MÊ LUYẾN THEO BẢN NĂNG


Trận mưa ban chiều rất lớn, nhưng hiện tại đã tạnh ráo, bầu trời đêm đen đặc đã trở nên sạch sẽ trong suốt còn có vài ngôi sao điểm xuyết trên không trung.
Mùi tanh nồng đặc trưng của cơn mưa đã tan đi, nương theo đèn đường oánh bạch, mơ hồ có thể thấy một hai cánh chim nhỏ đang nơm nớp lo sợ chấp chới bay lượn.
Cảnh Nhã Diễm che mũi lại, thấp thấp ho khan một tiếng, còn chảy ra một ít nước mắt sinh lý.

Cô hơi nghiêng người liếc mắt trộm nhìn về phía Bạch Bảo Đình.
Cậu....!không có việc gì chứ?
Trời sinh Cảnh Nhã Diễm có chút mẫn cảm, cảm xúc của Bạch Bảo Đình được che giấu rất sâu, biến hóa cũng không lớn nhưng cô có thể cảm thụ được.
Bạch Bảo Đình cười khinh miệt một cái, y móc từ trong túi một bao thuốc lá lấy ra một điếu, đẩy nắp bật lửa, chắn gió, ngọn lửa lung lay trong gió vài cái rồi run rẩy đốt vào điếu thuốc.

Điều thuốc được châm lên, Bạch Bảo Đình hút mạnh một hơi rồi thở ra mùi hương tiêu đen vốn thanh đạm mà giờ lại có chút cay độc.
Cảnh Nhã Diễm không hút thuốc lá bao giờ nhưng cô biết loại thuốc lá mà Bạch Bảo Đình hút không giống với thuốc lá mà mẹ cô hay hút.

Không gay mũi khó ngửi như vậy, thậm chí nó còn mang theo hương tiêu đen nồng đậm.
Đi lấy quần về thôi.
Hả?
Cảnh Nhã Diễm sửng sốt.
Bạch Bảo Đình nghiêng đầu sang liếc mắt nhìn cô một cái:
Hả cái gì mà hả, tự dưng không đâu đi vào trụ sở cảnh sát một chuyến, bị mang tiếng mà chả làm gì không phải mất công sao?

Cảnh Nhã Diễm: "...."
Ngữ khí này, phảng phất như bọn họ thật sự chuẩn bị trộm cái gì đó vậy.

Ngại với Bạch tiểu thư đang làm ra vẻ không có việc gì nhưng lại đang buồn bực không có chỗ phát tiết cảm xúc nên Cảnh Nhã Diễm đành phải đi cùng y, một lần nữa cay khóa lấy ra cái quần dính Number 1.
Ông chủ đã viết cái nhãn tên của Cảnh Nhã Diễm và ngày nhận dán ở lưng quần, cái quần của Bạch Bảo Đình mà viết tên của Cảnh Nhã Diễm thoạt nhìn có chút cổ quái.

Cảnh Nhã Diễm cố tình xem nhẹ điểm cổ quái đó, chỉ gấp lại nó cho bằng phẳng.
Bạch Bảo Đình kẹp đầu lọc của điếu thuốc trong tay, nhíu mày nói:
Gấp làm gì, dù sao cũng phải giặt.
Thói quen rồi.
Cảnh Nhã Diễm nhẹ nhàng bâng quơ nói.
Từ khi còn nhỏ, ông Trác Hạc Hòa đã yêu cầu hai chị em cô tự thu dọn đồ vật của mình, bởi vì công việc của ông rất bận, tiền lương cũng không cao, vì vậy tính tình của ông rất nóng nảy, ngay cả bà Cảnh Trân Mỹ cũng không thể may mắn thoát khỏi việc bị trách mắng.
Cảnh Nhã Diễm không muốn bị mắng cho nên đã hình thành thói quen việc của mình phải làm được tận thiện tận mỹ.
Cậu thường xuyên tự mình gấp quần áo à?
Bằng không thì ai làm cho.
Bach đại tiểu thư gia khác hẳn với Cảnh Nhã Diễm, tuy rằng y chưa từng thể hội qua bầu không khí gia đình hòa thuận vui vẻ nhưng bà Bạch Mỹ Lâm và ông Hứa Thuần Ý có rất nhiều tiền, đối với đứa con gái duy nhất là y đây cũng không tiếc thứ gì.
Nhà y chỉ tính người giúp việc cũng có 5-6 người, dọn dẹp gấp quần áo không phải tự mình động thủ cho nên Bạch Bảo Đình cảm thấy Cảnh Nhã Diễm rất hiền huê.
Thủ pháp không tồi nha, giống hệt người giúp việc nhà tôi.

Cảnh Nhã Diễm hít sâu một hơi mắng:
Mẹ nó, cậu thật biết dùng cách so sánh.
Gấp quần áo xong, Cảnh Nhã Diễm lại cho vào túi nilon, sau đó khóa kỹ cửa hàng cho ông chủ, kiểm tra không còn sơ sót gì lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Việc trong lòng buông xuống, cô cảm thấy đầu óc mình căng ra, hai chân cũng có chút mềm.
Quần áo trên người đã tự khô, hàn ý nhập thể, cũng không cảm thấy lạnh nữa.
Cô treo túi nilon lên tay lái xe, vỗ vỗ yên xe vẫn còn đọng nước, rồi từ biệt với Bạch Bảo Đình.
Hôm nay thực sự cảm ơn cậu, cậu muốn cái gì, tôi sẽ tận lực thỏa mãn, đừng quá mức là được.
Cô còn không quên phải báo đáp Bạch Bảo Đình.
Dứt lời, Cảnh Nhã Diễm đẩy chiếc xe đạp về phía đường cái lớn, đèn đường trước mắt bỗng nhiên lảo đảo lắc lư, ánh đèn giống như những mảnh thủy tinh vỡ nát rơi xuống đầy đất làm đầu óc cô choáng váng.
Một tiếng còi chói tai vang lên, theo bản năng Cảnh Nhã Diễm dừng bước.
Ngay sau đó một cỗ sức lực mạnh mẽ ngang ngược kéo cô về phía sau, tay lái xe rời khỏi tay, phần eo cô mềm xuống, lưng cô đụng vào trong lồng ngực vững chắc của một người.
Muốn chết à!
Bạch Bảo Đình kinh hồn chưa định, giơ tay hung hăng vỗ vào mu bàn tay của Cảnh Nhã Diễm.
Tài xế hùng hổ chuyển tay lái, vòng qua xe đạp của Cảnh Nhã Diễm rồi tăng tốc rời đi.

Bánh xe lăn qua vũng nước bắn lên không ít nước bẩn suýt chút nữa vấy lên người cô.

Cảnh Nhã Diễm thở hổn hển, lúc này ý thức mới chợt thanh tỉnh, nhưng theo sau là hương vị tin tức tổ của Bạch Bảo Đình không kiêng nể gì đấu đá lung tung.

Tin tức tố của y đan xen hỗn hợp với mùi thuốc lá tiêu đen giống như một liều thuốc cường lực đâm vào làn da của Cảnh Nhã Diễm.
Vì áo cô ướt nên Bạch Bảo Đình đã đem áo khoác ngoài cho, bên trong y chỉ mặc áo ngắn tay còn dầm mưa hóng gió nên thuốc ức chế chỉ còn đọng lại chút ít, y cũng không phun thêm thuốc ức chế cho nên giờ phút này, hai người kề sát nhau như vậy, Cảnh Nhã Diễm cảm giác được tin tức tổ của Alpha đang đối nghịch nhau mà tất nhiên Bạch Bảo Đình cũng có cảm giác.
Nhưng thể lực hiện tại của Cảnh Nhã Diễm không đủ, lực công kích của tin tức tố cũng rất yếu, đối với Bạch Bảo Đình mà nói giống như bị một bàn tay nhỏ đấm nhẹ vài cái như mèo cào vào lồng ngực.

Mà trong nháy mắt Cảnh Nhã Diễm cảm nhận được tin tức tổ của Bạch Bảo Đình, lỗ chân lông cả người cô phảng phất như mở ra.

Cô muốn đẩy người kia ra nhưng lại không thể động đậy.
Một tay Bạch Bảo Đình nằm chặt lấy cánh tay cô, một tay đỡ lấy cô, hai người bọn họ hơn kém nhau tận 8cm, Bạch Bảo Đình cúi đầu cơ hồ để sát vào sau cổ cô.
Nếu người không biết mà nhìn thấy cảnh tượng này, khẳng định sẽ nghĩ là vị Alpha kia đang định đánh dấu Omega của y.
Khi nghĩ tới đây, Cảnh Nhã Diễm nhẹ nhàng run lên, cảm thấy làn da sau cổ kia phảng phất như đang hô hấp, nó nhạy bén tới cực điểm đối với nhất cử nhất động của Bạch Bảo Đình.
Khuôn ngực của Bạch Bảo Đình rất rắn chắc, làn da cũng rất ấm áp, nhiệt độ kia như có thể xuyên thấu qua đồng phục truyền vào trong lòng Cảnh Nhã Diễm.
Cô phát hiện mình có phản ứng.
Cô là một Alpha, vậy mà có thể nổi lên phản ứng đối với tin tức tổ của một Alpha khác ư!
Chính cô cũng cảm thấy tam quan từ khi sinh ra tới giờ như sụp đổ, cô hoảng sợ, cắn lấy đầu lưỡi, dùng đau đớn để kích thích thần trí của mình, làm tiêu giảm sự hưng phấn không biết đến từ đâu.
CMN.
CMN! CMN! CMN!
Nếu cô mà là Omega thì hiện tại chỉ sợ cô sẽ cầu xin Bạch Bảo Đình đánh dấu mình.
May mắn Alpha không dễ dàng bị tin tức tố của Alpha khác chi phối như vậy, đau đớn phủ lên kích thích, tiểu Diễm Diễm ủy khuất củi đầu.
Bạch Bảo Đình không hề phát hiện:

Cậu run cái gì, không phải cậu bị bệnh đó chứ?
Cảnh Nhã Diễm nuốt nuốt nước miếng, hầu kết trượt lên trượt xuống, tiếng nói khàn khàn:
Không có, thân thể tôi rất tốt, rất ít khi sinh bệnh.
Ngón tay Bạch Bảo Đình cảm thụ phần eo của cô một chút, ngón tay kia thiếu chút nữa thăm tiến vào bên trong quần áo của cô.
Cơ thể không chút ấm áp.
Cảnh Nhã Diễm có vòng eo tinh tế lại mềm dẻo, cơ bắp cân xứng không chút mỡ thừa, vì còn chưa ăn tối, cho nên phần bụng còn lép kẹp, lại khẩn trương nên eo tuyến được phác họa cực kỳ rõ ràng, nho nhỏ, phảng phất như một bàn tay có thể ôm trọn.

Vừa nhìn qua chính là một vòng eo có thể chịu được lăn lộn.
Mí mắt Bạch Bảo Đình khẽ run lên, lực đạo trên tay không tự chủ mà mạnh hơn một chút.
Trong lòng Cảnh Nhã Diễm run lên, ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn đè lại cổ tay Bạch Bảo Đình:
Cậu có thể buông tôi ra không?
Hai người ôm nhau bên đường, xe cộ qua qua lại lại, mà còn ở gần trường học như vậy sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt.
Bạch Bảo Đình mất hứng thú, chậm rì rì buông tay ra:
Đều là Alpha, cậu thẹn thùng cái gì.
Cảnh Nhã Diễm cũng không giải thích, yên lặng kéo lại quần áo rồi nói:
Quần và áo sau khi giặt xong tôi sẽ mang trả cho cậu, tôi đi trước đây bằng không cha tôi sẽ sốt ruột.
Cô sải bước lên xe, thân thể hơi cúi xuống vì ngược gió, dùng sức đạp mạnh, cưỡi xe đi về phía bệnh viện.
Còn Bạch Bảo Đình vẫn đứng tại chỗ, xoa xoa lòng bàn tay, phảng phất như còn lưu lại xúc cảm mượt mà của vòng eo người kia trên đó.
Hừ, rất mềm mại.
Bạch Bảo Đình tự mình lầm bầm nhắc mãi..


Bình luận

Truyện đang đọc