KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Sở Cửu Ca sửng sốt, cậu do dự bỏ tay vào lòng bàn tay Kỷ Triệu Uyên, nghĩ thầm Kỷ Triệu Uyên đây là định đi du lịch với cậu sao?
Kỷ Triệu Uyên kéo cậu dậy, sau đó kéo khăn tắm chùm lên đầu cậu: "Đi tắm rồi ngủ đi, sáng mai sẽ đi."
Sở Cửu Ca bị khăn tắm chùm lên, mắt cậu trong phút chốc tối lại, cậu nắm lấy khăn tắm kéo xuống, không hề phản kháng khi bị Kỷ Triệu Uyên đẩy mạnh vào phòng tắm.

Kỷ Triệu Uyên đêm nay giống như tiếng sấm mùa hè chói tai nghe qua bức tường bê tông dày, mang theo chút chấn động xa xăm.

Một ngọn lửa như đang bùng cháy trong lồng ngực Sở Cửu Ca, cậu không biết là mình đã bị châm lửa bởi những lời nói của Kỷ Triệu Uyên hay tình cảm của cậu dành cho Kỷ Triệu Uyên đang ngày càng sâu đậm.

Cậu nhắm mắt lại, mái đầu xù xù được vòi nước sen đồ từ trên xuống.

Làn nước mát lạnh dần dần xoa dịu những suy nghĩ bồn chồn của cậu, rồi êm dịu trở về một, để lại sự nghi ngờ rõ ràng nhất —— Kỷ Triệu Uyên đang biểu đạt sự an ủi sao? Anh ấy cũng thích mình một chút sao?
Sở Cửu Ca đã có câu trả lời sinh động trong lòng, nhưng cậu không thể tin được.

Cậu vội vã dội sạch đống bọt trên tóc, chưa kịp lau khô người đã mặc quần lót vào sau đó xông ra ngoài.

"Vừa rồi anh đang an ủi em sao?" Sở Cửu Ca hỏi anh.

Sở Cửu Ca vẫn còn mang theo hơi nước trên người, giọt nước từ trên ngực trượt xuống, theo đường cong của cơ bụng biến mất bên mép quần lót màu xám nhạt.

Kỷ Triệu Uyên đặt cuốn sách trong tay xuống, ngẩng đầu lên không để ý nhìn cậu: "Đúng vậy."
Sở Cửu Ca đặt hai tay lên mép giường Kỷ Triệu Uyên, nhìn vào mắt anh: "Vì sao?"
Kỷ Triệu Uyên có hơi khó hiểu, anh nhíu nhíu mày: "Bởi vì cậu không vui."
Sở Cửu Ca cảm thấy tim mình đập loạn một hồi, không khỏi mong chờ, thậm chí lời nói ra cũng có hơi căng thẳng: "Anh, anh có thể cảm nhận được cảm xúc của em sao?"
Kỷ Triệu Uyên cho cậu một cái nhìn đầy ẩn ý, ​​không chút do dự nói: "Vui mừng lộ rõ trên nét mặt." Sau đó xoa đầu Sở Cửu Ca đang sửng sốt, xoay người xuống giường đi tắm.

Ngọn lửa đang bập bùng của Sở Cửu Ca lập tức bị dập tắt.


Cứ tưởng rằng Kỷ Triệu Uyên cũng có chút thinh thích mình cho nên mới để ý kỹ những thay đổi trong cảm xúc của cậu, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn là tự mình đa tình.

Sở Cửu Ca nằm trên giường, cảm thấy hành trình tinh thần mấy ngày qua thật sự rất thăng trầm.

Đầu tiên là thật vất vả mới biết được tâm ý của bản thân, sau đó thì bị Lâm Dục đả kích đến thiếu chút nữa không gượng dậy nổi, tiếp theo vừa này mới chỉ có chút xúc động thì Kỷ Triệu Uyên đã trực tiếp dội cho một chậu nước lạnh xuống.

Sở Cửu Ca trở mình, nhìn bóng dáng Kỷ Triệu Uyên mờ ảo sau tấm kính mờ, cảm thấy lòng mình mệt như chạy Marathon.

Nhưng người mà cậu muốn đuổi theo vẫn đang đứng xa tít tận chân trời, cách xa cậu hơn 1800 mét.

Cậu thở dài, cảm thấy cho dù có thế nào đi chăng nữa thì cậu vẫn phải thực hiện bước đầu tiên, cần phải cho đầu gỗ Kỷ Triệu Uyên này biết được tâm tình của cậu.

Sở Cửu Ca nhắm mắt lại rồi tưởng tượng khi tỏ tình mình nên nói gì.

Cậu cười ngu một lúc rồi từ từ trở nên lặng im.

Sau khi Kỷ Triệu Uyên đi ra thì thấy Sở Cửu Ca đã ôm chăn bông và ngáy vài tiếng vui vẻ.

Kỷ Triệu Uyên bước tới, giúp cậu kéo chăn che lên bụng, sau đó tắt chiếc đèn giường bên cậu.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức của Kỷ Triệu Uyên đặt còn chưa vang, anh đã bị tiếng kêu la "A a a a a" cực kì bi thương của Sở Cửu Ca đánh thức.

Anh quay đầu Sở Cửu Ca đang nổi khùng, giọng nói khàn khàn vì mới tỉnh: "Có chuyện gì thế?"
"Làm sao em có thể ngủ quên được chứ!" Sở Cửu Ca bơ phờ, tự lấy tay đập vào đầu mình.

Kỷ Triệu Uyên lười cho cậu một cái liếc mắt, đạp Sở Cửu Ca gây rối vô cớ xuống, còn mình rời giường đi rửa mặt.

Họ khởi hành từ Mojave và lái xe về phía nam qua Los Angeles, nhưng vẫn chưa biết đích đến.


Sở Cửu Ca nhìn thành phố nhộn nhịp đang dần rời xa, càng ngày càng tò mò Kỷ Triệu Uyên rốt cuộc tính dẫn cậu đến đâu.

Bây giờ đang là mùa giải của NBA, ngôi đền bóng rổ cũng không có khả năng ở thị trấn nhỏ yên tĩnh như này, nhưng Kỷ Triệu Uyên nói rằng sẽ đưa cậu đi xem trận bóng rổ thật sự, sau đó dừng xe ở một lối vào của sân bóng rổ có hơi cũ.

[*] NBA: Giải bóng rổ Nhà nghề Mỹ NBA là giải đấu bóng rổ chuyên nghiệp nhà nghề Bắc Mỹ.

Giải đấu bao gồm 30 đội (29 của Hoa Kỳ và 1 của Canada), là một trong bốn giải thể thao chuyên nghiệp lớn nhất ở Mỹ và Canada.

Nó đồng thời được coi là giải bóng rổ lớn nhất thế giới.

Kỷ Triệu Uyên nhìn đồng hồ, ngẩng đầu nói: "Còn nửa tiếng nữa, vào tìm chỗ trước."
Sở Cửu Ca ngồi xuống hàng phía trước cùng anh với một bụng đầy câu hỏi.

Sân bóng rổ không lớn, nhiều chỗ ngồi trong khán phòng đã hỏng từ lâu, cứ cách vài dãy lại có một khoảng trống rộng lớn, lưới rổ cũng đã có hơi cũ nát, treo nghiêng ngả dưới vành rổ.

Sở Cửu Ca càng thêm hoang mang, cậu hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Chỗ này sẽ có trận thi đấu nào vậy ạ?"
Kỷ Triệu Uyên không giải thích, hơi hất cằm về phía cửa.

Sở Cửu Ca nhìn qua, trong lòng có hơi khó tin.

Tầm mười mấy người đàn ông trung niên khoác vai nhau đi vào từ phía cửa, họ là kiểu người bình thường nhất theo nghĩa tiêu chuẩn.

Một vài người trong số đó bị hói, thậm chí còn có hai ông chú bụng bia, trông cái bụng phệ của họ có lẽ sẽ không thể nào chơi bóng rổ được.

"Bóng rổ thật sự?" Sở Cửu Ca giật mình quay đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên, "Những người này ạ? "

Kỷ Triệu Uyên gật đầu: "Từ lúc mà tôi học cấp hai, thứ sáu tuần nào bọn họ cũng đến đây để chơi bóng rổ.

Mấy năm nay người tới người đi đã thay đổi không ít, nhưng chưa từng nghỉ trận nào."
Khi Kỷ Triệu Uyên đang nói chuyện, đám người kia đã chia làm hai đội, đứng ở hai bên sườn xoa tay hầm hừ.

Ngay sau khi bóng được ném lên cao, những người đàn ông đó chuẩn bị, đầu gối hơi khuỵa xuống.

Sở Cửu Ca nhìn bọn họ mà có hơi khinh thường trong lòng, cậu cảm thấy những người này chạy nhanh cũng khó, huống chi là chơi bóng rổ.

Người đàn ông da trắng cao nhất bắt được bóng, nhảy cao truyền sang cho ông chú mập mặc bồ đồ màu lam, Sở Cửu Ca nhìn cục thịt run lên run xuống trên bụng người đó mà khẽ hừ lạnh một tiếng.

Người mập này chính là người bảo vệ điểm cho đội, ông ấy lái bóng xông qua bức tường được hai người đội bên tạo thành, ngừng ngay chỗ giữa rồi ném bóng, làm một cú ba điểm hoàn hảo.

Sở Cửu Ca hít sâu một hơi, không nhịn được ngồi thẳng dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

Kỷ Triệu Uyên liếc mắt nhìn cậu, hiểu rõ mỉm cười.

Những người đàn ông mới đầu chơi còn mắc lỗi đã càng ngày càng trở nên nhuần nhuyễn, người nào người nấy đều liều mạng, nỗ lực hết mình để phát huy tối đa các động tác phòng ngự.

Một khi các cầu thủ nòng cốt bị bao vây, những người đang có khoảng trống ở tuyến ngoài sẽ lập tức bù đắp, nhịp điệu tấn công và phòng thủ của hai bên nòng cốt thay phiên dắt dắt nhau khiến khán giả xem tới sốt cả ruột.

Trên thực tế, cả kỹ năng lẫn khí thế của trận đấu này đều kém xa trận chung kết NBA tới mười con phố, thậm chí khi đến hiệp thứ tư hầu hết mọi người đã bắt đầu trở nên chậm chạp, thời gian từ khi lấy được bóng cho tới khi ném vào rổ đã sớm vượt qua 24 giây.

Sở Cửu Ca đã ngầm hiểu ý của Kỷ Triệu Uyên.

NBA có tổng cộng 30 đội bóng, chỉ có một vị trí đứng đầu cho một đội duy nhất, nhưng trên thế giới có tận 250 triệu người chơi bóng rổ, có 200 triệu người đã tham gia thi đấu.

Trong bọn họ có tốt có xấu, có thấp có cao, cho dù có chơi cả đời cũng không vượt qua trình độ của các tuyển thủ chuyên nghiệp, giống như những người đàn ông trung niên bình thường và nhạt nhẽo trước mặt họ đây.

Nhưng như thế thì có làm sao? Người đàn ông mập mạp mặc bộ đồ màu xanh có lẽ đã uống quá nhiều rượu vào đêm xã giao tối qua, còn người đàn ông da trắng cao ráo có thể đã cúi đầu bày vẻ mặt đáng thương cho khách hàng vào ngày hôm trước.

Nhưng khi bọn họ đứng trên sân bóng rổ này, bọn họ vĩnh viễn là những thiếu niên tuổi mười mấy.


Vậy bóng rổ là gì? Việc con người tồn tại có ý nghĩa gì? Sở Cửu Ca tự hỏi bản thân.

Cậu nhìn Kỷ Triệu Uyên ngồi bên cạnh im lặng như một vật trang trí, trong lòng cậu ngập tràn những câu trả lời không rõ câu.

Cậu muốn đem tất cả những điều này thành một cơ hội, học cách làm một việc hết lòng và yêu thương một ai đó.

Những người đàn ông trung niên đã bắt đầu rời đi, Kỷ Triệu Uyên vỗ vai cậu, chỉ vào một người trong đó định nói: "Người đó là......"
Sở Cửu Ca ngăn anh lại: "Có thể để em nói trước không?"
Kỷ Triệu Uyên gật gật đầu, biết nghe lời phải ngậm miệng.

Sở Cửu Ca hít một hơi thật sâu, rồi bất lực mỉm cười.

Cậu xoa lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Em có hơi căng thẳng, em có thể hút điếu thuốc không?"
Kỷ Triệu Uyên nhíu nhíu mày, nhưng không nói không được.

Đầu ngón tay Sở Cửu Ca khẽ run, cậu phải bật rất nhiều lần mới bật được lửa.

Cậu hút hai hơi, nhưng nhịp tim lại đập càng lúc càng nhanh, cậu vừa căng thẳng vừa kích động, gần như không thở nổi.

Sở Cửu Ca có hơi bực mình, cậu dập thuốc lá, tay ôm ngực nói với Kỷ Triệu Uyên: "Tim em đập rất nhanh."
"Palpitation, tim đập nhanh.

Nếu trái tim bản thân không có tổn thương bệnh lí thì có khả năng là bởi vì rối loạn chức năng hệ thần kinh." Mặt Kỷ Triệu Uyên không cảm xúc nhìn cậu, lại nhìn điếu thuốc trong tay cậu, "Nicotin là một trong những nguyên nhân hàng đầu."
Sở Cửu Ca bất đắc dĩ gọi anh: "Kỷ Triệu Uyên."
Sở Cửu Ca cúi xuống ấn bờ vai anh, nhìn gần vào đôi mắt anh.

Lông mày Kỷ Triệu Uyên nhăn thành đỉnh núi, có hơi chán ghét mùi hương của cam bị mùi thuốc lá cay xè bao phủ.

Sở Cửu Ca lại nghiêng về phía trước, không để ý hôn lên bờ môi mỏng của Kỷ Triệu Uyên, sau đó nói: "Em thích anh.".


Bình luận

Truyện đang đọc