KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Kỷ Triệu Uyên rửa chiếc nồi gang mà anh trân quý bằng những bước vô cùng rườm rà, rửa sạch bằng nước nóng vẫn chưa đủ, lại còn đổ dầu bóng ra quét một lớp sáng láng chói mù mắt bên ngoài mới xong.

Sở Cửu Ca tựa vào cửa phòng bếp, nhìn mà tròn mắt nghẹn họng.

Cậu chỉ chỉ đống bát đĩa bên cạnh, hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Mấy cái này không rửa sao ạ?"
"Rửa chứ." Kỷ Triệu Uyên nghiêng người, đưa miếng rửa bát cho cậu, "Cậu rửa đi."
Sở Cửu Ca không muốn động vào, lui về sau một bước: "Dù sao tay anh cũng đã ướt rồi, rửa nốt phần còn lại không được sao?"
Kỷ Triệu Uyên lắc đầu: "Sợ cậu làm hư nên tôi mới tự mình rửa nồi." Anh rửa sạch nồi rồi đặt lên giá cẩn thận," Đắt lắm đấy." Anh nói rồi bơm một ít nước rửa tay vào lòng bàn tay, chà ra bọt rồi xoa đều lên từng ngón tay, "Tôi nấu cơm, cậu không thể ăn không được."
Anh rửa tay rất tỉ mỉ, những ngón tay thon dài cong cong dưới dòng nước, đan vào nhau rồi lại duỗi ra, móng tay được cắt gọn gàng xinh đẹp tròn trịa, da thịt màu hồng nhạt được bao bởi móng tay có hình bán nguyệt nhỏ, một đôi tay xinh đẹp vô cùng.

Kỳ lạ là, Sở Cửu Ca cứ nhìn như vậy, lại cảm giác đôi tay kia như đã chạm đến công tắc bí ẩn ở đáy lòng của cậu, giữ thời gian lại vừa chậm vừa lâu.

Cậu nhất thời quên mất phản bác, ngoan ngoãn đáp ứng: "...Được ạ."
Lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên Sở Cửu Ca làm việc nhà, thành quả cũng không tính là tệ lắm – trước chưa bàn đến việc rửa có sạch không, ít nhất là không làm vỡ chiếc nào.

Cậu búng ngón tay, hơi tự hào, gọi Kỷ Triệu Uyên đến xem: "Điểm tối đa nhé!"
Kỷ Triệu Uyên liếc mắt nhìn cậu, không nói gì, đi lên lầu.

Anh phải xin nghỉ phép nửa ngày, cố ý đi đón Sở Cửu Ca, lại thêm ăn một bữa cơm, lúc này đã qua một giờ trưa.

Kỷ Triệu Uyên cầm hai tập tài liệu từ trong thư phòng, để lại cho Sở Cửu Ca một chiếc chìa khóa dự phòng cùng một tờ giấy ghi chú: "Tầng hai bên phải là phòng cho khách, mật khẩu wifi viết trên giấy, cơm tối cậu tự giải quyết."
Sở Cửu Ca ngồi máy bay hai mươi tiếng, bây giờ hơi buồn ngủ, cậu gật gật đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên ra cửa.

Dựa theo lời Kỷ Triệu Uyên nói, cậu tìm được phòng cho khách, chuyển hành lý vào.

Đầu giường có một cái đèn bàn hoạt hình, chao đèn có hình vỏ quả dưa hấu, rèm cửa còn là màu hồng, in viền hoa.

Sở Cửu Ca nhìn chiếc giường nhỏ hơn một cỡ rõ ràng mà chẳng biết mình nên khóc hay nên cười.

Nếu đoán không nhầm thì đây chắc là phòng của Kỷ Tây Qua.

Nhưng cậu buồn ngủ quá nên cũng không để ý nhiều như thế, thay đồ ngủ xong thì leo lên giường nằm.

Khăn trải giường còn vương mùi bột giặt và mùi của nắng, xem ra là vừa mới được thay...!Chờ Kỷ Triệu Uyên trở về, cậu phải nói chuyện với anh ta, cái giường này nhỏ như giường đồ chơi, nửa cẳng chân thò ra ngoài của cậu chẳng biết nên để đâu...!Vả lại...!Miệng thì lẩm bẩm nhưng mi mắt lại ngày càng trĩu nặng...!

Chẳng mấy chốc đã im bặt, cánh mũi nhẹ nhàng nâng hạ, hơi thở ổn định, rõ ràng là cậu đã ngủ rồi.

Khi Sở Cửu Ca mở mắt lần nữa, ráng chiều đã từ cửa sổ rọi vào, phản chiếu bóng hình mặt trời đỏ sẫm, cậu như bị bao trùm trong nó.

Vừa tỉnh ngủ, đầu óc mơ màng là điều không thể tránh khỏi.

Sở Cửu Ca xoa mắt, đứng ngẩn người ở cửa sổ.

Bầu trời rất đẹp, những đám mây và hoàng hôn hòa vào nhau, dường như là thật cũng như là ảo, nhất thời khiến cậu hơi ngẩn ngơ.

Đến khi bụng ùng ục vang lên vài tiếng, cậu mới hồi thần, vẻ mặt xụ xuống ngay tức khắc, mang theo nét ấm ức tức giận của trẻ con.

App đặt cơm trong nước giờ đúng là không cứu được sự đói của cậu, nhưng để cậu tự mình nấu cơm thì chẳng thà để cậu trực tiếp nhảy thẳng từ lầu hai xuống còn hơn.

Sở Cửu Ca thở dài, cảm giác đau buồn như thể anh hùng đã đi tới bước đường cùng, cậu thấy có khi mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây thật.

Một tay chống cằm nhoài lên cửa sổ, cậu chán nản xoay xoay móc chìa khóa trên ngón trỏ.

Xa xa có ba chiếc xe chạy qua, có hai chiếc rẽ vào con đường nhỏ chỗ nhà của Kỷ Triệu Uyên, chia ra chỗ giao lộ, dừng lại phía trước căn nhà bên cạnh nhà Kỷ Triệu Uyên.

Một bà lão bước từ trên xe xuống, ôm hai chiếc túi giấy lớn đựng nguyên liệu nấu ăn.

Trong nhà, một ông lão đi lại khó khăn ra đón, theo sau là một chú chó Dachshund, hai người trao nhau một nụ hôn rồi quay vào nhà.

Một chiếc xe khác gần đấy, cửa xe vừa mở ra thì nghe tiếng ba cô gái ríu rít tán gẫu bằng tiếng Trung.

Sở Cửu Ca bật cười, nhoài nửa người ra ngoài, huýt sáo với họ: "Hi!"
Cậu nói chuyện vài câu với họ, mập mờ nhắc đến việc mình chưa ăn tối.

Cậu cười lên có hơi lém lỉnh, còn nháy mắt phải, cô gái tóc ngang vai ngại ngùng mà đỏ mặt, nhỏ giọng nói nếu cậu không ngại thì qua ăn cơm với họ.

Tâm trạng Sở Cửu Ca tốt hơn hẳn, bước chân cũng như sắp bay, thậm chí lúc ra khỏi cửa cậu còn tặng một nụ hôn gió lên hình "bánh quai chèo" trên tường.

Có đầy rượu và cơm ở trong nhà, nhưng không có Kỷ Triệu Uyên thì cậu không muốn đụng vào.


***
"Phịch" một tiếng, một chồng tài liệu được thảy lên bàn Kỷ Triệu Uyên.

Anh buông bút xuống, xoa dấu lõm nhỏ bị kính đè trên sống mũi, hơi đau đầu nhìn vị khách vừa đến.

Lâm Dục ở phòng bên cạnh, được mệnh danh là "bông hoa ngoại giao của khoa Sinh học", chuyên ngành nghiên cứu sinh vật biển.

Mối quan hệ của anh và Lâm Dục bắt đầu từ thời trung học.

Tình trạng hồi đó của Kỷ Triệu Uyên nghiêm trọng hơn nhiều so với bây giờ, anh kiệm lời, ít nói, chỉ tập trung vào lĩnh vực mình hứng thú, hoàn toàn không muốn có sự giao thoa nào với thế giới này, thỉnh thoảng mở miệng ra cơ bản là xúc phạm mọi người.

Lúc nào anh cũng lủi thủi đi về một mình, mỗi khi nhìn người khác, anh luôn đưa mắt liếc qua, lạnh nhạt mà hờ hững phớt lờ câu hỏi của mọi người.

Thời gian lâu dần, khó tránh khỏi việc bị người khác bắt nạt và cô lập.

May mà ngoại hình anh đẹp còn cao ráo, từng học Taekwondo nên không có ai dám khiêu khích dù tính tình của anh khiến cho người khác rất khó ưa.

Trái ngược hoàn toàn với Kỷ Triệu Uyên, Lâm Dục trắng trẻo thanh tú, tính cách cũng mềm mỏng, là một người đàn ông Châu Á điển hình.

Khi hắn bị chặn vào góc tưởng bởi vài thiếu niên da trắng ưa bạo lực, ngoài run cầm cập và lấm lem nước mắt nước mũi khắp mặt ra thì chẳng dám làm gì khác.

Có lẽ là xuất phát từ tình nghĩa đồng bào, cũng có thể do không quen nhìn người khác bị bắt nạt cho nên Kỷ Triệu Uyên liền thuận tay cứu cậu bạn tội nghiệp Lâm Dục.

Không ngờ, Lâm Dục cũng là kiểu người cáo mượn oai hùm.

Sau khi có chỗ dựa, "đóa hoa xinh đẹp" bỗng chốc bộc lộ bản chất của một "bông hoa ăn thịt người", tự động học được cách giả heo ăn thịt hổ.

Dưới ngọn cờ mang tên Kỷ Triệu Uyên, Lâm Dục hoành hành ngang ngược từ trung học đến đại học.

Đồng thời, Lâm Dục là một trong số những người bạn ít ỏi của Kỷ Triệu Uyên.

"Này, tài liệu SAT [1] mà anh cần và phương thức liên lạc với lớp ngôn ngữ." Lâm Dục đưa cho anh một tấm danh thiếp, nhấc chân ngồi lên bàn, "Tôi nhớ Reily vẫn còn nhỏ mà, hơn nữa em ấy lớn lên ở Mỹ, học lớp ngôn ngữ làm gì cơ chứ...!Trong nhà anh có ai cần học à?" Hắn nói rồi lại lắc đầu, "Anh cũng đâu phải là người thích xen vào chuyện người khác, sao thế? Có việc gì sao?"

[1] SAT là Bài kiểm tra đánh giá năng lực chuẩn hóa được sử dụng rộng rãi cho xét tuyển đại học trong hệ thống giáo dục Mỹ.

Kỷ Triệu Uyên hơi bất đắc dĩ, chờ hắn tự hỏi tự trả lời xong thì mới mở miệng giải thích: "Mẹ tôi gửi một đứa nhỏ đến, tôi dạy cậu ấy học."
"Lai lịch lớn thế nào mà phải để đích thân anh dạy? Người đó định thi Harvard hay là Princeton?" Lâm Dục ghé gần anh, nhìn thẳng vào mắt anh, "Khoan đã, nói cho tôi biết là nam hay nữ?"
"Nam giới trưởng thành." Kỷ Triệu Uyên tránh ánh mắt của hắn, cúi đầu nhìn đồng hồ, sắp hai mươi ba giờ rồi.

Anh dọn đồ một cách qua loa rồi đứng lên nói, "Tôi phải đi đây."
"Sao sớm vậy?" Lâm Dục kéo anh lại, hơi sửng sốt nhìn anh, "Hôm nay anh lạ lắm nhé..."
"Đứa nhỏ và nam giới trưởng thành, sao mấy cái từ miêu tả mâu thuẫn thế này lại thốt ra được từ miệng anh cơ chứ...!Còn nữa, bình thường lúc nói chuyện anh vẫn giao tiếp bằng mắt với tôi được, nhưng vừa rồi khi trả lời thì anh rõ ràng đang trốn tránh..." Hắn nhảy xuống từ trên bàn, nhìn Kỷ Triệu Uyên từ trên xuống dưới, "Weller, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Có người ở nhà, tôi sợ cậu ấy phá phòng bếp của tôi."
Lâm Dục còn chưa kịp hiểu, Kỷ Triệu Uyên đã rời đi không quay đầu lại.

Kỷ Triệu Uyên ấn thang máy, nhìn những con số tăng lên theo thứ tự, dần dần tiến đến tầng anh đang ở.

Hành lang rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể thấy vài người vội vã cầm tài liệu chạy qua.

Tòa cao ốc Barrows sáng như ban ngày, mỗi người đều đang bận rộn làm việc của mình.

Chẳng trách Lâm Dục giật mình, giờ này về nhà đúng là sớm quá, đặc biệt là với một người như Kỷ Triệu Uyên.

Một trong những tiêu chuẩn chẩn đoán Aspie [2] là xuất hiện sự tuân thủ cứng nhắc rõ ràng đối với các hoạt động và nghi lễ cụ thể, phi chức năng, rập khuôn.

Thời gian ăn trưa từ chuẩn bị nguyên liệu đến dọn dẹp không thể quá một tiếng, cơm chỉ cố định ăn nửa bát, thời gian tan sở là vào 24 giờ.

Đây đều là sinh hoạt bình thường của Kỷ Triệu Uyên, nhưng ngày hôm nay nó đã hỏng hết rồi.

[2] Cách gọi những người mắc hội chứng Asperger.

Đối với những người bình thường, việc xảy ra một số tình huống bất ngờ trong cuộc sống của họ là điều khá bình thường.

Nhưng với Kỷ Triệu Uyên thì không được.

Nói một cách chính xác thì đó là rất nguy hiểm, mọi hành vi đi lệch quỹ đạo đều có thể khiến Aspie xuất hiện cảm xúc lo lắng.

Đột nhiên cửa thang máy "Đinh" một tiếng mở ra trước mặt, Kỷ Triệu Uyên bước vào khoang kim loại lạnh như băng, mím môi mỏng thành một đường thẳng.

Bác sĩ Adam nói rằng khi có sự hỗn loạn không thể chịu đựng được trong cuộc sống, ý thức về trật tự có thể được thiết lập lại thông qua cách viết logic.

Kỷ Triệu Uyên do dự hai giây, gửi một tin nhắn cho Adam.


【1.

Tôi tự ý kết thúc công việc sớm với động cơ không rõ ràng, điều đó khiến tôi cảm thấy hoang mang.

2.

Có một người nói rằng việc tôi mắc hội chứng Asperger không phải là chuyện quan trọng, cơ sở đó chính là việc da mặt cậu ấy dày lại còn nói nhiều, sẽ không xuất hiện những tình cảnh nhạt nhẽo.

Trong lòng tôi có một cảm xúc rất kỳ lạ không thể diễn tả được và tôi không biết tại sao.

Tôi đoán là do cậu ấy ngu ngốc nhưng tôi không thể nói thẳng, loại giấu diếm này khiến tôi không thoải mái.

Ông đã nói rằng khi người khác sử dụng những lời khen ngợi rõ ràng hoặc những lời tử tế để giao tiếp với tôi, tôi phải giữ im lặng và không trả lời.

Mặc dù tôi vẫn không hiểu tại sao mình phải làm điều này, dù sao thì lời khen ngợi của họ luôn có đầy đủ sơ hở và rất nhiều thứ để bác bỏ, nhưng tôi sẽ làm theo lời khuyên của bác sĩ.】
Bác sĩ Adam nhanh chóng trả lời tin nhắn.

Ông không trả lời câu hỏi của Kỷ Triệu Uyên, chỉ nói:【 Weller, cậu lại quên mất rồi.

Tôi đã từng nói với cậu, cậu cần miêu tả người cậu gặp với tôi, từ diện mạo, tính cách đến cách ăn mặc của họ, càng chi tiết càng tốt.】
Kỷ Triệu Uyên nghĩ nghĩ, mở ra hình chụp mà mẹ anh gửi lúc trước.

Tuy lời nhờ vả của mẹ là một phần lý do, nhưng nếu không phải nhìn thấy nụ cười lóa mắt của đối phương, làm sao anh có thể như bị ma xui quỷ khiến mà đáp ứng để một cậu con trai chưa từng gặp mặt sống chung nhà với mình, huống chi là nói đến việc phải tốn sức dạy thêm cho người đó.

Trên màn hình là ảnh Sở Cửu Ca vừa chơi bóng rổ xong.

Chiếc áo màu xanh da trời gần như đã ướt đẫm, làn da lúa mạch như đang tỏa ánh sáng lập lánh dưới ánh mặt trời.

Cậu cười lên rất đẹp, ánh mắt híp lại như chú báo con đã ăn uống no say, môi nửa nhếch nửa cong.

Kỷ Triệu Uyên dùng đầu ngón tay vuốt ve cái má lúm hạt gạo của Sở Cửu Ca, tổ chức ngôn ngữ trong đầu hồi lâu cũng không biết miêu tả theo yêu cầu của Adam như thế nào.

Anh thở dài, bắt đầu đánh chữ.

【IQ không cao, thích cười, trên người mang theo vị nắng California và hương cam.】
Tin nhắn vừa gửi đi, dường như lại nhớ ra điều gì đó, anh mở app ra gửi thêm một tin.

【Còn nữa, cậu ấy phù hợp với gu thẩm mĩ của tôi.】.


Bình luận

Truyện đang đọc