"CHẠN VƯƠNG" HOA THANH XỨ


[Tiểu Duệ, chúc mừng em!]
[Tiền bối, chúng ta thực sự đã gặp lại, còn chung đội.

Sau này mong được tiền bối chỉ giáo!]
[Tôi không dám.

Em tài giỏi như vậy, là nữ cường nhân, lại còn rất nổi tiếng.

Tôi chính là không thể có khả năng chỉ dẫn em!]
[Tiền bối đừng nói vậy, em còn non trẻ, kinh nghiệm rất ít, vài năm là không đủ!]
[Sau này sẽ lão luyện.

Hahaha.

Mà, em rảnh không? Tôi muốn mời em đi ăn tối!]
[Ăn tối sao? À vâng, em tất nhiên rảnh!]
[Vậy tối tôi đón em, tại nhà!]
[Vâng!]
.........
Tư Duệ nhăn nhó mở mắt.

Đó không hẳn là giấc mơ, đó là một phần ký ức thuộc về xưa cũ.

Những ngày tháng đó cô không thể hoàn toàn buông bỏ, hình bóng người đàn ông ấy lâu lâu lại hiện về trong giấc mơ của cô.
Người đàn ông đó tên là Lý Vệ Kiện – người cô ái mộ hồi vẫn còn ở học viện, đến khi trở thành cấp dưới của anh ta thì đem lòng thầm thích.
Chỉ là tình cảm này chưa kịp nói ra, đã trở thành một lời chỉ mãi có thể ở trong lòng.
Lý Vệ Kiện đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, thật sự là ngang trái.

Đến nay đã được ba năm.
"Sao ngươi khóc?"
Thanh âm mềm mại quen tai lại ẩn chứa lo lắng kia khiến Tư Duệ giật mình, tức khắc đánh mặt sang bên cạnh.
Cô hoảng hốt, là gắng gượng ngồi dậy: "Q-Quận chúa!?"
Uyển Dư nâng tay, đủn vai Tư Duệ khiến cô trở lại chỗ nằm.

Nàng nhăn mày: "Không cần đa lễ!"
"Đa tạ Quận chúa!" Tư Duệ cũng không muốn hành lễ giây phút này, đầu cô đau như búa bổ, người thì ê ẩm.

Một lời này của Uyển Dư cũng ngang với cứu cô một mạng.

"Mà sao Quận chúa lại ở đây? Còn vận nam trang nữa?" Tư Duệ nhìn Uyển Dư anh tuấn trong nam trang thì không khỏi kinh ngạc.

Cô biết Uyển Dư là mỹ nhân xinh đẹp, trong mắt cô quả thực không ai vượt qua được nàng, từ lúc cô sinh ra tới giờ cũng chưa gặp qua người nào mang vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành đến thế.

Đối với Tư Duệ, Uyển Dư chính là mỹ nhân cổ đại bước ra từ tiểu thuyết, không có chút tỳ vết nào.

Cô biết là vậy, nhưng cũng không thể nghĩ nàng mang nam trang cũng không khỏi cuốn hút người khác như bây giờ.
Nam trang cũng không thể làm cô ấy bớt đi sự lôi cuốn...!Tư Duệ nghĩ tới đây tức khắc đỏ mặt.

Mày sao vậy Lâm Tư Duệ...!bị điên rồi...
Uyển Dư nhìn Tư Duệ ngại ngùng, trong lòng dâng lên sự cao hứng.

Nhưng nghĩ về giọt nước mắt của cô, nàng nhất quyết gác cái thích thú này tạm sang một bên.
Trong lòng có viên sỏi rất nhỏ, nhất định phải tống nó ra ngoài.
"Ta hỏi ngươi trước! Sao ngươi khóc?"
Vẻ mặt của Uyển Dư chính là muốn nói: nhất định ngươi phải trả lời ta, ta đang rất khó chịu.

Tư Duệ thừa nhận đối với nữ nhân trước mặt cô vô cùng yếu ớt, có lẽ vì bị nàng "chỉnh" quá nhiều nên tâm lý luôn sợ nàng.
Cô nuốt khan, sợ nàng nhưng cũng không có nghĩa sẽ nói ra những loại chuyện như vậy.
Tư Duệ không thích nhắc về nó, chuyện chẳng có gì vui vẻ.
"Tiểu nhân thấy mệt, nên chắc vô thức nước mắt chảy ra!"
Kẻ khoác lác trơn tru Lâm Tư Duệ mấy ngày trước lại hiện nguyên hình thành một đứa ngốc không giỏi nói dối.

Đúng là kỳ lạ và mâu thuẫn – Uyển Dư nhíu mi mắt.
"Ta dung túng cho ngươi rất nhiều việc, vậy mà ngươi chỉ biết nói dối rồi lừa gạt ta!"
Uyển Dư có thâm ý trong câu nói, là nhắc về thân phận nữ nhi của Tư Duệ.
"Không có, ta..." Tư Duệ lúng túng, nghĩ việc mình bịa chuyện về bệnh tình hôm trước đã bị phát giác thì dâng lên trận có lỗi.

"Chỉ là một chút chuyện riêng, quả thực không đáng để Quận chúa bận tâm!"
Đỉnh cao của giận dữ là tỏ ra không có gì, lạnh lùng nơi gương mặt, nhưng trong lòng chính là ngọn lửa.
"Ngươi đề cao bản thân quá rồi! Ta không bận tâm!" Uyển Dư đứng lên.
"K-Khoan đã Quận chúa!" Tư Duệ người có đau đớn nhưng nhìn nữ nhân kia dường như muốn rời đi, tức khắc bò dậy: "Tiểu nhân đưa ngồi hồi phủ!"
Uyển Dư tưởng người này giữ nàng lại, không ngờ lại muốn tiễn nàng đi!?
Thái dương nổi gân xanh, nhưng nhìn vẻ mặt nhăn nhó đau đớn của Tư Duệ, tâm tình không tốt cũng phải vứt sang một bên.
Nàng đối với Tư Duệ yếu đuối hiện tại, cũng không có hứng thú trách cứ cô nữa.
"Ta lấy thuốc cho ngươi!" Ta không định rời đây sớm như vậy đâu!
"T-Thuốc?" Tư Duệ nghe tới thuốc tái xanh mặt mũi, lắc đầu liên tục như tiểu hài tử: "Tiểu nhân không uống, Quận chúa không cần hao tâm tổn sức như vậy!"
Uyển Dư nhướn mày, khoé miệng hơi dâng lên ý cười.


Nàng đã nghe được gì đó từ Bân Bân và Quốc Thành, nhưng tại đây vẫn muốn hỏi thêm Tư Duệ mấy câu, cũng muốn chính Tư Duệ nói ra trước mặt nàng.
"Lâm thị vệ sợ thuốc?"
"A...!ha...ha...ha..." Tư Duệ méo mặt nhất thời á khẩu.
Tư Duệ từ nhỏ đã là đứa trẻ hiếu động, rất khó ốm, lớn lên cô luôn có cảm giác mình thật sự "bất tử", không bạo bệnh nào chạm được đến thân thể ngọc ngà này.

27 năm sống trên đời, số lần cô đổ bệnh chỉ hai lần.

Còn về lý do cô sợ thuốc, hồi đó cha nuôi thấy cô phát sốt liền tìm loại kháng sinh tương thích, nhưng vì viên thuốc quá to, khi ấy cô vẫn chỉ là nhi đồng nên viên thuốc đã kẹt ngay cổ họng.

Vị đắng khiến bất kể ai cũng phải rùng mình liên tục tràn ra vị giác cô.

Không nhổ ra được, không nuốt vào được, cô còn cảm tưởng mạng mình đã tận.

May mắn một mẹ nuôi có kỹ năng y tế, sau năm giây đã giúp cô tống khứ thứ đắng ngắt ra khỏi cổ.

Tư Duệ lúc đó vì sợ mà khỏi bệnh luôn, cũng bắt đầu chăm chăm rèn luyện sức khoẻ.
Lần thứ hai đổ bệnh chính là lúc ôn thi đại học.

Người đời nói đúng, người càng khoẻ khi lâm bệnh càng dễ thành bạo bệnh.

Ngày đó Bân Bân và Quốc Thành lo lắng tột cùng, biểu hiện ốm của cô căng thẳng hơn người khác gấp đôi, nhưng ép thế nào cô cũng nhất định không uống thuốc, để kệ cho bệnh tự nhiên khỏi.

Mà quả thực nó đã khỏi, chỉ là lâu hơn người khác mà thôi.

Sau này môi trường đào tạo nghiệp vụ chuyên nghiệp vô cùng khắc nghiệt, cô không thể ốm.
Rất lâu rồi không ốm, giờ lại đổ bệnh, Tư Duệ tự nhiên thành mê tín, suy nghĩ có điềm báo vận xui.
Uyển Dư biểu tình tựa hồ như có thể cả ngày ở đây đợi Tư Duệ trả lời.

Có mang chút nhục nhã, nhưng Tư Duệ cũng không đành lòng để nữ nhân kia chờ lâu.

Cô miễn cưỡng gật đầu: "Thực sự rất sợ!"
"Vậy sao? Hai ngày nay ta đều là người bưng thuốc lên giúp ngươi uống, ngươi cũng đồng thuận mà!?" Uyển Dư ngồi trở lại ghế, nâng tay tựa cằm, nhìn Tư Duệ thích thú.
Tư Duệ tròn mắt kinh ngạc, có hai điều làm cô không thể tin được.
Thứ nhất, cô đồng ý uống thuốc.
Thứ hai, hai ngày nay Quận chúa là người bồi cô.
"C-Cái gì?" Tư Duệ lắp bắp.

"Ngươi không nhớ gì sao?" Uyển Dư nâng mày, mỉm cười mị hoặc.
Tư Duệ nhăn nhó, tay bưng hai má, tập trung suy nghĩ lại.
Sao Quận chúa lại giúp mình uống thuốc?
Mình đồng ý việc uống thuốc sao?
Không thể có chuyện đó!!!
Hết sức vô lý!!!
"Tư Duệ, sao ngươi không chịu uống thuốc?"
"Thuốc đắng, ta...!ta sợ...."
Cái gì?
Ký ức nào đó ùa về trong đầu.
"Thuốc này không hề đắng! Nếu ngươi không uống sẽ không thể khỏi.

Ngươi nhiễm phong hàn, bệnh tình rất nặng!"
"Ta rất khoẻ...!Ta không muốn uống thuốc..."
"Ta nói ngươi không nghe lời?"
"Là ai ta cũng không nghe...!ta thà chết...!cũng không uống..."
"Là ai cũng không nghe? Kể cả Nhan Uyển Dư ta nói cũng không thể nghe sao?"
"...!Uyển Dư...? Q...!Quận chúa?"
"Còn nhớ ra ta là Quận chúa?"
"Tiểu nhân....!Xin lỗi...."
"Có uống không?"
"....!Có...."
Tư Duệ đỏ bừng mặt mũi, cô hiện tại là không biết đối diện với Quận chúa ra sao.

Hoàn cảnh khi ấy quá yếu đuối lại yếu ớt, cô không cam tâm để mặt này của mình lộ ra bên ngoài.
Lại còn do đích thân Quận chúa bồi thuốc...!với việc như này quả là sai trái.
Khoan, sao mình cũng cảm thấy vui nhỉ?
Hình ảnh bản thân dựa cả thân thể vào người Uyển Dư, Uyển Dư giúp cô bón từng thìa thuốc đặc vào miệng liên tục ùa về.
Tai Tư Duệ thực sự có thể xì ra khói, cố không nghĩ đến lại càng nghĩ nhiều hơn.
Hoàn cảnh cô dựa vào nàng, Tư Duệ khẳng định cô rất thích việc đó.

Một giây suy nghĩ vô lại nào đó xuất hiện: Giá mà ốm thêm mấy ngày nữa...
Chết tiệt Lâm Tư Duệ, mày bị điên rồi!!!
"T-Tiểu nhân xin lỗi, ngàn vạn lần xin lỗi Quận chúa!!!"
Tư Duệ kệ xác cơn đau ê ẩm lan toả, một mực quỳ xuống trên giường, hướng Uyển Dư đang có gương mặt phi thường vui vẻ, dập đầu.
"Sao? Ngươi đòi làm Quận mã gia, nhớ ra việc này phải cảm thấy vui vì chiếm được chút tiện nghi với ta chứ!? Không ngờ ngươi cũng có liêm sỉ!" Uyển Dư chọc ghẹo.
"T-Tiểu nhân..." Quận mã gia cái gì nữa? Tôi bỏ ý định đó khi tìm ra kho báu rồi!!! Tư Duệ bối rối: "Tiểu nhân chỉ có thể múa mép như vậy...!Tiểu nhân không xứng đáng với người!"
"Là sao? Là ngươi từ bỏ việc muốn thành Quận mã gia!?" Uyển Dư biết nguyên nhân tại sao, nhưng cũng không tránh khỏi việc giận nữ tử đối diện.
"T-Tiểu nhân..." Tư Duệ định nói "Đúng!", nhưng cô không nói ra được.

Có gì đó bóp nghẹn cổ họng cô, trái tim cô thì đập thình thịch như tiếng trống.

Nó đang biểu tình, không muốn cô nói ra lời trong dự định.
Uyển Dư cũng có nín thở, nàng thực sự rất bận tâm về câu tiếp theo của Tư Duệ.
Một lời lúc này của Tư Duệ sẽ làm thay đổi tâm trạng của nàng ngay lập tức, nó phụ thuộc vào việc cô sẽ nói gì.

"Kỳ thực, dù biết chẳng thể, nhưng tiểu nhân không hiểu sao mình vẫn có chấp niệm muốn thành Quận mã gia!"
Tư Duệ ngồi thẳng dậy, đôi mắt yếu ớt hướng Uyển Dư.

Cô không biết mình đang muốn gì nữa.
Không thể ở đây với Tư Duệ là hai người hai nơi, hai người cách xa cả ngàn năm.
Không thể ở đây với Tư Duệ là cô đại diện người hiện đại, nàng đại diện người cổ đại.
Không thể ở đây với Tư Duệ là cả hai đều là nữ tử.
Rất nhiều điều dẫn đến một kết quả không thể, nhưng thực sự, nội tâm cô gào thét, nó không muốn cô từ bỏ.
Không từ bỏ? Sao có thể? Mình phải trở về kia mà...
Nhưng động lực trở về...!sao nó mờ nhạt như vậy...?
Uyển Dư biết, lời này nói ra, Tư Duệ không mang lợi ích vào trong.
Thành Quận mã gia đối với Tư Duệ lúc này chỉ là tình cảm, không hề vì sự giàu sang phú quý.
Đây là điều Uyển Dư thực tâm muốn nghe, cũng là lời mà nàng biết, khi nghe được nàng sẽ thực sự rất vui vẻ.
Giờ ta sẽ chờ, đích thân chính miệng ngươi thú nhận, ngươi là nữ tử với ta...
Uyển Dư mỉm cười.

Nàng đặt bàn tay lên trán cô, sau khi biết rõ cô hoàn toàn hạ nhiệt thì hài lòng, nâng tay lên, xoa đầu cô.
Ôn nhu, nhẹ nhàng.
Tư Duê tròn mắt nhận sự đãi ngộ này, gương mặt lại đỏ bừng lên thêm một lần nữa.
"Q-Quận chúa...."
"Ta chưa thích ngươi, nhưng cũng không có ý định cự tuyệt.

Duy nhất một lần này ta tin, ngươi cũng là người đầu tiên ta tin.

Vì vậy đừng làm ta thất vọng!"
Dứt câu Uyển Dư đứng lên, bỏ lại người kia ngơ ngác không biết phải nói lời nào...
.........
[Quận chúa...!?]
[Ta đây!] Mê sảng sao?
[Người...!thật sự rất đẹp!]
[...] Đúng là mê sảng!
[Xin lỗi vì đã lừa dối người....]
[...]
[Nhưng ta...!quả thực khá thích người đấy...]
[...]
[Chẳng qua...!ta là nữ mà thôi...!]
[...]
[Nếu ta là nam...!ta nhất định sẽ ở lại đây và thành Quận mã gia của người...]
[...]
.........!
Ngươi không cần trở thành nam nhân ta cũng có thể cho phép ngươi thành Quận mã gia.
Nhưng mà, ngươi cần phải cố gắng hơn nữa...
Một chút hảo cảm này vẫn chưa đủ để ta gả cho ngươi được!.


Bình luận

Truyện đang đọc