bởi vì ba muốn hôn mẹ!”

Tần Sơ suy nghĩ một chút “Bây giờ con đã lớn rồi, không cần quay đầu”

“Làm ơn đi…….ba ba, ba vẫn nên bảo con quay đầu đi! Con mới 15 tuổi thôi! Không chịu được chuyện này đâu!”

Tần Sơ cười mắng kéo Tần Thập Ngũ nhét vào trong lồng ngực, Tần Thập Ngũ bị ba cậu chà đạp, gào thét chửi bậy, giương nanh múa vuốt đánh nhau với hắn ở trên ghế sopha.

Lộ Đồng lắc đầu, đứng lên “Mẹ đi chuẩn bị bữa sáng”

Tần Thập Ngũ gọi to “Con muốn ăn hai cái bánh quẩy, không ăn trứng gà đâu!”

Tần Sơ ấn đầu cậu xuống “Nhóc con, còn dám kén ăn”

“Con cứ kén ăn đấy!”

Tần Thập Ngũ nhảy dựng lên, cười he he, bỗng nhiên từ ghế sopha đứng dậy, nhảy lên lưng Tần Sơ.

Tần Sơ bị cậu đè như thế, cạn lời phỉ nhổ nói “Đứa con bất hiếu, con trai đánh cha ruột sẽ bị thiên lôi đánh, biết không? Mau xuống đi, bị con đè chết rồi”

Tần Thập Ngũ trợn mắt, hung hăng nói “Chết? Hừ hừ, Tần ca hỏi mày đâu, mày đi tìm chết cái gì?”

Tần Sơ phụt cười ra tiếng, hắn nghe hiểu được câu nói này, thằng nhóc này lại đào lại lịch sử đen tối của cả hai.

Nhìn thấy Tần Sơ cười, Tần Thập Ngũ lại nói “Mày kéo cái gì mà kéo, Nhất Trung này là do Tần ca của chúng ta định đoạt, hiểu chưa?”

Lộ Đồng từ trong phòng bếp đi ra, nhìn hai cha con đánh nhau một cách khó hiểu.

Tần Thập Ngũ nhìn thấy Lộ Đồng, lập tức đổi lời “Nói sai rồi! Hiện tại Nhất Trung là do bà xã của Tần ca định đoạt, hiểu chưa?”

Lộ Đồng mặc kệ hai người bọn họ, kéo ghế ra, ngoắc tay, giống như mời chó con “Ăn cơm, ai ăn cuối thì rửa chén”

Nghe vậy, Tần Sơ với Tần Thập Ngũ đều rời khỏi ghế sopha, háo hức chạy tới trước bàn ăn.

Trong lúc chạy, Tần Sơ làm một tên đại nhân đê tiện, tự nhiên duỗi chân ra, khiến Tần Thập Ngũ bị vấp ngã trên mặt đất.

Lộ Đồng hoảng hốt vội vàng đi đến đỡ, hình ảnh tới đây thì dừng lại.

Bên ngoài cửa sổ, vầng thái dương đã hoàn toàn dâng lên, một ngày mới đã bắt đầu.

________HOÀN CHÍNH VĂN__________

Bình luận

Truyện đang đọc