NGHE NÓI CẬU CHỈ XEM TÔI LÀ BẠN



Quãng đường còn lại đều ngoài phố lớn đèn đóm sáng rực, Quý Vãn bình an về tới nhà, tâm trạng vui vẻ cũng vơi dần.
Không ngờ hôm nay mẹ kế lại xuống bếp, Quý Vãn để cặp xuống, nhìn quản gia đứng bên cạnh với ánh mắt dò hỏi.
Ông quản gia biết chuyện nhích sang, nhỏ giọng: “Lần này cậu chủ nhỏ chỉ thi được hạng năm trăm mấy, bà chủ sợ cậu ấy buồn nên đích thân vào bếp nấu ăn an ủi cậu ấy.”
Quản gia nghĩ ngợi, hỏi Quý Vãn: “Lần này cậu cũng thi được hạng nhất à?”
Quý Vãn gật đầu, quản gia nhắc nhở: “Vậy tốt nhất cậu đừng nói ra, nhỡ đâu làm cậu chủ nhỏ sốc, bà chủ và ông chủ tức giận sẽ lại bảo cậu đi sám hối.”
“Cảm ơn chú Lý, cháu biết rồi ạ.” Quý Vãn mỉm cười.
Quý Vãn về phòng cất đồ, còn quản gia dõi theo bóng lưng cậu, thở dài.
Cậu bé giỏi giang biết nhường nào, tiếc rằng chỉ là một Beta, dù xuất sắc cách mấy chăng nữa cũng sẽ bị người em trai Omega cướp đi tất cả yêu chiều và chú ý của bố mẹ một cách dễ dàng.
Giờ cơm tối, Quý Vãn ngồi vào chỗ của mình.
Những món ăn ngon đều được đặt trước mặt Quý Kha và bố Quý, chỉ mỗi dĩa đậu hà lan xào là ở gần Quý Vãn nhất, cậu đã quá quen với việc này, chỉ lặng lẽ ăn cơm.
Quý Kha ngồi giữa bố mẹ bấy giờ trông ủ rũ vô cùng, cậu ta rút một tờ khăn giấy lau những giọt nước mắt vốn không hề tồn tại.
Mẹ kế gắp thức ăn cho Quý Kha, dịu dàng rằng: “Một lần thi không như mong muốn, không có nghĩa là lần nào cũng thế, vả lại còn hơn hai trăm người xếp sau con, cũng giỏi lắm rồi.”
“Vậy… còn bộ lễ phục trước đó con nói có được mua không?” Quý Khá ngẩng đầu nhìn mẹ, rồi lại nhìn bố, làm nũng, “Bố ơi, con muốn mặc thật đẹp, không thì các bạn sẽ xem thường con mất.”
Omega xinh đẹp luôn có thể khơi dậy lòng thương yêu của Alpha, pheromone thơm ngọt của riêng Omega thoang thoảng trong không khí khiến hàng mày vốn đang nghiêm túc của bố Quý trở nên ôn hòa hơn, ông gật đầu.
“Mua mua mua, chỉ vài món đồ thôi mà.” Mẹ kế tiếp lời, “Thành tích học kém chút đã sao? Kha Kha nhà chúng ta tốt bụng, giỏi hơn mấy tên mọt sách chỉ biết vùi đầu học hành nhiều.”
Dường như câu này đang ám chỉ gì đó, Quý Vãn xem như không nghe thấy, vẫn cúi đầu ăn cơm.

Còn bố Quý thì nhíu mày nhìn sang.
Bố Quý hạ giọng: “Mẹ con nói đúng, học hỏi em trai con, sửa cái tính ù lì của con đi.

Nếu không sau này ra xã hội, loại người như con sẽ chỉ ở tầng lớp thấp kém, ai cũng khinh con, không xem con ra gì.”
Mẹ kế vờ bênh vực: “Được rồi lão Quý, Beta vốn đã bị người khác khinh thường, sao phải mắng con trai ông chứ.”
Quý Vãn giấu đi sự trào phúng nơi đáy mắt, nói ra lời mình dự tính đã lâu: “Con muốn trọ ở trường.”
“Ở trường?” Bố Quý nhíu mày chặt hơn, “Tại sao phải trọ ở trường, đủ lông đủ cánh không muốn về nhà rồi phải không?”

Tất nhiên ở lại trường là để cách xa nơi này, nhưng không thể nói thật được.
“Con không được yêu thích như em trai, khó giao lưu với bạn học mới, nên muốn trọ lại trường xem có thể làm quen được vài người bạn không.” Quý Vãn đáp qua loa.
Dường như lý do này đã được bố Quý chấp nhận, ông trầm ngâm một lúc, đồng ý yêu cầu của Quý Vãn.
*
Hôm sau đến trường, Quý Vãn nói với thầy chủ nhiệm về nguyện vọng muốn ở trọ của mình.
“Trọ lại trường? Được chứ được chứ, nhưng chỉ còn một phòng ký túc xá lớp chúng ta có chỗ thôi…” Thầy chủ nhiệm sờ râu mình, “Em về trước đi, để thầy hỏi xem có thể cho em vào phòng đó không.”
Tại sao có chỗ mà vẫn không thể vào ngay?
Quý Vãn chưa hiểu lắm, nhưng cậu không hỏi, bèn cảm ơn thầy rồi về lớp.
Phong Tiến đã tới, Quý Vãn ngồi xuống rồi đẩy ghế ngả ra sau, dựa lên bàn Phong Tiến.
Phong Tiến nhìn áo Quý Vãn đang chạm trúng bàn mình một lúc, mới ngước mắt hỏi với vẻ lười nhác: “Làm gì?”
“Hôm qua cảm ơn cậu.” Quý Vãn đáp, “Sau này có gì cần tôi giúp thì cứ nói.”
Khuôn mặt Quý Vãn thuộc dạng khí chất lạnh lùng, có cảm giác thoát tục.

Bấy giờ cậu lại nhoẻn miệng cười khiến sự xa cách ấy được làm mờ đi, phối với hàng mi dài, đuôi mắt cũng cong lại thành một vòng cung nho nhỏ.
Khổng Lập Ngôn ngồi cạnh Phong Tiến nhìn đến ngây ngẩn, nhưng Phong Tiến vẫn hờ hững đến vô tình.
“Giúp tôi?” Phong Tiến lạnh nhạt, “Lần sau cậu cứ thi hạng hai.”
Quý Vãn: “…”
“Chuyện này thì chắc không được.” Vẻ mặt Quý Vãn đầy uyển chuyển, nhưng lời nói ra chẳng nể nang chút nào.
Những bạn khác trong lớp đã dỏng tai lên nghe ngóng cuộc đối thoại của họ ngay từ đầu, mấy câu ban đầu Quý Vãn nói nhỏ quá chỉ nghe loáng thoáng, nhưng câu “cậu cứ thi hạng hai” của Phong Tiến và từ “không được” của Quý Vãn lại rất rõ ràng.
Mọi người hít sâu vì sợ.
Quả nhiên nghé con không sợ cọp! Đây là chàng dũng sĩ dám bứt lông cọp đó sao!
*
Quý Vãn không biết mình đã mang vầng sáng tráng sĩ trong mắt các bạn cùng lớp, tiết tiếp theo là Thể dục, Quý Vãn theo mọi người xuống lầu.
Thầy thể dục dẫn họ đi băng qua sân trường, vào trong nhà thi đấu, cho mọi người chiêm ngưỡng bức tường leo núi mới dựng.
Đây là tường leo núi rất cao, có thể tưởng tượng được, ai sợ độ cao đứng từ trên nhìn xuống chắc hẳn sẽ khó chịu lắm.

Thầy thể dục nói: “Hôm nay không làm gì khác, cho mọi người trải nghiệm tường leo núi này.

Tới rút thăm nào, hai người một nhóm, xếp hạng theo thành tích từng nhóm.”
Mọi người nháo nhào rút thăm, Quý Vãn cũng tới, rút được số 18.
Số 18… còn ai cũng rút trúng số 18 nhỉ?
Quý Vãn nhìn quanh, thấy Khổng Lập Ngôn rướn người sang.
Khổng Lập Ngôn chính là nam sinh áo đen hô hào đòi xử lý hậu họa cho Phong Tiến trong phòng vệ sinh vào cái hôm đi thi, nhưng rốt cuộc lại hỏi cậu có bị Phong Tiến dọa hay không, cũng chính là bạn nối khố của Phong Tiến.

Sau khi biết mình học cùng lớp với Quý Vãn, Khổng Lập Ngôn tức thì cảm thấy đây là sự sắp đặt của ông trời, xem Quý Vãn là người phe mình.
“Tôi xem có phải chung nhóm với cậu không? Nếu đúng thì anh dẫn cậu bay… Hả?” Sau khi thấy rõ số nhóm của Quý Vãn, Khổng Lập Ngôn sửng sốt, “Đm, hình như anh Phong cũng số 18 đó.”
Quý Vãn ngạc nhiên nhìn Phong Tiến, cậu chỉ định xem số của hắn thôi, nhưng bỗng nhận ra cảm xúc của Phong Tiến hơi khác thường.
Hai tay Phong Tiến đút túi, môi mỏng mím chặt, cụp mắt nhìn xuống đất, đôi con ngươi đen u ám được lông mi che đi một phần, nhưng vẫn lộ ra sát ý.
Dáng vẻ không ưa cả thế giới này thường xuất hiện trên mặt Phong Tiến, trước đây Quý Vãn thấy Phong Tiến đánh người cũng mang biểu cảm như vậy.
Nhưng Quý Vãn lại thấy lạ, cậu sống trong gia đình nọ mười mấy năm, được đối đãi chẳng khác gì người ở, nên từ lâu đã quá tinh ý với việc quan sát và phát hiện cảm xúc của người khác.
Cậu cảm thấy… cảm xúc của Phong Tiến hơi khác thường, cứ như đang che giấu điều gì vậy.
Khổng Lập Ngôn thì giật nảy mình, tưởng Phong Tiến không nhịn được muốn ra tay đấm Quý Vãn, bèn chạy sang nói với hắn: “Đừng mà người anh em, cậu không chịu thì tôi đổi số với cậu nhé?”
Nói đoạn, Khổng Lập Ngôn đến chỗ thầy thể dục xem danh sách đăng ký số nhóm, sau đó chạy về lại: “Người chung số với tôi là hoa khôi lớp đó, vừa thích cậu lại là Omega, đổi không?”
Khổng Lập Ngôn vừa tiết lộ thông tin vừa nhìn hoa khôi lớp, đó quả thật là một Omega có ngoại hình đẹp, pheromone cũng thơm, rất nhiều Alpha đều muốn theo đuổi cô, nhưng ngoài Phong Tiến ra, cô nàng này chẳng chịu ai cả.
Thực ra trong trường này có ít nhất một nửa Omega chỉ đặt mỗi Phong Tiến vào mắt, nhưng Phong Tiến lại không cho bất cứ ai cơ hội nào.
Phong Tiến nhíu mày bực dọc: “Đổi mẹ gì, rút trúng số nào là số đó, tôi cũng làm gì được cậu ta đâu.”
Khổng Lập Ngôn còn ngờ vực lắm, nhưng chỉ đành chúc Quý Vãn may mắn.
Rút thăm xong, mọi người tập trung theo nhóm, thầy thể dục tuyên bố nguyên tắc chấm điểm của cuộc thi lần này: dựa theo độ cao mà hai người cùng nhóm leo được cộng với nhau để xếp hạng, nhưng không ép ai cũng phải tham gia, có thể cho người giỏi nhất trong nhóm leo hai lần.
“Cậu trúng số rồi người anh em à.” Khổng Lập Ngôn vỗ vai Quý Vãn, “Có anh Phong kéo, cậu hạng nhất là cái chắc! Cậu cứ để cậu ấy leo hai lần, với thể lực của cậu ấy thì leo mười lần cũng không biết mệt đâu.”

Đây không phải suy nghĩ riêng của mỗi Khổng Lập Ngôn, rất nhiều bạn xung quanh Quý Vãn đều lười leo, các Omega và Beta có bạn chung nhóm là Alpha đã bắt đầu thương lượng với Alpha để họ leo hai lần, nhằm đạt thành tích tốt nhất.
Quý Vãn nhìn sang Phong Tiến, Phong Tiến không ừ hử gì trong suốt thời gian trao đổi, thi thoảng hắn sẽ nhìn những người đang leo trèo trên đó rồi nhanh chóng rời mắt đi.
Quý Vãn lén quan sát vẻ mặt của Phong Tiến, một suy đoán nảy ra trong đầu.
Chẳng lẽ Phong Tiến… sợ độ cao?
“Phong Tiến.” Ngẫm nghĩ một lúc, Quý Vãn vẫn nói, “Tôi có một yêu cầu không hay lắm.”
Phong Tiến nhấc mí mắt nhìn sang, nói giọng vô cảm: “Cậu sợ độ cao, nên muốn tôi leo giùm?”
Tự dưng bị chụp cho cái mũ sợ độ cao khiến Quý Vãn càng chắc chắn chuyện Phong Tiến sợ độ cao, nếu không thì Phong Tiến sẽ chẳng vô duyên vô cớ nghĩ tới lý do này.
Quý Vãn chưa nói tiếp, đã nghe Phong Tiến cười gằn: “Được thôi, cậu gọi tôi là bố, bố đây sẽ leo giúp con.”
Đây là một câu khiêu khích, Phong Tiến cho rằng Quý Vãn sẽ nổi giận mắng mình, nào ngờ người trước mặt vẫn ôn hòa như thường, gần như nội tâm chàng trai không hề dậy sóng bởi những từ ngữ thách thức đó, thậm chí còn muốn cười.
“Gọi cậu là bố giống như đang mắng cậu vậy.” Quý Vãn rằng.
Phong Tiến: “?”
Quý Vãn không giải thích nhiều, chỉ đến gần hắn, nói khẽ: “Tôi chưa chơi qua trò này, tan học cũng không có thời gian chơi, lần này cậu nhường cơ hội cho tôi, để tôi leo nhé?”
Sự tiếp cận đột ngột của Quý Vãn khiến Phong Tiến bất ngờ, gương mặt xinh đẹp như một tác phẩm điêu khắc bỗng chốc phóng đại, khiến hắn ngơ ngác trong một thoáng.

Đến khi hiểu những lời Quý Vãn đang nói, thần kinh đang căng thẳng dần thả lỏng.
“Được thôi.” Phong Tiến liếm môi kéo giãn khoảng cách, đáp hời hợt, “Nếu cậu đã cầu xin tôi như vậy thì cậu lên đi.”
*
Tốc độ leo của Quý Vãn không nhanh, trông cậu rất bình tĩnh, động tác cũng thong thả, gần như không hề để ý đến thời gian mà chỉ hưởng thụ quá trình.
Phong Tiến ở cách đó không xa nhìn cậu, mấy Omega trong lớp cầm nước đi tới thấy người đang leo bên trên là Quý Vãn, ai nấy đều đực mặt ra.
“Mình tưởng là Phong Tiến chứ, nên đã cất công đi mua trà sữa chờ… Ai ngờ lại không phải.”
“Mình cũng… Haiz, mất hứng thật.”
“Không biết cậu ấy nghĩ sao nữa, đứng phía dưới nhìn Phong Tiến, sau đó đưa nước cho Phong Tiến không được à, cậu ấy đâu giỏi bằng Phong Tiến chứ.”
“Cũng chẳng ai đưa nước cho cậu ấy, hì hì, trông đáng thương quá.”
Tiếng trò chuyện rất trắng trợn, có vẻ không để ý đến chuyện Quý Vãn có nghe thấy hay không.
Do góc độ, những Omega này không thấy Phong Tiến đang ngồi xổm phía sau trụ bóng rổ, nên tất nhiên cũng không thấy Phong Tiến nhíu mày khi nghe thấy lời họ nói, bấy giờ họ vừa cười đùa với nhau vừa rời đi.
Ban đầu họ về đây chỉ để đưa nước cho Phong Tiến thôi, nhưng dạo một vòng quanh nhà thi đấu mà chẳng thấy bóng dáng Phong Tiến đâu, bất đắc dĩ đành quay về lớp học.
Căn tin trường ở ngay con đường duy nhất nối liền dãy phòng học với nhà thi dấu, họ muốn mua thêm ít thức ăn vặt về lớp, thế là đến căn tin một chuyến, nào ngờ vừa vào trong đã bắt gặp Phong Tiến đang tính tiền.
Lâm Tân đi đầu kinh ngạc, sau đó nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm trên mặt mình, mỉm cười bắt chuyện: “Trùng hợp ghê, thì ra cậu cũng thích uống nước suối lạnh, mình cũng thích lắm, uống vào khỏe người lại giải khát.


Hiếm khi cùng chung sở thích, để mình mời cậu nhé?”
Phong Tiến quay đầu nhìn sang với khuôn mặt vô cảm.
Nhịp tim của Lâm Tân trở nên dồn dập, nếu thành công trong bước đi này, cậu ta sẽ có thể thuận lợi kéo gần khoảng cách.

Phong Tiến chưa từng hứng thú với Omega nào cả, nếu hai người họ phát triển thêm một chút qua cơ hội này, để Phong Tiến ngửi pheromone của cậu ta, sau đó trở thành người duy nhất với Phong Tiến?
Đang ảo tưởng sâu xa, Lâm Tân chợt nghe Phong Tiến nói.
“Không cần đâu.” Tính tiền xong, Phong Tiến cầm chai nước, lạnh lùng rằng, “Tôi mua cho Quý Vãn, không cần lấy đồ người khác.”
Lâm Tân: “…?”
Cậu ta có nghe nhầm không?
Nhưng chẳng còn cơ hội hỏi thêm, bởi Phong Tiến đã đi vòng qua họ, sải bước rời khỏi đây.
*
Quý Vãn đăng ký thành tích ở chỗ thầy thể dục xong thì đi rửa mặt, vệ sinh bản thân sạch sẽ rồi, bấy giờ mới bước chậm về lớp.
Đang trong giờ học, đường về lớp vắng vẻ không bóng người, Quý Vãn đi một lúc, chợt có tiếng nói vang lên sau lưng.
“Này.”
Giọng điệu nghe có vẻ khó ưa, Quý Vãn khó hiểu quay đầu lại, thấy bộ mặt bí xị của Phong Tiến.
Phong Tiến trông mất tự nhiên sao ấy, dường như chỉ khi giữ khuôn mặt âm u như vậy mới giúp hắn kiên cường đứng đây nói ra những lời kế tiếp.
Quý Vãn chẳng hiểu mô tê gì: “… Có việc à?”
Phong Tiến đanh mặt đến gần, như tên hung thần vậy.
Quý Vãn tức thì cảnh giác, đang định lùi ra sau giữ khoảng cách, một vật mát lạnh đã được nhét vào tay cậu.
Quý Vãn: “…”
Quý Vãn cúi đầu nhìn chai nước suối chưa mở nắp trong tay mình, trên ấy còn vương độ ấm của Phong Tiến, nhưng chẳng mấy chốc độ ấm đó đã bị hơi lạnh xua đi.
Quý Vãn ngẫm nghĩ về mối liên hệ giữa chai nước và khuôn mặt bí xị của Phong Tiến, chợt nhận ra.
… Đừng nói Phong Tiến thấy cậu vất vả nên mua nước cho cậu nhé.

Nhưng xấu hổ nên cứ xụ mặt như vậy?
Quý Vãn ngẩng đầu nhìn Phong Tiến, bấy giờ chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Phong Tiến đã sải bước kéo giãn khoảng cách với cậu, xoay người đi mất hút.


Bình luận

Truyện đang đọc