SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ

Tịch Thừa Quân phát hiện chính mình đang ở trong một tình huống rất kỳ lạ.

Diễn xuất là chuyện đương nhiên như ăn cơm uống nước đối với anh, nhưng lần này anh cảm thấy không quá dễ dàng để nói ra câu thoại ấy.

Ánh mắt anh lóe lên, trong khoảnh khắc, cùng đôi mắt trong sáng và thuần khiết của Bạch Khởi gặp nhau.

Tịch Thừa Quân hơi sững người, sau đó giơ tay lên, đặt tay lên lưng ghế phía sau Bạch Khởi, tay còn lại nhẹ nhàng đè trang sách trước mặt Bạch Khởi.

Anh trầm giọng hỏi: "Em muốn học thuộc bao nhiêu trang?"

Giọng nói của anh đã được cố ý đè xuống, không cao cũng không thấp, sẽ không quấy rầy người khác. Nhưng cũng vừa đủ để hai cặp vừa nói chuyện phiếm ban nãy nghe thấy rõ ràng.

Bàn kế bên vừa nghe thấy âm thanh, liền xuất hiện động tĩnh.

Bọn họ nhỏ giọng nói chuyện, nhưng vẫn có thể nghe được phần nào trong thư viện yên tĩnh.

Cô gái nói: "Giống như giọng của Tịch Thừa Quân thế..."

Bên này, Bạch Khởi nói: "331 trang."

Cô gái bàn kế bên:!

Giọng cô gái khe khẽ run lên: "Này thì tốt rồi, lại giống như giọng của Bạch Khởi..."

Bạch Khởi:?

Ồ, giọng nói của mình còn đặc biệt đến nỗi có thể vừa nghe là nhận biết được sao?

Tịch Thừa Quân trả lời: "Ừm."

Anh nói: "Vậy học đi, tôi ngồi cạnh xem em học. Nếu em muốn gì, cứ gọi tôi."

Cô gái càng nghe càng thấy giống giọng của Tịch Thừa Quân, lỗ tai lập tức dựng thẳng.

Ngay cả bạn trai cô cũng nhận ra, nhịn không được lặng lẽ quay đầu lại.

Chỉ nhìn thấy người đàn ông đang ngồi không quá thoải mái ở bàn kế bên, nhưng dáng người vẫn cao thẳng như cũ, hai chân dài co lại dưới gầm bàn, một tay đỡ lưng ghế rồi dùng tay còn lại ấn vào trang sách, để lại cho những người khác một bóng lưng vai rộng eo thon tràn đầy mạnh mẽ.

Dáng người cao lớn của anh gần như che đậy gần hết thiếu niên bên cạnh.

Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy thiếu niên kia đang kẹp bút, đặt tay lên bàn, dưới ánh đèn ngón tay càng thêm trắng nõn, nhìn kỹ thì móng tay đều được cắt sạch sẽ.

Sau đó, người đàn ông cúi đầu nhẹ nhàng lật giở trang tiếp theo, giọng nói của anh có vẻ bình tĩnh và thờ ơ, như thể anh đang nói rằng thời tiết hôm nay rất tốt.

"Nhưng em không thể phân tâm."

"Phân tâm một lần, tôi sẽ hôn em một lần."8

Cô gái:!

Đệt đệt đệt!

Bạn trai cô gái:!

Chiêu này tôi sẽ áp dụng, cảm ơn anh!3

Cô gái nhìn chằm chằm về phía đó, gần như không thể dời ánh mắt sang chỗ khác.

Cô thấy bàn tay cầm bút khẽ run... Cái này là cái gì? Là cưỡng hôn sao? Hay làm chuyện tình thú nào đó?

Đầu Bạch Khởi muốn rớt xuống bàn luôn rồi.

Kỹ năng diễn xuất của Tịch tiên sinh thực sự quá tốt, giọng nói của anh hơi trầm nhưng lại rất từ tính dễ chịu, anh không nhanh không chậm mà nói, như thể nhẹ nhàng trôi vào vành tai người khác.

Cho dù từ miệng anh nói ra những lời thoại kỳ quái, cũng chỉ mang hương vị khắc chế dục vọng ẩn sâu bên trong, chứ không phải là kiểu trêu chọc khiếm nhã.

Nhưng vẫn có cảm giác không phù hợp với thiết lập tính cách của anh, cứ như đang cưỡng chế Tịch tiên sinh phải nói ra những lời thoại ấy.

À, giống như đang ép buộc con trai nhà lành hành nghề mại dâm.4

Bạch Khởi cười đến bả vai cũng run lên, đầu ngón tay cũng theo đó mà run run.

Cậu sợ nhịn không được lòi đuôi mèo nên quay đầu nhìn về hướng Tịch Thừa Quân, từ sau lưng anh nhìn qua, có thể thấy cậu giống như vùi cả người vào trong lồng ngực anh.

Tịch Thừa Quân: "......"

Anh khẽ cười.

Nói mấy câu như vậy sẽ không phân tâm à.

Tịch Thừa Quân rút lại bàn tay từ phía sau lưng ghế, không nhẹ không nặng nắm gáy của Bạch Khởi.

Đây là hành động rất tự nhiên, giống như muốn xách một món gì đó.

Nhưng hôm nay anh không xách đồ vật, mà là Bạch Khởi.

Đầu ngón tay niết nhẹ một chút theo hướng đi lên, xúc cảm mang lại vô cùng mịn màng và ấm áp.

Bạch Khởi cùng Tịch Thừa Quân đồng thời hơi ngẩn ra.

"Đừng nhéo tôi." Bạch Khởi nhỏ giọng nói.

Sau đó cậu nhanh chóng ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu lên, khi gặp Tịch Thừa Quân, hai mắt cậu sáng ngời.

Không đợi Tịch Thừa Quân kịp nói gì, di động chuyển sang chế độ rung đột nhiên sáng màn hình.

Tịch Thừa Quân nhanh chóng thu tay lại, trên đầu ngón tay dường như còn sót lại một chút ấm áp.

Anh cầm điện thoại đứng dậy, đi về hướng nhà vệ sinh.

Bạch Khởi cũng thành thật ngồi thẳng lưng, sờ ví tiền trong túi, ấn trang sách, bắt đầu nhẩm bài.

Không thể rớt môn! Một xu tiền học lại tôi cũng không cho mấy người đâu nha!

Cuộc gọi đến từ phòng làm việc của Tịch Thừa Quân.

Bên đây, bộ phận quan hệ công chúng đều nhìn chằm chằm vào thông tin Internet mọi lúc mọi nơi, ngay khi bắt được động tĩnh của Tịch Thừa Quân ở đằng kia, liền gọi đến.

"Anh có muốn rời khỏi Đại học Bắc Kinh trước không? Em sợ rằng lát nữa sẽ có paparazzi đến đó nằm vùng." Trợ lý Tiểu Lâm ở đầu dây bên kia nói.

Tịch Thừa Quân: "Không sao đâu, tôi tự xử lý."

Tiểu Lâm chỉ có thể thấp tha thấp thỏm cúp điện thoại.

Sau khi cúp máy, Tịch Thừa Quân cũng nhanh chóng gọi sang một dãy số khác.

Rất nhanh, có một vài người xuất hiện bên ngoài thư viện. Một số trông như vệ sĩ, một số còn lại giống như các nhà lãnh đạo. Người trước bảo vệ lối vào của thư viện, trong khi người sau nói chuyện với nhân viên thư viện trước khi rời đi.

Tịch Thừa Quân đứng trên lầu ba, từ trên cầu thang kính* nhìn xuống, thu vào tầm mắt cảnh tượng bên dưới rồi mới xoay người trở về chỗ Bạch Khởi.

Bạch Khởi thật sự học bài vô cùng nghiêm túc.

Đừng nói là phân tâm.

Cậu căn bản còn không nhìn thấy anh này.

Tịch Thừa Quân nhìn cậu một lúc, sau đó đứng dậy và lấy một cuốn 《 Trung Hoa văn hóa dân tục chỉ nam* 》rồi đọc nó.

Ngồi được một lúc lâu, chợt có những tiếng động ồn ào từ bên ngoài thư viện, nhưng lập tức những tiếng động đó đã bị dập tắt và biến mất hoàn toàn.

Lúc này xem như đã bốn tiếng đồng hồ trôi qua.

Trong suốt thời gian đó, Bạch Khởi chỉ đứng dậy và đi vệ sinh hai lần.

Ngồi như thế này là điều vô cùng khó chịu đối với nhiều người. Nhưng đối với những sinh viên cuồng học cuối kỳ thì không có gì là không thể.

Điều này cũng cực kỳ hiếm đối với Tịch Thừa Quân.

Thời gian của anh luôn vĩnh viễn công tác ở bên ngoài, ngoại trừ lúc ngủ, chưa bao giờ anh có cảm giác ngồi yên không làm gì như lúc này.

Ánh mắt của Tịch Thừa Quân thường xuyên rơi vào trên người Bạch Khởi.

Cho đến khi Bạch Khởi vô thức liếm môi, anh liền xuống lầu kêu vệ sĩ đi mua nước.

"Nước ấm hoặc sữa đều được."

"Không cần trà sữa hay cà phê." Tịch Thừa Quân thấp giọng nói, "Hàm lượng caffein quá cao."

Vệ sĩ gật đầu nhận lệnh rời đi.

Những người khác trong thư viện dường như mới vừa chú ý đến, không khỏi lén lút liếc nhìn Tịch Thừa Quân thêm vài lần nữa.

Cuối cùng, bọn họ nhìn thấy Tịch Thừa Quân lấy hai cốc sữa nóng từ tay vệ sĩ, ưu nhã đi lên lầu.

【 tôi đệt! Tịch Thừa Quân thật sự ở thư viện xem cậu ấy đọc sách! 】

【 có ảnh chụp nè mấy má! Tui chụp lén đó, đệt, cực như chó 】

【 đừng nghĩ nữa mấy cunhang, căn bản vào không được đâu, vệ sĩ của anh Tịch chặn lại hết rồi, vì sinh viên Bắc Đại cần phải chăm học cho cuối kỳ nên anh ấy chơi lớn vãi nồi luôn á 】

【 lót dép hóng ngoài cửa? 】 comment này được rất nhiều like, thật sự có người mang dép đến lót hóng ngoài cửa.

Kết quả đến rồi mới phát hiện...

【 a a a mị phục luôn á! Sinh viên Bắc Đại trâu bò vãi ra sao mà nãy giờ rồi còn chưa có ai khỏi thư viện vậy hả a a a! 】

【 đau đớn thể xác lẫn linh hồn.jpg mị ngồi chờ nãy giờ mà không ai ra ngoài hết trơn, xin hỏi mọi người ở Bắc Đại học kiểu nào vậy hả hả hả hả 】

【? Mấy lầu trên làm tui chợt suy nghĩ, hay hôm nào đề nghị Bạch Khởi livestream hướng dẫn kỹ năng học tập # cầu Bạch Khởi mở lớp đào tạo học bá # 】

【 oaaa đm có lý nha lầu trên 】

【 fans Tịch Thừa Quân nhặt được báu vật rồi nha, chị dâu vạn năng, không gì không biết, ngầu vãi 】

Topic từ từ đổi sang chủ đề khác.

Mọi người bắt đầu bàn tán về việc bọn họ đã phải khổ sở như thế nào vào thi cuối kỳ, khó khăn như thế nào trong việc học tập, không chỉ là có Bạch Khởi thôi đâu.

Bạch Khởi ra khỏi thư viện lúc một giờ rưỡi chiều.

Bụng trống rỗng, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười vui vẻ.

Bạch Khởi vỗ vai Tịch Thừa Quân: "Cảm ơn Tịch tiên sinh đã đóng góp rất nhiều cho kỳ thi cuối kỳ của tôi nha."

Vừa vỗ xong, vài sinh viên của trường Đại học Bắc Kinh đột nhiên đi đến.

Bạch Khởi đổi từ vỗ thành ôm ngay tức khắc, dính sát vào người Tịch Thừa Quân một chút.

Ngoài trời đang có tuyết.

Tay đang cầm ô của Tịch Thừa Quân đột nhiên siết chặt.

Hửm?

Phương thức cảm ơn của cậu ấy là ôm một cái sao?

Chờ mấy sinh viên đi rồi, Bạch Khởi mới chậm rãi buông tay.

Sau này không bao giờ vỗ vai nữa.

Nhìn qua giống cán bộ về quê gặp đồng chí quá.3

Lúc này, điện thoại di động của Bạch Khởi vang lên.

Cậu lập tức bắt máy: "Alo."

"Khởi Khởi ở đâu á? Có rảnh không? Tụi này mời cậu ăn cơm nè." Giọng của Mục Đông ở đầu dây bên kia.

Bạch Khởi đá tuyết bên dưới chân, cuối cùng đá như thế nào mà văng tuyết lên ống quần của Tịch Thừa Quân.

Ôi nhục quá là nhục.

Bạch Khởi theo bản năng cúi xuống để phủi tuyết cho anh.

Ánh mắt Tịch Thừa Quân thoáng nhìn thấy gì đó, anh nhanh chóng ôm lấy eo Bạch Khởi.

Bạch Khởi:?

Tịch Thừa Quân: "Có người đang theo dõi."

Bạch Khởi quay đầu lại liếc nhìn.

Ở phía xa đúng là có vài người, đang lia ánh mắt về phía bên này.

Quay đầu lại lần nữa, nhìn vào cửa sổ sát đất, chúng phản chiếu bóng dáng của hai người trên tấm kính. Ưm, nếu ở ngay chỗ này mà ngồi xổm trước mặt Tịch Thừa Quân, nhìn qua thì cũng rất... kỳ quái.

Kỳ quái như kiểu sân trường-play.

Bạch Khởi cũng áp sát vào cánh tay của Tịch Thừa Quân, không động đậy.

Mục Đông bắt đầu hét lên ở đầu dây bên kia: "Này này! Alo, Khởi Khởi, cậu nói đi! Cậu bị làm sao thế? Rớt xuống hồ à?"

Bạch Khởi: "Chờ một chút nha, tớ xin chỉ thị cái đã."

Tịch Thừa Quân không biết đã nghe thấy từ nào, anh cười khẽ.

Ở đầu dây bên kia, Mục Đông chua chát nói: "Ờ ờ ờ, kết hôn xong rồi là vậy đó ha, còn bày đặt xin mệnh lệnh với chả chỉ thị, đi đi đi đi đi xin đi."

Bạch Khởi chỉ vào điện thoại: "Tôi cùng bọn họ đi ăn cơm nhé."

Nụ cười của Tịch Thừa Quân biến mất.

Có vẻ như... hình như...chắc là... không có ý muốn dẫn anh theo.

Lông mi Tịch Thừa Quân khẽ run lên, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ bình tĩnh và dịu dàng, nhẹ giọng hỏi: "Ừm, đi cùng ai?"

Bạch Khởi: "Bạn cùng phòng."

"Tôi có nên gặp bạn cùng phòng của cậu không?" Tịch Thừa Quân ném câu hỏi cho cậu.

"Cũng nên... nhìn thấy một chút." Lúc này, Bạch Khởi mới chợt nhớ ra, "À, Mục Đông và những người khác hình như rất thích phim của anh."

Mục... Đông à.

Nụ cười trên mặt Tịch Thừa Quân sâu hơn một chút, anh nói: "Vậy cùng nhau đi, tôi mời."

Bạch Khởi gật đầu, cùng anh đi về phía gara.

Nhìn vậy mới đúng là một cặp tình nhân.

Bạch Khởi âm thầm lắc đầu, nói: "Cùng anh đọc sách, tôi cảm thấy rất tốt."

Động tác kéo cửa xe của Tịch Thừa Quân dừng lại: "Sao? Như thế nào?"

Bạch Khởi: "Khá là yên tĩnh."

Tịch Thừa Quân: "......" Cái này là lời khen hả?

Bạch Khởi: "Khi cùng với Tưởng Phương Thành thì không phải..." Cậu nói nửa chừng rồi đột ngột dừng lại.

Cậu đưa tay lên xoa huyệt thái dương, cảm thấy hôm nay mình học quá nhiều rồi, sao lại nghĩ tới Tưởng Phương Thành?

Trùng hợp, Tịch Thừa Quân cũng muốn hỏi cậu.

Tịch Thừa Quân tiếp ý cậu vừa nói, hỏi: "Cùng hắn ở bên nhau làm sao vậy?"

"Hắn cho rằng tôi không nhìn hắn khi tôi đọc sách." Bạch Khởi kéo cửa ngồi vào, đúng lý lẽ nói, "Tôi đến thư viện không nhìn sách thì nhìn cái gì giờ?"1

Tịch Thừa Quân: "......"

Tịch Thừa Quân: "Tại sao hai người ở bên nhau vậy?"

Bạch Khởi: "Hắn theo đuổi tôi."

Tịch Thừa Quân: "......"

Loại cảm giác này không rõ là nôn nóng hay gì khác, nhưng đang dần hiện lên trong lòng anh. Tịch Thừa Quân nghe thấy chính mình lên tiếng, nhẹ giọng hỏi: "Chỉ cần có người theo đuổi cậu, cậu sẽ đáp ứng sao?"

"Chủ yếu cách theo đuổi này hơi đặc biệt... Có một lần trường chúng tôi xây dựng hoạt động, cả trường tổ chức một buổi dã ngoại bên ngoài đường vành đai số sáu. Tôi để bài tập ở đó. Xe buýt từ trường chúng tôi đến đón chúng tôi về. Hắn liền chạy theo xe buýt, mồ hôi nhễ nhại, đuổi theo và đưa bài tập cho tôi."

Tịch Thừa Quân: "......"

Anh hiểu rất rõ Tưởng Phương Thành biết cách sử dụng thủ đoạn như thế nào để mưu đồ đoạt được thứ mình muốn.

Tịch Thừa Quân đột nhiên nói: "Tiệc đính hôn của Tưởng Phương Thành sẽ đến vào tuần sau. Sau khi thi xong, cậu có muốn tham gia không?"

Lúc này điện thoại di động của Bạch Khởi lại vang lên.

Giọng của Mục Đông từ đầu dây bên kia truyền đến: "Khởi Khởi, cậu nói đang ở gara dưới hầm, chỗ nào cơ?"

Tịch Thừa Quân bật đèn xe.

Bạch Khởi cũng đưa tay ra quơ quơ: "Có nhìn thấy cánh tay của tớ không á?"

"Tớ nhìn thấy rồi!" Mục Đông kích động, chạy tới trước, "Bé cưng Khởi Khởi, ba ba tới rồi."

Tịch Thừa Quân hạ cửa sổ xuống.

Cùng Mục Đông mặt đối mặt.

Hai chân của Mục Đông mềm nhũn: "Đậu moá! Thầy Tịch! Ặc, thật xin lỗi, Bạch Khởi là ba ba của tôi, ặc, tôi không phải có ý này."

Mấy người bạn cùng phòng khác cũng đi theo, khi nhìn thấy Tịch Thừa Quân, trong lòng liền đậu moá đậu moá đậu moá, mình thế mà có thể ăn cơm với siêu sao đậu moá!

Bọn họ lắp bắp nói: "Ai ui, thật xin lỗi, ở trong ký túc xá chúng tôi quen thói gọi nhau là ba ba này ba ba nọ rồi. Hôm nay Bạch Khởi là ba ba của chúng tôi, còn thầy Tịch thì là..."

Bọn họ im lặng một lúc: "... Ma ma?"

Bình luận

Truyện đang đọc