KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Kỷ Triệu Uyên không chỉ đến đón Sở Cửu Ca đi mua nhẫn, anh còn bình tĩnh thông báo một quyết định khác: "Ngày mai tôi phải đến Mojave công tác hai tuần."
Sở Cửu Ca có chút phấn khích, cậu có thể tự do hai tuần rồi! Không cần đi học, không cần dậy sớm, muốn làm gì thì làm, còn có thể độc chiếm toàn bộ cái giường.

Sau đó nhất định phải cùng bọn Tề Uy chơi bóng rổ, có cơ hội sẽ đến quán bar ở đây để trải nghiệm....!
Kỷ Triệu Uyên quay đầu nhìn Sở Cửu Ca đang cười ngu, tiếp tục nói: "Cậu đi với tôi."
"Phụt!" Vịt mới chín bay đây đột ngột.

Sở Cửu Ca hỏi anh: "Anh đi làm gì?"
Kỷ Triệu Uyên lái xe, mắt nhìn thẳng: "Nhóm nghiên cứu có một dự án."
"Mấy học giả các anh không phải rất chú trọng tính bảo mật hay sao." Sở Cửu Ca vẫn muốn giãy giụa: "Em đi không hợp đâu."
Kỷ Triệu Uyên suy nghĩ một lát rồi nói: "Cậu mang theo sách, ngoan ngoãn ở khách sạn ôn bài là được."
Kỷ Triệu đỗ xe ở bãi đậu xe gần phố đi bộ, đưa danh sách những thứ cần mua cho Sở Cửu Ca: "Cậu đi mua thức ăn, tôi đi mua nhẫn, 20 phút nữa gặp ở đây."
Sở Cửu Ca kéo tay anh lại: "Em đi với anh."
Kỷ Triệu Uyên nhìn cậu nắm lấy tay áo mình, khẽ cau mày.

"Em không có tiền, sao em mua đồ ăn được." Sở Cửu Ca đầy vô lại, "Hay là anh đưa thẻ tín dụng của anh cho em mượn nhé."
Kỷ Triệu Uyên không mang theo tiền mặt, tất nhiên cũng không thể đưa thẻ cho cậu.

Hết cách, anh đành phải dẫn theo Sở Cửu Ca vào tiệm Cartier.

Kỷ Triệu Uyên giật tay áo ra khỏi tay Sở Cửu Ca, lạnh mặt nhìn cô nhân viên gốc Hoa nói: "Tôi muốn một chiếc nhẫn nam."
Cô nhân viên EQ rất cao, nhìn thấy hai người đàn ông trông khá mất tự nhiên này đi vào cũng vẫn mỉm cười tiếp đón, đưa cho bọn họ những mẫu mới nhất vừa được đưa ra thị trường.

Cô đeo găng tay trắng, cẩn thận lấy mấy chiếc nhẫn đơn giản dành cho nam, dùng tiếng Trung giải thích: "Thưa anh, đây là chiếc nhẫn bán chạy nhất của chúng tôi, nó được thiết kế theo phong cách độc đáo của thương hiệu.

Ý nghĩa của nó là hạnh phúc mỹ mãn, vô cùng thích hợp dùng làm nhẫn cưới."
Sở Cửu Ca dựa vào quầy, để cô nhân viên đeo thử cho mình.


Cậu chăm chú so sánh một phen, cuối cùng nhìn hai chiếc nhẫn do dự, không biết nên chọn chiếc nào.

Cậu đưa hai tay đến trước mặt Kỷ Triệu Uyên: "Cái nào đẹp hơn?"
Kỷ Triệu Uyên không để ý đến cậu, bước một bước về trước, bảo cô nhân viên ở quầy: "Lấy cái rẻ nhất."
"Này!" Sở Cửu Ca đẩy anh, "Đây là nhẫn cưới đó anh có hiểu không!"
Kỷ Triệu Uyên giữ cổ tay cậu, nhướng mày hỏi: "Hay để cậu trả tiền nhé?"
Sở Cửu Ca mấp máy môi, không nói lời nào.

Cậu nhìn cô nhân viên, cười ái ngại: "Tôi cảm thấy giá cả không quan trọng, quan trọng là tình cảm, cô nói xem có đúng không?"
"Đúng." Cô bị cậu chọc cười, che miệng cười lén.

Cô đi đến lấy số do ngón tay của Sở Cửu Ca, trong lúc ấy Kỷ Triệu Uyên đi quẹt thẻ tính tiền.

Cô nhân viên vừa đo vừa nói chuyện phiếm với Sở Cửu Ca: "Anh và bạn trai có tình cảm tốt thật đấy ạ."
Sở Cửu Ca thầm liếc mắt khinh thường, tự hỏi không biết sao người này nhìn ra được vậy, ánh mắt chẳng tinh tế chút nào cả.

Sở Cửu Ca bĩu môi, bắt đầu nói nhảm: "Lúc anh ấy theo đuổi tôi thì không biết xấu hổ, ngày nào cũng gọi hàng trăm cuộc, lỡ một cuộc thôi là anh ấy giận.

Tôi không nhận lời anh ấy thì trời mưa anh ấy lại cố ý đến trước cửa nhà tôi.

Khổ nhục kế đấy ạ!" Cậu tỏ vẻ như mình hối hận lắm, giả vờ bản thân là người từng trải khuyên cô nhân viên, "Tôi tốt bụng quá nên mới ngu ngốc nhận lời anh ấy, cô xem bây giờ ngay cả nhẫn cưới cũng không muốn mua.

Về sau nếu cô tìm bạn trai thì nhớ phải cảnh giác, đừng để bị cưa đổ dễ dàng quá..."
Cậu còn chưa nói hết thì phát hiện cô nhân viên cười còn dữ dội hơn nãy, cười đến run cả người, khóe miệng cũng ngoác rộng.

Cô chỉ về phía sau cậu, Sở Cửu Ca chậm chạp quay đầu lại liền thấy khuôn mặt đen sì của Kỷ Triệu Uyên.


Không biết Kỷ Triệu Uyên đã nghe được bao nhiêu rồi, Sở Cửu Ca nghĩ thầm trong lòng.

Sau đó cậu làm bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đứng lên nhường chỗ cho Kỷ Triệu Uyên: "Sao anh lại toát mồ hôi thế này, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi."
"Cảm-ơn." Kỷ Triệu Uyên nghiến răng nói từng chữ một: "Bạn trai mà tôi phải vất vả lắm mới theo đuổi được."
Nụ cười trên môi Sở Cửu Ca vẫn không hề phai nhạt xí nào, cậu kéo tay Kỷ Triệu Uyên đặt lên quầy, nhìn cô nhân viên nói: "Chị đẹp, chị đo cho anh ấy đi."
Cô nhân viên dùng thước đo chu vi ngón áp út của Kỷ Triệu Uyên, ghi lại số đo rồi cười nói: "Bạn trai anh vui tính quá."
"Đương nhiên."Kỷ Triệu Uyên ngẩng đầu nhìn Sở Cửu Ca, cười nhạo nói: "Vất vả lắm mới theo đuổi được mà..."
Sở Cửu Ca đưa tay che miệng anh, cố nặn ra một nụ cười thân thiện với cô nhân viên: "Chị à, vừa rồi là tôi nhảm đấy.

Là tôi theo đuổi anh ấy! Là tôi theo đuổi anh ấy! Tôi là cái loại người mà ôm đùi liều mạng không buông đó! Là thật đó!"
Cô nhân viên cố nhịn cười, hai tay đưa biên lai cho Kỷ Triệu Uyên: "Chúc sớm hai người tân hôn vui vẻ, mãi mãi bên nhau."
Kỷ Triệu Uyên nhận biên lai, cũng không nhìn Sở Cửu Ca mà rời đi thẳng.

Sở Cửu Ca tặng cô nhân viên một nụ hôn gió rồi vội vàng đuổi theo.

Hai người nhanh chóng mua đồ ăn đi đường ngày mai cùng với đồ dự trữ bằng tốc độ nhanh như gió, sau đó lái xe về nhà, cả đường không ai nói gì.

Sở Cửu Ca kéo kính xe xuống, chán nản nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài.

Ban đầu là những tòa nhà cao tầng, sau đó lại thành những con đường xanh mát phủ đầy bóng cây, không khí trong lành cùng vị cỏ xanh phả vào mặt cậu.

Sở Cửu Ca hít sâu mấy hơi, rồi chậm rãi thở ra.

Đột nhiên một bóng dáng màu nâu chợt vụt qua trước mắt cậu, lại như có như không dấu vết mất tích.


Sở Cửu Ca có chút ngạc nhiên, quay đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên: "Đó là gì vậy?"
Kỷ Triệu Uyên không để ý đến, nhưng vẫn giảm bớt tốc độ: "Có lẽ là sóc." Sau đó anh dừng xe, chồm người ra sau xe lấy một túi hạt thông nhỏ: "Muốn đi cho nó ăn không?"
"Không phải sóc đâu!" Sở Cửu Ca sốt ruột, cậu đương nhiên đã từng thấy sóc, nhưng bóng dáng vừa rồi không phải, với cái kích thước kia thì chí ít cũng phải là chuột túi.

Kỷ Triệu Uyên không nói gì, trực tiếp quay đầu xe.

Khi anh lui xe khoảng mấy trăm mét, rốt cuộc cũng nhìn thấy con vật kia.

Là một con hươu Virginia [1].

[1] Hươu đuôi trắng (tên khoa học: Odocoileus virginianus) là một loài hươu có kích thước trung bình, là loài bản địa Hoa Kỳ (trừ năm tiểu bang không có loài này hiện diện), Canada, México, Trung Mỹ, và Nam Mỹ đến phía nam tận Peru.

Nó cũng được nhập nội vào New Zealand và vài quốc gia châu Âu như Phần Lan, Cộng hòa Séc và Serbia.

Ở châu Mỹ, nó là loài móng guốc phân bố rộng rãi nhất.

Hươu đuôi trắng tương đối dễ gặp ở California, Kỷ Triệu Uyên cũng không giật mình, anh phổ cập kiến thức khoa học nói: "Là một con hươu đực, phần đuôi của nó có màu trắng nên được gọi là hươu đuôi trắng."
Đây là lần đầu tiên Sở Cửu Ca được thấy một con hươu thật trong tự nhiên.

Cậu dựa vào khung cửa ngắm nhìn, như bị mê hoặc.

Hươu là một loài động vật rất quyến rũ, thân hình cứng cỏi thanh lịch, ánh mắt hồn nhiên vô tội, lại có tính mẫn cảm nhát gan.

Hươu con nhanh chóng phát hiện ra họ, nó nghiêng đầu nhìn lại, sau đó cong mông nhảy vọt về phía trước.

Sở Cửu Ca thở dài tiếc nuối, cúi đầu nhìn tấm ảnh đẹp vừa chụp được bằng điện thoại.

Kỷ Triệu Uyên hỏi cậu: "Có thể đi được chưa?"
Sở Cửu Ca gật đầu, sau đó gửi ảnh cho đám bạn thân.

Cậu tựa vào ghế ngồi nhìn Kỷ Triệu Uyên lái xe, rồi lại nhìn túi hạt thông nhỏ vẫn còn để trên bàn điều khiển, đột nhiên cậu mở lời hỏi: "Bình thường anh còn đi cho sóc ăn nữa à?"
Kỷ Triệu Uyên dừng xe bên đường, sau đó nói: "Thỉnh thoảng."

Cũng chẳng biết hôm nay làm sao, ông trời đặc biệt rủ lòng thương.

Anh vừa dứt lời thì phát hiện hai chú sóc nhỏ trên nắp thùng rác trước cửa nhà mình, cái bụng nhỏ màu trắng tròn vo, sau lưng là chiếc đuôi to màu nâu đỏ lông xù xù.

Trong tay chúng chẳng biết đang cầm hạt gì, có vẻ bị dọa rồi nên nghệt ra nhìn hai người họ.

Sở Cửu Ca mỉm cười, lấy một nhúm hạt thông, đẩy cửa xe xuống đi đến gần sóc nhỏ.

Kỷ Triệu Uyên đi theo phía sau cách cậu một mét.

Thật kì lạ khi hai chú sóc vừa nãy bị dọa cho phát run lại không hề sợ Sở Cửu Ca.

Con phía trước nhẹ nhàng nhảy qua, con béo mập còn lại nhảy xuống khỏi thùng rác suýt nữa ngã lăn ra đất.

Chúng nó xúm lại, từng con lấy hết đống thông trong lòng bàn tay Sở Cửu Ca.

Sở Cửu Ca ngồi xổm trên mặt đất nhìn lũ sóc ăn, tiện thể ngắm nhìn hai cái má căng phồng của bọn chúng.

Sở Cửu Ca vẫy tay với Kỷ Triệu Uyên, muốn gọi anh tới ngắm lũ sóc ngố này cũng mình.

Nhưng Kỷ Triệu Uyên lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Chúng nó sợ tôi."
Đột nhiên Sở Cửu Ca cảm thấy hình như Kỷ Triệu Uyên đang hơi ủy khuất, y như một đứa nhỏ đang làm nũng ấy.

Ấn tượng đầu tiên của cậu đối với anh cũng là như vậy, huống hồ là sóc, có rất nhiều người đều sợ anh.

Nhưng lời nói tới bên môi thì cậu nuốt lại, Sở Cửu Ca nhìn Kỷ Triệu Uyên đứng một mình bên xe thì đột nhiên cảm thấy đau lòng, thậm chí còn muốn bước tới cạnh anh, nắm lấy tay anh.

Họ nhìn nhau một lúc, không ai nhúc nhích, cũng không ai nói gì.

Cuối cùng, Sở Cửu Ca thở dài, đi tới kéo tay áo Kỷ Triệu Uyên, cười nói với anh: "Không sao, em không sợ anh.".


Bình luận

Truyện đang đọc