KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Lâm Dục và Kỷ Triệu Uyên không tìm thấy Jenny ở gần đó, bọn họ không thể không quay trở lại khu bảo hộ để xin giúp đỡ.

Cuối cùng với sự trợ giúp của camera đêm độ phân giải cao, cuối cùng họ cũng tìm thấy Jenny đang kiệt sức.

Jenny tránh sau gốc cây sồi xanh tốt, dùng chi sau đào động, đặt trứng rùa vào hố cát, sau đó phủ cát lên đó rồi từ từ bò đi.

Mọi người rốt cuộc cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Vất vả cho mọi người rồi, đêm nay tôi sẽ trực." Lâm Dục vỗ vỗ bả vai của ba vị đồng nghiệp khác: "Mọi người đi nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai một tổ làm kiểm tra cho Jenny, một tổ sẽ dời đống trứng đến khu A."
Kỷ Triệu Uyên không nhúc nhích, anh ngồi trước máy tính im lặng chờ Lâm Dục.

Lâm Dục tiễn những người khác đi, trở về thì nhìn thấy Kỷ Triệu Uyên vẫn còn ở trong liền mỉm cười nói: "Weller, anh ở lại với tôi sao?"
Kỷ Triệu Uyên chuyển qua nói với hắn: "Tôi có chuyện muốn nói."
Lâm Dục dựa vào trên bàn, mu bàn tay giống như vô tình mà chạm vào cánh tay Kỷ Triệu Uyên: "Vừa rồi cái tên ngu ngốc kia dọa Jenny, tôi tức đến hồ đồ.

Cậu đừng có để trong lòng nhé, chuyện này không phải là lỗi của cậu đâu."
"Đừng có gọi cậu ấy như vậy." Mắt Kỷ Triệu Uyên tối sầm, anh dịch sang bên cạnh tránh sự đụng chạm của Lâm Dục, "Cậu ấy không phải cố ý."
Lâm Dục đẩy ngã văn kiện xuống đất, cao giọng: "Sao có thể không phải cố ý? Chiều dài cơ thể của Jenny đã được ước tính một cách cẩn thận là 3 mét, chỉ có người mù mới có thể không nhìn ra!"
Kỷ Triệu Uyên nhàn nhạt liếc hắn một cái, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà lặp lại một lần nữa: "Cậu ây không phải cố ý."
"Cậu ta là đối tượng kết hôn của anh, đương nhiên là anh sẽ bênh cậu ta rồi." Lâm Dục cười lạnh lên: "Weller, ngươi đây là trí tử nghi lân [1], một hành động ngu xuẩn nhất."
[1]: 智子疑邻 – Nghĩ đứa trẻ thông minh, nghi ngờ hàng xóm của bạn.

Ở đây dạy về việc muốn lắng nghe ý kiến ​​của người khác thì phải lựa chọn đúng đắn, không nên quan hệ giữa người đưa ra ý kiến ​​với mình và không được có thành kiến ​​với người khác.

Kỷ Triệu Uyên lắc đầu, anh không tiếp tục giải thích nữa, ngược lại hỏi Lâm Dục: "Lúc Riely ba tuổi có nuôi một con sóc tên là Amanda.

Amanda rất nhát gan, chỉ đồng ý chơi với Riely, cũng chỉ ăn đồ ăn mà Riely đút cho nó.

Nhưng sau khi Riely đi học nhà trẻ, Amanda đã lặng lẽ rời đi.

Cậu biết vì sao không?"
"Cậu sẽ không tới bây giờ mà còn tin chuyện điên rồ của giáo sư Sarah chứ." Lâm Dục cười nhạo, "Cậu đã học về sinh vật nhiều năm rồi, sớm nên hiểu cái gọi là sự ngây thơ vĩnh cửu của tự nhiên với con người không có khả năng tồn tại, động vật vốn đã hung hăng với con người, đây là quy luật không thể bị vi phạm."
Tại buổi lễ tuyển sinh đại học, giáo sư Sarah đã đảm nhiệm bộ môn sinh học cho các sinh viên mới: "Thái độ của thiên nhiên đối với con người phụ thuộc vào thái độ của con người đối với thiên nhiên, hoa cỏ có thể giải thích lời nói, động vật có thể cảm thấy.

Có một kiểu người gọi là người tự nhiên, bọn họ đối xử tử tế nuôi ra tình cảm với thiên nhiên, thiên nhiên cũng sẽ phá lệ ban sủng cho họ." Sau đó giáo sư Sarah nhìn tân sinh đại diện cho toàn thể sinh viên mới đang đứng bên cạnh chờ phát biểu, cười hỏi: "Weller, em có thể giúp thầy mở cửa sổ không?"
Kỷ Triệu Uyên đi đến bên cửa sổ, kéo bức màn màu đổ sẫm nặng nề của khán phòng ra, sau đó đẩy chiếc cửa sổ đầy bụi.


Trong nháy mắt ấy, khán phòng sắp chìm vào giấc ngủ bỗng nhiên trở nên tràn đầy sức sống, không khí trở nên thơm mát vang lên tiếng chim hót.

Giáo sư Sarah bước tới bên cạnh anh, vươn tay phải chứa miếng bánh mì cho con chim sẻ nhỏ bên ngoài mổ, chim sẻ nhỏ mổ đồ ăn trong miệng ra, nhảy ba bước vào lòng bàn tay giáo sư Sara.

Ông ấy dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, chim sẻ nhỏ run run cánh, thoải mái nhắm mắt lại.

Đám sinh viên hàng phía sau đứng lên duỗi cổ nhìn về phía họ.

Bọn họ đầu tiên là bất ngờ sau đó thì bật cười lớn, nói thẳng rằng đây nhất định là trò xiếc nhỏ của giáo sư Sarah, chim sẻ trước kia chắc chắn đã được thuần hóa trước đó.

Kỷ Triệu Uyên cách ông gần, anh nhìn thấy ánh mắt không đồng tình và mất mát của giáo sư Sarah.

Ông ấy xoay qua, miễn cưỡng cười hỏi anh: "Weller, em có tin không?"
Kỷ Triệu Uyên nói: "Em tin."
Tám năm sau, trong đêm yên tĩnh này, Kỷ Triệu Uyên đã từ một sinh viên học nghiên cứu sinh vật học bình thường đến tiến sĩ nghiên cứu lĩnh vực sinh học, anh đã thành thạo trong việc điều hòa biểu hiện gen và cũng đã có nhiều thành tựu trong cơ chế phân tử truyền tín hiệu tế bào.

Anh ngồi trên ghế, ánh mắt anh kiên định, có chút khinh thường nhìn Lâm Dục, cho đáp án đồng dạng.

Anh nói: "Tôi tin."
Lúc Kỷ Triệu Uyên trở về khách sạn, Sở Cửu Ca đã tắm và đang nằm trên giường.

Kỷ Triệu Uyên đặt thuôc chống viêm ở đầu giường cậu, sờ sờ mái tóc ủ rũ xỏa xuống: "Jenny không sao hết."
Sở Cửu Ca né tay anh ra, chôn cả người mình vào trong chăn.

Giọng cậu chán nản, còn có hơi nghẹn ngào, nhưng vô cùng quật cường, "Rất xin lỗi, không phải em cố ý."
"Tôi biết," Kỷ Triệu Uyên vỗ về cậu qua lớp chăn bông, "Ăn gì đó rồi uống thuốc chống viêm đi, nếu không miệng vết thương sẽ nhiễm trùng."
Sở Cửu Ca nằm trong chăn lắc lắc đầu, vẫn không muốn chui ra.

Kỷ Triệu Uyên không thể ép cậu, anh thở dài, đi tắm.

Sở Cửu Ca co mình thành một cục, ôm điện thoại gửi tin nhắn cho bà nội cậu.

Không khí trong chăn bông ngột ngạt, cậu thở không ra hơi, ánh đèn điện thoại làm mắt cậu khó chịu sau khi khóc.

Cậu khóc huhu mà nhắn tin với bà trên WeChat.

【 Bà yêu ơi, lòng con đau quá đi mất huhuhuhu 】

Bà cụ chắc đang trên đường đi tới hiệu sách, phải mất một thời gian dài bà mới trả lời với dòng tin nhắn sai hết lỗi chính tả này tới lỗi chính tả khác.

【 Đậu đậu không nghe lời, chạy đi nghịch nữa rồi.

Bà phải giữ nó cho nên bà không nhắn được.


Đến cả bà cũng mặc kệ cậu, nước mắt mà Sở Cửu Ca cố lắm mới kìm nén được lại bừng lên, cái mũi không có tiền đồ thổi ra một cái bong bóng.

Cậu nghẹn ngào gửi tới đoạn thoại: "Người cháu thích không thích cháu.

Cháu không muốn làm người nữa, cháu muốn làm cún con cơ!"
Bà cụ nghe xong liền hoảng sợ, nhanh chóng gửi đoạn thoại trả lời cậu: "Cô gái nhà nào mà dám không thích cháu yêu của bà! Đưa số điện thoại của con bé cho bà, bà đi nói chuyện với con bé đó."
Sở Cửu Ca làm sao dám đưa cho bà, nếu bà cụ nghe được tông giọng trầm lạnh lùng của Kỷ Triệu Uyên, e là có thể sợ tới mức đứng lên từ trên xe lăn chạy 800 mét.

Sở Cửu Ca sụt sịt hỏi bà nội: "Nghe nói ông nội của cháu năm đó chính là một nam thần vẫy tay một cái là có cả đống cô theo.

Một thiếu nữ bình thường như bà theo đuổi nam thần thế nào vậy ạ? Bà dạy cháu với."
"Đánh rắm! Bà nội của cháu cũng không kém gì!" Bà cụ kiêu ngạo hừ một tiếng, đổi tư thế tiếp tục nói với cậu: "Tình yêu thì liên quan gì đến việc anh ấy là nam thần, còn mình là Bát Lộ Quân [1]? Nếu trong không thể khiến người ấy động lòng ngay, thì hãy từ từ uốn nắn!"
[1]: Bát lộ quân (chữ Hán: 八路军) là lực lượng quân sự do Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền lãnh đạo.

Trong thời kỳ Quốc-Cộng hợp tác.

Đội quân này được tổ chức lại thành Quốc dân Cách mạng Quân Đệ thập bát Tập đoàn quân (国民革命军第十八集团军), nằm trong biên chế của quân đội Trung Hoa Dân quốc, thực tế vẫn do đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền lãnh đạo, hoạt động từ năm 1936 đến 1947.

Cùng với Tân Tứ quân, Bát lộ quân được xem là thành phần nòng cốt, tiền thân hình thành nên Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Sở Cửu Ca cười rộ lên, nước mắt theo khóe miệng đi vào, vừa mặn vừa đắng.

Sở chín ca nói: "Nhưng cháu chịu không nổi."
Bà cụ gửi tới liên tục mấy đoạn thoại, chắc là đang mắng cậu không kế thừa được tính cách mạnh mẽ của lão tướng quân.

Cậu đang định bấm nghe thì Kỷ Triệu Uyên xoa tóc đi ra từ trong tắm.

Sở Cửu Ca nhanh chóng buông điện thoại xuống, che cả đầu cả mông mình kín, cố gắng vững vàng hơi thở, làm bộ ngủ rồi.


Hình như cậu nghe tiếng Kỷ Triệu Uyên thở dài, sau đó vang lên tiếng vải cọ xát, chắc là anh nằm xuống rồi.

Sở Cửu Ca nằm trong chăn buồn vô cùng, cậu đưa lưng về phía Kỷ Triệu Uyên, lén lút mở một góc ra, hít một hơi bự không khí mát mẻ.

Cậu nghe thấy tiếng Kỷ Triệu Uyên ngồi dậy lấy gì đó rồi lại quay về giường nằm xuống.

Cậu uể oải nằm cứng đờ trên giường, không dám động cũng không muốn động.

Cậu đang định đau lòng thương xót cho cậu thanh niên đáng thương có tâm sự nặng nề còn chưa kịp bày tỏ, nghĩ rằng mình sẽ xót bản thân cho đến bình minh thì chiếc điện thoại bên gối đột nhiên rung lên.

Sở Cửu Ca héo úa với tay lấy điện thoại, sau khi ánh mắt nhìn thấy màn hình thì kinh ngạc tới mức xém nữa làm rớt điện thoại.

Là một lời mời kết bạn.

Kỷ Triệu Uyên gửi.

Cậu một bên thầm thấy vui vẻ, một bên lại lên án nhắc bản thân rằng phải nhận rõ thực tế.

Đại não còn chưa kịp sắp xếp mình nên làm gì bây giờ, ngón tay đã đi trước một bước ấn đồng ý.

——————- Trên đây là nội dung của lời chào —————–
——- Bạn đã kết bạn với Weller, hiện tại cả hai có thể bắt đầu nói chuyện với nhau ——-
Weller: 【 Trên thế giới hiện chỉ có 7 loài rùa biển thuộc 2 họ và 6 chi.


Đẹp trai nhất vũ trụ:【? 】
Weller: 【 Khi rùa biển bò ra khỏi vỏ trứng và bơi ra biển, chúng sẽ chạm trán với những kẻ săn mồi như hải âu và chỉ một phần nhỏ trong số chúng may mắn lớn lên.


Đẹp trai nhất vũ trụ: 【 Ồ, cảm ơn anh đã phổ cập khoa học.

( hẹn gặp lại) 】
Weller: 【 Những con rùa nhỏ lớn lên với sự ban phước của Chúa sẽ di cư giữa nơi sinh của chúng và bãi kiếm ăn, bao phủ cả một vùng biển rộng lớn.

Sau hai mươi đến ba mươi năm hoặc thậm chí bốn mươi đến năm mươi năm, những con rùa biển đã đi khắp thế giới sẽ quay trở lại nơi sinh của chúng và đẻ trứng.

Đây là một hành trình nguy hiểm và bí ẩn, chỉ dựa vào cảm ứng của những thay đổi tinh vi trong trường địa từ, có thể xuyên thủng lưới đánh cá của nhiều ngư dân, đồng thời chịu sự đe dọa của ô nhiễm đại dương và biến đổi khí hậu.


Weller: 【 Thế giới không tôn trọng thiên nhiên, khoa học kỹ thuật đã hủy hoại trái đất.

Vài thập kỷ có thể nói chỉ là thời gian bình thường trên đường về nhà của rùa biển, nhưng con người có thể khiến trái đất xảy ra tình trạng đảo lộn chỉ trong vòng mấy năm.


Phần lớn thời gian, khi rùa biển nhiều lần trải qua muôn vàn gian khổ để trở về nơi mình sinh ra thì đã không còn là bộ dạng mà chúng nhìn thấy khi chúng vừa mở mắt.


Weller: 【 Những con rùa không có lựa chọn nào khác ngoài việc tìm những bãi đẻ mới.

Đó là lý do Jenny đến với Mojave một cách tình cờ.


Weller: 【 Trong lúc rùa biển đẻ trứng, chúng vô cùng mẫn cảm cũng vô cùng nhát gan, một chút can thiệp từ bên ngoài sẽ khiến chúng tiếp tục di cư cho đến khi kiệt sức.

Cuối cùng, chúng sẽ ngẫu nhiên chọn đẻ trứng hoặc đơn giản từ bỏ đẻ trứng.】
Trái tim Sở Cửu Ca "thịch" một tiếng, nước mắt mãi mới nhịn được lại có xu hướng rơi xuống, cậu cố gắng chớp chớp mắt.

Đẹp trai nhất vũ trụ: 【 Rất xin lỗi.


Weller: 【 Chuyện đó cậu cũng không biết.


Sở Cửu Ca nhìn thấy câu này, trong lòng cậu tê rần, cậu tưởng rằng mình có thể đứng cạnh Kỷ Triệu Uyên trò chuyện vui vẻ như một người đàn ông trưởng thành.

Cậu cắn răng, lần đầu tiên cảm thấy hận bản thân vì sao lại không thích đọc sách, vì sao lại không chăm chỉ học tập đi.

Cậu thở nặng nén nước mắt, lại một tin nhắn hiện lên.

Weller: 【Vì vậy tôi không thể đổ lỗi cho cậu, đó không phải lỗi của cậu.


Sở Cửu Ca cầm điện thoại nhìn một lần rồi lại một lần, thế giới nhỏ của cậu qua cơn mưa trời lại sáng.

Khuôn mặt cậu dơ hầy, vừa là nước mắt vừa là mồ hôi chảy ra nhễ nhại vì chùm chăn, chỉ có nụ cười vẫn rạng rỡ như thường, như quả cam ngọt lớn trên cây cam được ông trời ưu ái nhất.

Cậu có lẽ đã cười thành tiếng, Kỷ Triệu Uyên bên kia cũng truyền đến một tiếng cười khẽ, sau đó từ từ thở phào chậm rãi.

Kỷ Triệu Uyên tắt đèn, gửi đoạn thoại cuối cùng.

Những lời nói như đêm đầu tiên gặp nhau đã vẹn tròn, không còn lạnh lùng nữa mà có thêm sự dịu dàng, cùng cưng chiều khó mà nhận ra.

Anh nói: "Ngủ ngon."
Editor có lời muốn nói: Ôi sao anh Lâm Dực có thể dùng cái tâm trạng đó để trở thành một nhà sinh vật học thế, không phải là phải yêu thiên nhiên mới trở thành một nhà sinh vật học được ư?!!! Bản tính động vật không hung hăng, anh mới hung hăng á, anh xem lại anh đi..


Bình luận

Truyện đang đọc