THIÊN VƯƠNG ĐIỆN


Trong mắt Chu Diễm Hân, Chu Chấn Hùng luôn là một bề trên rất có năng lực và quyết đoán.

Hơn nữa trong sáu năm nay, toàn bộ họ hàng nhà họ Chu đều nhìn Chu Diễm Hân bằng ánh mắt xem thường.

Chỉ có Chu Chấn Hùng luôn đối xử tốt với Chu Diễm Hân, vả lại trước đây ông ấy cũng từng giúp gia đình cô rất nhiều.

Vì vậy, Chu Chấn Hùng có thể được coi là một người mà Chu Diễm Hân vô cùng kính trọng.

Bây giờ nhà máy của Chu Chấn Hùng đang đối mặt với mối họa sinh tử, Chu Diễm Hân đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

"Ông Tứ, hôm nay ông tới tìm cháu, chắc là đã biết cháu phụ trách dự án hợp tác với tập đoàn Tôn Thị đúng không?"
“Ừ”, Chu Chấn Hùng vội vàng gật đầu nói: “Diễm Hân, nếu không phải đã đến bước đường cùng thì ông Tứ cũng sẽ không mặt dày đến tìm cháu”.

"Dự án do cháu đang phụ trách bây giờ tổng đơn hàng mỗi tháng hơn mười triệu tệ”.

"Vì vậy, Diễm Hân, cháu có thể chia sẻ một ít để nhà máy của ông làm việc được không?"
Chu Diễm Hân im lặng một lúc, nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của ông Tứ, cô cũng cảm thấy khá khó chịu.

"Ông Tứ, bên phía cháu thật ra không thành vấn đề”.

"Nhưng chuyện này phải được ông nội đồng ý mới được, hay là cháu dẫn ông qua bên đó nói chuyện nhé”.

"Mấy năm trước nhà họ Chu chúng cháu gặp khó khăn, cũng nhờ ông Tứ sẵn lòng giúp đỡ mới giúp chúng cháu vượt qua cửa ải khó khăn, cháu tin bên phía ông nội cũng không có vấn đề gì đâu”.

Chu Chấn Hùng vội vàng gật đầu, rưng rưng nói: "Cảm ơn cháu, Diễm Hân”.

Hai người đi thẳng đến văn phòng chủ tịch.

Vừa vào cửa, đã nhìn thấy Chu Tử Mạn và Chu Chấn Quốc đang thấp giọng thảo luận gì đó.


Khi nhìn thấy Chu Diễm Hân và Chu Chấn Hùng bước vào, hai người họ không hề ngạc nhiên mà ngược lại còn có ánh mắt kỳ lạ.

"Ông nội ơi, ông Tứ...”
"Câm miệng”.

Tuy nhiên, Chu Diễm Hân còn chưa nói hết câu đầu tiên, Chu Tử Mạn đã mắng cô.

Lời mắng mỏ này không chỉ khiến sắc mặt của Chu Diễm Hân thay đổi mà Chu Chấn Hùng ở bên cạnh cô cũng bị giật mình.

"Ông Tứ, ông tới rồi”.

Chu Tử Mạn lên tiếng.

Sau đó, cô ta cầm một tấm thẻ ngân hàng đi đến chỗ Chu Chấn Hùng nói: "Ông Tứ, trong thẻ này có một trăm nghìn tệ”.

"Ông xem, bây giờ ông đang rất khó khăn, một trăm nghìn tệ này ông cầm lấy dùng trước đi đã”.

"Ông biết đấy, công ty chúng cháu tôi cũng đang gặp khó khăn trong việc quay vòng vốn, do đó cũng chỉ có thể giúp ông đến đây thôi”.

Sắc mặt Chu Chấn Hùng tối sầm lại.

"Anh hai”.

Chu Chấn Hùng nhìn thẳng vào Chu Chấn Quốc, hét lớn: "Tôi không tới đây để mượn tiền”.

Vẻ mặt Chu Chấn Quốc lạnh lùng: "Chấn Hùng, số tiền này chú cứ cầm lấy, trước đây khi nhà họ Chu của tôi gặp khó khăn, chú cũng từng ra tay giúp đỡ”.

"Đây là nhà họ Chu của tôi trả lại cho chú món nợ ân tình”.

"Đúng vậy, ông Tứ, ông cứ cầm tiền đi, đây là số tiền chúng cháu biếu ông, không cần trả lại đâu”.

Chu Tử Mạn định đưa chiếc thẻ ngân hàng đó vào tay Chu Chấn Hùng.

Tuy nhiên, Chu Chấn Hùng sao có thể nhận tiền chứ?
Dù ông ấy vẫn luôn cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình nhưng lúc này, khuôn mặt vẫn đỏ bừng.

Xúc phạm, đây thực sự là một sự xúc phạm trần trụi.

Chu Chấn Quốc anh và Chu Tử Mạn coi Chu Chấn Hùng tôi là loại người gì?
Một kẻ ăn xin trên đường hả?
Năm đó, một lô hàng của Chu Thị gặp vấn đề nghiêm trọng về chất lượng, không chỉ vướng vào kiện tụng mà còn bị đứt nguồn vốn.

Khi đó nhà họ Chu phải đối mặt với tai họa ngập đầu.

Nếu cuối cùng không phải nhờ sự hào phóng của Chu Chấn Hùng, cho nhà họ Chu mượn năm trăm nghìn tệ thì tập đoàn Chu Thị đã phá sản ngay lúc đó.

Ân nghĩa lớn lao lại đổi lấy sự sỉ nhục một trăm nghìn tệ sao?
Chu Chấn Hùng tức giận đến mức toàn thân run rẩy, thực sự không thể dùng lời nào để diễn tả tâm trạng tuyệt vọng của ông ấy lúc bấy giờ.

"Tạm biệt”.


Chu Chấn Hùng rời đi mà không thèm nhìn lại.

Đối mặt với hành động vô liêm sỉ của Chu Chấn Quốc và Chu Tử Mạn, Chu Diễm Hân cũng sôi sục lửa giận.

“Ông ơi, ông làm thế này có phải là quá đáng rồi không?”
"Câm miệng, cái đồ ăn cây táo rào cây sung”.

Chu Tử Mạn lại mắng Chu Diễm Hân: "Chu Diễm Hân, có phải chị cho rằng chị giỏi lắm rồi không, loại người nào cũng có thể đưa vào công ty?”
"Đừng quên, tập đoàn Chu Thị vẫn không phải do chị làm chủ”.

"Lão già họ Chu này rõ ràng nhìn thấy nhà họ Chu chúng ta phụ trách dự án lớn của tập đoàn Tôn Thị, không biết xấu hổ muốn tới chia miếng thịt béo bở”.

"Nếu hôm nay chị đồng ý với ông ta, chia cho ông ta một phần công việc kinh doanh, thì ngày mai, sẽ có người thứ hai, người thứ ba...”
"Đầu óc của chị toàn là phân thôi sao?"
Chu Diễm Hân điên tiết, cô tin rằng nếu Chu Chấn Hùng không đến bước đường cùng thì chắc chắn ông ấy sẽ không bao giờ đến cầu xin họ.

Không ngờ Chu Tử Mạn lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nghĩ xấu ông ấy như vậy.

"Ông nội, ông cũng nghĩ như vậy sao?"
"Chẳng lẽ ông đã quên lúc đó ông Tứ đã giúp nhà họ Chu chúng ta như thế nào à?"
Chu Chấn Quốc cũng trở nên kích động, nói: "Tử Mạn nói không hề sai, Diễm Hân, ông không muốn chuyện này lại xảy ra lần nữa đâu”.

"Hừ hừ...”
Chu Diễm Hân chỉ có thể cười khổ, lúc này, cuối cùng cô cũng nhận ra rằng người ông thấu tình đạt lý trước đây đã không còn nữa.

Chu Chấn Quốc bây giờ xa lạ đến mức ngay cả Chu Diễm Hân cũng không nhận ra.

Cô bất lực không thể nói gì thêm, nếu không phải trong hợp đồng quy định dự án này chỉ có một mình Chu Diễm Hân phụ trách.

Thì rất có khả năng vì chuyện hôm nay mà người phụ trách dự án này sẽ bị thay thế.

Cô bước ra khỏi tòa nhà công ty của tập đoàn Chu Thị với vẻ mặt buồn bã, nhìn bóng lưng Chu Chấn Hùng già nua trước mặt, cũng vô cùng u buồn.

"Ông Tứ...”
Chu Diễm Hân đuổi theo.


Chu Chấn Hùng dừng bước, quay lại nhìn Chu Diễm Hân, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo.

"Xin lỗi ông Tứ, cháu không giúp được ông”.

Khi nói điều này, đôi mắt của Chu Diễm Hân đã đỏ hoe, cô thực sự muốn giúp Chu Chấn Quốc, nhưng cô không có tiếng nói trong tập đoàn Chu Thị.

Chu Chấn Hùng cười khổ đáp: "Không sao đâu Diễm Hân, ông Tứ không trách cháu”.

"Thói đời nóng lạnh, có một vài người nói thay đổi là thay đổi luôn”.

Chu Chấn Hùng thở dài thườn thượt, quay người đi về phía chiếc Volkswagen cũ kỹ của mình.

Khi mở cửa xe, dường như Chu Chấn Hùng lại nhớ ra điều gì đó.

Ông ấy quay người đi về phía Chu Diễm Hân, trầm ngâm nói: "Diễm Hân, cháu là người tốt, giống như hoa sen nở trong bùn nhưng không bị vấy bẩn”.

"Ông Tứ sắp xong đời rồi, những lời sắp nói đều là thật lòng”.

"Nghe ông Tứ gia khuyên một câu, bây giờ Chu Thị này đã mục nát đến tận xương tủy, không thích hợp với cháu”.

Sau khi nói xong những lời này, Chu Chấn Hùng rời đi mà không quay đầu lại.

Chu Diễm Hân đứng đó, im lặng một lúc lâu.

Cô quay đầu nhìn tòa nhà tập đoàn Chu Thị trước mặt, nơi mà cô đã ở đây gần mười năm.

Đột nhiên, mọi thứ trở nên thật xa lạ..


Bình luận

Truyện đang đọc