TOÀN THẾ GIỚI ĐỀU MONG CÁC NÀNG LY HÔN



Về đến nhà đã là hơn 8 giờ.

Triệu a di đang ở phòng khách xem TV, nhìn thấy nàng uể oải ỉu xìu đi vào, nói: "Ăn sinh nhật nhanh như vậy sao?"

Tư Ngữ không muốn giải thích, uể oải "Ân" một tiếng, thoáng nhìn trên màn hình TV đang chiếu bộ phim "Sủng Phi": Lương Dư Phỉ đang cùng nam chính ở dưới cây hoa đào nói chuyện yêu đương.

Lương Dư Phỉ mặc cổ trang rất hút tình, linh động mà không mất đi sự dịu dàng, trong ngoan ngoãn lại lộ ra nghịch ngợm, thuộc về cái loại diễn viên thực lực.

Tư Ngữ phiền muộn ngã vào trên sô pha, hỏi: "Xem hay chứ?"

Triệu a di cười tủm tỉm nói: "Đây là phim con gái tôi giới thiệu cho tôi, coi cũng được. Người này, kêu là Lương.... Lương...."

"Lương Dư Phỉ."

"Đúng vậy, chính là Lương Dư Phỉ." Triệu a di nói: "Vẻ ngoài rất đẹp, diễn lại hay, con gái của tôi là fan cô ấy, mỗi ngày ở trên Weibo khen ngợi đủ kiểu."

Tư Ngữ nói: "A di còn biết dùng Weibo."

Triệu a di xua xua tay nói: "Tôi không dùng những thứ đó, mỗi lần trở về con gái của tôi cứ ở bên tai tôi nhắc mãi, tôi nghe đến phiền."

Ngoài miệng nói phiền, trong mắt lại là ý cười sủng nịnh. Đây có lẽ chính là tình thương của mẹ đi.

Tư Ngữ từ nhỏ đã không có ba mẹ, vẫn luôn cùng bà nội sống nương tựa lẫn nhau, đừng nói là tình thương của mẹ, đến loại cảm giác bị mẹ ghét bỏ nàng cũng chưa từng được hưởng thụ qua, trong lòng đột nhiên trống rỗng.

Nàng ngồi thẳng lưng, nhìn trên mặt Triệu a di tràn đầy hạnh phúc, nói: "A di, hỏi a di một vấn đề."

"Vấn đề gì vậy?"

"Tất cả mọi người đều chán ghét tôi, còn a di, a di thấy thế nào về tôi?"

Biểu tình Triệu a di ngưng lại, lấy lòng mà cười nói: "Tư tiểu thư, tôi không chán ghét cô."


"Vừa rồi a di do dự."

Trên mặt Triệu a di hiện lên một tia xấu hổ khi bị người khác vạch trần, do dự nói: "Tính tình của cô không tốt, hay bắt bẻ, động một chút liền mắng chửi người khác, lúc mới đến, quả thật tôi.... Đối với cô có ý kiến rất lớn."

"Tôi nhớ rõ có một lần, tôi cùng nhà tôi gọi điện thoại lúc cô đang ngủ trưa, giọng nói của cô thật dọa người. Tôi cho rằng cô muốn mắng chửi tôi, nhưng cô không những không có, nghe nói chồng tôi không có tiền làm phẫu thuật, còn đưa trước một năm tiền lương cho tôi. Bắt đầu từ ngày đó, tôi nhận ra thành kiến của mình đã biến mất, tâm địa của cô không xấu, là người tốt."

Tư Ngữ bừng tỉnh đại ngộ. Dùng tiền thu mua, khó trách Triệu a di thay đổi thái độ với nữ phụ, thái độ cùng người khác đối xử với nữ phụ hoàn toàn không giống nhau.

Triệu a di nói tâm địa nữ phụ không xấu, cái này Tư Ngữ không đồng ý lắm. Đầu tiên không nói đến những câu từ ác ý trên Weibo, nữ phụ lúc trước lúc sau năm lần hãm hại nữ chính liền không có khả năng là người tốt.

Số tiền kia đối với Triệu a di mà nói là tiền cứu mạng, cho nên bà mới thay đổi thái độ với nữ phụ. Nói không chừng nữ phụ chỉ là có nhiều tiền không có chỗ tiêu tùy tay cứu giúp, cùng tâm địa tốt không có nửa phân tiền liên quan.

Tựa như Lưu Mỹ Mỹ nói, nguyên nữ phụ là người ngốc nghếch lắm tiền.

Có điều cũng coi như làm chuyện tốt.

Tư Ngữ không nói gì, ngồi cùng Triệu a di xem hết hai tập "Sủng Phi".

Lúc xem xong đã đến 10 giờ, Triệu a di do dự nói: "Đã trễ thế này, Lục Tịch tiểu thư không định trở về sao?"

Tư Ngữ nghĩ nghĩ, nói: "Chắc là cô ấy đang tăng ca, lát nữa sẽ về."

"Vậy cô chờ cô ấy đi, tôi đi ngủ trước."

"Ân."

Trên TV còn đang chiếu cảnh hậu trường của đoàn phim Lương Dư Phỉ, Tư Ngữ không muốn xem, tắt TV chơi điện thoại.

Điện thoại nữ phụ còn có Weibo, lúc trước Tư Ngữ không chú ý, nghe Triệu a di nhắc tới mới nhớ, ngón tay ấn mấy cái, tự động đăng nhập.

Nhìn thấy nick name, Tư Ngữ suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.

Nick name Weibo của nữ phụ là "Lương Dư Phỉ là người ngu ngốc xấu xí", trên trang chủ tất cả đều là bài viết có liên quan đến "tin xấu" về Lương Dư Phỉ...

Xem ra nữ phụ hận Lương Dư Phỉ thấu xương, trong vòng bạn bè mắng còn chưa đủ, còn muốn tạo Weibo mắng chửi cùng antifans.

Tư Ngữ tiện tay click mở, phát hiện những bình luận trong "tin xấu" có vô số nick ảo, nàng đang hoài nghi có phải nữ phụ mua thuỷ quân cố ý hất bát nước bẩn cho Lương Dư Phỉ hay không.

Vậy không được. Về sau nàng muốn vào trong giới giải trí, không thể để cái Weibo này trở thành quá khứ xấu của nàng.

Sau khi xóa toàn bộ nội dung trên tường nhà, Tư Ngữ ấn vào trang cá nhân định thay đổi tên, chú ý tới số đang theo dõi là "1", tưởng nữ phụ theo dõi Lương Dư Phỉ.

Click mở, thứ nhìn thấy lại không phải là tên Lương Dư Phỉ, mà là Quang Ảnh Giải Trí Lục Tịch.

Lục Tịch có Weibo?

Tư Ngữ tò mò nhấn vào, đầu tiên nhìn thấy ảnh đại diện chính là logo của Quang Ảnh Giải Trí, tiếp theo là tóm tắt ở phía dưới: CEO Quang Ảnh Giải Trí.

Sau đó cái gì cũng không có nữa.

Trang chủ của Lục Tịch sạch sẽ tựa như một con cương thi, nhưng người theo dõi cô thật ra có không ít, hơn hai ngàn fans, hầu hết đều là minh tinh giới giải trí. Gần đây có thêm fans là Lương Dư Phỉ.

Tư Ngữ tiện tay nhấn vào Weibo của Lương Dư Phỉ, nhìn thấy đối phương năm phút đồng hồ trước đăng một cái ảnh bán manh*, có ghi thêm dòng chữ: "Phỉ bảo bảo rất đói, rất muốn ăn tôm hùm đất, người đại diện không cho [khóc khóc]."

(*) Bán manh: Cố tỏ ra đáng yêu.

Còn Phỉ bảo bảo.

Weibo của nguyên nữ chính Lương Dư Phỉ trước đây phong cách giản dị tự nhiên, chỉ có cái ảnh mới nhất, tràn ngập một mùi trà xanh nói không rõ ý vị.

Nghĩ đến Lương Dư Phỉ cũng là người xuyên sách giống như nàng, biểu tình của Tư Ngữ ngưng trọng.

Nhiệm vụ của nàng là công lược Lục Tịch, vậy nhiệm vụ của Lương Dư Phỉ rốt cuộc là cái gì?

Đêm khuya, sau khi kết thúc công việc Lục Tịch đi về đến nhà, nhìn thấy đèn phòng khách vẫn còn sáng, tưởng Triệu a di quên tắt, đổi giày xong đi vào nhà, mới phát hiện Tư Ngữ đang nằm ngủ ở trên sô pha.


Một nửa khuôn mặt của người kia giấu ở trong tóc, ôm ôm gối, miệng khẽ nhếch phát ra tiếng hít thở rất nhỏ, nhìn qua có vẻ ngủ thật sự trầm.

Lục Tịch chậm rãi đi tới, hình như dẫm phải thứ gì, cúi đầu thì thấy máy điện thoại.

Chơi điện thoại còn có thể chơi đến mức ngủ quên?

Mới vừa nhặt điện thoại lên, Tư Ngữ đã tỉnh dậy.

Bốn mắt nhìn nhau, trong chớp mắt không khí phảng phất như đọng lại.

"Cô đã về?" Tư Ngữ dụi dụi mắt đánh vỡ sự trầm mặc.

Hai tròng mắt vừa tỉnh ngủ còn hàm chứa hơi nước, tiếng nói hơi khàn khàn, âm cuối vô thức kéo dài ra làm lộ một cỗ mị lực, tuy rằng là một câu hỏi chuyện rất bình thường. Nhưng Lục Tịch vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Cô quay đầu, đưa điện thoại cho nàng, lãnh đạm hỏi: "Cô ở chỗ này làm gì?"

Tư Ngữ vứt mị nhãn cho cô, nói: "Chờ cô trở về ngủ a."

"...." Thanh âm của Lục Tịch nghe không ra cảm xúc, nói: "Cô hình như rất thích ngủ trên sô pha."

Tư Ngữ đón lấy cái điện thoại, nhìn thời gian, lẩm bẩm nói: "Ai thích ngủ sô pha, tôi chờ cô mãi nên mới ngủ quên."

".... Về sau không cần chờ."

Tư Ngữ đi chân trần đứng ở trên tấm thảm lông dê, nắm lấy tay cô, ôn nhu nói: "Cô mỗi ngày vất vả kiếm tiền nuôi cả nhà như vậy, thân làm lão bà tôi lại không giúp gì được, tôi có lòng tốt thương cô, chờ cô cũng là điều nên làm."

Dáng vẻ khi nàng nói lời này, cùng với thần thái tối hôm qua quấn khăn tắm "câu dẫn" cơ hồ giống nhau như đúc.

Lục Tịch mím môi, lấy tay nàng ra khỏi người, xoay người muốn rời đi.

"Từ từ." Tư Ngữ bắt lấy bả vai cô, vào lúc cô không kịp phản ứng, áp sát thân thể vào trên người cô hít một hơi, nghiêm túc nói: "Không phải cô không thích dùng nước hoa sao? Sao trên người lại có mùi nước hoa phụ nữ nồng như vậy?"

Lục Tịch: "...."

Lục Tịch không rõ ràng lắm Trương Mạn Ni dùng nước hoa hãng gì, mà mùi hương qua mấy giờ đồng hồ cũng chưa bay đi. Càng không nghĩ tới cái mũi của Tư Ngữ thính như vậy.

Người kia đột nhiên áp sát, hô hấp hỗn loạn phả trên cần cổ lõa lồ của cô, biểu tình Lục Tịch hơi cứng lại, theo phản xạ có điều kiện mà đẩy người ra.

Tư Ngữ hơi mất đà, đôi tay ôm ngực làm ra vẻ thương tâm, nói: "Cô không nói tôi cũng có thể đoán được. Chúng ta còn chưa có ly hôn, cô không có khả năng làm loại chuyện vi phạm đạo đức này, chắc chắn là những con hồ linh tinh yêu diễm đó câu dẫn cô đúng không?"

Lục Tịch: "...."

Tư Ngữ: "Không trách cô quá đẹp, chỉ trách mị lực của tôi không đủ, không thể giữ lại cô.... Đừng đi mà, tôi còn chưa có diễn.... Tôi còn chưa nói xong đâu!"

Lục Tịch để lại cho nàng một bóng lưng lạnh lẽo, xoay người lên lầu.

"Thật không thú vị."

Tư Ngữ duỗi duỗi người, sự bi thương cùng ai oán trên mặt tất cả đều biến mất không dấu vết, đi dép bông ngáp một cái về phòng của mình.

Ngày hôm sau.

Tư Ngữ cố ý đi sớm hơn Lục Tịch một giờ, sau khi ăn bữa sáng xong lái xe đi đến Quang Ảnh Giải Trí.

Nàng lại gặp được bảo an tối hôm qua: "Chào buổi sáng soái ca."

Ấn tượng của bảo an đối với nàng rất sâu, liếc mắt một cái liền nhận ra nàng, thấy nàng liền lập tức đi tới, không xác định hỏi: "Cô sẽ không phải là nghệ sĩ của Quang Ảnh chúng ta đi?"

"Từ hôm nay trở đi sẽ là." Tư Ngữ tràn đầy tự tin mà nói, đưa tin nhắn mời phỏng vấn cho hắn xem.

Bảo an cho đi, cổ vũ nàng: "Cố lên, chúc cô phỏng vấn thành công!"

Tư Ngữ ở trong lòng nghĩ: Đương nhiên là phải cố lên, tôi còn muốn làm Đại tỷ Quang Ảnh.


Hiện tại Tư Ngữ chưa nghĩ ra tên của Đại tỷ Quang Ảnh là gì, chỉ biết trong tiểu thuyết Lương Dư Phỉ về sau sẽ thay thế được vị trí này.

Đêm qua sau khi giả bộ cậy quyền thất bại, Tư Ngữ tưởng bảo an này nhìn trẻ tuổi có thể là người mới tới, không biết nàng là cổ đông trong hàng tam đại cổ đông thì không có gì kỳ quái.

Những nhân viên khác trong Quang Ảnh Giải Trí chắc chắn phải biết nàng.

Chỉ là có chút lo lắng, nhỡ lúc đang chờ thì những người đó thấy nàng, một đám cung cung kính kính, một câu lại một câu "Tư tiểu thư" tiền hô hậu ủng quấn lấy nàng, thì nàng nên làm cái gì bây giờ?

Nàng không muốn như vậy a, hơi bất tiện.

Sau khi vào đại sảnh, Tư Ngữ phát hiện chính mình hoàn toàn đã suy nghĩ nhiều.

Từ lễ tân đến người dọn dẹp vệ sinh, đến nhân viên công tác đưa nàng đi đến nơi phỏng vấn, đến.....

Cũng không có một ai nhận ra nàng.

Nữ phụ ác độc không xứng có được đãi ngộ như vậy.

Như vậy cũng tốt, nàng có thể hoàn toàn dựa vào thực lực của mình để thuận lý thành chương tiến vào Quang Ảnh.

Thời gian phỏng vấn còn chưa tới, nhân viên công tác an bài nàng trước tiên ở một gian phòng nghỉ chờ đợi.

Tư Ngữ đẩy cửa phòng nghỉ ra, cho rằng tới phỏng vấn chỉ có một người là nàng, kết quả phát hiện trong phòng có 11 người đang ngồi!!! Tất cả đều là tuấn nam mỹ nữ.

Đây rốt cuộc là tới phỏng vấn ký hợp đồng nghệ sĩ, hay là tới thử nhân vật???

Tư Ngữ mang theo hồ nghi đầy bụng đi vào trong, mỉm cười chủ động chào hỏi: "Chào mọi người."

Những người khác: Lạnh nhạt.

Không thân thiện như vậy sao?

Tư Ngữ ngượng ngùng buông tay, tìm một góc để ngồi xuống, làm bộ không chút để ý đánh giá những người này.

Những người khác cũng ở trong tối đánh giá nàng.

Còn có người châu đầu ghé tai: "Đây là ai vậy, vẻ ngoài thật đẹp."

"Chưa thấy qua, có thể là nghệ sĩ nào đó không nổi danh."

"Không biết là diễn viên hay là ca sĩ."

"Cô có thể đi hỏi."

Ở trong một mảnh xôn xao, có một người phụ nữ trang điểm rất đậm đi đến chỗ Tư Ngữ, ánh mắt càn rỡ quét tới quét lui trên người nàng, hỏi: "Tư Ngữ?"

Tư Ngữ nhướng mày, nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt này, mỉm cười thân thiện: "Cô biết tôi?"

"Chúng ta trước kia là bạn ngồi cùng bàn a!" Người phụ nữ kia hưng phấn kêu to: "Cho dù cô có hóa thành tro tôi cũng có thể nhận ra được!"

..... Cô CMN mới hóa thành tro.




Bình luận

Truyện đang đọc