KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Đêm nay Sở Cửu Ca an tĩnh lạ thường, từ lúc ăn cơm tối cho tới khi học bổ túc xong, hiếm khi có lúc cậu không ồn ào, cả buổi tối trông có vẻ rất mất tập trung.

Kỷ Triệu Uyên nhận thấy sự bất thường của cậu, suy cho cùng người vốn ồn ào tới mức vũ trụ muốn nổ tung đột nhiên trở nên an tĩnh như không khí, cho dù là ai cũng không thể không để ý tới.

Chẳng qua Kỷ Triệu Uyên không phải kiểu người có nhiều rối rắm, vẫn đúng giờ trở về phòng đi ngủ.

Kỷ Triệu Uyên nhìn cái bộ dạng không yên lòng của Sở Cửu Ca, có chút hối hận khi bản thân nhất thời mềm lòng đồng ý yêu cầu của mẹ.

Giữ một tên phiền toái như vậy bên cạnh, chẳng những hy sinh hết toàn bộ không gian quý báu, tinh lực cùng thời gian ngủ của mình, mà còn phải dùng khả năng không thể hiểu biết cảm xúc người khác mình để chăm sóc những cảm xúc không chắc chắn của bên kia.

Nhưng nếu giờ bảo anh ngăn chặn khả năng tổn hại bản thân, đuổi Sở Cửu Ca đi thì anh lại không nỡ.

Anh không hiểu cảm xúc này đến từ đâu, điều duy nhất mà anh có thể làm lúc này là tiếp tục quan sát và tích lũy dữ liệu phản hồi.

Sở Cửu Ca nằm trên giường nhắm mắt lại, hai tay đặt ngay ngắn dưới phần eo nhỏ.

Lông mi cậu hơi run run, hiển nhiên là chưa ngủ.

Sau khi Kỷ Triệu Uyên nhìn chằm chằm Sở Cửu Ca một lúc lâu, chắc chắn rằng không phải cậu đang đùa dai mới đi ngủ.

Sở Cửu Ca lăn lộn khó ngủ, lồng ngực cậu nghẹt thở vì cảm giác khô nóng.


Cậu xoay người đưa lưng về phía Kỷ Triệu Uyên, hai tay ôm ngực, toàn thân co lại thành hình bán nguyệt.

Sở Cửu Ca luôn ngượng ngùng khi thừa nhận rằng từ lần đầu bọn họ gặp mặt ở sân bay cậu đã bị Kỷ Triệu Uyên hấp dẫn.

Kỷ Triệu Uyên hoàn toàn có cuộc sống của riêng mình, làm công việc mình giỏi, sau khi có tài chính hỗ trợ thì hưởng thụ cảm giác nước chảy mây trôi.

Đây là một con đường khép kín, Kỷ Triệu Uyên tự cấp tự túc, hoàn toàn nắm giữ quyền khống chế.

Sở Cửu Ca cho rằng sự hấp dẫn này chính là cảm giác của sự ngưỡng mộ, kiểu cảm giác này cũng giống như một cậu nhóc lần đầu tiên nhìn thấy Transformers, cậu bé ấy háo hức mong chờ rằng khi mình lớn lên có thể trở thành một người khổng lồ mạnh mẽ như vậy.

Nhưng hôm nay người khổng lồ của cậu đã ngã xuống, cậu đã cảm nhận sâu sắc hội chứng Asberger theo lời Kỷ Triệu Uyên rốt cuộc là như thế nào.

Kỷ Triệu Uyên có lẽ cũng không cảm nhận được sự cô đơn, anh chỉ nhàn nhạt nói ra một câu bình thường "Chúng nó sợ tôi", thậm chí trong đó không hề mang theo chút cảm xúc buồn bã nào, nhưng điều đó vẫn khiến Sở Cửu Ca cảm thấy chua xót.

Sở Cửu Ca chậm rãi nghiêng đầu qua, nhìn Kỷ Triệu Uyên đã ngủ say, sự chua xót ấy dần dần chuyển thành đau lòng.

Sở Cửu Ca âm thầm khinh bỉ bản thân, cậu thân là một cậu thanh niên đã hơn hai mươi tuổi sao lại muốn trải qua tâm trạng của một người mẹ thế này? Cậu dứt khoát bò dậy mở đèn đầu giường lên, sau đó lặng lẽ tới gần Kỷ Triệu Uyên, nương theo tia sáng yếu ớt tinh tế ngắm nhìn Kỷ Triệu Uyên.

Kỷ Triệu Uyên đẹp trai ghê, cậu chưa bao giờ phủ nhận điều này, nhưng bởi vì hội chứng Asberger, cả người Kỷ Triệu Uyên như được bao quanh bởi khí lạnh và sự khó chịu, điều này làm giảm bớt vẻ đẹp của anh.

Ánh mắt Sở Cửu Ca phảng phất như mang theo hơi ấm, chậm rãi trôi xuống trán của Kỷ Triệu Uyên tản đi khí lạnh, lướt qua sống mũi thẳng tắp, đi qua đôi môi mỏng, cuối cùng dừng lại ở yếu hầu hơi nhô lên, bóc ra từng lớp từng lớp cuối cùng chỉ còn lại một cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi thôi.

Sở Cửu Ca không nhịn được khẽ cúi xuống, cậu muốn tới gần thêm một chút, hình ảnh nụ hôn của Lạc Mễ trên chiếc mũi đỏ ửng của Chris bất giác xuất hiện.


Cậu phảng phất như bị ma xui quỷ ám thế mà muốn dùng môi mình thăm dò thử xem độ ấm cái mũi của Kỷ Triệu Uyên, xem có tí ấm áp nào không.

Thẳng cho tới khi hơi thở ấm áp của Kỷ Triệu Uyên phả vào mặt cậu, cậu mới bỗng nhiên giật mình một cái, ngay tức khắc tỉnh táo, sau đó đỏ mặt.

Kỷ Triệu Uyên đã tỉnh, bởi vì không đeo kính nên ánh mắt anh nhìn cậu trông có phần hơi mơ màng, "Có việc gì sao?"
"......!Không" Sở Cửu Ca xấu hổ tới khô cả giọng, cậu nhanh chóng bọc chăn nằm xuống, cả đầu cả mông đều chui cả vào trong.

Kỷ Triệu Uyên không còn buồn ngủ nữa, anh dựng thẳng gối đầu mình lên dựa vào đầu giường, sau đó duỗi tay lấy kính đeo lên, "Hành vi bất thường của cậu xuất hiện sau bữa cơm tối, nhưng lúc tôi đến sân vận động đón cậu, tôi không thể nghĩ ra bất kì khả năng có thể xảy ra nào."
"Là lí do của riêng em, có nói anh cũng không hiểu." Sở Cửu Ca sốc chăn lên, cả người bị chăm chùm nóng tới bốc hơi, cậu hít hà không khí mát mẻ, "Có phải anh không ngủ được không? Chúng ta có thể tán gẫu một chút không?"
Kỷ Triệu Uyên nhìn đồng hồ, cảm thấy thời gian này mà nói chuyện phiếm với cậu quả thực quá hoang đường.

Nhưng khi nhìn khuôn mặt chờ mong của Sở Cửu Ca, anh rõ ràng có thể cảm nhận được có một cảm xúc không nỡ, cảm xúc mà trước đấy chỉ xuất hiện với một mình Reily.

Càng nhiều vấn đề, tình huống không kiểm soát càng chồng chất, Kỷ Triệu Uyên bắt đầu thấy đau đầu, nhưng anh giơ tay đỡ kính rồi xoa xoa mũi, "Cậu nói đi."
Sở Cứu Ca như được đại xá, lăn một vòng ngồi xếp bằng bên cạnh Kỷ Triệu Uyên, "Anh có biết vì sao em lại tới Mỹ không?"
"Vì học." Kỷ Triệu Uyên nói.

"Đó là ý tưởng của ba mẹ em, em......" Cậu bực bội ôm đầu, xoa xoa mãi tóc xoăn của mình, "Em......"
Cậu ấp a ấp úng nửa ngày cũng không thể nói ra một câu hoàn chỉnh, cảm giác thất bại che trời lấp đất như đánh úp cậu về.

Kỷ Triệu Uyên nghe đi nghe lại đúng một chữ "Em" không biết nên làm ra vẻ mặt nào.


Lúc này anh thật sự muốn qua giúp tổ nghiên cứu bên cạnh xin nguồn tài trợ, để cho bọn họ đi nghiên cứu xem liệu hormone có lây nhiễm hay không.

Có lẽ điều này có thể giải thích tại sao chứng rối loạn nội tiết của Sở Cửu Ca cũng ảnh hưởng đến anh, khiến anh cũng trở nên không bình thường, không ngờ anh lại có thể kiên nhẫn với một sinh vật có chỉ số IQ thấp đang căng thẳng vào nửa đêm này.

Sở Cửu Ca do dự mãi hồi lâu mới ngẩng đầu đối diện ánh mắt Kỷ Triệu Uyên.

Trong lòng cậu có một quả cầu len không đầu không đuôi, cậu không thể nhận ra được, nên chỉ đành ép nó xuống để bản thân có thể thở ra một hơi.

Đôi mắt của Kỷ Triệu Uyên trong veo, con ngươi thâm thúy của anh in sâu gương mặt phiền muộn của Sở Cửu Ca.

Những khi anh nói chuyện với người khác đều chăm chú nhìn họ như vậy, cho dù tiếp theo đều nói ra những lời khó nghe vô cùng.

Sở Cửu Ca dần thoải mái trước cái nhìn của anh, khi cậu lần nữa mở miệng không biết vì sao lại cẩn thận hơn, không còn không kiêng nể với Kỷ Triệu Uyên giống như trước đây nữa.

"Em rất buồn, em không thể kể, nhưng em không muốn ở một mình," Sở Cửu Ca nói, "Anh có thể kể cho em nghe chuyện của anh không?"
Kỷ Triệu Uyên nghe vậy nhướng mày, có hơi kinh ngạc, anh suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Khi nào?"
"Khi nào cũng được," Sở Cửu Ca cũng dựng gối mình lên, dựa vào đầu giường với Kỷ Triệu Uyên, "Anh cứ kể đi."
"Tôi được chẩn đoán là một Aspie khi lên tám tuổi, rồi cha mẹ tôi ly hôn, sau đó tôi theo mẹ mình di cư qua Mỹ, nhảy ba cấp liên tiếp rồi dọn ra ngoài ở sau khi học PhD [1]." Kỷ Triệu Uyên nghiêm túc kể, sau đó còn tri kỷ hỏi Sở Cửu Ca, "Sau đó thì tôi bắt đầu làm việc tại phòng nghiên cứu, có cần kể nữa không."
[1]: PhD là từ tiếng Anh được viết tắt từ Doctor of Philosophy – bậc học cao nhất ngày nay còn được gọi là tiến sĩ.

PhD lần đầu đầu tiên được xuất hiện tại Đức, sau đó được sử dụng tại nước Mỹ và các quốc gia châu Âu khác.

Cho đến nay, PhD là một từ phổ biến được dùng để chỉ chức danh tiến sĩ ở mỗi ngành nghề khác nhau.

Sở Cửu Ca rốt cuộc cũng cười, cậu lắc đầu, "Ý của em là anh có cảm nhận được bản thân đang vui hay là......!đang buồn không?"
Kỷ Triêu Uyên bây giờ rất muốn mắng một câu ngu không ai bằng, nhưng cái má lúm hạt gạo nhỏ bên môi Sở Cửu Ca đã ngăn anh lại, anh lại một lần nữa cảm thấy không đành lòng.


"Tôi có thể cảm nhận được tất cả cảm xúc của mình, cho dù là tích cực hay tiêu cực." Anh mím môi, cố gắng giải thích đơn giản nhất có thể, "Tôi chỉ là không thể hiểu được cảm xúc của người khác, không thể kết nối phản hồi tinh thần của họ với các sự kiện thực tế."
"Vậy thì chiều nay anh có cảm thấy cô đơn không?" Sở Cửu Ca cuối cùng cũng buột miệng thốt lên.

Kỷ Triệu Uyên mờ mịt: "Khi nào?"
Lần này đến lượt Sở Cửu Ca sững sờ, dưới tình thế cấp bách vội vàng xem lại những gì mình đã làm cả đêm, hơn nữa còn cân nhắc khả năng tự mình đa tình của mình một cách kỹ lưỡng.

Cậu mở miệng mấy lần mới phát ra âm thanh: "Là khi em đi cho mấy con sóc ăn ấy, anh nói bọn nó sợ anh nên anh không đến."
"Cũng không có" Kỷ Triệu Uyên hiểu rõ, nở nụ cười, "Lúc ấy tôi đã nghĩ rằng túi hạt thông này cuối cùng sẽ có ích trước khi nó hết hạn."
"Vậy anh kể cho em nghe một chuyện khiến anh buồn đi," Sở Cửu Ca không cam lòng, "Không thì em sẽ cảm thấy quá không cân bằng, em sẽ cảm thấy em nhưng một thằng ngốc vậy."
"Vậy thì tôi e rằng đành để cậu tiếp tục làm thằng ngốc vậy, bởi vì tôi thật sự không nhớ," Kỷ Triệu Uyên nói, "Chỉ có khi còn nhỏ bởi vì không có năng lực mới có thể cảm thấy buồn, nhưng trưởng thành rồi sẽ nghĩ cách để giải quyết, hoặc là học được cách không quan tâm."
Sở Cửu Ca không muốn nói nữa, vỗ vỗ bả vai Kỷ Triệu Uyên, rồi chui vào ổ chăn chuẩn bị ngủ,
Trước khi tắt đèn Sở Cửu Ca còn liếc nhìn sang Kỷ Triệu Uyên, thấy anh vẫn còn nét cười trên mặt trong lòng cậu càng thấy không dễ chịu, ngữ khí không tốt nói: "Không phải ngày mai phải đi công tác à, mau ngủ đi!"
Kỷ Triệu Uyên ngoan ngoãn nằm xuống, nhưng nụ cười không hề phai nhạt.

Anh đã ở trong thế giới của mình rất nhiều năm, sống tốt và cảm thấy rất bình thản.

Nhưng từ khi Sở Cửu Ca xuất hiện, cuộc sống cùng tâm trạng của anh đều giống như một bức điện tâm đồ, sóng gió đầy thăng trầm hùng tráng, tuy rằng đôi khi khiến anh thấy bối rối, nhưng lại chân thật và sống động hơn nhiều.

Lần đầu tiên trong đời chia sẻ nỗi lòng của mình với người khác, cho dù Sở Cửu Ca có vẻ có khả năng lĩnh hội kém, nhưng cảm giác sau khi nói ra vẫn mang lại cho anh sự thoải mái chưa từng có.

Để trải nghiệm sự dễ chịu này một cách sâu sắc hơn, anh quyết định nói nốt câu cuối cùng, mặc dù dường như Sở Cửu Ca đã ngủ rồi.

"Chuyện khiến tôi vui vẻ cũng có rất nhiều," anh vỗ nhẹ vào lưng Sở Cửu Ca, giống như đứa trẻ đang chia sẻ món đồ chơi mới lạ, "Ví dụ như bây giờ."
Sở Cửu Ca che trái tim đang đập loạn nhịp của mình, chỉ cảm thấy trong nháy mắt, trời đất u ám..


Bình luận

Truyện đang đọc