SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ

Loại cầu mà không được...

Có nghĩa anh ấy không thể nhận được vai này, hay vai diễn mà anh ấy sắm trong kịch bản đối với nhân vật này là cầu mà không được?

Bạch Khởi cảm thấy như thể cậu đã mơ hồ nắm được cái gì đó nhưng lại không rõ đó là cái gì.

Trái tim trong phút chốc đập hỗn loạn vô cùng.

Tịch Thừa Quân lúc này lại lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu: "Em muốn thử không?"

Xe chạy ra khỏi gara, khi vượt qua gờ giảm tốc, Bạch Khởi mở cửa kính xe xuống, gió ngoài cửa sổ thổi qua, cậu nghe thấy chính mình đã nói: "Vậy thử đi anh."

Tịch Thừa Quân cười: "Được."

Có rất nhiều đạo diễn họ Trịnh trong giới giải trí, nhưng nếu nói về "Đạo diễn họ Trịnh", thường chỉ nhắc đến một người.

Người này thành danh khi còn trẻ, các đề tài từ võ thuật chiến tranh gián điệp cho đến phim hài khám phá bản chất xã hội con người... mỗi một bộ đều được fans thổi lên trời, đến độ có thể thành thần.

Nhưng số lượng sản xuất quá ít, mất gần ba đến bốn năm để cho ra đời một tác phẩm. Có bao nhiêu người nổi tiếng muốn làm việc với hắn đều phải xếp hàng chờ bốc số.

Tịch Thừa Quân đã tham gia diễn xuất trong hai bộ phim của hắn.

Hai bộ phim đó được bấm máy khi đạo diễn Trịnh mới bắt đầu chuyển hình, có thể nói trong khoảng thời gian đó, tất cả những vinh quang mà hắn và Tịch Thừa Quân nhận được đều là thành quả của nhau.

Vừa bước xuống xe, Bạch Khởi kiềm lòng không đậu mà dậy lên tâm hồn bát quái: "Trên mạng có tin đồn anh và đạo diễn Trịnh có xích mích, sẽ không hợp tác với nhau nữa..."

Tịch Thừa Quân hạ giọng nói: "Trịnh Danh người này nhân duyên trong giới không quá tốt."

Bạch Khởi mắt chữ A mồm chữ O nhìn anh.

Tịch Thừa Quân hầu như không bao giờ phán xét ai, trong ấn tượng của công chúng, anh giống như một thước đo về phẩm chất quý ông lịch lãm, là tượng đài về sự hào hoa phong nhã.

Nhưng...

Bây giờ nghĩ kỹ lại, hình như Tịch Thừa Quân đứng ở trước mặt cậu, anh đã sớm lộ ra một bộ mặt khác hẳn với những gì công chúng nhìn thấy.

Tịch Thừa Quân không biết Bạch Khởi đang nghĩ gì, sau khi xuống xe liền vòng qua bên kia mở cửa ghế lái phụ, cúi người tháo dây an toàn cho Bạch Khởi.

Bạch Khởi kiềm chế mớ suy nghĩ rối tinh rối mù trong đầu, một tay vừa chống lên khung cửa, liền nhìn thấy Tịch Thừa Quân vươn tay về phía mình.

Ở đây không có ống kính.

Nhưng chỉ riêng loại hành động này dường như đã làm cho vấn đề từ tầm thường trở nên tinh tế.

Bạch Khởi đặt tay mình lên.

Tịch Thừa Quân thuận thế nắm chắc tay cậu, kéo ra, Bạch Khởi bước xuống xe.

Lúc này, một người phục vụ bước tới, lễ phép hỏi có cần hỗ trợ đỗ xe không.

Tịch Thừa Quân đưa chìa khóa cho người phục vụ, sau đó dẫn Bạch Khởi đi vào nhà hàng tư nhân trước mặt.

Bạch Khởi ngáo ngáo hỏi: "Không phải chúng ta đi gặp đạo diễn Trịnh sao anh?"

Tịch Thừa Quân: "Ừm, hẹn gặp ở đây."

Buổi thử vai không phải ở khách sạn hay đoàn phim, mà ở một nhà hàng tư nhân. Có thể thấy, thầy Tịch và đạo diễn Trịnh có quan hệ không tồi.

Bạch Khởi ngó quanh quất xung quanh, rất nhanh đã nhìn thấy đạo diễn Trịnh trong gian ghế riêng ——

Người đàn ông mặc áo len đỏ và quần tây trắng, để tóc dài chấm vai, khuôn mặt xinh đẹp hơn cả một cô gái. Người này nghiêng ngả tuỳ ý ngồi ở ghế, menu cầm trên tay nhưng không buồn liếc mắt nhìn vào, thay vào đó lại tập trung viết viết vẽ vẽ trên quyển sách.

Khi nghe thấy tiếng bước chân, người này lập tức ngẩng đầu lên.

"Ngồi đi." Hắn đứng dậy, nói.

Khi đạo diễn Trịnh tham gia các hoạt động chiêu thương, hầu hết đều đeo khẩu trang, mang kính râm, đi đứng lóc ca lóc cóc nửa sống nửa chết. Theo lời kể cà khịa của cư dân mạng, chính là đạo diễn Trịnh giống trái chuối ốm yếu, hệt như ban tổ chức tuỳ tiện kéo đại một người từ trong bệnh viện đến tham gia cho đủ đội hình.1

Đây cũng là lần đầu tiên Bạch Khởi nhìn thấy hắn, hóa ra đạo diễn lớn họ Trịnh lại có dáng vẻ như vậy.

Khi Bạch Khởi nhìn đạo diễn Trịnh, đạo diễn Trịnh cũng đang quan sát cậu.

Tịch Thừa Quân đứng phía sau, nhướng mày gọi: "Trịnh Danh."

Đạo diễn Trịnh thu lại tia kinh diễm vào đáy mắt, lên tiếng chào hỏi: "Chào em dâu. Tôi có mang kịch bản đến, em muốn thầy Tịch hướng dẫn hay thế nào? Mà thôi quên đi, vẫn là tôi..."

Hắn mới phóng túng được một chút, vừa ngước mắt nhìn thấy Tịch Thừa Quân, liền đổi lời: "Vẫn là để thầy Tịch đi."

Đạo diễn Trịnh đẩy kịch bản về hướng bọn họ, sau đó ngồi xuống, lật thực đơn: "Tôi gọi món đây, em dâu có gì không ăn được không?"

Bạch Khởi: "Tôi không có. Nhưng thầy Tịch không ăn tỏi."

Đạo diễn Trịnh từ thực đơn ngẩng đầu lên, rất cảm thấy thú vị mà nhìn về phía Bạch Khởi: "Ồ, tôi cũng không ăn tỏi nha."

Tịch Thừa Quân không nể nang mà nhíu mày một cái, nhất thời anh cảm thấy mình thật ngu xuẩn, đáng lẽ không nên dẫn Bạch Khởi đến đây.

Nhưng các đạo diễn lớn trong tay anh, Trịnh Danh là người thích hợp nhất, lại vừa đúng thời điểm.

Bạch Khởi vô tư không chút để ý, cậu nghiêm túc nhìn xuống kịch bản. Kịch bản rất dày, một bữa cơm khẳng định không thể đọc hết.

Khó trách cần phải thỉnh giáo thầy Tịch mà.

"Đây là một câu chuyện huyền nghi trinh thám lấy bối cảnh cổ đại ngày xưa." Tịch Thừa Quân trước tiên giơ tay rót cho cậu một tách trà, sau đó mới tiếp tục nói: "Đại khái kể về nữ chính sinh ra ở Hầu phủ, trong một đêm cả nhà trên dưới trăm người đều bị chém, vị hôn phu của nàng cũng chết thảm trên đường hồi kinh, từ đó nàng mang trong mình nợ máu và lòng hận thù sâu sắc, từng bước một, khai quật chân tướng năm nào, giành lại vinh quang gia tộc."

Phim điện ảnh đại nữ chủ*!

Cái này zui nha!

Những loại phim này rất hiếm thấy trên màn ảnh rộng.

Bạch Khởi bị gợi lên hứng thú, cậu nhanh miệng hỏi: "Vậy nhân vật của tôi là gì?"

Đạo diễn Trịnh nâng tách trà lên, cười nói: "Em trai của nữ chính, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong chùa miếu. Vì còn nhỏ sức yếu, lại sợ chết yểu, cho nên gia đình luôn nuôi dưỡng như một đứa con gái."

Bạch Khởi:?

Ờm, thiết lập hơi lạ đế.

Bạch Khởi đưa mắt nhìn về phía Tịch Thừa Quân: "Thầy Tịch thì sao? Anh ấy đóng vai gì?"

Đạo diễn Trịnh cười vô cùng mất nết: "Em cứ để thầy Tịch nói cho em nghe đi."

Tịch Thừa Quân tim không đập loạn, mặt không đổi sắc, anh từ tốn nói: "Vị hôn phu của nữ chính."

Bạch Khởi:???

Mối quan hệ gì hầm bà lằng thế!

Bạch Khởi nhấp một ngụm trà, chợt nhớ ra: "Vị hôn phu của nàng không phải chết thảm trên đường hồi kinh sao? Thầy Tịch nhận cơm hộp sớm vậy hỏ?"

"Chỗ nào chứ? Người này là vai ác chủ lực đấy." Đạo diễn Trịnh nói.

Bạch Khởi cùng với rổ kinh nghiệm xem phim phong phú, nhanh chóng suy luận ra: "Ồ, nhân vật này là giả chết?"

Đạo diễn Trịnh gật đầu.

"Sau khi cả nhà nữ chính bị mất hết tài sản và chém sạch trong một đêm, em vì ở trong chùa mà thoát được một kiếp, tiếp đến lại được thầy Tịch giam... à, nuôi dưỡng bên người."

Bạch Khởi:?

Tôi có lý do đầy đủ nghi ngờ anh định nói là "giam cầm" đấy.

Mẹ nó, kịch bản này sao diễn!

Bạch Khởi ỉu xìu nói: "Tôi thấy kịch bản này... khó đó..."

"Đúng là không dễ, nhưng thầy Tịch nói rằng, muốn cùng em lưu lại vài phân đoạn trên màn ảnh giữ làm kỷ niệm, sau này cũng có cái để lấy ra xem." Vừa nói, đạo diễn Trịnh vừa nhíu mày, trên mặt lộ vẻ khó hiểu.

Làm kỷ niệm? Sau này lấy ra xem?

Nghe cũng có vẻ... không tệ nhỉ?

Bạch Khởi trước đây chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng hôm nay, cảnh tượng khi chấm dứt thoả thuận kết hôn lại từng phần mà vẽ lên trong đầu cậu, chi tiết vô cùng.

Bạch Khởi có hơi khó chịu, cậu chậm chạp vài giây rồi mới lên tiếng: "Vậy tôi sẽ cố gắng thử xem? Cảnh diễn của nhân vật này không nhiều lắm đúng chứ?"

Đạo diễn Trịnh gật đầu: "Không nhiều đâu, toàn là cảnh của em và thầy Tịch thôi."

Bạch Khởi: "......"

Từng chữ đều không có vấn đề, nhưng ghép lại sao kỳ kỳ thế nhợ?

Lúc này, người phục vụ gõ cửa hỏi món ăn có thể dọn lên chưa.

Vì vậy, mọi người tạm thời gác chuyện kịch bản sang một bên, tập trung chờ đợi thức ăn mang đến.

Đạo diễn Trịnh cũng không giống như những gì tài khoản marketing đã nói, cái gì mà thiên tài cổ quái này nọ lọ chai, thật ra người này rất dễ tiếp xúc.

Còn rất thích chêm vào những câu bình luận mỗi khi Bạch Khởi chọn món, đều là những lời như: "Thỏ xào cay, món này tôi cũng thích."

"Đậu phụ thập cẩm, tôi cũng thích."

Giống như kiểu người nỗ lực mà lại vụng về tìm kiếm điểm chung giữa mình và người khác, mong muốn được hoà nhập với đối phương.

Có thể cùng nhau ăn ăn uống uống, hoà thuận vui vẻ.

Bạch Khởi thầm nghĩ.

"Đi thôi, đến phim trường." Đạo diễn Trịnh dẫn đầu đi trước.

"Mọi người đã bắt đầu quay rồi sao?" Bạch Khởi hỏi.

Đạo diễn Trịnh trả lời: "Đúng vậy, vì lịch trình bận rộn của thầy Tịch, chúng tôi đều phải đẩy cảnh của anh ấy xuống dưới. Hiện tại người đã tới, có thể quay bổ sung rồi."

Địa điểm quay phim là thành điện ảnh nằm ở ngoại ô Bắc Kinh.

Thành điện ảnh này chỉ mới xuất hiện vào hai năm gần đây, đạo diễn Trịnh đã đầu tư một số tiền rất lớn để xây dựng nó trên núi, từ nhà hàng lái xe đến đó cũng không quá xa.

Đạo diễn Trịnh tự mình đảm nhiệm vị trí tài xế, hắn vừa lái vừa không nhịn được nhiệt huyết trò chuyện của mình: "Ban đầu, tôi đã nói với thầy Tịch trực tiếp đưa em đến thành điện ảnh đi, nhưng thầy Tịch nói rằng gần đó không có gì để ăn... Đoàn phim có nấu mì mà, tôi còn thấy rất ngon nữa!"

Tịch Thừa Quân sắc mặt vạn phần bình tĩnh, anh thong dong, nhã nhặn mở miệng nói một câu sặc mùi thơm tho: "Người này ăn phân cũng thấy ngon."

Đạo diễn Trịnh: "......"

Đạo diễn Trịnh: "Tịch Thừa Quân, anh được lắm, tôi méc bố anh cho xem."

Hình ảnh của cha Tưởng hiện lên trong đầu Bạch Khởi.

Cậu thầm nói, có khi thầy Tịch còn rất hoan nghênh anh méc đấy, hì hì.

Đạo diễn Trịnh có lẽ cảm thấy lái xe thật sự rất chán, chạy được một lúc, hắn kiềm cái miệng không được lại nói tiếp: "À, em dâu biết hát chứ? Nếu được hát mấy câu tiêu khiển một chút đi?"

Tịch Thừa Quân lấy điện thoại ra, bật ứng dụng nghe nhạc, phát một bản《 Sáo Mã Can* 》.

Đạo diễn Trịnh bấy giờ thành thành thật thật nghiêm túc lái xe, không phát ngôn bừa bãi nữa.

Bạch Khởi thật sự rất muốn cười, nhưng như vậy thì không lịch sự lắm, cậu đành nhịn, nhịn đến mức nội thương luôn rồi.

Bầu không khí dễ chịu trong xe được duy trì cho đến tận trường quay.

Một số trợ lý của đạo diễn Trịnh ra đón rồi cùng nhau đi vào.

Thành phố sừng sững tựa lưng vào ngọn đồi xanh mướt ẩn ẩn hiện hiện trong màn sương mờ ảo.

Phong cảnh thật tráng lệ và đẹp đẽ.

Trên đường tới lui rất nhiều diễn viên quần chúng, bọn họ đã thay trang phục, đang nghe theo sự điều động của tổ đạo diễn, cố gắng dung nhập với hoàn cảnh xung quanh.

Đi thêm vài bước, sẽ thấy hiện trường đằng kia túm tụm rất nhiều người. Bên cạnh còn có bàn, ghế dựa và những chiếc dù con.

Chỉ cần liếc mắt qua, đều có thể gọi tên hơn một nửa trong số những người đứng ở đó, vì họ toàn là diễn viên gạo cội.

Chợt nghe thấy nhân viên công tác hô lên: "Thầy Tịch đến rồi."

Cả bọn lập tức đứng dậy nhìn sang, sốt sắng chào hỏi, rồi từng người một hướng ánh mắt tò mò về Bạch Khởi.

"Thầy Tịch mang người nhà đến tham ban sao?" Có người hỏi.

Đạo diễn Trịnh lên tiếng trước: "Không phải."

Hắn gọi trợ lý tới: "Cậu lấy trang phục của Lý Ngọc qua đây, sau đó đưa Bạch tiên sinh của chúng ta vào phòng hoá trang, thử tạo hình cho tôi xem."

Mọi người nhìn nhau một lúc, tự hỏi chuyện này là sao.

Bạch Khởi vừa ló mặt đến đoàn phim, trên mạng đã có người tung tin hot.

【 mọi người có hay tin thầy Tịch dẫn Bạch Khởi đến làm khách mời cho phim của Trịnh đạo hơm? 】

【? Trịnh đạo quay phim mới? Đuma sao bà không biết gì thía! 】

【 mới hôm rầy từ chối đóng MV Bộ Tiêu, hôm nay tham diễn phim Trịnh đạo roài á...】

【 có gì théc méc hong lầu trên? Một người là fan, một người là ông xã, nhìn là biết chọn ai roài, có gì lạ hả 】

【 liệu rằng thầy Tịch đang dằn mặt hem? ―― Bộ Tiêu, cậu xem, vợ tôi chỉ đáp ứng tôi thôi! 】

【 đừng nói nữa, nói thêm gì nữa cũng chỉ khiến mị càng muốn trộm Bạch Khởi đi thôi QAQ như thế nào có thể đối với anh Tịch ngoan ngoãn nghe lời như vậy? 】

【 Anh Tịch lần này chơi lớn quá nhoa, đây là phim của Trịnh đạo đó! MV của Bộ Tiêu không thể sánh được với vợ nhà mình, cho nên cùng nhau liên kết với Trịnh đạo làm khách mời! Cả hai cùng nhau lưu lại câu chuyện tình yêu thiên thu vạn tuế! Ngọt quá, thầy Tịch chơi cú này thiệt ngọt...】

Bên kia đang oanh tạc đùng đùng trên mạng, mà đoàn phim bên này, trợ lý tuân lệnh đạo diễn mang trang phục Lý Ngọc đến, áo choàng được phủ tầng tầng lụa mỏng bên ngoài, tay áo dài rộng nhẹ nhàng xoè ra, mặt trên dùng chỉ vàng thêu một đoá mẫu đơn rất lớn.

Duyên dáng và diễm lệ.

Bạch Khởi gần như có thể phác hoạ đầy đủ cảnh tượng đó, thiếu nữ xinh đẹp mặc vào bộ quần áo ấy phảng phất giống như hôn phục rực đỏ trong lễ cưới.

Bạch Khởi:?

Bạch Khởi: "Cái này của tôi sao?"

Đạo diễn Trịnh: "Ồ, bộ này ấy à, ở trong phim anh xã nhà em mua cho em đấy."

Bạch Khởi: "? Có hơi... kỳ lạ nhỉ?"

Đạo diễn Trịnh: "Không có gì kỳ lạ cả, anh xã nhà em ở trong phim là một kẻ biến thái thuần chủng mà." Vừa dứt lời, hắn liền va phải ánh mắt của Tịch Thừa Quân. Đạo diễn Trịnh sửa cái mồm của mình lại: "Bệnh thần kinh thuần chủng thôi, bệnh thần kinh thôi, ha ha ha..."

Trợ lý lau mồ hôi thầm nghĩ, đạo diễn sửa lại như thế cũng không khác biệt lắm đâu ạ.

___________________

Bình luận

Truyện đang đọc