HOÀNG HẬU CHÍNH LÀ THIÊN HẠ

? Ta không thích biểu ca ?

Hoa viên Cao gia, một vài quý nữ đang thì thầm nói chuyện.

"Thái Tử điện hạ tham gia, Chung Niệm Nguyệt chắc chắn cũng đến. Cao Thục Nhi không sợ bị nàng ta đoạt đi nổi bật à?"

"Nàng ta muốn chọc giận Chung Niệm Nguyệt?"

"Sao lại nói như vậy?"

"Ta nghe nói, đã vài ngày Thái Tử không gặp Chung Niệm Nguyệt. Chung Niệm Nguyệt còn đang bị bệnh. Bây giờ Thái Tử lại đến tham gia yến tiệc Cao gia, cho Cao Thục Nhi thể diện. Thì không phải là chọc cho Chung Niệm Nguyệt tức điên sao?"

"Đúng đúng. Thái Tử và Cao đại nhân là thầy trò tình thâm, nếu Cao Thục Nhi là Trắc Thái Tử Phi thì chẳng phải chọc cho Chung Niệm Nguyệt tức chết sao!!!"

Nguyên chủ ít khi xuất hiện, nhưng mỗi khi xuất hiện không hoàn toàn là dựa vào gia thế ức hiếp người khác.

Nhưng nàng đã quen với việc mỗi lần gặp mặt Thái Tử thì phải trang điểm, cho nên bất luận trường hợp nào, đều ăn diện lộng lẫy, áp đảo chủ tiệc.

Ai cũng nói nàng ấy ăn diện hào phóng nhưng thật ra là coi thường người khác, tâm cơ thâm sâu.

Nguyên chủ ở trong sách vì điều đó mà mang danh "Bạch liên hoa".

Không bao lâu, thì nghe được bên ngoài thông báo: "Thái Tử điện hạ đến."

Đám quý nữ lúc này mới im lặng.

Dù như thế nào đi nữa, cũng không thể để Thái Tử nghe được những điều này.

Kỳ Hãn thật ra không quá quan tâm đến câu chuyện của đám quý nữ, hắn đến chủ yếu là dạo qua một chút.

Nhìn thấy Cao gia hào hứng chào đón mình, Kỳ Hãn liền cùng bọn họ đi qua.

"Điện hạ." Đại học sĩ Đông các Cao Bình Triều hướng hắn hành lễ, nhằm muốn khoe quan hệ thầy trò của mình và Thái Tử, cố tình lấy lòng hắn. Cao Bình Triều nghiêm túc mở miệng nói: "Hôm đó, bệ hạ cảm thấy bài văn chương của người như thế nào?"

Kỳ Hãn: "..."

Vốn dĩ tâm trạng đã không được tốt, bây giờ lại càng tệ hơn.

Lúc này có một gã sai vặt bước vào cửa, giọng nói không cao không thấp: "Tiểu thư Chung gia đến."

Chung gia chỉ có một nữ nhi duy nhất, chính là Chung Niệm Nguyệt.

Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên người Thái Tử.

Nếu là lúc trước Kỳ Hãn, sẽ tỏ vẻ thái độ khó chịu.

Nhưng hôm nay hắn chỉ hơi nhíu mày, nghĩ thầm, quả nhiên hắn đoán không sai, Chung Niệm Nguyệt lúc trước là bày trò, hôm nay chẳng phải tới đây để gặp hắn à.

Tiếng chim vang lên trong đầu hắn, "đồ ngu ngốc".

Kỳ Hãn xoay người, nhìn lối vào hoa viên.

Nha hoàn Cao gia ngay lập tức dẫn một nhóm người vào. Đi đầu là một thiếu nữ mặc áo choàng trắng, đem bản thân quấn lại rất kĩ.

Mọi người đều sửng sốt, ngay cả Kỳ Hãn cũng ngây người một lát.

"Biểu muội?" Giọng Thái Tử vang lên có chút ngạc nhiên.

Chung Niệm Nguyệt đáp lại: "Ừ."

Cao gia Đại phu nhân tiến lên, thân thiết nắm tay nàng: "Chung tiểu thư..."

Chung Niệm Nguyệt nhanh tay rút về.

Tay nàng còn đang ấm, tay của bà ấy cmn lạnh.

Cao phu nhân: "..."

Chung Niệm Nguyệt nhìn bà sắc mặt không thay đổi.

Cao gia cũng không tốt lành gì, giỏi nhất chính là việc bỏ đá xuống giếng.

Nàng mở miệng nói: "Đại phu nhân có thể tìm cho ta một nơi chắn gió có đồ sưởi ấm, ta muốn ngồi nghỉ một chút."

Cao phu nhân không còn cách nào khác, đành đáp lại, phái người đưa Chung Niệm Nguyệt đến đình lục giác trong hoa viên.

Nhóm hạ nhân vội vàng bày điểm tâm, cùng lò sưởi ra.

Nhiều quý nữ ngạc nhiên khi thấy cảnh này.

"Đó thật sự là Chung Niệm Nguyệt?"

"Là nàng ta, Thái Tử vừa nói chuyện cùng nàng ta mà."

"Cũng không biết Cao Thục Nhi nhìn thấy điều này có hối hận khi mời nàng ta tới không?"

Trong đình, Chung Niệm Nguyệt nắm lấy áo choàng, không ngồi xuống liền, mà hỏi: "Tại sao không có nệm lót?"

Nha hoàn Cao gia bên cạnh mặt đỏ lên, vội vàng đi lấy.

Hạ nhân Cao gia bình thường chỉ học cử chỉ đoan trang, khéo léo, không quá cầu kỳ, tinh tế. Nên tất nhiên không chu đáo bằng hạ nhân của Chung gia.

Chờ nệm được mang đến, Chung Niệm Nguyệt lúc này mới ngồi xuống, một tay cầm tách trà: "Nếu đặt thêm một lò sưởi nhỏ, cùng một chén canh ấm, thì sẽ tốt hơn."

Cao phu nhân: "..." Đây là chê nhà bà ta chuẩn bị không chu đáo à?

So với Cao phu nhân đang lúng túng, thì Chung Niệm Nguyệt lại càng giống chủ nhân ở đây hơn, cử chỉ của nàng ung dung, hào phóng, xuất thân từ gia đình quyền quý.

Bên ngoài, Cao đại học sĩ trầm giọng nói: "Nữ nhi của Chung đại nhân, từ nhỏ không học qua nữ giới tắc, cũng không đọc qua Tứ thư. Có phải là quá nuông chiều rồi không..."

Kỳ Hãn không trả lời hắn.

Kỳ Hãn lúc trước cũng nghĩ như vậy, chỉ là Cao Bình Triều lại thích xoi mói người khác, hắn cảm thấy có chút phiền.

Kỳ Hãn chỉnh lại tay áo, nhẹ nói: "Biểu muội mấy bữa nay bị bệnh, không nên nói là hư hỏng."

Cao Đại học sĩ hơi ngạc nhiên, liền ngậm miệng lại.

Thái Tử đã nói như vậy, nếu bây giờ ông lại nói thêm thì chính là không biết điều.

Kỳ Hãn thấy ông ta im lặng, khó chịu trong lòng mới giảm xuống một chút.

Hắn không muốn tiếp tục nghe ông ta nói chuyện, lại càng không muốn nghe ông nhắc đến phụ hoàng đã răn dạy hắn...Kỳ Hãn dứt khoát bước chân đến đình lục giác.

Với tính cách của Cao Bình Triều, ông sẽ không theo hắn đi gặp đám quý nữ.

"Biểu muội." Kỳ Hãn bước vào đình, gọi.

Chung Niệm Nguyệt đang bận ăn uống, lười lên tiếng đáp lại.

Trong ngực Kỳ Hãn có chút không vui.

Nàng hôm nay đã đến tận đây, sao lại còn ra vẻ...

Ngày xưa đều là Chung Niệm Nguyệt theo đuôi hắn nói chuyện, nên nhất thời Kỳ Hãn không biết nên nói gì.

"Biểu muội...thật sự bị bệnh?"

Nếu không tại sao lại đem bản thân bịt kín mít như vậy, còn ngồi trong đình tránh gió.

"Biểu muội mấy bữa trước nói chuyện với ta...tức giận à?" Kỳ Hãn lần thứ hai nói chuyện.

Chung Niệm Nguyệt kéo mũ áo choàng xuống, lúc này mới lộ ra khuôn mặt trắng như tuyết, lông mi run nhẹ, xinh đẹp động lòng người. Rõ ràng hôm nay ăn mặc so với lúc trước tùy ý hơn nhiều, bọc bản thân như quả cầu tuyết, khiến nàng càng trở nên nhỏ bé.

Kỳ Hãn nhìn thấy, không nhịn được suy nghĩ, chẳng lẽ lúc trước là hắn vu oan cho nàng?

Hắn cho rằng bản thân ít khi làm sai điều gì, nếu hắn thật sự làm sai...hắn không có tư cách gì để trách nàng ấy.

Trong lòng Kỳ Hãn rối bời.

Mà lúc này thiếu nữ xinh đẹp kia mới mở miệng: "Biểu ca."

Kỳ Hãn: "...Ừ."

Chung Niệm Nguyệt: "Biểu ca rất rảnh rỗi?"

Kỳ Hãn: "..."

Lời này có ý gì?

Mặt hắn có chút đen đi.

Chẳng lẽ nàng không muốn cùng hắn nói chuyện?

Chung Niệm Nguyệt đem đĩa hạt dưa đẩy đến trước mặt hắn: "Biểu ca, nếu rảnh rỗi không có việc gì làm, vậy tách hạt dưa cho muội đi."

Kỳ Hãn: "..."

Trong lòng Kỳ Hãn vừa mềm đi, thì bây giờ lại...

Cao phu nhân đứng một bên đang dựng lỗ tai lên hóng chuyện.

Lúc này Chung Niệm Nguyệt quay đầu qua nhìn bà ấy: "Đại phu nhân cũng rất rảnh..."

Không đợi Chung Niệm Nguyệt nói hết, Cao phu nhân liền cắt ngang nói: "Xem trí nhớ của ta này, Thục Nhi còn đang đợi ta bên kia, ta để lại hai nha hoàn hầu hạ, Thái Tử cùng Chung tiểu thư có việc liền sai bảo. Thái Từ điện hạ, ta lui đi trước."

Vừa dứt lời, Cao phu nhân liền hành lễ rời đi.

Chung Niệm Nguyệt nhìn chằm chằm tay Kỳ Hãn: "Biểu ca, mau lột đi."

Kỹ Hãn có cảm giác lấy tự bê đá đập chân mình. Nhưng hắn là Thái Tử gặp chuyện gì cũng phải bình tĩnh.

Kỳ Hãn cầm hạt dưa lên bình tĩnh mà tách nó.

Hương Đào thấy vậy liền âm thầm gật đầu, không hổ là tiểu thư. Thái Tử tuy hơi kém một chút, sau này cũng không là hôn phu của tiểu thư, nhưng tách hạt dưa thì vẫn được nha.

Nha hoàn đi theo Chung Niệm Nguyệt ai cũng bình tĩnh mà nhìn, chỉ có hai nhà hoàn Cao gia nơm nớp lo sợ, hận không thể thế chỗ Thái Tử làm việc này.

Bên ngoài đình, các quý nữ ai cũng ngạc nhiên mà nhìn.

"Là ai đồn Thái Tử không để ý tới Chung Niệm Nguyệt, bây giờ lại..."

"Này sao lại...có chút không đúng, chẳng phải nên ngược lại mới đúng sao, thế nào mà Thái Tử lại..."

"Còn có thế nào Chung Niệm Nguyệt lại như vậy, bình thường không phải sẽ trang điểm lộng lẫy, áp đảo bốn phía sao?"

Vừa dứt lời, Cao tam tiểu thư bước ra.

Các quý nữ quay đầu nhìn qua.

Cao tam tiểu thư thật sự là dụng tâm, muốn so sánh cùng Chung Niệm Nguyệt, bình thường chỉ trang điểm ăn mặc thanh lịch, hôm nay lại mặc cẩm y hoa phục.

Mọi người nhìn nhau nói không nên lời, lúc sau mới thấp giọng bàn luận: "Nếu nàng ta nhìn thấy bộ dạng của Chung Niệm Nguyệt, chẳng phải là đánh vào không khí à?"

Kỳ thật lúc này các nàng ai ai cũng nhìn về phía Chung Niệm Nguyệt mà đánh giá, mấy quý nữ xung quanh cũng đều tập trung về hướng đó.

"Bọn họ đều nói rằng, Chung tiểu thư theo đuổi Thái Tử, Thái Tử không thích nàng ta. Hôm nay tận mắt chứng kiến, không giống như bọn họ nói nhỉ."

"Tại sao không phải là biểu ca của ta, thật sự rất hâm mộ."

Trong đó có một nữ tử, khi nghe thấy những điều đó, sắc mặt hơi trầm xuống.

Nàng ta vấn tóc song nha kế, mặc bộ y phục không vừa người, nhưng lại gây ấn tượng do làn da trắng nõn, đôi lông mày lá liễu, đeo đôi khuyên tai màu đỏ hình giọt nước, càng thêm động lòng người.

Nàng ta tuổi không lớn, nhưng ánh mắt thâm trầm đó không phải là thứ mà độ tuổi này có.

Đáng ra không phải như vậy.

Nàng ta nghĩ thầm.

Sau khi bước vào Cao gia, nàng ta bị đám quý nữ khinh thường, Thái Tử vô tình nghe được, nhìn thấy nàng ta kiên cường không khuất phục, cảm thấy thương hại lại vô cùng tán thưởng nàng ta.

Sau đó Thái Tử cùng nàng ta nói rất nhiều thứ, hắn nói hắn chú ý tới nàng ta vì nàng ta là người duy nhất mặc y phục không hợp. Hắn còn nói biểu muội của hắn rất được cưng chiều, còn nàng ta nhỏ tuổi lại phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy...

Chung Niệm Nguyệt ngồi đó, cao quý như ánh trăng, nhưng chẳng ai quan tâm nàng. Trong mắt nàng chỉ có mỗi Thái Tử, nhưng Thái Tử thì chán ghét điều đó.

Chung Niệm Nguyệt sinh ra đã xinh đẹp, nhưng chỉ có thể nhìn Thái Tử quan tâm nàng ta, bị sự ghen ghét cùng hâm mộ tra tấn đến khi chết.

Nhưng vì sao mọi thứ lại khác như vậy?

Thái Tử vừa vào cửa, liền đến chỗ Chung Niệm Nguyệt, không chỉ như vậy mà còn vì Chung Niệm Nguyệt mà tách hạt dưa.

Ngược lại là Chung Niệm Nguyệt, tại sao nàng lại lạnh lùng như vậy...

Chẳng lẽ được sống lại không chỉ có một mình nàng ta.

Vẻ mặt của nàng ta thay đổi mấy lần, cho đến khi người bên cạnh gọi nàng ta: "A Nga, ngươi sao vậy? Ngươi chưa từng tới những nơi như vậy, hồi hộp à?"

Tô Khuynh Nga lắc đầu, cười nhẹ: "Không sao."

Chẳng lẽ bởi vì kiếp trước nàng ta tứ cố vô thân, nên kiếp này lại có hai, ba hảo hữu, mọi thứ thay đổi rồi sao.

Nhưng nàng ta đã sống lại, có một đời kinh nghiệm cùng trí tuệ, vì cái gì mà phải chịu lại những ủy khuất đó.

Trong đầu Tô Khuynh Nga rối bời, nhất thời không suy nghĩ được gì.

Ngay lúc này, cuối cùng yến tiệc cũng đã bắt đầu.

Thái Tử đã tách không ít hạt dưa, hạt bí còn có cả hạt dẻ.

Chung Niệm Nguyệt không ăn được nhiều, chỉ ăn mấy miếng liền cảm thấy mệt.

Sắc mặt Kỳ Hãn đen kịt, đầu ngón tay vì tách nhiều mà hơi đau.

Hắn cảm thấy hơi mơ hồ, rốt cuộc nàng muốn hắn làm cái gì?

Hắn đường đường là Thái Tử, đã bao giờ phải tự tay làm những việc như thế này?

Chung Niệm Nguyệt cầm tách trà, nhấp hai ngụm, nhẹ nhàng nói: "....Trà này không được ngon cho lắm, kém xa so với bích loa xuân. Cao gia thật keo kiệt, lại lấy thứ này đi mời khách..."

Vừa dứt lời, nàng quay qua nhìn Kỳ Hãn.

"Biểu ca, lúc trước muội có đưa cho huynh hai hộp bích loa xuân, không biết mang trả lại cho muội được không?" Chung Niệm Nguyệt chớp chớp mắt, ngây thơ vô số tội mà nhìn hắn.

Kỳ Hãn: "..."

...Đem tặng xong đòi lại, đây là đạo lí gì???

Nàng là đang nóng lòng muốn tiến vào phủ Thái Tử?

"Dù sao huynh cũng không uống." Chung Niệm Nguyệt vừa lau tay vừa nói: "Còn nữa, lúc trước muội đưa cho biểu ca nghiên mực, có thể đưa lại cho muội luôn không. Lau bụi đi thì có thể đưa cho phụ thân muội dùng. À, còn hầu bao nữa, làm sạch đi là có thể đưa cho ca ca..."

Kỳ Hãn nắm chặt bàn tay, mặt đỏ bừng, cảm giác như bị sỉ nhục, nhìn giống như không cam lòng.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Biểu muội làm vậy là có ý gì?"

Chung Niệm Nguyệt không để tâm cho lắm, không nhanh không chậm nói: "Đồ vật biểu ca không dùng tới, thì trở về chủ cũ của nó thôi, ý chính là vậy."

Kỳ Hãn chưa bao giờ thực sự nhìn thấu tâm tư của Chung Niệm Nguyệt, mà chỉ là không kiên nhẫn đối phó nàng.

Lúc này hắn cảm thấy bực bội, buột miệng nói ra: "Chẳng phải vì muội thích ta, cho nên đưa những thứ đó đến nhà ta sao?"

Chung Niệm Nguyệt nghiêng đầu, nhìn hắn: "Phải, nhưng bây giờ muội không thích biểu ca nữa."

Kỳ Hãn có gương mặt tuấn tú, hơn nữa còn là Thái Tử, hắn chưa từng nghĩ có người không thích hắn. Chẳng phải biểu muội là người suốt ngày theo đuôi hắn sao.

Điều này thực sự còn khó chịu hơn việc hắn bị Cao Bình Triều nói ra những khuyết điểm.

Sau khi Chung Niệm Nguyệt nói xong, nàng từ từ đứng dậy, cầm lấy lò sưởi bước đi, trong không khí còn đọng lại một chút hương thơm nhàn nhạt của hoa mai.

Kỳ Hãn dường như bị hương thơm đó giữ chân lại, sắc mặt tái nhợt, thật lâu vẫn không nói được lời nào.

Khi Chung Niệm Nguyệt đã đi xa, hắn chợt nhớ ra, hắn nên hỏi nàng, nếu nàng không thích hắn thì còn có thể thích ai khác!!!

Chung Niệm Nguyệt bước vào đám đông, không nhìn thấy nữ chính đâu cả.

Trong sách cũng chỉ miêu tả ngoại hình, nàng còn chưa tận mắt nhìn thấy, làm sao biết được nữ chính trông như thế nào?

Thôi quên đi.

Chung Niệm Nguyệt không lãng phí suy nghĩ của mình nữa, chỉ đi dạo cùng một vài quý nữ.

Gia thế của các nàng không bằng Chung Niệm Nguyệt, tất nhiên khi thấy nàng phải khách khí mười phần.

"Thái tử điện hạ đối xử vời Chung tiểu thư thật tốt."

Chung Niệm Nguyệt sắc mặt không thay đổi, thản nhiên trả lời: "Đó là điều đương nhiên, a di nói làm ca ca thì phải đổi xử tốt với muội muội."

Mọi người ngây ra.

Nàng ấy không phải là nên tức giận vì bọn họ nói Thái Tử đối xử tốt với nàng là vì tình thân sao???

Bên kia tâm trạng của Kỳ Hãn không tốt, ngoại trừ việc Chung Niệm Nguyệt làm hắn tức giận thì không còn sức để tâm những thứ khác.

Trong yến tiệc hôm nay dù Chung Niệm Nguyệt không cướp đi sự nổi bật của Cao Thục Nhi, nhưng nàng ta cũng chẳng vui lên chút nào.

Những người khác cũng chẳng ai vui vẻ, bởi vì bọn họ đều đang rất mơ hồ.

Kỳ Hãn không yên lòng nên rời khỏi Cao phủ về sớm.

Khi trở lại phủ, Kỳ Hãn rũ mắt, nhìn về phía để nghiên mực.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Thu dọn toàn bộ...trả về Chung phủ."

Đám người hầu mờ mịt, không hiểu, bọn hắn chưa bao giờ gặp bộ dáng thất thố của Thái Tử.

"Còn không mau mang đi!!!"

"Trước ngày mai, phải mang toàn bộ đưa hết về Chung phủ. Thiếu một thứ, bổn Thái tử sẽ hỏi tội các ngươi."

Hạ nhân chỉ vội vàng đáp ứng, thu dọn nhanh chóng, đều không nhịn mà thầm suy nghĩ trong lòng, Thái Tử cùng Chung tiểu thư thật sự xé bỏ quan hệ rồi à?

Chỉ sợ...chỉ sợ nương nương sẽ không đồng ý.

Chung Niệm Nguyệt trở về phủ, ăn một bữa cơm nóng, rồi lại đi tản bộ, trước khi đi ngủ thì thuận tay vẽ vài nét bút, sau đó ngủ một giấc thật ngon.

Lúc tỉnh lại, bên cạnh giường không phải là xiêm y hay trang sức, mà là đống "lễ vật" được trả về từ phủ Thái tử.

Nét mặt Hương Đào không thay đổi, nhưng Tiền ma ma lại có chút lo lắng, đè thấp giọng nói: "Tiểu thư, sáng sớm...trong cung đưa tin, Huệ phi nương nương đưa thiếp mời người vào cung."

Chung Niệm Nguyệt cũng không cảm thấy lo sợ, Huệ phi muốn giả vờ cũng thật tốt.

Nàng chậm rãi ngồi dậy, suy nghĩ xem buổi sáng nên ăn gì.

Tâm trạng nàng thoải mái, nhưng người khác lại không cảm thấy như vậy.

Không nhắc đến Tô Khuynh Nga.

Bài văn chương trong miệng Cao Bình Triều, Kỳ Hãn vẫn chưa làm xong nên hắn không dám tiến cung.

Chỉ cần nghĩ đến việc phụ hoàng sẽ xem bài văn của hắn, từ sâu trong nội tâm hắn liền lo sợ, bất giác cảm thấy áp lực, nôn nóng, thậm chí lo sợ không yên.

Kỳ Hãn sắc mặt âm trầm đi trên đường, đi ngang qua một cửa hàng chợt dừng lại.

Người hầu không rõ nguyên nhân mà nhìn hắn: "Điện hạ?"

Kỳ Hãn chỉ tay vào cửa hàng kia: "Mua hai túi."

Người hầu ngạc nhiên nhìn qua, chỉ thấy một thùng lớn đựng hạt thông.

Chẳng phải nàng thích nhất là mấy loại hạt này sao?

Ngày hôm qua khi nghe nàng nói với hắn nhiều lời quá đáng như vậy, hắn đáng lẽ không nên hấp tấp trả những món đồ đó về, vậy thì trong mắt người khác hắn quá trẻ con rồi không?

Thôi vậy.

Cùng lắm hắn hào phóng tách cho nàng hai túi hạt thông vậy.

___________ ? Hết chương 3 ? _________

Bình luận


L
Linh Hoang
01-04-2023

Xem đi xem đại vẫn không chán

O
Oanh Trần Thị
01-04-2023

Tuyệt vời

K
Kiko_ghetpp
01-04-2023

Ra chủ nhân của mặt trời đii?

N
Nhom Cute
01-04-2023

Coi truyện này trên wed nào vậy ạ

ᴡᴏᴏ ᴋᴀɴɢ ʏᴇᴏɴɢ?
01-04-2023

CHO TỚ XIN TÊN VỚIIII

N
Ngọc Phượng
01-04-2023

Có ai biết đọc truyện ở đâu ko mình search ko ra

M
Men Nguyen
01-04-2023

Ủa kết tam hoàng tử ntn

D
Dũng Luu
01-04-2023

Xem mà mệt

☁sᴀ ᴍâʏ ᴛʀắɴɢッ
01-04-2023

cái truyện này còn chưa ra tập tiếp theo nữa

Truyện đang đọc