NGHE NÓI CẬU CHỈ XEM TÔI LÀ BẠN



Hai ngày tiếp theo, Quý Vãn cứ bị gặng hỏi mãi câu: “Có thật em không thích hắn ta nữa không?”
“Thật…” Quý Vãn kiệt sức bò về phía trước, nhưng bị giữ eo kéo ngược về nơi mình muốn thoát đi.
Quý Vãn bị kích thích đến run lên, mắt rưng rưng nói lời nghẹn ngào: “Không thích nữa, em mà gạt anh thì hắn ta làm chó.”
Phong Tiến hài lòng lắm, hắn cúi đầu giữ nguyên tư thế này cắn lên tuyến thể Quý Vãn, đẩy pheromone của mình vào nơi sâu nhất, đến tận khi mùi hương đó lấp đầy Quý Vãn từ trong ra ngoài.
Tốt, hắn sẽ làm như vậy mãi, ngày này qua ngày khác, đến tận khi xóa sạch dấu vết tồn tại của kẻ đó khỏi tim Quý Vãn.
***
Mặt trời ló dạng, Phong Tiến vẫn chưa mở mắt đã vô thức vươn tay ôm Quý Vãn.
Mấy hôm nay Quý Vãn đã hình thành phản xạ, sáng sớm mà Phong Tiến ôm mình thì chắc chắn là muốn gọi cậu dậy qua các động tác vận động giường chiếu.
Quý Vãn cho rằng mình bây giờ rất cần bồi bổ, không thể chịu tàn phá thế nữa, cậu lập tức xoay người tránh xa vòng tay Phong Tiến.
Sự né tránh của Quý Vãn khiến Phong Tiến tỉnh táo hẳn, hắn mở trừng mắt, từng nhịp đập của mạch não đều như đang gọi những ký ức trong bảy ngày qua trở về.
Hắn cưỡng ép Quý Vãn, trói buộc cậu, chiếm giữ cậu, bất chấp mong muốn của cậu…
Dòng ký ức vặn vẹo đã bình thường trở lại, tất cả mọi thứ cứ xoay vần trong đầu khiến Phong Tiến hít sâu vì sợ.
Hắn ép Quý Vãn như vậy, có khác gì một Alpha thèm muốn sắc đẹp của Quý Vãn rồi cưỡng hiếp Quý Vãn chứ?
Cuối cùng, bộ mặt xấu xí mà hắn hằng che giấu đã lộ rõ trước Quý Vãn, bằng cách thức tồi tệ nhất.
… Bây giờ Quý Vãn có ghét hắn không?
Hắn biết làm sao đây?
Sắc mặt Phong Tiến tái đi, hắn quay phắt đầu nhìn Quý Vãn, bấy giờ trên người Quý Vãn chỉ có tấm chăn mỏng, lộ ra bờ vai, cánh tay, cổ, nơi nào cũng chi chít dấu hôn.

Cái cũ chưa mờ mà cái mới đã chồng lên, nhìn vào biết ngay mấy ngày qua đã bị tra tấn rất nhiều.
Phong Tiến vươn đôi tay run rẩy ôm Quý Vãn vào lòng, gồng cứng người.

Khi nhìn thấy hàng mi Quý Vãn rung nhẹ sắp tỉnh lại, hắn vội nhấc cằm cậu lên hôn.
Đang ngủ ngon, Quý Vãn chợt bị đánh thức bởi một nụ hôn sâu.
Theo quan sát mấy ngày qua, Phong Tiến lúc còn ký ức ‘giả’ sẽ không thích cậu đáp lại mình trong lúc ngủ.


Bởi Phong Tiến cho rằng hành động đáp lại đó là dành cho “người cũ”, thậm chí còn ghen và giận nữa.
Quý Vãn bèn quay đầu tránh khỏi khỏi nụ hôn này.
Quý Vãn chưa mở mắt nên không thấy vẻ hoảng hốt và bối rối trên mặt Phong Tiến.
Quý Vãn chưa tỉnh giấc không muốn bị hắn hôn, chắc chắn vì cậu đã ghét hắn rồi.

Phải biết rằng trước đây Quý Vãn đều sẽ dịu dàng đáp lại hắn!
Phong Tiến lần nữa vươn tay ôm chặt Quý Vãn.

Quý Vãn bị siết hơi khó chịu, cuối cùng cũng mở mắt, cậu đẩy ngực Phong Tiến để kéo giãn khoảng cách.
Và rồi Quý Vãn thấy rõ mặt Phong Tiến.
Dù đã cố hết sức che đậy, nhưng Phong Tiến vẫn chẳng tài nào giấu được những lo âu và căng thẳng của mình, ánh mắt nhìn cậu đã không còn vẻ điên cuồng như mấy hôm trước nữa.
Quý Vãn sửng sốt.
… Phong Tiến nhớ lại rồi sao?
Quý Vãn không vội lên tiếng, cậu vẫn giữ vẻ mặt tuyệt vọng, hơi tránh đi khi Phong Tiến muốn đến gần mình lần nữa.
Phong Tiến ôm chầm cậu, rồi lại cố ép mình buông tay: “Anh nấu ít cháo cho em, em uống cho ấm bụng.”
Thế là Quý Vãn đánh răng rửa mặt xong nằm lại lên giường, một lúc sau Phong Tiến bưng chén cháo về, ngoài mặt vẫn đầy hung hãn, múc từng thìa một đút cho Quý Vãn: “Ăn đi, ăn xong chúng ta tiếp tục.”
Quý Vãn không bỏ qua vẻ chột dạ trong mắt Phong Tiến, cậu im lặng ăn cháo.
Được lắm, xem ra Phong Tiến đã nhớ lại rồi, tinh thần cũng khá tốt không bị tổn thương lần hai, không uổng công cậu vất vả mấy ngày qua.
Thế thì giờ đến lượt cậu cho Phong Tiến cảm nhận niềm vui này.
Quý Vãn ăn thêm thìa cháo, nghe Phong Tiến nói: “Em muốn về không?”
“Về làm gì?” Quý Vãn hỏi vặn lại.
Kế hoạch của Phong Tiến là định đưa Quý Vãn về rồi sau đó vờ như “vô tình” nhận ra Quý Vãn là người yêu mình qua những chi tiết nhỏ, tìm lại được trí nhớ, bắt đầu thành khẩn ăn năn hối lỗi.
Như vậy chắc Quý Vãn sẽ dễ tha thứ cho hắn hơn nhỉ?
“Đến đây vội quá, em còn nhiều thứ chưa sắp xếp kịp, lần này về sắp xếp đi.” Nói đoạn, Phong Tiến ướm lời, “Nơi đó còn nhiều kỷ niệm của em và hắn ta mà, em không muốn về xem lại sao?”
Động tác Quý Vãn khựng lại, cậu chớp mắt đầy hoang mang.

“Sao vậy?” Phong Tiến hỏi.
“Em nói ra có lẽ anh không tin, nhưng…” Quý Vãn nắm chặt chăn, “Sau khi em nói với anh rằng sẽ quên hắn ta, hình như em đã… dần không còn nhớ nữa.”
Phong Tiến sững sờ.
Quý Vãn nhấn rõ từng âm tiết: “Em biết chuyện này nghe có vẻ khó tin, nhưng mấy ngày qua anh luôn… đối xử với em như thế, tinh thần em luôn trong trạng thái hoảng hốt, chẳng biết thế nào mà dần quên đi rất nhiều việc.”
Tay Phong Tiến nhũn ra, không cầm nổi chén nữa.
Sau khi gặp tai nạn xe lần này, hắn biết não của con người có một nơi rất bí ẩn, Quý Vãn cũng vì bị hắn cưỡng ép nhiều lần, lại tự ám thị tâm lý nên mất trí nhớ cũng là chuyện có thể xảy ra.
Nhỡ Quý Vãn không còn nhớ hắn nữa…
Phong Tiến cố giữ bình tĩnh: “Còn nhớ anh là ai không?”
“Tất nhiên là nhớ.” Quý Vãn nhìn Phong Tiến, nở nụ cười trông có hơi sợ sệt: “Anh là Phong Tiến, là bạn của em, trước đây còn là bạn thân rất nhiều năm nữa.”
“Trước đây?” Phong Tiến tinh ý bắt được từ trọng tâm, “Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ… em cũng chẳng biết quan hệ của chúng ta là gì.” Quý Vãn gục đầu xuống, “Là mối quan hệ giam giữ và bị giam giữ ở đây sao.”
“Ngoài nó ra?” Phong Tiến run giọng.
Quý Vãn nhìn Phong Tiến với vẻ mặt khó hiểu: “Ngoài ra còn gì nữa?”
“Anh là bạn đời của em, chúng ta yêu nhau, đã kết hôn, hôn lễ được tổ chức ở ngay đây, em đã quên hết rồi ư?”
Quý Vãn trợn tròn mắt, thật lâu sau, cậu lắc đầu: “Em không tin, anh có bằng chứng gì không?”
Phong Tiến đặt chén xuống, vội lấy điện thoại ra mở album cho Quý Vãn xem: “Em xem, đây là ảnh cưới của chúng ta, còn có giấy chứng nhận kết hôn nữa.”
Quý Vãn cạn lời: “Đã thời đại nào rồi, mấy thứ này dễ làm giả lắm, anh tự photoshop đúng không? Nhìn cũng đẹp đấy.”
“Đây là thật!” Phong Tiến – người luôn quả quyết dứt khoát, luôn kiên nhẫn đợi chờ thời cơ tốt nhất trên thương trường bấy giờ trông hoảng hốt vô cùng: “Không tin, không tin em hãy nhìn nhẫn của chúng ta đi, được đặt làm riêng, mặt trong nhẫn còn khắc tên của chúng ta nữa…”
“Nhẫn của chúng ta?” Quý Vãn xòe tay cho Phong Tiến xem mười ngón tay trống trơn của mình, “Em đâu có đeo nhẫn kết hôn trên tay?”
Phong Tiến nhớ lại, nhẫn của Quý Vãn đã bị hắn vứt đi rồi.
Còn chiếc của hắn, chiếc nhẫn mà Quý Vãn chính tay đeo lên cho hắn cũng bị hắn ném trong xó xỉnh nào đó ở ngôi nhà kia.
“Giờ chúng ta về ngay!”
Quý Vãn nhìn Phong Tiến hối hả sắp xếp mọi việc, vươn tay xoa cái eo tàn tạ của mình dưới chăn.
Không nên có những suy nghĩ sa đọa mất tính người, như thế là không tốt, thật ra trước đây cũng có vài lần Phong Tiến để lộ bản tính này, chẳng qua bị cậu bóp chết ngay thôi.
Lần này không diệt được, để xảy ra chuyện.


Mong Phong Tiến sẽ nhớ, không dễ đánh mất lý trí rồi sa đọa thế nữa.
Phong Tiến lại sắp xếp trực thăng, trong lúc chờ, hắn đút Quý Vãn ăn hết chén cháo, trực thăng vừa đến đã bế ngay Quý Vãn đi đứng bất tiện vào trong khoang.
Trên trực thăng, Phong Tiến liên tục kể cho Quý Vãn nghe, mong cậu nhớ lại.
Quý Vãn giả vờ mất trí nhớ rất triệt để, hỏi gì quên nấy, thấy Phong Tiến lo cuống cuồng mới đỡ trán nói: “Hình như nhớ được chút gì đó…”
Còn nhớ là còn cứu.
Phong Tiến sợ hãi nắm chặt tay Quý Vãn.
Khó khăn lắm mới về đến căn nhà gần bệnh viện, Quý Vãn ngồi trên sofa nhìn Phong Tiến, nhân vật hô mưa gọi gió bên ngoài, khi thì bò xuống gầm giường xem nhẫn có bị rơi bên dưới không, lúc lại ngồi chồm hổm cầm đèn pin soi vào mấy cái khe nhỏ, híp mắt thành đường chỉ để tìm.
Quý Vãn: “…”
Đây gọi là gieo gió gặt bão trong truyền thuyết nhỉ.
Động tác vứt nhẫn ngầu bao nhiêu, dáng vẻ tìm nhẫn thảm thương bấy nhiêu.

Nhân quả tuần hoàn, quả nhiên những lời răn mà tổ tiên để lại đều có lý.
Phong Tiến mất sức chín trâu hai hổ mới tìm được nhẫn của Quý Vãn ở giữa khe tường với tủ đầu giường, lau sạch bụi xong thì gấp gáp chạy tới đưa cho Quý Vãn xem.
Phong Tiến ngồi xuống bên cạnh Quý Vãn, đưa nhẫn cho cậu: “Em nhìn nè, mặt trong nhẫn có khắc phiên âm chữ cái đầu của tên chúng ta, vả lại chỉ vừa với ngón tay của em thôi!”
Tất nhiên Quý Vãn đã quá đỗi quen thuộc với chiếc nhẫn này, sau khi giả vờ ngắm nghía thật kỹ, cậu trả nhẫn cho Phong Tiến: “Vậy à, FJ (Phong Tiến), đây chẳng phải là phiên âm chữ đầu trong tên của anh à, anh đang đùa em sao?”
Phong Tiến: “…”
Sét đánh giữa trời chỉ thế này mà thôi.
Quý Vãn nói tiếp: “Nhẫn của anh đâu, tìm ra luôn đi.”
Đây là một đôi nhẫn, tất nhiên không thể chỉ có một chiếc rồi, lúc Phong Tiến đang vùi đầu xám xịt tìm tiếp thì điện thoại reo.
Phong Tiến lấy ra nhận, nghe thấy một giọng nói xa lạ: “Bác sĩ Quý, Tổng giám đốc Phong đã khỏi chưa? Đến giờ rồi, nếu chưa khỏi thì phải về làm kiểm tra lần nữa đấy.”
Phong Tiến sửng sốt, nhìn lại điện thoại mới nhận ra đây là của Quý Vãn.
Điện thoại hai người giống hệt nhau, hắn không chú ý nên lấy nhầm.
Thấy là chuyện của mình, Phong Tiến bèn trả lời: “Cảm ơn, tôi là Phong Tiến, tôi đã khỏi rồi.”
Bác sĩ Trương đầu bên kia chúc mừng, nói: “Tôi đã dặn bác sĩ Quý là luôn phải chiều theo suy nghĩ của cậu, không được phản bác, không thì sẽ dễ gây kích thích tạo thành tổn thương lần hai cho cậu, xem ra bác sĩ Quý đã thành công rồi à?”
Phong Tiến mím môi cảm ơn thêm vài lần, cúp máy.
… Thế nên trước đó Quý Vãn phối hợp với hắn, bảo hai người là bạn vì đang lo nghĩ cho người bệnh này sao.
Ấy vậy mà hắn còn nhốt Quý Vãn đang lo lắng cho mình lại, cưỡng ép cậu tròn bảy ngày, trong quá trình đó, dù Quý Vãn bị đối xử thế nào cũng chẳng hề có ý định tiết lộ sự thật để ngăn cản hành vi của hắn, còn âm thầm gánh vác mọi thứ.
… Hắn đúng là đồ khốn nạn.

Rõ ràng trong bất cứ tình huống nào hắn đều phải nâng niu Quý Vãn trong tay, khiến Quý Vãn luôn vui vẻ hạnh phúc mới đúng.
Quý Vãn ngồi trên sofa chờ cả buổi, thấy Phong Tiến đang tìm nhẫn bỗng im hơi lặng tiếng quá, bèn đứng dậy đi đến.
Quý Vãn vỗ vai Phong Tiến: “Không tìm thấy à?”
Phong Tiến lặng thinh, Quý Vãn lấy làm lạ, bèn xoay người Phong Tiến lại cúi đầu nhìn, thấy mắt Phong Tiến đỏ hoe.
Quý Vãn lau nước mắt cho Phong Tiến: “Sao lại trưng ra vẻ mặt này chứ, mất rồi mua lại cái mới là được mà.”
Phong Tiến không để tay Quý Vãn rời khỏi mình, hắn giữ tay cậu áp lên mắt mình, sau khi lấy đủ hơi ấm từ cậu mới buông ra: “Không được, phải tìm, sao có thể để mất nhẫn cưới chứ, em cứ ra ngồi chờ đi.”
Quý Vãn không khuyên nhủ, cậu tiếp tục về sofa, Phong Tiến tìm hồi lâu, cuối cùng cũng trông thấy chiếc nhẫn còn lại ở ngóc ngách nào đó.
Phong Tiến cầm nhẫn sải bước lớn đến trước mặt Quý Vãn, ghép hai chiếc lại với nhau: “Em xem, chúng nó là một cặp.”
Quý Vãn chậm rãi nhìn thoáng qua: “Đúng là hơi giống.”
Phong Tiến nhìn Quý Vãn, cảm thấy thái độ của cậu không giống mất trí nhớ cho lắm, mà giống kiểu khác hơn.
Phong Tiến chậm chạp đặt nhẫn xuống: “Em ghét anh rồi sao?”
Quý Vãn thở dài.
“Quý Vãn, có phải em… không còn thích anh nữa?” Ngữ điệu Phong Tiến lại trầm xuống, hắn túm tay Quý Vãn, “Em không thích chỗ nào cứ nói, anh sẽ sửa, đừng…”
Ban đầu Quý Vãn định khiến Phong Tiến bỏ cái thói hở chút là cực đoan sa đọa, chứ không phải muốn hắn đau khổ buồn bã, dù sao mấy ngày qua cậu cũng đâu bị đối xử tệ bạc gì, tính ra còn khá sướng.
Quý Vãn cầm nhẫn của mình lên, xoay vòng ở đầu ngón tay: “Hình như mấy hôm trước em có nói, nếu em còn thích người kia thì hắn ta sẽ làm chó nhỉ?”
Mắt Phong Tiến sáng rỡ, so với việc Quý Vãn không thích mình, đây chỉ là chuyện cỏn con dễ như trở bàn tay thôi, hắn dõng dạc rằng: “Vậy cũng được, vậy anh làm chó.”
Quý Vãn nhịn cười: “Hình như không ai dám kêu anh Phong của chúng ta là chó Phong cả.”
Phong Tiến nắm tay Quý Vãn, đeo lại chiếc nhẫn ấy vào tay cậu, cúi đầu đặt nụ hôn chân thành lên đầu ngón tay cậu: “Em cứ gọi thỏa thích, em gọi anh là gì cũng được.”
Đầu ngón tay tê dại, Quý Vãn vươn tay chạm nhẹ lên môi Phong Tiến, nhận lại thêm một nụ hôn.
Phong Tiến dịu dàng rằng: “Anh mát xa eo cho em được không?”
Quý Vãn hừ vài tiếng, dứt khoát hưởng thụ dịch vụ của Phong Tiến.
Thật ra họ không thường ghé căn nhà này, hiếm khi ở đây lâu như vậy.

Phong Tiến vừa mát xa vừa hỏi: “Đêm nay chúng ta về căn phía Nam thành phố ngủ nhé?”
Quý Vãn gật đầu, Phong Tiến còn đang hí hửng mừng thầm thì nghe Quý Vãn cười tươi tắn nói: “Được, bên đó nhiều phòng, tiện cho anh ngủ phòng khác hơn.

Chứ ở đây anh chỉ được ngủ sofa thôi cũng không hay lắm nhỉ?”
Phong Tiến: “…?”


Bình luận

Truyện đang đọc