SOLO LEVELING - THĂNG CẤP MỘT MÌNH

Khi Jinah lắc đầu hoài nghi, Jinwoo đột nhiên quay lại và đưa cho cô cây dù.

"Hửm, chi vậy?"

Cô cầm lấy cây dù và nhìn lên trời. Bầu trời vẫn còn khá tối vì mới bình minh, nhưng rất trong lành.

"Em không nghĩ hôm nay sẽ mưa đâu…"

"Cứ cầm đi".

"Nhưng nó vướng lắm…"

"Cứ cầm theo, nhẹ hều, ngắn ngủn mà vướng cái gì, bớt càm ràm đi".

Cậu đóng cửa và quay vào trong.

"Haiz, lúc nào cũng bướng bỉnh".

Còn cô thì đứng ngoài lấy chân đá mấy cái vào cánh cửa trút giận, nhưng rồi cũng bỏ dù vào túi và đi.

"Mà khoan…"

Cô nhớ lại hình ảnh của anh trai mình, nó hơi kì kì. Anh trai cô cao hơn hẳn những gì cô nhớ.

"Con trai sau 20 vẫn cao lên được huh?"

Không thể nào….

Cô lắc đầu lần nữa và đi thẳng tới trường.

Cạch

Jinwoo chốt cửa và mở hòm đồ.

"Túi đồ".

Túi đồ, túi, hòm đồ…

Sau khi thử nghiệm, cậu thấy rằng yêu cầu bằng giọng nói không cần phải chính xác 100% từ đó.

Cậu lấy cây dù đã thu được từ Hộp ngẫu nhiêu và cho nó vào túi đồ.

Hôm nay lại đen nữa rồi…

Đã 4 ngày trôi qua kể từ khi cậu vào cái Dungeon rồi. Kể từ khi đó, cậu đã hy vọng sẽ mở được một cái chìa khóa khác từ Hộp ngẫu nhiên, nhưng may mắn không đến với cậu.

Đời không như là mơ, đời không như là thơ…

Cậu vào phòng và ngồi lên giường.

Có một thứ mà cậu phải quyết định trong hôm nay.

"Bảng chỉ số"

ring~

Chỉ số

Sức mạnh: 48

Thể chất: 27

Nhanh nhẹn: 27

Trí tuệ: 27

Giác quan: 27

(Điểm còn lại: 12)

Cậu đã không bỏ lỡ một cái nhiệm vụ hằng ngày nào, và tất nhiên cậu cũng siêng năng thu thập mấy phần thưởng. Điểm chỉ số cộng dồn của 4 ngày cậu chưa sử dụng, mà bây giờ cậu cũng không biết nên sử dụng thế nào nữa…

" … Pha này căng à nha…."

Thực sự nó là một quyết định không hề dễ dàng.

Sức mạnh. Chỉ số tốt. Không hề hối tiếc khi dồn hết chỉ số vào nó từ trước tới giờ.

Nhanh nhẹn. Cũng là chỉ số tốt. Nó không quan trọng lắm khi đối đầu với quái vật level thấp, nhưng rất quan trọng khi đối đầu với quái vật level cao. Sau cùng thì, tốc độ là ưu thế.

Thể chất và giác quan. Gia tăng thêm lượng máu luôn luôn có lợi, và giác quan thì hữu ích một cách đáng ngạc nhiên.

Trí tuệ…

…Cái này mới thực sự là vấn đề. Đây là chỉ số duy nhất mà cậu không có bất cứ thông tin gì. Ngay cả khi chỉ số này tăng lên khi level của cậu tăng lên, cậu cũng chẳng thấy thông minh hơn. Khả năng ghi nhớ cũng chẳng cải thiện mấy, hay khả năng tính toán cũng chẳng nhanh hơn là bao.

"Mình khá chắc là nó có liên quan đến cột mana…"

Và có vẻ như cậu chẳng cần nó.

Vậy thì chỉ còn lại sức mạnh, nhanh nhẹn, thể chất và giác quan.

"…Dù vậy đi nữa thì vẫn khó".

Ngay cả khi chỉ còn lại một sự lựa chọn, thì cậu vẫn không chắc chắn. Sự kết hợp giữa sức mạnh và sự linh hoạt đã khá rõ ràng; cho dù cậu có thể đánh mạnh đến đâu đi nữa, cũng chả có ích gì khi cậu không đánh trúng mục tiêu. Ngược lại, cho dù cậu có đánh trúng mục tiêu cả trăm lần đi nữa, nó cũng chả có ích gì khi mấy cú đánh đó không có sức mạnh. Sức mạnh và nhanh nhẹn là một set, một combo, một sự kết hợp hoàn hảo.

"Sức mạnh khá cao rồi, chắc mình nên nâng nhanh nhẹn lên tầm tầm đó nhỉ".

Đồng thời, nếu cậu chọn tăng chỉ số nhanh nhẹn, thì cậu đành phải để nguyên chỉ số thể chất. Nhanh nhẹn và thể chất thì tụi nó chả có gì để kết hợp với nhau. Với chỉ số nhanh nhẹn cao, khả năng tránh né đòn tấn công của cậu cũng cao hơn; còn thể chất, thì chỉ có thể tỏa sáng khi cậu đứng đầu tàu hứng chịu sát thương.

"Tất nhiên, mình sẽ chừa lại một ít, để phòng trường hợp khẩn"

Tuy nhiên, nâng cả nhanh nhẹn và thể chất cùng lúc, thì có vẻ như đó không phải là cách phân phối tốt nhất vào thời điểm này.

Suy nghĩ hồi lâu, cậu đi đến một kết luận:

Đầu tiên, là nhanh nhẹn. Thứ hai, là giác quan. Thứ ba, là thể chất.

Cậu vốn đã tăng chỉ số sức mạnh lên khá cao rồi, nên bây giờ cậu có thể để nó ở yên đó. Cậu sẽ tập trung nâng điểm nhanh nhẹn; rồi tới giác quan, cuối cùng là thể chất.

Sau khi đã quyết định, Jinwoo tăng 2 điểm vào sức mạnh.

ring~

Sức mạnh: 50

(Điểm chỉ số còn lại: 10)

Cậu chỉ muốn điểm sức mạnh chẵn 50. Ai chơi game chẳng vậy?

Sau đó cậu đút 8 điểm vào chỉ số nhanh nhẹn với cùng lý do. Cậu muốn con số chẵn (kiểu 5, 10, 15, 20…)

(Điểm chỉ số còn lại: 2)

Mấy con số lúc nào cũng dễ nhìn hơn khi nó chẵn. Mình nghĩ vậy…

50 điểm sức mạnh và 35 điểm nhanh nhẹn. Điểm số chẵn làm cậu thỏa mãn, dù nó khá vô nghĩa.

"Còn dư 2 điểm…"

Cậu đút nó vào chỉ số giác quan. Và như vậy, cậu đã hoàn thành công việc phân phối điểm chỉ số.

Chỉ số

Sức mạnh: 50

Thể chất: 27

Nhanh nhẹn: 35

Trí tuệ: 27

Giác quan: 29

(Điểm chỉ số còn lại: 0)

Cậu khá buồn khi mà không thể nâng điểm giác quan lên con số 30.

"Haiz, chẳng thể làm gì hơn... hết điểm rồi".

Ngoài việc đó, thì mấy cái khác trông ổn với cậu. Thể chất và trí tuệ sẽ tăng thông qua việc lên Level.

"Đủ xài chưa nhỉ?"

Tất nhiên, chẳng có gì có thể hài lòng 100% cả. Tuy nhiên, làm sau khi tính toán kỹ lưỡng khiến cậu cảm thấy hài lòng.

Reng~ Reng~

Cậu nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở phòng khách.

Điện thoại từ Hiệp hội?

Trong quá khứ, cậu chần chừ càng lâu càng tốt, vì sợ bị gọi vào một cuộc Đột kích nào đó. Nhưng giờ, cậu đang thấy ngứa ngáy vì đống chỉ số đã được tăng mà chẳng có gì để động tay động chân, nên cậu nhanh chóng nhấc điện thoại.

"Sung Jinwoo nghe đây".

"Ah, cậu đây rồi".

Jinwoo cảm thấy hơi thất vọng khi đó không phải là cuộc gọi từ Hiệp hội.

"Cậu học sinh Jinwoo, tôi có gọi cho cậu mấy lần mà không được, có chuyện gì à?"

Một giọng nói quen thuộc. Đã 4 năm kể từ khi Jinwoo tốt nghiệp phổ thông. Nhưng chủ nhà, người đã quen cậu từ khi còn bé, vẫn gọi cậu là học sinh.

"Xin lỗi bác. Cháu bị tai nạn phải nằm viện một thời gian".

"Cái gì, thật á? Ờ… ừm… Cậu học sinh Jinwoo này, tôi vẫn chưa nhận được tiền nhà tháng này. À mà nếu cậu đang kẹt thì để tháng sau cũng được không sao…"

"À không không. Cháu ổn mà, cháu sẽ gửi bác ngay bây giờ".

"À vậy cũng được, nhưng đừng ép bản thân quá nghen con. Bác biết là con phải làm lụng cực khổ để lo cho mẹ và em gái. Tiền quan trọng, nhưng đừng bỏ mặc bản thân nghe".

"Dạ cháu hiểu mà. Cám ơn bác nhiều nha".

Cậu cúp máy rồi lấy ra cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo. Tài khoản cậu có 800 ngàn won.

"Haizzz…."

Tiếng thở dài não nề. Trả 500 ngàn won cho tiền nhà xong, phần còn lại sẽ là chi phí sinh hoạt cho tháng này. Cậu thuê một ngôi nhà cũ kỹ ở rìa thành phố nên nó mới có giá 500 ngàn won, và ông chủ nhà tốt bụng thông cảm cho hoàn cảnh của cậu nên đã không tăng giá trong vài năm nay.

Sẽ khá là khó khăn khi tìm được chỗ ở giá 500 ngàn won ở thời điểm này. Và sẽ rất là khó khăn khi sống từ giờ tới cuối tháng với 300 ngàn Won.

Đầu tiên, phải đi kiếm tiền đã

Cậu đưa ra mục tiêu ưu tiên hàng đầu.

Cậu không còn là chàng Thợ săn yếu đuối ngày xưa, vật lộn cả tiếng đồng hồ mới giết được con quái vật hạng E nữa.

Thợ săn kiếm tiền bằng cách nào?

Cách tốt nhất là hạ gục những con quái vật.

Các Thợ săn đều kiếm được những vật phẩm ở trong các Dungeon, và họ bán những vật phẩm không cần thiết để lấy tiền sinh hoạt. Các Thợ săn hạng A và S, thì ngoài khoản đó ra, họ còn có tiền tài trợ, hợp đồng quảng cáo, hay tiền cát-xê khi được mời lên chương trình truyền hình.

Thu nhập của một Thợ săn phụ thuộc vào chất lượng và số lượng của Dungeon, và còn tùy thuộc vào khả năng của Thợ săn đó.

Thợ săn hạng cao, thì đi Dungeon cấp cao. Kinh nghiệm càng nhiều, thì càng tham gia được nhiều Dungeon.

Với tư cách là Thợ săn hạng E dưới trướng Hiệp hôi, Jinwoo chưa bao giờ được tham gia vào Dungeon nào cao hơn hạng D. Mà cậu cũng chẳng có cấp bậc cao cũng như kinh nghiệm để chứng tỏ giá trị của mình.

Jinwoo nhíu mày.

Dẹp mấy cái điều kiện đi, phải có một nhóm đột kích nào đó chẳng cần điều kiện gì chứ nhỉ >”<

Cậu đọc qua các thông báo trong mục tìm kiếm trên web của các Thợ săn, và đã thử liên hệ đến vài nhóm, nhưng thật sự không có gì tiến triển. Chẳng ai muốn một Thợ săn hạng E cả. Tất cả những nhóm đăng yêu cầu tuyển người đều là những nhóm tư nhân, do đó, họ đang tìm kiếm những người có thể tin cậy, có kinh nghiệm và một vài tiêu chí khác nữa.

Những người này là những người đứng khoảng giữa trong thế giới Thợ săn. Quá yếu để làm việc cho một Bang hội nào đó, nhưng lại quá mạnh để làm việc cho Hiệp hội.

Mấy ông này có khi tháng phải kiếm được chục triệu.

Rủi ro cao, thì lợi nhuận cũng cao. Đặt mạng sống lên một sợi chỉ, thì phần thưởng sau đó cũng tuyệt vời không kém. Đó là lý do tại sao Thợ săn là mục tiêu của sự đố kỵ. Còn đối với Jinwoo, điều đó khá là bực bội.

"Bà mẹ, hay là đi kiểm tra lại để nâng hạng nhỉ?"

Jinwoo lắc đầu. Cho dù cậu có nghĩ, hay tính toán nó trong bao lâu đi nữa, thì nó vẫn là một ý tưởng ngu ngốc. Không phải là về vấn đề thứ hạng cao hay thấp, hạng A, B hay thậm chí hạng C cũng được. Vấn đề là tin tức về một Thợ săn Tái thức tỉnh là một vấn đề nóng hổi, và sẽ có hàng trăm người bâu vào xâu xé cậu, rồi sẽ có hàng trăm người khác đồn đại thổi phồng lên. Nếu cậu đi test hạng lại bây giờ, thì bí mật đặc biệt của cậu không sớm thì muộn cũng bị phát hiện. Suy cho cùng, cậu vẫn chưa tìm ra cách nào để dừng sự phát triển của mình lại cả.

"Một Thợ săn có thể tự nâng cao khả năng sao?"

"Anh ta có thể trở nên mạnh hơn qua thời gian?"

"Thợ săn đó là ai?"

"Sao anh ta có thể làm điều đó?"

"Làm sao tôi có thể giống như anh ta?"

Chắc chắn, nó sẽ thu hút rất nhiều người qua tâm. Chưa từng có Thợ săn nào như cậu trong lịch sử. Giữa sự quan tâm đó, sẽ có những người cố gắng lợi dụng cậu, hoặc là trừ khử cậu.

"Và nếu như trong số đó có người mạnh hơn mình thì…"

Suy nghĩ đó khiến Jinwoo sợ hãi. Cậu vẫn còn yếu lắm. Cho đến khi cậu tự tin vào khả năng của mình, và có thể bảo vệ cho chính cậu và người thân, còn bây giờ cậu không muốn tiết lộ bản thân cậu ra với thế giới. Vì vậy, bài kiểm tra lại đã bị gạt ra khỏi đầu cậu ngay lập tức.

Dù vậy, mình vẫn phải tìm cách kiếm tiền… bằng cách nào đó…

Cậu không thể kiếm một công việc bình thường, mà cậu cũng chẳng biết khi nào Hiệp hội sẽ gọi. Nếu được gọi vào một cuộc Đột kích, cậu sẽ có thể kiếm được điểm exp và cả tiền.

Khi Jinwoo còn đang suy nghĩ vẩn vơ, thì một bài viết tuyển dụng mới đã được đăng lên danh sách.

Chúng tôi sẽ nhận bất kỳ ai, bất kỳ thứ hạng, ai đăng ký trước nhận trước!

Mắt cậu mở to, đó là một bài mới đăng. Nhanh chóng kiểm tra chi tiết, cậu nhận ra là địa điểm tập trung cũng không xa nhà cậu mấy. Jinwoo nhanh chóng nhấc điện thoại gọi cho họ. Chẳng để cậu chờ lâu, bên kia nhanh chóng nhấc máy.

“Hello?”

Jinwoo giới thiệu ngắn gọn và hỏi về bài đăng tuyển dụng.

"Ah, cậu thuộc hạng E hả?"

Phản ứng tốt hơn cậu mong đợi.

"Không sao. Cậu chỉ cần tới và giúp chúng tôi đủ người thôi. Nhưng đây là Cổng hạng C, chắc là cậu sẽ không giúp ích được nhiều trong việc đánh đấm, nên có lẽ chúng tôi sẽ không chia các chiến lợi phẩm cho cậu được. Thay vào đó, chúng tôi sẽ gửi cho cậu 2 triệu won, nghe ổn chứ? Cậu có muốn làm không?"

2 triệu won!

Đó là một khoản bồi thường đáng kinh ngạc cho việc chỉ cần điền tên để đủ thành viên tham gia. Các điều kiện không hẳn tệ, mặc dù cậu khá tiếc nuối vì không được chia chiến lợi phẩm, nhưng cậu cũng không vì thế mà quăng 2 triệu cho người khác được.

Bắt đầu như vầy đi đã....

Jinwoo chấp nhận đề nghị,

"15 phút nữa tôi sẽ đến đó".

Bình luận

Truyện đang đọc