KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Ngày hôm sau lúc Sở Cửu Ca tỉnh dậy, Kỷ Triệu Uyên đã mặc quần áo và vệ sinh xong xuôi rồi, anh đang ngồi ở mép giường đọc sách.

Cậu xoa mặt, rồi dụi dụi gối đầu lên đùi Kỷ Triệu Uyên, "Mấy giờ rồi anh?"
"Sắp 10 giờ rồi," Kỷ Triệu Uyên nhẹ nhàng sờ tai cậu, "Mẹ em có nấu bữa sáng cho chúng ta."
"Mẹ em không có ở nhà ạ?" Sở Cửu Ca hơi sửng sốt, "Ơ, vậy vừa nãy anh mới xuống lầu ạ? Còn gặp mẹ em sao?"
Kỷ Triệu Uyên gật đầu, "Khoảng 8 giờ tôi xuống lấy máy tính thì tình cờ gặp mẹ em.

Cô ấy nói mình có việc phải ra ngoài, còn dặn tôi phải nhắc em ăn sáng."
"A......" Sở Cửu Ca ngáp một cái, ăn vạ nằm trên đùi Kỷ Triệu Uyên không chịu đứng lên, "Nếu ở nhà không có ai thì em ngủ tiếp đây" Cậu nói xong liền nhắm mắt lại nằm bất động.

Sau khoảng mười phút, bụng Sở Cửu Ca ùng ục mấy tiếng, nhưng Kỷ Triệu Uyên không hề phản ứng, an tĩnh như thể anh không hề tồn tại.

Sở Cửu Ca nhịn không nổi nữa, cậu hơi híp mắt yên lặng nhìn Kỷ Triệu Uyên.

Cái cằm cứng ngắt của Kỷ Triệu Uyên hơi giật, khóe miệng anh cong lên hiện ý cười, anh chuyển tầm mắt từ cuốn sách sang Sở Cửu Ca, "Không giả vờ nữa à?"
Sở Cửu Ca bĩu môi, lập tức nhắm chặt mắt, mạnh miệng nói: "Em không có giả vờ, em chỉ hơi buồn ngủ, em muốn ngủ tiếp nữa!"
Kỷ Triệu Uyên cười nhẹ, hôn lên ngón trỏ của cậu, sau đó ấn lòng bàn tay vào cái mỏ chu lên hờn dỗi của Sở Cửu Ca, "Dậy ăn cơm đi."
Sở Cửu Ca tỏ vẻ miễn cưỡng có thể tiếp thu, xoay người xuống giường vào phòng tắm.

Bữa sáng là món thịt hun khói cùng sữa đậu nành Sở Cửu Ca thích nhất.

Món thịt hun khỏi vẫn được đặt trên ví hấp, tỏa hơn nóng.

Da mỏng xốp giòn, nước thịt tươi thơm đậm vị, ăn một ngụm dạ dày vô cùng thỏa mãn.

Sở Cửu Ca ăn vội ăn vàng làm đầu lưỡi cậu có hơi nóng, cậu xuýt xoa hàm hồ nói chuyện với Kỷ Triệu Uyên: "Ăn sáng xong em sẽ dẫn anh tới hiệu sách của bà nội em."

Kỷ Triệu Uyên nói: "Được."
Sở Cửu Ca vỗ vỗ ngực, cười nói: "Kim chủ đã nghĩ ra mấy ngày nay sẽ dùng phương tiện giao thông nào để đưa anh đi chơi rồi, cách bao nuôi vô cùng tươi mát và tinh tế."
Kỷ Triệu Uyên ngước mắt nhìn cậu, trông anh chả có vẻ gì gọi là tò mò, thản nhiên hỏi: "Đi bằng gì?"
"Mấy năm trước em có mua một chiếc xe mô tô, lúc đó định sẽ chở bạn gái đi dạo phố hay gì đó, nhưng tiếc là cứ vứt trong gara chưa đi bao giờ." Cậu nói xong lại nghẹn, "Em, ý em là em có thể chở anh đi, đều là có sẵn mà."
"Được." Kỷ Triệu Uyên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Sở Cửu Ca lúng túng chạm vào cổ mình, tay chân cũng không biết nên để xuống chỗ nào, "Chỉ một chữ được thôi sao?"
"Nếu không......" Kỷ Triệu Uyên nhướng mày, "Tôi chở em cũng được."
"Em, em vừa rồi có nói đến bạn gái cũ," Sở Cửu Ca thở ra "Anh không ngại sao?"
Kỷ Triệu Uyên lau khô ngón tay, nghiêm túc nhìn anh, "Hai người chia tay chưa?"
"Tất nhiên là chia tay rồi!" Sở Cửu Ca buông tay, "Em chỉ mới yêu đúng một lần, chưa được hai tháng đã chia tay, dù sao đó cũng là chuyện từ nhiều năm trước rồi."
"Nếu con người là một cái ly, mà tình cảm là món đồ được đựng trong ly, thì ở trong mắt tôi, em là cái ly tốt nhất.

Tôi hy vọng em luôn được tình yêu lấp đầy, cho dù đó là tình cảm tới từ người nhà, bạn bè hay người yêu." Kỷ Triệu Uyên nói, "Đối với tất cả những người mà em đã từng yêu, tôi đều cảm thấy biết ơn họ."
"Thật ra em khá là muốn nhìn anh ghen," Sở Cửu Ca đứng lên kéo thẳng nếp nhăn trên quần, "Nhưng như bây giờ cũng không tới nổi."
"Tiểu Cửu," Kỷ Triệu Uyên đột nhiên ngẩng đầu gọi cậu "Em là mối tình đầu của tôi."
Sở Cửu Ca ngây người, như thể đang quay thước phim chậm, cậu từ từ quay đầu lại ngạc nhiên nhìn anh.

"Cho nên biết ơn là biết ơn, tôi vẫn rất để ý." Kỷ Triệu Uyên uống ngụm sữa đậu nành, thấp giọng nói: "Tôi cần chút bồi thường để cân bằng lại."
Trên tay anh cầm ly sữa đậu nành, dùng sức cầm đến các khớp xương trên ngón tay trắng bệch, nhưng vẫn cúi đầu tiếp tục bình tĩnh ăn cơm.

Sự vụng về này của anh làm cho Sở Cửu Ca cảm thấy anh đáng yêu vô cùng, chỉ mong cái ly của cậu có thể trống không cho tới khi gặp anh.

Sở Cửu Ca bước tới bên cạnh anh, lấy cái ly từ trong tay anh, uống sạch sữa đậu nành còn trong ly, sau đó đặt cái ly thủy tinh trống không trước mặt anh, "Từ nay về sau, cái ly của em chỉ trống không vì anh."
"Có thể chấp nhận," Kỷ Triệu Uyên cong môi cười nhẹ cười một chút, "Cân bằng rồi."
Sở Cửu Ca theo thói quen dọn chén, mới vừa chồng hai cái chén lên cậu liền thở dài, "Nô lệ đây!" Cậu đẩy chén qua một bên, nắm lấy tay Kỷ Triệu Uyên dắt anh ra ngoài, "Đi nào, mối tình đầu của anh sẽ dẫn anh đi gặp bà nội."

Mấy ngày trước Sở Cửu Ca đã kể chuyện của bà nội mình cho Kỷ Triệu Uyên nghe, bà cụ đã dành cả nửa đời mình trên lưng ngựa, cả đời như tấm thép chắc chắn, nhưng ông nội cậu lại là một trí thức chuẩn mực, xuất thân trong một gia đình khoa bảng, luôn giữ khí tiết của một người nho sĩ, không muốn đôi co với những võ tướng liều lĩnh.

Cho nên mới đầu ông nội rất coi thường bà nội cậu, sau đó bà cụ tinh luyện cho những ngón tay mềm mại, bà đã biến con mọt sách trở thành vật sở hữu của mình.

Tiếc rằng thời gian tươi đẹp chẳng kéo dài được bao lâu, hoàn cảnh chiến trường cũng chẳng vì tình cảm trai gái của họ mà nguôi ngoai đi phần nào.

Chiến tranh là đa tình, đằng sau làn khói thuốc súng đều phải đổi lại sự hiển linh từ rất nhiều người, ngay cả đạo đức của con người cũng bị mềm đi.

Nhưng đối với bà cụ, thì đó là vô tình.

Lúc bà mang thai không có chồng mình bên cạnh, ngay cả sau này khi bà mở một hiệu sách của riêng mình và đọc hành nghìn cuốn sách cũng chẳng thay đổi được gì.

Vết sẹo năm ấy không ai dám nhắc lại, ngoại trừ Sở Cửu Ca có đôi khi sẽ tò mò hỏi vài chuyện từ ông nội mình, còn lại không ai dám nói tới.

Sau khi Kỷ Triệu Uyên nghe cậu kể xong thì gật đầu một cái.

Đọc sách có đôi khi là một điều cô đơn, cũng giống như tình yêu.

Khi cầm sách lên là bạn đã bước vào một thế giới hoàn chỉnh và tỉ mỉ, càng vào sâu trong vở kịch, càng về cuối hành trình càng thấy cô đơn.

Thích một người cũng giống như thế này, sẽ luôn có người rời đi trước, yêu càng sâu càng thấy cô đơn.

"Tiểu Cửu," Kỷ Triệu Uyên một bên giúp cậu lau bụi trên xe, một bên hỏi cậu, "Chúng ta tới nhà sách trong thành phố trước, tôi muốn mua quà cho bà em."
"Bà nội em mở hiệu sách mà anh còn muốn đến nhà sách thành phố để mua quà á," Sở Cửu Ca thở dài, "Nước phù sa không chảy ruộng ngoài [*] sao!"
[*]: ý nói ở đây là lợi ích, lợi thế tự nhiên không để người khac lấy được, phù sa của ta không chảy ra ruộng của người khác.


Kỷ Triệu Uyên kiên trì, "Quyển sách này không được ưa chuộng, tôi đoán rằng trong hiệu sách bà em không có."
"Cũng được, mối tình đầu của anh nói cậu ấy đồng ý,"Sở Cửu Ca ném cho Kỷ Triệu Uyên một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng hồng, "Anh đội tạm nó đi."
Kỷ Triệu Uyên mặt không đổi sắc đeo mũ bảo hiểm, khí áp tràn ra đầy khó chịu.

Anh sải bước ngồi phía sau Sở Cửu Ca, "Chú ý an toàn."
"Yên tâm đi, anh ôm chặt một tình đầu của anh là được." Sở Cửu Ca huýt sáo, vặn ga lao ra ngoài.

Bọn họ phải ghé vào hai nhà sách mới kiếm được cuốn sách Kỷ Triệu Uyên cần, khi tới chỗ bà nội thì đã là giờ ăn trưa.

Sở Cửu Ca khóa xe ở ven đường, chưa vào đã la: "Đậu đậu ngố!"
Đậu đậu vểnh tai chạy ra cửa, sau đó vui vẻ vẫy đuôi.

Chắc bà nội nghe thấy giọng nói của cậu, bà mỉm cười đẩy xe lăn ra, "Ai nha, cháu yêu của bà về rồi sao!"
"A a a a a! Ôi mẹ ơi!" Sở Cửu Ca bị tạo hình của bà nội dọa sợ, cậu sợ hãi nhìn quả đầu xoăn màu lùa mì của bà cụ, "Mau mau mau mau đỡ em đi, em sắp xỉu rồi."
Bà cụ trừng cậu một cái, hài lòng vuốt mái tóc mới của mình, "Ngao ô đặc [*]!"
[*] 嗷呜特 – tui không tìm được cái này, mọi người biết thì góp ý nhé.

"Bà có ý gì vậy anh?" Sở Cửu Ca ngơ ngác nhìn bà cụ rồi lại nhìn Kỷ Triệu Uyên.

Kỷ Triệu Uyên tốt tính giải thích cho cậu: "Nói em out."
"Bà yêu của cháu sao lại đáng yêu như vậy!" Sở Cửu Ca vui vẻ, nửa dựa vào tay vịn xe lăn, "Nào, để cháu giới thiệu cho bà, đây là Kỷ Triệu Uyên, bà cứ thoải mái nói tiếng Anh với anh ấy đi."
Bà cụ nghe thế thì cười tủm tỉm nhìn về phía Kỷ Triệu Uyên, Kỷ Triệu Uyên bước lên đưa quà cho bà.

Đó là cuốn 《 hiệu sách 》của Fitzgerald, một cuốn sách bìa mỏng chỉ trị giá mười sáu nhân dân tệ.

Bà cụ tò mò nhận lấy, trên bìa sách có in một câu đơn giản—— "Tôi chỉ muốn mở một hiệu sách".

Phần giới thiệu trông giống như một câu chuyện bi thảm, bà Gerry muốn mở một hiệu sách, nhưng thị trấn Harburg, nơi bà đã sống mười năm lại không cần nó.

Bà nội ngẩng đầu nhìn anh, sau đó mở sách ra, mực trên trang tiêu đề trống còn chưa khô, Kỷ Triệu Uyên nghiêm túc viết: 【Bởi vì bà, ý định ban đầu của truyện, sẽ tình cờ trở thành sự thật】

Món quà đơn giản nhưng chọc thẳng vào tim, bà cụ cười vỗ tay anh, "Cảm ơn tiểu Kỷ."
Họ đã dành cả buổi chiều trong hiệu sách nhỏ yên tỉnh, cậu đã dẫn Kỷ Triệu Uyên đi xem chỗ để đĩa nhạc và album của mình, sau đó chiếm lấy cái ổ của đậu đậu để nằm đọc truyện tranh.

Kỷ Triệu Uyên rảnh không có việc gì làm nên bà cụ đã kéo anh qua dạy tiếng Anh cho mình.

Bà cụ chưa từng học phiên âm nên đã dùng cách đơn giản nhất, bính âm được ghi chú dưới mỗi từ, cho dù có sai thì cũng sai kì lạ vô cùng.

Kỷ Triệu Uyên rất kiên nhẫn sửa đi sửa lại cách phát âm của bà.

Bà cụ chỉ vào từ tiếng Anh "Lễ Giáng Sinh", lớn tiếng đọc: "Chris sờ Chris mớt."
"Phụt!" Sở Cửu Ca đang nằm một bên cười ra tiếng, "Bà yêu ơi bà đọc lại lần nữa đi."
Bạ cụ không nhận thấy có gì không thích hợp, vô cùng tin tưởng lặp lại lần nữa: "Chris sờ Chris mớt."
Sở Cửu Ca cười muốn sốc hông, "Chris cậu ta có bệnh mà, bà sờ cậu ta làm gì?"
Bà cụ nhíu mày, không thèm để ý tới cậu, xoay người qua nhỏ giọng hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Bà đọc sai rồi à?"
Kỷ Triệu Uyên không cười, anh thả chậm tốc độ nói, nghiêm túc đọc cách phát âm chính xác cho tới khi bà cụ đọc được rồi mới thôi.

Bữa cơm tối, Sở Tín đã đặt một bàn ăn ở nhà hàng hải sản, để tài xế lái xe tới đón bọn họ.

Sở Cửu Ca xua tay, đỡ bà nội vào ghế sau, "Bọn con sẽ tự lái xe qua ạ."
Sau khi Sở Cửu Ca mở khóe xe, cậu ngồi trên yên xe ghẹo Kỷ Triệu Uyên, "Cục cưng, em chợt nhận ra anh nói chuyện rất khéo đây, em thấy bà nội đã sắp bị anh thu phục rồi."
Kỷ Triệu Uyên nói cậu xem điện thoại của mình, "Bà nội em muốn kết bạn WeChat với tôi."
"Em cũng khờ ghê, lúc trước còn lo lắng không thôi, sợ anh không nói chuyện với họ được." Sở Cửu Ca cảm thán, "Giờ em đã hiểu cái gì gọi là tri thức là sức mạnh! Đây là ví dụ sống đây!"
Kỷ Triệu Uyên cười nhìn cậu, ôm eo cậu giơ chân ngồi lên, "Đưa đồ đây cho tôi, tôi cầm giúp em"
"Em quên mất!" Sở Cửu Ca ảo nảo, đưa hai đĩa nhạc phiên bản giới hạn 《Channel Orange》 cùng 《Love makes us strong》 cho Kỷ Triệu Uyên, "Tặng anh đấy, mua một tặng một.

Một cái là do em đã hứa với anh từ trước, cái còn lại là điều mà giờ em đã hiểu, em hy vọng anh cũng thế."
Love makes us strong.

Tình yêu là sức mạnh cho chúng ta sánh ngang với thần..


Bình luận

Truyện đang đọc