MA TÔN - NGỌC HẠC PHONG


Ta cứ thế bước đi một cách tùy ý trên con phố vào tối khuya, hy vọng có thể gặp một vài người qua đường để hỏi thăm cách trở về Long Thiên Cung.

Nhưng càng bước đi, ta cảm thấy cảnh vật xung quanh càng thay đổi.

Nhà cửa thưa thớt dần, cây cối trở nên rậm rạp hơn.

Ta có cảm giác mình sắp sửa đi lạc đến nơi nên quyết định xoay người lại đi về đường cũ.

Nếu khi nãy muốn tìm lấy một người qua đường để hỏi thăm cũng không có thì bây giờ, khi ta xoay người lại, một đám người đang cầm theo đuốc sáng tiến về phía ta.

Mặt mũi kẻ nào cũng dữ tợn, vài tên còn cầm cả gậy gộc, đao kiếm lăm lăm lao đến chỗ ta đứng.

Ta trong tư thế cảnh giáo hết sức cao độ.

Tới lúc nhìn thấy rõ ràng một tên cầm đầu ngồi trên chiếc kiệu lớn thì ta vừa giật mình vừa không nén nổi mà cười vang.

Kẻ đó không ai khác chính là tên ác bá Trương Hàn Trương công tử đỉnh đỉnh đại danh mới bị ta hạ thuốc đây mà.

Loại dược liệu ta sử dụng chính là Xuyên Tâm Dược.

Đây là loại thuốc không gây chết người nhưng khiến cho người đó sống không bằng chết.

Trên người hắn sẽ sinh ra cảm giác ngứa ngấy cực độ, không gãi sẽ không thể chịu được.

Nếu ngươi gãi thì trước sau cũng rách da, toé máu toàn thân.


Nhưng nếu không gãi thì giống như có hàng ngàn, hàng vạn con kiến đang bò trên khắp da thịt, từng ngụm cắn xé bên trong cơ thể.

Tình hình hiện tại cho thấy Trương Hàn đã cảm thấy cực kì thống khổ rồi.

Cả người bị hắn ta dùng tay gãi đến đỏ ửng và sưng tấy lên.

Xuyên Tâm Dược thực tế không cần bào chế thuốc giải.

Chỉ cần ăn Hoa Thiên Thảo mọc quanh thủy đàm nơi trước đây ta từng ở là sẽ khỏi.

Nhưng quan trọng là Hoa Thiên Thảo phải còn tươi mới có tác dụng.

Có vẻ như hắn đã vô cùng thiếu kiên nhẫn nên rống giận nói:
- Giao thuốc giải cho ta.
- Không có thuốc giải.

- Ta cười cười lên tiếng.
Trương Hàn nóng giận vô cùng nên lập tức ra lệnh cho thuộc hạ của mình:
- Bắt lại cho ta.

Nhanh..
Lúc này ta lấy phi tiêu vảy cá ra chuẩn bị ném đi.

Ba chiếc phi tiêu nằm gọn trên bàn tay trắng ngần của ta bất cứ lúc nào cũng được phóng ra.

Chỉ cần bọn chúng tiến đến gần một chút, ta lập tức động thủ ngay.

Nhưng khi ta chuẩn bị ra tay thì đám người đang hung hăng xông đến bị đánh bay ra thật xa.

Bọn chúng rơi trên mặt đất, phun ra một ngúm máu rồi bất tỉnh.

Những kẻ khiêng kiệu giật mình sợ hãi nên bỏ lại Trương Hàn mà co chân bỏ chạy.

Ta cảm thấy cực kì khó hiểu.

Không phải ta đã trở thành cao thủ võ lâm rồi chứ.

Ta nhớ ta còn chưa sử dụng chiếc phi tiêu nào mà.

Sao bọn chúng lại bỏ chạy như vậy rồi.

Nhưng sau đó, ta cảm thấy không khí xung quanh vô cùng không ổn.

Sát khí đâu đó bao trùm lấy ta.

Hiện tại ta cũng không quan tâm lắm điều này.


Ta chỉ lo quan sát kĩ tên Trương Hàn đang vừa bò vừa lăn khỏi vị trí của mình.

Ánh mắt hoang mang, thân thể muốn tháo chạy nhưng không thể.

Khi ta nhìn gần hắn mới thấy vẻ mặt khiếp sợ thảng thốt rõ ràng của Trương Hàn.

Nhưng ánh mắt này lại không nhìn về hướng ta đứng mà nhìn về phía sau lưng ta.

Sau đó, ta dõi theo hướng nhìn của hắn thì thấy..

thì thấy..

Thôi, ta quyết định tốt nhất là co chân chạy cho nhanh.

Ta sợ sẽ bị đánh chết mất thôi.

Sau lưng ta nổi bật một nam tử anh tuấn, hắc bào chìm trong đêm tối càng tăng thêm sự ma mị.

Ánh mắt thâm trầm không giận mà uy.

Còn ai khác ngoài Ma tôn đại nhân Long Phá Thiên nữa chứ.

Nhưng có vẻ động tác của ta thật sự quá chậm so với vị tổ tông đang đứng sau lưng này.

Ta chưa kịp co chân chạy thì hắn đã xách cổ áo ta lên như xách một con gà bé nhỏ rồi.

Sau đó, mặc kệ tiếng kêu la tức giận của ta, hắn cứ thế đem ta trở lại Long Thiên Cung.
Về đến tẩm điện, hắn mới thả ta xuống.

Tiếp theo hắn không nhanh không chậm lên tiếng:
- Vừa đến vài ngày đã muốn trốn à?

- Ta không bỏ trốn.

Chỉ muốn đi dạo chơi một chút thôi.

- Ta phản bác lại.
Hắn vừa nhìn ta cười khinh thường vừa lên tiếng:
- Đi dạo tới mức có hẳn một đám người muốn đuổi giết ngươi luôn à?
Ta mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, khẳng khái lên tiếng:
- Do bản cô nương xinh đẹp nên người ta ghen tị.

Không được hả?
Ta giương ánh mắt kiêu ngạo lên nhìn đối diện với hắn.

Lần đầu tiên ta có cảm giác thành tựu như vậy.

Vì ta có thể hiên ngang đứng đối đáp với kẻ đáng sợ này rồi.

Ta không còn sợ hãi hắn như lúc đầu nữa.

Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiêu ngạo của ta, chẳng hiểu sao Long Phá Thiên không phản ứng lại.

Hắn nhìn ta chăm chú, môi mỏng khẽ nhếch lên cười nhẹ.

Sau đó hắn mới đáp lại vỏn vẹn ba chữ rồi bỏ đi trước:
- Đúng là đẹp...


Bình luận

Truyện đang đọc