TRỌNG SINH HẬU CUNG SẤM QUAN KÝ

Về đến Phù Dung viện, Tử Oánh thở phào nhẹ nhõm, kiếp trước nàng là một Quý Nhân được sủng ái nên không quá để ý chuyện trong cung, lúc nãy trong lòng nàng cũng rất khẩn trương.

“ Tiểu thư, người mệt mỏi một ngày, đến ăn chút điểm tâm rồi nghỉ một lát.” Tân ma ma bưng đĩa điểm tâm đến.

Tử Oánh nghe nói mới cảm thấy bản thân quả thật có chút mệt mỏi, gật đầu ăn một khối hoa quế cao, dựa vào đại kháng nghỉ tạm.

Uyển âm về Lan Hiên viện của Hoàng di nương, đem bộ chén thanh hoa thượng đẳng hất xuống đất.

“ Tiện nhân Tử Oánh, trước mặt nhiều ma ma quản sự như vậy làm cho nữ nhi mất mặt, nữ nhi nhất định phải đòi lại gấp đôi.” Từ nhỏ nàng ta luôn ghen tỵ vì Tử Oánh là đích nữ, khắp nơi muốn cưỡi lên đầu lên cổ nàng, trước đây Tử Oánh luôn coi nàng ta như tỷ muội tốt, nàng ta chưa từng có cảm giác đích thứ khác biệt, không nghĩ đến hôm nay điều đó lại làm nàng ta mất mặt như vậy.

Hoàng di nương thấy Uyển âm lộ vẻ hung quang, sai tiểu nha hoàn dọn dẹp rồi mới xoay người nói với Uyển âm.

“ Trước đây là chúng ta xem thường nó, cho rằng nó là đứa thành thật, dễ khi dễ, không nghĩ đến có thể cắn lại chúng ta hai lần. Uyển âm con không cần nóng vội, di nương còn rất nhiều biện pháp.”

“ Di nương mau nói xem người còn biện pháp nào a?” Uyển âm khẩn trương hỏi.

Hoàng di nương ghé sát tai Uyển âm thì thầm. Uyển âm càng nghe ý cười trên mặt càng lớn, sau khi nghe xong thúc giục Hoàng di nương mau chóng thực hiện.

“ Uyển âm đừng vội, chúng ta sẽ để nó tự đắc vài ngày.”

đang chợp mắt, Tử Oánh bỗng thấy lạnh sống lưng.

Hàng ngày Tử Oánh và Uyển âm đến thỉnh an tổ mẫu, sau đó đến phòng khách nghe các ma ma quản sự bẩm báo.

Rất nhanh trung thu gia yến đã đến, Tử Oánh cảm thấy thời gian trôi qua thật mau, nàng để Tống ma ma và Tiết ma ma kiểm kê khố phòng, quả nhiên thiếu rất nhiều dược liệu và đồ cổ.

Thừa dịp không ai để ý nàng để Tân ma ma vụng trộm đem Tống ma ma đến Phù Dung viện.

Tân ma ma ở bên ngoài làm việc nặng, khí lực lớn, lại gọi thêm hai thô sử bà tử thừa dịp đêm tối trói Tống ma ma mang đến.

“ Có ai nhìn thấy không?” Tử Oánh hỏi Tân ma ma.

“ Tiểu thư yên tâm, bọn lão nô chuyên chọn đường nhỏ để đi, huống chi trời tối, cũng không ai phát hiện ra.” Tân ma ma để Tống ma ma quỳ trên đất, lấy giẻ trong miệng bà ta ra.

không biết lúc nãy bà tử nào nhét giẻ vào miệng Tống ma ma, mùi vị đó, làm bà ta muốn nôn, sau khi giẻ được lấy ra, bà ta la toáng lên với Tử Oánh:

“ Tam tiểu thư, vì sao đêm hôm ngài lại bắt lão nô đến đây? Lão nô không phục, lão nô muốn bẩm báo Lão phu nhân.”

Tử Oánh không để ý bà ta, phân phó Tân ma ma thưởng bạc cho các bà tử, sau khi nhóm bà tử lui xuống mới lạnh lùng nhìn Tống ma ma đang quỳ trên mặt đất “ Tống ma ma, đây là sổ sách của khố phòng, thiếu bao nhiêu chắc trong lòng ngươi cũng rõ ràng. Bằng không chúng ta đi tìm lão phu nhân? Ân?”

Tống ma ma nghe Tử Oánh nhàn nhạt nói, trong lòng giật mình, bà ta biết vì sao Tam tiểu thư lại bắt bà ta đến đây, chỉ là bà ta ỷ vào việc Tử Oánh không dám xử lý bà ta mới dám kêu gào như vậy.

“ Ta còn nghe nói nhi tử của ma ma hầu hạ bên cạnh lão gia?”

Trong lòng Tống ma ma cả kinh, bà ta chỉ có một nhi tử này, luôn hầu hạ bên cạnh lão gia, được lão gia yêu thích, không biết vì sao thời gian trước lại bị lão gia phạt ba mươi đại bản, đến giờ vẫn còn chưa xuống được giường.

Chẳng lẽ chuyện này liên quan đến Tam tiểu thư?

Trán Tống ma ma đầy mồ hôi, bà ta đã coi thường vị Tam tiểu thư này. Có câu, chó không sủa là chó cắn người, đừng nhìn Tam tiểu thư trước kia ôn nhu mà khinh.

Nhưng bà ta vẫn không tin.

“ Tam tiểu thư tha mạng, lão nô thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra, nhất định là người bên dưới dở trò.” Tống ma ma quyết định, đi một bước xem một bước.

“ Ồ? Xem ra là Tống ma ma cũng vừa mới biết?” Tử Oánh cầm chén trà nhấp một ngụm.

Tống ma ma vội gật đầu “ Sổ sách đều là Tiết ma ma quản, lão nô thật sự không biết.”

Tử Oánh nhìn biểu cảm của Tống ma ma, thấy bà ta vẫn còn muốn chối quanh, nhàn nhạt nói “ Nghe nói tiểu tôn tử của ma ma sắp đi học đường, không biết lão gia có thể cho tiểu tôn tử của ma ma ân điển này không?”

Khóe mắt Tống ma ma giật giật, cố gắng áp chế nỗi khiếp sợ trong lòng, không có mấy người biết tôn tử của bà ta sắp đến tuổi đi học, ân điển này còn chờ lão gia ban cho, không nghĩ đến Tam tiểu thư đã biết, còn nắm tất cả trong lòng bàn tay.

Tống ma ma hung hăng dập đầu với Tử Oánh, bà ta không thể lấy tiền đồ của tôn tử ra đùa được.

“ Xin Tam tiểu thư phân phó.” Tam tiểu thư không gióng trống khua chiêng bắt bà ta đến đây, nhất định là còn có chỗ cần bà ta hỗ trợ.

Tử Oánh tán thưởng nhìn Tống ma ma, thật là thông minh, chẳng qua là chọn sai chủ tử.

“ Cũng không có chuyện gì, chỗ Hoàng di nương, ma ma cứ cư xử như trước đây, có dị động gì thì phải báo lại cho ta, Tôn tử của ma ma sẽ được đến học đường đọc sách.”

Tống ma ma chua xót nuốt nước miếng, thủ đoạn của Tam tiểu thư thật tốt, bắt bà ta giám thị Hoàng di nương, lại cho bà ta một quả táo, để bà ta có khổ cũng không thể nói ra.

“ Nương, trán người làm sao vậy?” Tống Thuận, nhi tử của Tống ma ma hỏi, con dâu bà ta cũng đứng lên “ Nương, con đi mời đại phu.”

“ không sao, trên đường về, nương không để ý ngã một cái. Thân thể con thế nào?” Tống ma ma không để ý vẫy tay.

“ đã tốt hơn nhiều, chỉ là chưa xuống giường đi lại được.”

“ Con nói cho nương biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao lão gia lại sai người đánh con?”

“ Nương, con cũng không biết. Con vẫn theo lệ vào thư phòng bưng trà đổ nước cho lão gia.”

“ Chỉ như vậy?”

“ Vâng, chỉ như vậy. Lão gia thấy con bước vào thì phân phó người đánh con.”

“ Thuận tử, con suy nghĩ kỹ lại xem, còn xảy ra chuyện gì khác nữa không?”

“ Nương, hôm nay người sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“ không, chỉ là nương lo lắng cho con.” Tống ma ma sợ Tống Thuận nhìn ra được điều gì vội vàng trở về phòng.

Tống Thuận hỏi nương tử “ Nương làm sao vậy?”

Nương tử Tống Thuận nâng mắt nhìn bà bà, rồi cụp mắt khâu giày “ Nương cũng chỉ là lo lắng cho tướng công.”

Ngày trung thu gia yến, Tử Oánh dậy từ sớm chuẩn bị, hôm nay dù có thế nào cũng không thể để xáy ra chuyện, Hoàng di nương sẽ không bỏ qua cơ hội này, nàng phải nâng cao tinh thần chuẩn bị ứng chiến.

Tuy rằng là gia yến nhưng có không ít người đến bái phỏng, đồng liêu với lão gia, thông gia, họ hàng, những lúc như thế này không thiếu người đi lại. Thẩm lão gia ở đại sảnh tiếp khách, sợ là không để ý được đến hậu viện.

“ Ma ma báo các tiểu nha hoàn trực, hôm nay phải nâng cao tinh thần, xem xét trông coi viện thật kỹ, để tránh xảy ra sai xót.” Tử Oánh lo lắng dặn dò Tân ma ma.

“ Tiểu thư yên tâm, lão nô sẽ trông coi Phù Dung viện thật tốt.” Tân ma ma trịnh trọng nói.

Tử Oánh bật cười “ Ma ma làm gì nghiêm túc vậy.”

“ Tiểu thư, thời gian trước tiểu thư đối phó Hoàng di nương như vậy, với tính tình nàng ta, nhất định sẽ tìm cơ hội báo thù.” Tân ma ma nhìn Tử Oánh với ánh mắt không đồng ý.

“ Ma ma không nên lo lắng quá, chúng ta binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn.” Tử Oánh nghiêm mặt nói, trong mắt là kiên định.

Tân ma ma chưa bao giờ nhìn thấy Tử Oánh như vậy, trước đây khi nói chuyện nàng đều ôn nhu, chưa bao giờ nói lớn với ai, hiện giờ không chỉ quản gia tốt mà còn rất có chủ trương, nghĩ đến tiểu thư chắc cũng chịu không ít khổ cực. Bản thân cũng không giúp được gì nhiều, chỉ có thể đi theo tiểu thư, chăm sóc tiểu thư thật tốt, vì thế gật đầu “ vâng” một tiếng.

“ Ma ma nên vấn tóc kiểu gì thì tốt a.” Tử Oánh nhìn bản thân trong gương.

“ Năm đó phu nhân cũng có bộ tóc đen như vậy a” Tân ma ma cười nói với Tử Oánh.

Tử Oánh nhìn bản thân ở trong gương, tóc đen mềm mại như thác, khuôn mặt thanh tú, làn da mịn màng, đôi mi cong cong ôm lấy đôi mắt ngập nước, từ đó có thể tưởng tượng ra sau này sẽ là mỹ nhân như thế nào, nàng nhẹ nhàng thở dài, trong trí nhớ của nàng ký ức về mẫu thân đã có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ mẫu thân là người ôn nhu.

“ Tân ma ma, chúng ta đi thỉnh an Lão phu nhân.” Thu lại ánh mắt bi thương, nàng nhất định sẽ báo thù cho mẫu thân.

Bình luận

Truyện đang đọc