KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Buổi sáng Hứa Vân đi ra ngoài với Sở Tín.

Tài xế chuyên tâm lái xe, Sở Tín ngồi ghế sau với bà, cười nắm lấy tay bà, "Rốt cuộc đã có chuyện gì mà tối hôm qua trông em mệt mỏi như vậy?"
"Đâu có chuyện gì đâu, em chỉ có hơi ngơ ngẩn thôi." Hứa Vân miễn cưỡng nở nụ cười, "Lúc đi ngang qua phố thương mại thì để em xuống, em muốn mua gì đó cho tiểu Cửu."
Sở Tín nhìn đồng hồ, mới chỉ có 8 giờ sáng, "Đi sớm như vậy à?"
Hứa Vân gật đầu: "Em đã hẹn mấy người bạn cũng đi ăn rồi."
"Hóa ra là vậy," Sở Tín bật cười, "Hâm nóng sữa đậu nành cho em mà em cũng không uống, cứ đòi phải ra ngoài."
Tài xế ngừng xe ở ven đường rồi vòng qua hàng phía sau mở cửa cho Hứa Vân.

"Em đi nhé, tối anh nhớ về sớm." Hứa Vân không nhìn ông, rút tay ra, xách theo một chiếc túi lớn mà bình thường bà rất ít khi mang nó theo xuống xe.

Sau khi nhìn chiếc xe của Sở Tín đi xa, bà chọn một quàn cà phê mới mở để đi vào.

Người phục vụ ở quầy lễ tân nghe thấy tiếng chuông gió liền vội vàng dùng khăn lau sạch vết nước trên tay, chạy chậm tới, "Cho hỏi quý khách muốn dùng gì?"
Hứa Vân lấy laptop trong túi ra, tùy ý chỉ một phần phần ăn, "Lấy cái này.

Cho hỏi mật khẩu wifi của quán là gì?"
Người phục vụ ghi đơn, rồi lấy tờ danh thiếp trong túi tạp dề đưa cho bà, "Tám số của điện thoại là mật khẩu."
Hứa Vân kết nối Internet và do dự hồi lâu mới mở ra.

Hiệu quả làm việc của bất động sản rất cao, Sở Tín vừa chào hỏi một tiếng trước mà giờ video đã được nén lại và gửi vào hộp thư của bà.

Hứa Vân cầm chuột trong tay, ngón trỏ đặt ở nút bên trái không ngừng phát run, mũi tên hình tam giác ở bên cạnh thư chưa đọc hồi lâu, hóa thành một vòng tròn nhỏ thấp thoáng.

Bà hít một hơi thật sâu, đeo tai nghe và bấm vào video.

Màn hình lúc đầu tối đen như mực, sau một tiếng động chói tai, cửa ga ra được mở ra, tầm nhìn dần dần sáng lên.

Sở Cửu Ca và Kỷ Triệu Uyên lần lượt đi vào, sau đó Kỷ Triệu Uyên cầm giẻ lau ngồi xổm bên cạnh đầu xe để lau bụi, Sở Cửu Ca rảnh rỗi dựa vào cửa xoay chìa khóa xe trên tay.

Hứa Vân chỉnh to âm lượng, mặc dù không thể nghe rõ cuộc trò chuyện của họ, nhưng sự thân mật và tự nhiên giữa hai người không thể lừa dối bất cứ ai.

Bà cắn môi dưới, nhìn con trai mình lưu manh bước qua gãi gãi cằm Kỷ Triệu Uyên vài cái rồi cúi người hôn lên
Hứa Vân trực tiếp "Bộp" một tiếng khép máy tính, động tác đột ngột này của bà dọa người phục vụ giật mình.

"Bữa ăn của cô đã chuẩn bị xong rồi, mời từ từ dùng......"
Hứa Vân khẽ gật đầu với người nọ, ngơ ngẩn cầm ly cà phê.


Trước đây bà đã vô tình nghe thấy những cuộc trò chuyện của một số phụ huynh trong khu, trong số đó có những đề tài về đồng tính luyến ái, không gì ngoài sự bệnh hoạn, bệnh AIDS, hay là những từ ghê sợ khác.

Bà không thích việc xoi mói đời tư và lối sống của người khác cho nên cũng không tham dự, chỉ ngồi nghe cho có mà thôi.

Hứa Vân xoa xoa huyệt thái dương, đầu óc rối tinh rối mù.

Một mặt, bà không thể chấp nhận việc con trai mình hóa ra là người đồng tính, mặt khác, bà không thể đánh đồng hai đứa trẻ bằng những tính từ không hay đó.

Bà không thể ăn nổi một miếng đồ ăn mà mình đã gọi, chỉ cầm ly cà phê mà ngơ ngẩn, tự ngược nhìn đoạn video thân mật của hai người họ lặp đi lặp lại.

Bà đã nhìn con trai mình từ nhỏ tới lớn, tuy rằng nghịch ngợm thì nghịch ngợm, nhưng tính cách như thế nào đâu phải bà không biết, sao có thể là......!Đồng tính luyến ái?
Bà cảm thấy ngực mình cứng lại, nghẹn đến mức đến thở cũng khó khăn.

Bà hiểu rõ tục ngữ một câu làm chẳng lên non, nhưng vẫn không tự chủ được mà oán giận Kỷ Triệu Uyên, trong lòng âm thầm nhận định rằng chắc chắn là Sở Cửu Ca chỉ bởi vì tò mò hoặc là vì điều gì đó mà nhầm đường lạc lối thôi.

Hứa Vân suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới lấy điện thoại gọi cho Sở Cửu Ca.

*********
Sở Cửu Ca dẫn Kỷ Triệu Uyên đến tiệm trà sữa gần trường, chủ quán là một cô gái mũm mĩm, cười cong cả mắt hỏi họ muốn order gì.

Sở Cửu Ca xoa tay cho nóng rồi để lên tai, dậm chân vì lạnh, "Cho, cho em hai ly ca cao nóng."
"Chỉ cần một ly ca cao nóng thôi," Kỷ Triệu Uyên đặt ông Mao màu đỏ lên quầy, "Ly kia thay bằng sữa dâu."
Sở Cửu Ca quay đầu nhìn anh, cười đến cong eo, "Mèo Kỷ ngọt ngào nhà chúng ta thật là có nguyên tắc, chỉ uống sữa dâu ngọt thôi."
Chuyện Kỷ Triệu Uyên thích uống sữa dâu không biết đã bị Sở Cửu Ca lôi ra cười nhạo mấy lần rồi, vì thế mà chúng đã sớm hết mất lực sát thương.

Mặt anh không cảm xúc nhét tiền lẻ vào trong túi, đưa ly ca cao nóng cho Sử Cửu Ca, còn mình thì cầm ly sữa dâu nóng uống một hớp lớn.

Sở Cửu Ca nhìn anh nheo mắt thỏa mãn khi uống sữa, quả thực trông cực kỳ giống con mèo đang duỗi người.

Sở Cửu Ca cũng uống một ngụm, dòng ca cao ấm chạy dọc theo cổ họng đi vào dạ dày khiến toàn bộ cơ thể đều ấm lên.

Cậu nghiêng người lại gần, chiếc mũi đặt gần cổ Kỷ Triệu Uyên ngửi ngửi, "Kỳ ghê......"
Kỷ Triệu Uyên ngẩng đầu nhìn cậu, đầu lưỡi nhanh chóng liếm đi sữa dâu dính bên khóe miệng, "Sao thế?"
"Sao trước kia em lại nghĩ anh có vị bạc hà nhỉ?" Sở Cửu Ca cười, "Rõ ràng anh là kẹo vị dâu mà!"
Kỷ Triệu Uyên muốn trợn mắt nhưng anh lại không quen làm vẻ mặt không đứng đắn như vậy, chỉ có thể lạnh mặt.

Anh nhìn cậu cười sắp ngốc tới nơi, nghẹn nửa ngày mới đáp: "Em ngọt nhất."
"Cục cưng ơi," Lần này thì Sở Cửu Ca thật sự cười choáng váng, "Chỉ sợ anh không biết ngọt có ý gì mà dám nói em ngọt."

Kỷ Triệu Uyên nghĩ rồi nói: "Tính theo thang điểm một trăm, một ly sữa dâu xấp xỉ bằng mười độ ngọt, còn em thì bằng mười cốc sữa dâu"
Sở Cửu Ca nhìn trần nhà tính, mười nhân mười......!Một trăm.

Cậu cảm thấy ca cao nóng đã tạo thành một lớp dày nơi đầu lưỡi mình, nó ngấy đến mức khiến cậu hốt hoảng, nhưng Kỷ Triệu Uyên rõ ràng muốn nói full điểm nhưng lại biệt nữu không muốn nói lại ngọt đến mức nếu thêm 10000 lần nữa cậu cũng cảm thấy không là gì.

"Chậc," Sở Cửu Ca bĩu môi giả vờ ghét bỏ, ý cười lại tràn ra từ khóe mắt, "May là em đã quen rồi đấy."
Bọn họ chờ cho tới khi khí lạnh trên mình vơi dần rồi sóng vai đi về nhà.

Vào đông trời tối sớm, khi bước vào tiểu khu họ phải dựa vào ánh đèn vàng mờ của đường để đi.

Sở Cửu Ca run lập cập, "Sao năm nay lại lạnh như vậy, mùa đông của mấy năm trước em chỉ cần mặc áo khoác thôi là có thể chịu đựng rồi, có phải bởi vì em già rồi không."
Kỷ Triệu Uyên cười, "Có lẽ sự chênh lệch nhiệt độ giữa California và thành phố K khiến em chưa thích ứng lắm."
Sở Cửu Ca rụt cổ túm chặt khăn quàng cổ, nghiêng đầu nhìn cái cổ lộ ra bên ngoài của Kỷ Triệu Uyên, "Ngày mai em dẫn anh đi mua khăn quàng cổ nhé."
Kỷ Triệu Uyên gật đầu, "Được."
"Tặng khăn quàng cổ có ý nghĩa đấy," Sở Cửu Ca nói, "Ý nghĩa của nó chính là bao vây rồi thì anh sẽ là người của em."
Kỷ Triệu Uyên duỗi tay kéo khăn quàng cổ của cậu, vòng ra sau cổ rồi thắt cho chặt khiến cậu trông béo thêm một vòng, "Bây giờ em đang bị bao vây bởi tôi."
"Em thích anh nói vậy đấy." Sở Cửu Ca đắc ý tặc lưỡi một cái.

Bọn họ từ cuối đường cái rẽ về hướng đông, còn cách nhà hơn mười mét đã nhìn thấy Hứa Vân đang cúi đầu đứng dưới ánh đèn đường ở cửa.

Sở Cửu Ca nhìn bộ quần áo đơn giản trên người mẹ, giật mình đến la lớn, "Mẹ, sao mẹ lại đứng ở đây, mẹ có lạnh không?"
Hứa Vân chậm rãi ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn con trai cùng Kỷ Triệu Uyên đứng bên cạnh cậu, không nói gì.

"Ba con đâu, sao mẹ lại mặc ít thế này mà ra đây đứng?" Sở Cửu Ca thấy đôi mắt bà sưng lên, sốt ruột chạy tới ôm lấy bà, "Mẹ, trên người của mẹ đều là tuyết, có ai bắt nạt mẹ sao?"
"Tiểu Cửu," Hứa Vân khóc đến mắt đỏ bừng, bà nhìn con trai, "Nếu biết rằng con sẽ trở thành đồng tính luyến ái, cho dù thế nào đi chăng nữa thì mẹ cũng sẽ không cho con đến nước Mỹ đâu."
"Mẹ......" Sở Cửu Ca lập tức không biết nên làm thế nào, hàm răng cậu run rẩy, cánh tay ôm lấy Hứa Vân cũng run rẩy, cậu không dám quay đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên.

Sự căm ghét của Hứa Vân quá rõ ràng, đến cả Kỷ Triệu Uyên cũng có thể cảm nhận được.

Anh do dự tiến lên một bước, không biết là nên giải thích hay là nên xin lỗi, cuối cùng chỉ là trầm mặc đứng đầu gió, cố gắng giúp họ ngăn chút gió lạnh.

Hứa Vân nhìn sự hoảng loạn của hai đứa trẻ, trái tim mới dịu lại được một giây lại bị tuyệt vọng bao phủ.

Bà đẩy Kỷ Triệu Uyên, hai mắt là một màu đỏ, bi thương đến có chút dữ tợn, "Đều là do cậu hết, nhà chúng tôi không ai chào đón cậu cả!"
Bà che lấy ngực mình thở dốc, gần như ở trên bờ vực sụp độ.

Bà cưỡng ép kéo Sở Cửu Ca vào trong nhà, tiếp đó đóng sập cửa, ngăn Kỷ Triệu Uyên ở bên ngoài.


Sở Tín có xã giao chưa về, bà nội đã sớm ăn cơm xong vào phòng nghỉ.

Sở Cửu Ca cùng mẹ mình đứng trong phòng khách trống trải nhìn nhau.

Trong đầu cậu chỉ còn lại vẻ mặt mờ mịt và hốt hoảng của Kỷ Triệu Uyên trước khi đóng cửa, cậu muốn mở cửa cho Kỷ Triệu Uyên đi vào, Hứa Vân lại che chặt cửa.

Sở Cửu Ca lo đến sốt ruột, "Mẹ, mẹ nghe con nói một câu có được không?"
Hứa Vân lắc đầu, căn bản không muốn nghe cậu giải thích, giơ tay chỉ vào trên lầu, "Về phòng con đi."
Sở Cửu Ca bất đắc dĩ, nắm lấy vai bà, "Mẹ......"
"Sở Cửu Ca!" Hứa Vân lần đầu tiên gọi tên đầy đủ của cậu, giọng nói sắc bén, mặc kệ cậu giãy dụa kéo cậu lên trên.

Thân thể của mẹ cậu không tốt, Sở Cửu Ca bị bà kéo lên trên cầu thang, sợ rằng không cẩn thận sẽ khiến bà bị thương, cậu căn bản không dám vùng mạnh.

Hứa Vân nhét cậu vào phòng, khóa cửa ngoài, "Con hãy yên lặng nghĩ xem sáu tháng qua con đã làm những gì, đợi đến lúc ba con về rồi nói!"
Sở Cửu Ca dùng sức nắm cửa kéo ra nhưng căn bản không dịch đi tí nào.

Cậu cảm thấy có hơi phát điên, sự nóng nảy cùng lần tranh chấp vừa rồi khiến cậu ra cả thân mồ hôi.

Cậu cởi áo khoác ra, lấy điện thoại ra gửi WeChat cho Kỷ Triệu Uyên.

Đẹp trai nhất vũ trụ: 【 Anh có cầm theo chứng minh thư không? 】
Weller: 【 Có.


Đẹp trai nhất vũ trụ: 【 Bên ngoài lạnh lắm, anh đừng để cảm lạnh.

Anh đi tìm khách sạn nào đó ở trước đi, đến rồi thì nhớ nói với em.


Weller: 【 Được.


Sở Cửu Ca mệt mỏi nằm ngửa trên giường, tinh thần hỏang loạn.

Cậu nhắm mắt lại nghĩ xem nên khuyên mẹ mình như thế nào, đống thời dán màn hình điện thoại trên mắt
Không biết qua bao lâu, điện thoại rung lên, Kỷ Triệu Uyên gửi tin nhắn nói mình đã đến rồi.

Sở Cửu Ca thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy khôi phục ít năng lượng.

Cậu bò dậy khỏi giường, chống tay phải vào cằm, đi đi lại lại trong phòng ngủ.

Trong lúc vô tình cậu liếc nhìn ra cửa sổ một cái, đột nhiên cả người cứng ngắt.


Kỷ Triệu Uyên đứng cách đó không xa, cúi đầu vuốt ve màn hình di động.

Khi màn hình tự động chuyển sang màu đen, anh nhấn nút HOME để giữ cho khuôn mặt tươi cười của Sở Cửu Ca luôn tươi sáng trên màn hình.

Sở Cửu Ca đi ba bước thành hai bước, nhào đến giường cầm điện thoại, không quan tâm đến chiếc giày sắp rớt.

Cơ thể cậu run lên không kiểm soát, phải mất rất nhiều lần mới bấm được số của Kỷ Triệu Uyên.

Sở Cửu Ca ngập ngừng hỏi anh: "Khách sạn anh tìm tên là gì? Ngày mai em đi tìm anh."
Kỷ Triệu Uyên dừng hai giây mới chậm rãi nói: "Không nhớ rõ, cách chỗ em không xa."
Sở Cửu Ca cảm thấy trái tim mình hoàn toàn vỡ nát, từng mảnh nhỏ dính chặt trong cơ thể khiến từng hơi thở của cậu đều trở nên khổ sở.

Kỷ Triệu Uyên luôn khinh thường những lời nối dối, cậu nghĩ, chú mèo nhà cậu thật sự đã nói xong tất cả những lời nối dối của cả đời trong một đêm này.

Cậu mở cửa sổ, nói nhỏ vào mic, "Cục cưng ơi, anh ngẩng đầu lên đi."
Kỷ Triệu Uyên ngước lên, ánh mắt anh trốn tránh, "Em........em nhìn thấy tôi à?"
Sở Cửu Ca hít một hơi thật sâu, giả vờ mình thoải mái, "Vâng, em thấy."
"Tôi không nối dối em, đây không phải là tôi," Kỷ Triệu Uyên hiếm khi trở nên bối rối, trình tự từ không theo thứ tự, "Bình thường tôi thật sự đã đến khách sạn."
"Cái gì mà bình thường hay không bình thường, anh cho rằng linh hồn của mình đã chia thành hai nửa à?" Sở Cửu Ca nở nụ cười, "Anh bây giờ chỉ là trong lòng mất cân bằng thôi."
Kỷ Triệu Uyên khó hiểu, nhíu mày hỏi: "Mất cân bằng?"
"Đúng vậy, bởi vì lần này em phải bảo vệ anh, anh cảm thấy mình không có nơi để phát huy, có hơi bực bội đấy!" Sở Cửu Ca nhướng mày, lưu manh huýt sáo một cái với anh, "Em muốn xin phép nghỉ, mấy ngày nay anh không cần phải lo cho bé Cam của anh, mong anh cho phép."
Kỷ Triệu Uyên gật đầu đồng ý.

Anh suy nghĩ một hồi rồi lại dặn dò: "Nhớ về sớm một chút."
"Cục cưng ơi, em hỏi anh một chuyện nữa nhé," Sở Cửu Ca dựa vào cửa sổ, mái tóc xoăn bị gió lạnh thổi qua khiến cậu không nhịn được mà rùng mình, "Meow meow nhà em bây giờ có tốt không?"
Kỷ Triệu Uyên dừng vài giây rồi mới nói: "Khá tốt."
"Em muốn ảnh đừng lo nữa mà đi nghỉ sớm một chút." Bởi vì nhiệt độ bên trong nhà chênh lệch nhiệt độ ngòai trời, trên cửa sổ kết thành một tầng hơi nước, Sở Cửu Ca giơ tay vẽ cái đầu con mèo trên cửa sổ, "Trời lạnh lắm, em sợ chú mèo nhà em sẽ bị cảm lạnh, anh giúp em khuyên nhé."
"Chú mèo của em nói được, sẽ đi giờ đây." Kỷ Triệu Uyên dán chặt điện thoại bên tai, xoay người chậm rãi rời đi.

Ánh trăng sáng phản chiếu trên vỉa hè, tựa như một lớp băng tuyết rơi xuống, bóng lưng của anh càng thêm cô đơn dưới ánh đèn đường.

Sở Cửu Ca không thể nhìn thêm nữa, kéo rèm cửa và dựa vào tường rồi từ từ trượt xuống sàn.

Cuộc gọi vẫn mở, mặc dù chỉ có tiếng thở của nhau nhưng không ai muốn cúp máy.

Kỷ Triệu Uyên sờ túi, đột nhiên dừng bước, "Tiểu Cửu, tôi......"
Sở Cửu Ca ngắt lời anh, "Em biết anh muốn nói cái gì, có phải anh tính kêu em bỏ cuộc không, em nói cho anh biết, điều đó là không thể nào."
"Em căng thẳng quá, thả lỏng nào," Kỷ Triệu Uyên nở nụ cười, trong giọng nói rầu rĩ có hương vị khó tả, "Tôi sẽ không bỏ cuộc."
"Ồ......" Sở Cửu Ca sờ mũi, có hơi xấu hổ, "Chỉ là em đột nhiên nhớ đến anh từng nói yêu là cảm giác tủi thân, cho nên em mới......"
"Cắt câu lấy nghĩa," Kỷ Triệu Uyên nói, "Tôi chỉ nói có hơi tủi thân, không phải hầu như đều tủi thân."
Sở Cửu Ca bị dạy đột nhiên không lí do bật cười, "Tủi thân thì cứ tủi thân thôi, anh nhịn chút nhé, em cũng không bỏ cuộc đâu." Cậu dán mic chụt Kỷ Triệu Uyên một cái, "Vừa nãy anh tính nói gì thế?"
"Tôi không có tiền," Kỷ Triệu Uyên thở dài, "Em cầm ví của tôi rồi."
Editor: Mọi người đừng hiểu nhầm mẹ Sở Cửu Ca nhé, bà ấy tốt lắm luôn, lúc này chỉ là bà ấy quá lo lắng nên mới làm như vậy thôi, đợi tới những chương sau mọi người sẽ biết người nhà Sở Cửu Ca tốt đến mức nào..


Bình luận

Truyện đang đọc