TOÀN THẾ GIỚI ĐỀU MONG CÁC NÀNG LY HÔN



Trong tiểu thuyết nữ chính là người thuần khiết vô hại ngốc bạch ngọt, từ đầu tới cuối chưa từng có ý nghĩ xấu xa với ai, Tư Ngữ vốn không nên hoài nghi, chỉ là một màn vừa rồi kia khiến nàng cảm thấy thật vi diệu.

Lương Dư Phỉ cùng Lục Vi có quan hệ tốt như vậy, không có khả năng không biết nàng cùng Lục Tịch đã kết hôn, nếu biết, vì sao còn ăn mặc hở hang dính sát lên trên người Lục Tịch?

Người bình thường đều biết ý giữ khoảng cách.

Tư Ngữ nghe không rõ các cô đang nói cái gì, không biết các cô muốn làm gì, nhưng một cái liếc mắt kia, Tư Ngữ đã chắc chắn nữ chính không đơn giản giống như vẻ bề ngoài.

Đừng hỏi vì sao, đây chính là giác quan thứ sáu của phụ nữ.

“A di, hành lý của tôi đâu?” Tư Ngữ hỏi bảo mẫu.

Bảo mẫu nói: "Tôi để giúp cô vào trong phòng Đại tiểu thư rồi đó."

“Cảm ơn a di.” Tư Ngữ chạy lên lầu hai, tìm thấy vali.

Đồ vật có rất nhiều, hầu hết là quần áo, Tư Ngữ từ trong túi kép của vali lấy ra một cái bao, mở ra, tìm cái áo tắm màu đỏ có in hoa sen trắng.

Bộ áo tắm này là hôm trước khi Tư Ngữ đi mua nội y thuận tiện mua, lúc ấy chỉ là tâm huyết dâng trào, nghĩ có thời gian cũng phải làm cho thân thể này học được bơi lội, không nghĩ tới nhanh như vậy liền có tác dụng.

Tư Ngữ cố ý chọn loại áo tắm không hở hang quá nhiều, so sánh với cái loại áo tắm mà Lương Dư Phỉ mặc cơ hồ toàn thân lộ da lộ thịt, cái áo tắm này không có một chút lực cạnh tranh.

Tư Ngữ linh cơ vừa động, hỏi bảo mẫu kéo ở đâu, dọc theo viền của lá sen cắt đi, cứ như vậy liền biến thành cái áo tắm gợi cảm chọc lòng người.

Thay áo tắm xong, Tư Ngữ khoác một cái khăn tắm lớn đi xuống lầu, lại gặp phải Lục lão phu nhân: “Bà nội.”

Lục lão phu nhân tò mò nhìn nàng: “Sao con lại mặc như vậy?”

Tư Ngữ kéo một góc của khăn tắm lên để bà nhìn áo tắm bên trong, nghiêm túc mà nói: “Lần trước rơi xuống nước suýt chút nữa bị chết đuối, hôm nay thời tiết rất tốt, con muốn học bơi lội.”

Chuyện lần trước rơi xuống nước khiến Lục lão phu nhân vẫn còn rất sợ hãi, tán đồng việc nàng học bơi, hỏi: “Chúng ta cũng không biết bơi, ai sẽ dạy con đây?”

Tư Ngữ còn chưa có trả lời, bảo mẫu đã lên tiếng: “Đại tiểu thư biết bơi, có thể dạy cho cô ấy.”


Lục lão phu nhân vội nói: “Vậy mau đi gọi Tịch Tịch.”

“Không cần gọi đâu bà nội, các cô ấy đang ở bể bơi rồi.” Tư Ngữ giảo hoạt cười cười, nói: “Bà nội, muốn nhìn chúng con học bơi lội không?”

“Có chứ.”

Khi Tư Ngữ đẩy xe lăn của Lục lão phu nhân đi vào bên cạnh bể bơi, Lục Vi còn đang quấn lấy Lục Tịch không bỏ: “Chị, chị bơi tốt hơn em, chị tới dạy Dư Phỉ đi.”

Trái tim của Lương Dư Phỉ đập như trống, mặt đỏ hồng, ánh mắt không thèm che dấu mà nhìn Lục Tịch, thanh âm lộ ra một tia thẹn thùng cùng hưng phấn: “Lục tổng, có thể dạy em không?”

Lục Tịch nhíu mày.

Ấn tượng của Lục Tịch đối với Lương Dư Phỉ vẫn còn dừng lại ở lần ăn cơm đó, đạo diễn nói có một nữ diễn viên trẻ tuổi vô cùng phù hợp với hình tượng của nữ chính, gọi đến cho cô xem. Lúc ấy Lục Tịch cảm thấy nữ sinh này rất thanh thuần, thật thà, tự nhiên hào phóng. Mà không phải giống như bây giờ, dáng vẻ kệch cỡm lại còn giả tạo.

Cô không nhớ rõ ngày đó Lương Dư Phỉ mặc quần áo gì, chỉ nhớ rõ trang điểm rất mộc mạc, cùng với hình tượng hở hang của ngày hôm nay khác nhau như trời với đất.

Lòng thích chưng diện ai cũng có, đi bơi mặc bikini không có gì kỳ quái, chỉ là ăn mặc thiếu vải còn muốn tiếp xúc da thịt với cô, điều này rất đáng để hoài nghi.

Lục Tịch không xác định được Lương Dư Phỉ có phải là cố ý hay không, chỉ là mỗi lần đối phương muốn dán tới gần, cô sẽ không tự chủ được nghĩ đến những người phụ nữ đã từng câu dẫn cô.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lục Tịch lại rất phiền chán, trên mặt lại không thể hiện, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

Hình như không dự đoán được cô sẽ từ chối, biểu tình của Lương Dư Phỉ cứng đờ, vẻ tươi cười đọng lại.

Lục Vi không muốn để Lục Tịch đi mất, đang muốn hỗ trợ khuyên bảo, dư quang lại thoáng nhìn thấy có người đi tới đây, đôi mắt cô đột nhiên trừng lớn, chỉ vào Tư Ngữ cả giận nói: “Cái đồ ác độc nhà chị đến nhà của tôi làm cái gì?”

Lục lão phu nhân vỗ vỗ tay vịn của xe lăn, quát lớn nói: “Vi Vi, chú ý hàm dưỡng của con! Con nếu là dám nói chuyện như vậy với Kiều Kiều, bà sẽ đánh con!”

Lục Vi vừa ủy khuất vừa tức giận: “Bà nội, bà lại có thể vì một người ngoài...”

“Em câm miệng lại cho chị.” Lục Tịch cắt ngang lời nói của Lục Vi.

Chỉ một ánh mắt, Lục Vi liền suy sụp, môi mấp máy, không dám lên tiếng.

Lục Tịch nhìn Tư Ngữ mặc một cái áo tắm liền thân, tóc dài búi lên trên đầu, bộ dáng tươi mát diễm lệ, ngẩn người, nói: “Cô làm gì vậy?”

Tư Ngữ nhướn mày, nói: “Tới đây xin cô dạy tôi bơi a.”

“Tôi không có thời gian.” Lục Tịch muốn dùng lý do giống nhau để qua loa lấy lệ với nàng.

Lục lão phu nhân lại nói: “Kiều Kiều là vợ của con, không có thời gian cũng phải dạy.”

Lục Tịch bất đắc dĩ: “Bà nội, con....”

“Đừng nói nữa, bắt đầu đi.” Lục lão phu nhân hoàn toàn không cho cô có cơ hội phản bác.

Lục Tịch: “....”

Bà nội thật là uy lực!

Tư Ngữ yên lặng ở trong lòng like cho Lục lão phu nhân, trước mắt bao người, động tác của nàng chậm rãi cởi bỏ khăn tắm, treo ở trên xe lăn của Lục lão phu nhân, ngẩng đầu, ưỡn ngực, xoay người, hướng về phía mọi người triển lộ dáng người đáng kiêu ngạo của mình, đối mặt với Lương Dư Phỉ mặt mày tái mét, cằm khẽ nâng.

Lương Dư Phỉ cắn cắn môi dưới.

Cô hoàn toàn không dự đoán được Tư Ngữ sẽ xuất hiện, càng không nghĩ tới đối phương cũng sẽ mặc bikini. Mấu chốt chính là, ngực Tư Ngữ so với cô lớn hơn, eo so với cô nhỏ hơn, chân so với cô dài hơn, làn da so với cô trắng hơn. Ánh mắt lại sắc bén như thế, rõ ràng là đang khiêu khích.

Luận về dáng người, Lương Dư Phỉ biết mình thua. Ở đây có nhiều người như vậy, cô có chút không biết phải làm sao, chạm chạm vào Lục Vi, nói: “Mình không muốn học bơi nữa, chúng ta đi thôi.”

“Vì sao lại không học? Mình cũng không tin ở trước mặt nhiều người như vậy chị ta còn dám hại cậu một lần nữa!” Lục Vi cố ý cất cao giọng.

“Nhưng mà....” Ánh mắt của Lương Dư Phỉ lo sợ, liếc liếc mắt nhìn Lục Tịch một cái, lại có chút luyến tiếc phải đi.

Tư Ngữ lắc lắc vòng eo thon nhỏ đi đến trước mặt Lục Tịch, cố ý lấy ngực cọ cọ vào cánh tay cô, nói: “Cô có muốn đi thay áo tắm không?”

Lục Tịch không biết nàng lại muốn làm cái gì, cách ra một khoảng cách, khuôn mặt cứng lại, nói: “Không cần.”


“Vậy lát nữa cô xuống nước như thế nào?” Ngón trỏ của Tư Ngữ vân vê vẽ hình xoắn ốc ở trên bả vai cô.

Lục Tịch ngăn cái tay lộn xộn của nàng, cười như không cười mà nói: “Dạy mà không xuống dưới nước cũng được.”

Thật ra Tư Ngữ cũng không muốn để Lục Tịch đi thay áo tắm, miễn cho bị Lương Dư Phỉ nhìn trộm. Nhưng mà không xuống dưới nước thì dạy như thế nào?

Tư Ngữ mang theo hồ nghi đầy bụng xuống nước.

Kế hoạch bị quấy rầy, Lục Vi tức giận đến ngứa răng, mạnh mẽ lôi kéo Lương Dư Phỉ nói: “Chúng ta cũng đi xuống.”

Lương Dư Phỉ nhìn nhìn Lục Tịch đứng ở trên bờ bể bơi đẹp đến loá mắt, do dự nói: “Thôi bỏ đi Vi Vi.”

Nhiều người nhìn như vậy, cái gì cũng làm không được.

Đi xuống dưới nước mát lạnh quá ngực, Tư Ngữ ngửa đầu nhìn Lục Tịch trên bờ, ra vẻ mờ mịt: “Làm như thế nào, cô mau dạy tôi đi.”

Cằm Lục Tịch chỉ chỉ xuống cái cầu thang dưới nước, nhàn nhạt nói: “Đầu tiên bắt lấy lan can duỗi chân mười phút.”

Tư Ngữ: “....”

Nếu không phải trước kia đã từng học bơi lội rồi, Tư Ngữ thật đúng là liền tin cô!

Người khác dạy bơi lội đều là cùng xuống nước, tay cầm tay mà dạy, nào có người nào đứng ở trên bờ chỉ tay năm ngón như vậy?

Lục Vi cùng Lương Dư Phỉ còn ở một bên nhìn như hổ rình mồi, Lục Tịch lại không cho mặt mũi như vậy, hai người kia chẳng phải là muốn xem nàng xấu mặt?

Đôi tay của Tư Ngữ nâng lên cao, được đà nói: “Lan can không dễ tập, cô kéo tôi đi.”

Khóe miệng Lục Tịch giật giật, theo bản năng muốn cự tuyệt.

“Tịch Tịch, Kiều Kiều sợ hãi, con kéo con bé một chút đi.” Lục lão phu nhân đang ngồi nhìn ở trước mặt nàng nói.

Lục Tịch: “....”

Lục Tịch thật sự rất đau đầu, cô chỉ là trùng hợp đi ngang qua, bị Lục Vi mạnh mẽ kéo qua đây, hiện tại lại bị bà nội tạo áp lực muốn chạy đi cũng không xong.

Nhìn Tư Ngữ mặc bikini đứng ở dưới nước mờ mịt không hiểu sao, cô hơi chần chờ, ngồi xổm xuống, rất không tình nguyện mà vươn tay ra.

Tư Ngữ ưỡn ưỡn ngực, cười khanh khách nhìn cô: “Tôi mới mua áo tắm, đẹp không?”

Ánh mắt Lục Tịch dời xuống, đảo qua bả vai lõa lồ của nàng, xương quai xanh mảnh khảnh, khi nhìn đến ngực, dừng một chút.

Bất động thanh sắc dời đi tầm mắt, Lục Tịch không kiên nhẫn mà nói: “Muốn học phải học cẩn thận, đừng nói nhiều như vậy.”

“Được rồi.” Tư Ngữ bắt lấy tay cô, trong nháy mắt này, trong lòng sinh ra một tia ác ý thú vị muốn kéo Lục Tịch xuống dưới nước, chỉ là lại sợ người nào đó tức giận, nhịn xuống.

Dựa theo cách dạy của Lục Tịch, chỉ sợ đến một năm cũng học không được.

Có điều mục đích của Tư Ngữ không phải là học bơi, nàng bắt lấy tay Lục Tịch làm bộ làm tịch duỗi duỗi chân, vừa làm vừa nói: “Sao cô không nhìn tôi a, là như thế này sao?”

Trong đôi mắt tất cả đều là da thịt trắng nõn nà, theo từng đợt hô hấp mà lên xuống phập phập phồng phồng.... Lục Tịch mặt không biểu tình mà nói: “Tùy cô.”

Tư Ngữ biết cô không phải là thật tình muốn dạy, nổi một chút lại chìm một chút, thân thể thường thường trồi lên khỏi mặt nước, đem dáng người kiêu ngạo của mình phơi ra cho cô xem.

Lục Tịch: “....”

Lương Dư Phỉ đứng ở trên bờ mặt lúc đỏ lúc trắng.

Lục Vi không quen nhìn bộ dáng Tư Ngữ làm ra vẻ, lại bởi vì bà nội đang ở đây cô không có biện pháp gì, oán hận mà nói: “Rõ ràng biết chị của mình chán ghét, chị ta còn sống chết quấn lấy không bỏ, thật không biết xấu hổ!”

Chỉ là Lục Tịch nguyện ý phối hợp a....

Trong lòng Lương Dư Phỉ chua xót không thôi, mím môi, xoay người rời đi.

“Dư Phỉ ——” Lục Vi vội vàng đuổi theo.


Nhìn thấy người đi rồi, Tư Ngữ dừng lại, bả vai hơi chùng xuống, dẩu miệng phàn nàn: “Mệt mỏi quá đi ~”

Lục Tịch nhìn nhìn bóng dáng của Lương Dư Phỉ vội vàng rời đi, tầm mắt trở lại người ở trong nước, nói: “Diễn xong rồi?”

Lại bị nhìn thấu?

Tư Ngữ bày ra biểu tình vô tội “Tôi nghe không hiểu cô đang nói cái gì”, quơ quơ cánh tay cô, làm nũng: “Kéo tôi lên đi.”

Lục Tịch: “....”

Đầu bếp Tạ đã chuẩn bị xong cơm trưa.

Tư Ngữ cả người ướt đẫm, lên lầu thay quần áo trước, lúc xuống dưới lầu, nhìn thấy Lương Dư Phỉ, nàng thoáng kinh ngạc.

Nàng cho rằng bị nàng làm ầm ĩ như vậy, Lương Dư Phỉ sẽ xấu hổ không chịu nổi mà rời đi, kết quả người ta chẳng những không đi, còn muốn ở lại ăn cơm trưa.

Lục lão phu nhân biết Lương Dư Phỉ là khuê mật tốt của Lục Vi, phá bỏ gia quy, ở trên bàn ăn nhiệt tình nói chuyện phiếm với Lương Dư Phỉ: “Lương tiểu thư, cô cũng là diễn viên sao? Đã từng diễn qua bộ phim nào rồi? Có bạn trai chưa?”

Lương Dư Phỉ ngoan ngoãn trả lời: “Mới chỉ diễn qua một bộ phim cổ trang, có một bộ phim hiện đại hai tháng sau bắt đầu quay. Con... Con chưa có bạn trai.”

Nói chuyện thì nói đi, nhìn Lục Tịch làm cái gì?

Qua một bữa cơm này, Tư Ngữ càng xác định Lương Dư Phỉ đối với Lục Tịch là có lòng mang ý xấu. Nàng dùng chiếc đũa chọc thức ăn trong chén cơm một chút, dùng ý niệm nói với Tiểu B: “Biết nhân vật trong phim tôi từng đóng là kiểu gì không?”

Tiểu B: “Là kiểu gì?”

Tư Ngữ: “Cùng với Tư Ngữ ban đầu giống nhau, cũng là một nữ phụ ác độc.”

Tiểu B: “Ồ. Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” Tư Ngữ âm trầm cười, hoạt động cổ tay, nói: “Hôm nay tôi muốn làm ‘Tư Ngữ’ một chút.”

Tiểu B: “???”

Sau khi ăn uống xong, nhân lúc Lương Dư Phỉ muốn đi toilet, Tư Ngữ lặng lẽ đi theo phía sau.

“Lương tiểu thư.”

Lương Dư Phỉ xoay người nhìn thấy nàng, sắc mặt đại biến, thân thể dính sát vào tường, sợ hãi nói: “Chị muốn làm cái gì?”

“Không làm gì hết, chỉ là muốn tâm sự với cô thôi.”

“Tôi không muốn nói chuyện với chị.” Lương Dư Phỉ vừa nói vừa lui về phía sau.

Tư Ngữ từng bước ép sát, mặc kệ cô nghĩ cái gì: “Lục Tịch cùng tôi là có quan hệ hôn nhân hợp pháp, điều này cô hẳn là biết đi.”

Lương Dư Phỉ: “....”

Tư Ngữ lạnh lùng cười, nói: “Câu dẫn người đã kết hôn, Lương tiểu thư muốn làm tiểu tam sao?”

Thân hình Lương Dư Phỉ ngưng lại, trong đôi mắt sợ hãi như nai con chợt hiện lên một tia hung ác không dễ phát hiện.




Bình luận

Truyện đang đọc