XUYÊN VIỆT CHI TOÀN NĂNG PHU LANG


Lúc này, cuối cùng hắn cũng có động lực tập võ:“Được, A Võ đừng lo cho ta, dù sao đâu phải ngươi không về thôn nữa, ta ở trong thôn chờ ngươi a, ta sẽ cố gắng đuổi kịp ngươi!”Lâm Võ vui vẻ nói:“Nếu ta không trở về thôn thì ngươi cũng có thể đến đây thăm ta a, Tôn thúc đâu phải không cho ngươi đi đâu.

”“Đúng vậy, chỉ cần con biểu hiện tốt một chút ta sẽ đưa con đi.

”Lâm Văn nghe vậy thì có chút buồn cười, có cảm giác như Lâm Võ bị biến thành củ cải treo trước mặt con lừa vậy, mà Tôn Khánh chính là con lừa kia.

Sau khi tiễn đoàn người trưởng thôn rời đi, Bạch phủ náo nhiệt lập tức trở nên trống vắng, cũng có chút gì đó quạnh quẽ.

Hai người xoay người vào trong, bảo người gác cổng đóng cửa lớn lại, chuyện hôm nay đối với hai người họ là một trải nghiệm rất mới lạ.

Từ sau khi Ô Tiêu rời đi, cả ngày hôm nay Lâm Văn không thấy bóng dáng nó đâu, cũng không biết nó đã chạy đi đâu chơi rồi, hy vọng nó đừng gặp rắc rối bị người ngoài phát hiện, nếu không, chuyện cây linh thảo trong núi bị lấy đi đã sớm lan truyền rộng rãi ở trấn trên sẽ ngay lập tức ập lên đầu nó, rất có thể Bạch phủ cũng sẽ bị liên lụy.

Lâm Văn không biết, thời điểm Ô Tiêu đi loanh quanh trong phủ vừa lúc gặp phải mấy người Thôi gia đang ra oai, đồng thời tận mắt chứng kiến Kim Kha cho người ném văng hai người Thôi gia ra ngoài.

Chuyện xảy ra với Lâm Văn, nó là người biết rất rõ.


Trong mắt Ô Tiêu, Thôi gia cùng Tiền gia đều là kẻ thù của Lâm Văn, giữa nó cùng Lâm Văn được kết nối với nhau bằng khế ước, vậy hai nhà này cũng đã kết thù với nó rồi.

Dám không coi Lâm Văn ra gì, đồng nghĩa với việc chẳng coi Ô Tiêu nó ra cái gì.

Ô Tiêu vung đuôi rắn, chuyện này há có thể chịu đựng được!Trong lòng nó thầm nghĩ, khế ước giả quá keo kiệt, cả ngày cứ khóc than không có tiền, còn Thôi gia này không biết là giàu hay nghèo, vừa lúc có người Thôi gia ở đây, nó sẽ lặng lẽ đi theo ghé thăm xem sao.

Nếu nghèo thì thôi, còn nếu nhà bọn họ có tiền, vậy thì không đánh cướp nhà bọn họ thì còn đánh cướp nhà ai đây?Cho nên, ngay thời điểm mà hai người Thôi gia không hề biết gì mà trở về, liền xuất hiện thêm một cái đuôi theo về cùng, mà cũng chính cái đuôi này, sẽ lăn lộn Thôi gia cực thảm.

Hộ vệ của Bạch phủ vẫn còn thủ hạ lưu tình, chỉ ném người đi thôi, hoàn toàn chẳng làm ra bất kỳ cái gì khác cả, nhưng đối với vị quản gia Thôi gia này mà nói, mất mặt còn nghiêm trọng hơn là bị đánh bị thương nữa.

Dù ông ta có đi đến nơi, đâu ai không cúi đầu cung kính với ông ta, hôm nay, vậy mà lại thua dưới tay Bạch phủ còn chưa biết từ đâu chui ra này.

Thôi quản sự chật vật bò dậy dưới tiếng cười vang của quần chúng vây xem, thậm chí còn có người không biết vô ý hay vô tình mà cho ông ta một đạp.

Lúc gần đi, ông ta quay đầu lại nhìn cửa lớn Bạch phủ với ánh mắt đầy toan tính cùng âm độc.

Một đường âm trầm mà trở lại Thôi phủ, Thôi Tiếu Nhân thay đổi thành dáng vẻ căm giận bất bình rồi đứng bên ngoài thư phòng, sau khi cho hạ nhân vào báo trước rồi thì ông ta mới vào.

Ông ta phát hiện, Vấn thiếu gia vậy mà cũng ở đây, không biết đã xảy ra chuyện gì, dáng vẻ hắn ta lung lay sắp đổ, nhìn qua cực kỳ đáng thương.

Thôi Tiếu Nhân nhìn thoáng qua rồi lại dời mắt đi chỗ khác.

Phu nhân không thích Vấn thiếu gia, sắp tới còn phải gả vào Tiền gia, cho nên không cần phải chú ý đến hắn nhiều làm gì, nếu không, lỡ chọc phu nhân không vui thì không ổn chút nào.

Gia chủ Thôi gia là Thôi Dần, đưa tay phất phất:“Chuyện khác thì không cần phải nói nữa, trở về lo chuẩn bị gả đi, việc hôn nhân này cũng là do ngươi cầu tới, Tiền gia cũng sẽ không bạc đãi ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, tương lai, Thôi gia sẽ không để cho ngươi bị thiệt thòi, khoảng thời gian trước khi thành thân này, ngoan ngoãn ở yên trong nhà, đừng có ra ngoài chạy loạn nữa.

”Tiếng nói nghiêm khắc này vang lên, Thôi Tiếu Nhân liếc mắt nhìn qua.

Gần đây Vấn thiếu gia có vẻ hơi không yên thận, nếu không phải nhờ Tiền gia thúc giục nhanh chóng thành hôn, thì không biết phu nhân sẽ làm gì thiếu gia này đâu.


Nhìn cái dáng vẻ yếu ớt mảnh mai của hắn, Thôi Tiếu Nhân cảm thấy hắn rất đáng thương, đâu có nam nhân nào nhìn một song nhi như vậy mà không đau lòng, đó cũng là một trong những lý do mà phu nhân rất ghét hắn.

“Vâng, thưa cha.

”Khuôn mặt chỉ lớn bằng lòng bàn tay của Thôi Vấn trở nên tái nhợ hẳn đi, cứ như sắp ngất xỉu đến nơi vậy.

“Vấn Nhi sẽ nghe lời, chỉ mong cha thương tiếc, Vấn Nhi đã tạo thêm phiền phức cho cha rồi, con xin lui xuống trước.

”Thôi Vấn lau nước mắt đi ra ngoài.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, dường như hắn lại gầy đi rất nhiều.

Thôi Tiếu Nhân nghe thấy thanh âm của lão gia nhà mình liền thu hồi tầm mắt, cung kính thêm mắm dặm muối về tình hình ở xảy ra ở Bạch phủ một cách rất nhiệt tình:“… Lão gia, người Bạch gia khinh người quá đáng, ném tiểu nhân ra ngoài thì chẳng đáng là gì, nhưng khiến cho Thôi gia phải chịu mất mặt mới là tội lớn, tiểu nhân vô năng, xin lão gia trách phạt.

”Thôi Tiếu Nhân quỳ xuống trước mặt Thôi Dần dập đầu xin tha, dáng vẻ đó khiến cơn tức của Thôi Dần càng thêm cao, tức giận đến đến mức gạt tất cả đồ trên bàn xuống đất.

Thôi Tiếu Nhân lặng lẽ liếc mắt nhìn một cái, trong mắt hiện lên thần sắc đắc ý, hừ, người Bạch phủ a, Thôi Tiếu Nhân hắn muốn để cho bọn họ ăn không hết gói đem đi!Chờ đến khi Thôi gia đánh sập Bạch phủ, ông ta muốn tra tấn chủ tử Bạch phủ một phen ra trò, để báo mối thù nhục nhã hôm nay.

“Hay, hay, hay cho một Bạch phủ, dám dẫm lên thể diện của Thôi gia như thế, nếu Thôi gia còn không đánh trả, vậy thì Ô Sơn trấn sẽ nghĩ Thôi gia này nhát gan sợ phiền phức, sau này Thôi gia làm sao có thể dừng chân trong Ô Sơn trấn này được nữa chứ? Hừ, vốn dĩ, ta thấy Bạch phủ vừa tới, còn muốn khách khí vài phần, hiện tại, bọn họ lại dám không coi Thôi gia ra cái gì, dù bọn họ có là rồng, thì đến địa bàn của ta, cũng chẳng thể nào giọng khách át giọng chủ như thế được, phân phó xuống, chỉ cần là người có quan hệ với Bạch phủ, chúng ta sẽ không tiếp, lên tiếng nhắc mấy nhà bên phe chúng ta luôn, lần này coi như Thôi gia thiếu bọn họ một phần nhân tình.


” Thôi Dần nổi giận đùng đùng mà nói.

Thôi Tiếu Nhân vội vàng thể hiện ra sự trung thành của mình, sau đó vừa bò vừa lăn chạy ra ngoài, trong lòng lại vui sướng đến mức sắp bật cười ha hả.

Nhưng chủ tớ hai người hoàn toàn không phát hiện ra, trên xà nhà đang có một cái gì đó đen đen.

Khối đen kia hoàn toàn bất động, nhưng cái khối đen đó mang theo hai cái gì đó sáng lên màu xanh lục như lưu ly.

Giờ phút này, bên trong nó lóe lên sự lạnh lẽo.

Sau đó, đôi mắt xanh kia lại lóe lên tia đắc ý.

Khế ước giả của nó quả nhiên không thể không có nó, nhìn đi, nhìn xem nó báo thù cho khế ước giả như thế nào này.

.


Bình luận

Truyện đang đọc